Chương 50: Nữ phụ thanh mai 50

Nguyên Triều ngồi đối diện nghe vậy liền cười khểnh, châm chọc nói: “Anh nói thật hay, giống như là đã giúp người ta làm một việc lớn lắm vậy. Nếu không phải do anh, sao công ty nhà Tâm Tâm lại rơi vào tình cảnh này.”

Trí Nhân trừng Nguyên Triều một

cái, cũng khıêυ khí©h: “Anh nói cứ như thể việc này không liên quan gì đến anh

vậy. Đều không phải là Hoa An của anh làm sao?”

Chưa bao giờ Nguyên Triều lại cảm

thấy hai tiếng Hoa An trở lên đặc biệt chói tai như vậy. Hắn khẽ thảng thốt

nhìn về phía Tâm Tâm, sợ cô giận, vội vàng giải thích: “Tâm Tâm, việc này trước

khi Hoa An làm anh thực sự không biết gì. Chỉ sau khi tin tức lộ ra trên truyền

thông, Hoa An mới nói cho anh biết.”

Tâm Tâm gật đầu với hắn một cái, tỏ

vẻ cô đã biết, sau đó quay ra nhìn Trí Nhân, ánh mắt phức tạp, giọng điệu xa

cách: “Thực ra anh cũng không cần phải làm vậy…”

Trí Nhân nghe giọng điệu xa cách

của cô, trái tim không khỏi trùng xuống: “Đây là việc anh cần phải làm, là do

anh làm sai trước, anh cần chuộc lỗi. Tâm Tâm, anh thực sự biết sai rồi, em có

thể tha thứ cho anh được không?”

Tâm Tâm im lặng một hồi lâu.

Nguyên Triều ngồi ở bên cạnh lại

không nhịn được, nói chen vào: “Cứ làm sai rồi xin lỗi mà xong chuyện thì trên

đời đã chẳng có hai từ hối hận.”

Trí Nhân rất bất mãn với kẻ thứ ba

cứ ở bên cạnh chọc ngoáy, hắn híp mắt nhìn Nguyên Triều đầy nguy hiểm, phun ra

mấy chữ: “Nguyên Triều, mấy hôm nay Hoa An đều nói với tôi là rất nhớ anh. Anh

có định đi thăm cô ấy không?”

Trái tim Nguyên Triều thót lên một

cái, hắn trộm liếc nhìn Tâm Tâm ở bên cạnh. Thấy cô không có phản ứng gì mới âm

thầm thở phào một hơi. Bây giờ, hắn thực sự không muốn ai ở trước mặt Tâm Tâm

mà nhắc đến tên Hoa An. Hắn cũng không biết hắn bị làm sao nữa, rõ ràng là hắn

thích Hoa An, ai cũng biết. Nhưng bây giờ, hắn lại lo lắng, sợ Tâm Tâm bởi vì

thế mà xa cách hắn.

Tâm Tâm ngồi ở phía đối diện, nghĩ

nghĩ một lúc, sau đó ngẩng đầu lên, nói với Trí Nhân:

“Trí Nhân, dù sao anh cũng đã bù

đắp cho thời trang Tâm, nên chuyện trước kia chúng ta cứ bỏ qua đi. Anh đã làm

đến thế cũng đủ rồi. Tôi cũng đã không còn trách anh nữa.”

Trí Nhân nghe Tâm Tâm nói vậy,

không khỏi vui mừng: “Thật sao? Tâm Tâm, cám ơn em. Nhưng anh thấy vẫn chưa đủ,

anh sẽ giúp thời trang Tâm phát triển hơn nữa.”

Nguyên Triều ngồi bên cạnh tự dưng

lại cảm thấy hụt hẫng, hắn bây giờ chỉ là một kẻ buôn rau, thực sự không thể

cạnh tranh được với Trí Nhân, không thể giúp được Tâm Tâm phát triển công ty

thời trang Tâm.

Tâm Tâm lại lắc đầu: “Trí Nhân,

thực sự không cần. Anh đã làm như vậy là đủ rồi. Tôi cũng không còn giận anh

nữa. Chuyện giữa hai chúng ta coi như đã giải quyết xong. Anh có thể an tâm trở

về.”

Niềm vui vừa dâng lên một chút lại

bị đổ sập xuống trong lòng Trí Nhân, cô ấy nói chuyện giữa hai người bọn đã

xong? Sao lại xong? Cái gì xong? Bọn họ thậm chí còn chưa bắt đầu! Chẳng nhẽ,

với cô ấy, chuyện giữa hai người bọn họ, chỉ có công ty thời trang Tâm sao?

Hắn im lặng không nói gì, chỉ dùng

ánh mắt phức tạp nhìn Tâm Tâm. Hắn biết, nếu bây giờ hắn nói gì, có lẽ sẽ chỉ

nhận được một câu trả lời mà hắn không mong muốn.

Nguyên Triều ở bên cạnh lại vui như

mở cờ trong bụng: “Anh không nghe rõ sao? Tâm Tâm đã nói là mọi chuyện xong

rồi, anh có thể trở về đi.”

Trí Nhân lúc này hận chết tên chọc

gậy bánh xe ngồi đối diện kia, nhưng ở trước mặt Tâm Tâm, hắn không tiện phát

tác, chỉ đành nói:

“Tâm Tâm, anh đã mua căn nhà vườn

bên cạnh nhà em. Mấy ngày tới anh sẽ ở bên đó. Bao giờ em trở về thành phố? Lúc

đó anh có thể tiện đường đưa em về.”

“Anh không quản lý tập đoàn Alpha

sao?” Nguyên Triều nóng nảy hỏi.

Trí Nhân thật phiền chết kẻ vô

duyên cứ tự dưng xen vào nói này, không kiên nhẫn trả lời:

“Tập đoàn Alpha lớn như vậy, mọi

việc đều có nhân viên phụ trách làm, tôi hàng ngày chỉ cần họp online nghe bọn

họ báo cáo là đủ rồi.”

“A…” Nguyên Triều cảm thấy tên Trí

Nhân này thật phiền, tổng giám đốc tập đoàn Alpha, không ở nhà mà hưởng phước,

tự dưng chạy tới vùng ngoại ô nghèo của bọn họ làm gì, thế nhưng hắn cũng không

làm gì được tên này.

Tâm Tâm:…tôi về đây để nghỉ

dưỡng! Có thể đừng thêm phiền cho tôi không.

Cô day day giữa trán, nói: “Tôi

thấy hơi mệt, hai anh về đi, tôi muốn nghỉ ngơi một chút.”

Nói xong, cô cũng mặc kệ hai người

bọn họ, đi vào trong phòng, đóng cửa ngủ.

Để lại Trí Nhân và Nguyên Triều vừa

trừng nhau, vừa hừ lạnh rời đi.

Về đến căn nhà vườn của mình, Trí Nhân lập tức lấy di động ra, gọi cho trợ lý:

“Trong ngày hôm nay, lập tức đưa Hoa An đến

gặp Nguyên Triều.”

Để tên thọc gậy bánh xe kia bận rộn

chăm sóc người yêu, đừng có chạy tới phá đám hắn và Tâm Tâm!



Buổi chiều, Nguyên Triều nhìn Hoa An xuất hiện ở trong sân nhà mình, đôi mắt rưng rưng lệ, không hiểu sao lại thấy thật thảng thốt, có chút sợ hãi, lắp bắp hỏi:

“Sao…sao em lại ở đây?”