Chương 13: Tỏ tình

“ Đôi khi, chỉ một nụ hôn nhẹ nhàng và tin cậy có thể khiến con người ta ngất ngây… Bởi đó là khởi đầu cho những gì đẹp đẽ nhất…”

Huy chăm chú nhìn vào dòng chữ ấy, đôi mày cau lại dãn ra vẻ ngạc nhiên. Cậu nhóc ngước nhìn Đan rồi đưa tấm thiệp cho cô bé, bối rối thấy rõ.

Đan vội đỡ lấy…

1 giây….2 giây….3 giây….

Mọi cung bậc cảm xúc lướt qua khuôn mặt cô bé, cuối cùng thì…. Nếu có sợi dây nào ở đây thì Đan đã treo cổ rồi…

“ Tôi theo đuổi em được chứ? Cô bé dương cầm! Tôi nghĩ là tôi thích em mất rồi

Ken”

Thế đấy! Thư đe dọa… biến thành thư tỏ tình….

Không nói không rằng, Đan chạy thẳng vào xe. Huy chỉ biết nhìn theo lắc đầu… Đoạn cậu nhóc thong thả bước vào. Đan thấy vậy vội quay ra phía cửa

_ Bạn cũng có fan rồi đấy!- Huy cố trêu Đan

Đến chết mất thôi! Khuôn mặt Đan chẳng khác nào quả cà chua chín…

_ Bao nhiêu lần rồi?

_ Hả?

_ Tôi hỏi bạn được tỏ tình như thế bao nhiêu lần rồi?- Huy nén cười

_ Không có đâu! Đây là lần đầu tiên bạn nhìn thấy đấy!- Đan phân bua

_ Cái gì?- Huy ngẩn ra- Vậy không phải lần đầu! Bạn đào hoa hơn tôi tưởng đấy!

Chỉ trong một ngày, à không phải nói là chưa đầy 30 phút mà đã 2 lần Đan muốn tự tử. Đó là hậu quả của việc cái miệng nhanh hơn cái đầu…

Cô bé không nói gì nữa, nói chính xác hơn là không dám nói nữa. Huy nhìn thế chỉ biết cười và cười….

“ I find the way to let you leave.

I never really has it coming….”

Không ngờ điện thoại lại là cứu tinh trong lúc này. Đan vội nghe lấy…

_ Alo?

_......

_ Dạ, tất nhiên con sẽ tới chứ ạ!

_....

_ Vâng, chủ nhật nào cũng thế mà!

_.....

_ Không cần chuẩn bị gì đâu seur ạ!

_.....

_ Dạ! Con chào seur, ngày mai gặp ạ!

May quá! Cảm giác ngượng ngùng bớt đi phần nào

_ Ngày mai bạn đi đâu à?

_ Àh! Tới cô nhi viện ấy mà!

_ Cô nhi viện?

_ Vâng! Tuần nào chủ nhật tôi cũng đi!

Trong Huy dâng lên một niềm cảm phục bất chợt…

_ Mai mấy giờ bạn đi?- Huy ngập ngừng

_ 7h sáng!

_ Tôi biết rồi!

…..

_ Hôm nay bạn rất tuyệt!- Huy lên tiếng

_ Bạn nợ tôi một lời xin lỗi!- Đan định bước vào nhà chợt dừng lại nói

_ Xin lỗi?- Huy nhướng mày

_ Chẳng phải bạn lừa tôi sao?

_ Vậy tôi xin lỗi, thưa quí cô!

Đan bật cười, bước tới

_ Cảm ơn! Nhiều và nhiều lắm! Vì tất cả

_ Ơ???

_ Tôi có thể làm một việc?- Đan ngập ngừng

_ Hửm???

Rồi dường như mọi suy nghĩ của Huy trở nên mơ hồ, mất hẳn, đầu óc không thể hoạt động, rơi vào trạng thái vô thức khi Đan kiễng chân lên đặt vào má cậu nhóc nụ hôn của sự tin cậy

Đan quay bước vào nhà

Huy vẫn ngẩn ngơ nhìn theo….

Đúng là thần Cupit chẳng tha cho một ai.

Nắng sớm đang bừng lên, soi sáng khi cánh cửa của cả hai con tim cùng mở ra

Cùng mong chờ một ngày mới….