Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nữ Nhân Của Ta

Chương 80: Ra mắt 1

« Chương TrướcChương Tiếp »
Sáng sớm ngày thứ 7 quả nhiên là một ngày đẹp trời, ánh nắng nhàn nhạt chen chúc qua rèm cửa sổ còn chưa đóng hết, len lỏi vào phòng, dịu dàng ấm áp phủ lên gương mặt trắng nõn còn đang ngủ đến mê mệt trên giường.

Đường Vi hơi nhúc nhích, dù đang say ngủ cũng không thể nào không cảm nhận được cái chói mắt ấm nóng kia. Nàng xoay người tránh đi, lại rúc càng thêm sâu vào người bên cạnh.

Này nữ nhân còn đang khỏa thân, trên người chi chít đầy những dấu hôn hồng hồng đỏ đỏ cũng chỉnh lại tư thế, ôn nhu ôm lấy nữ nhân trắng mềm bên người. Đây, là Mạc Doanh.

--------

Kia, chuyện chính là của một ngày trước. Đường Vi đúng là có tìm đến Lạc Hi, nữ nhân kia tỏ ra lão làng giới thiệu cho nàng rất nhiều đồ chơi hiếm có trên trang web đen a, quả nhiên là phóng đãng nhân. Này, đồ chơi gì đó nhìn một cái đúng là muốn lấy mạng người.

Cuối cùng nàng cũng chỉ chọn một cái còng tay, trước khi trở về còn bị Lạc tiểu thư chê bai tầm thường a. Về đến nhà nàng còn có chút hối hận đâu, nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy bản thân quả thực biếи ŧɦái.

Mạc Doanh như đúng hẹn trở về nhà vào cuối tuần, hí hí hửng hửng còn mua chút quà cho tiểu bảo bối. Chẳng qua chỉ thấy bảo bối một chút hứng thú cũng không có, hoàn toàn là biểu tình ngượng ngùng lảng tránh.

Vừa đến nửa đêm, Mạc Doanh liền lập tức hiểu ra. Tiểu bạch thỏ nhà nàng ăn mặc khiêu gợi, bước chân liêu nhân bày ra bộ dáng câu dẫn nàng. Này ngồi trên giường còn đưa tay ngoắc ngoắc nàng, môi mọng xinh đẹp hơi mím lại, hết thảy đều muốn làm nàng xịt máu mũi.

Bất quá, còn chưa kịp đẩy ngã tiểu bảo bối đã thấy tiểu bạch thỏ hàng ngày liền biến thành mãnh thú. Có chút nhiệt tình kéo nàng ngã xuống, hung hăng đè lên, lại hung hăng ngấu nghiến môi nàng không theo quy luật nào. Chính là nàng thích, cũng như vậy hưởng ứng đáp lại. Mê mê hoặc hoặc nhắm mắt mà làm theo.

Ah~ tiểu thụ nhà nàng đây là bị ai dạy hư. Rốt cuộc nàng vắng nhà có mấy ngày lại cư nhiên có chuyện xảy ra. Tiểu thụ nhà nàng như thế nào lại tìm mua được cái còng tay này, còn cư nhiên học theo phim ảnh, còng tay nàng với đầu giường, làm nàng có chút đau rồi. Sau đó hiên ngang ngồi trên bụng nàng xấu hổ cười. Vành tai cũng đã đỏ hết lên, đúng là có sắc tâm lại không có sắc đảm. Này, bản thân phải cổ vũ nàng một chút.

Mạc Doanh hơi cắn môi, sau đó hơi hé môi, dụ hoặc mở lời :

- Tiểu Vi, chị đã muốn ... thật ướt a.

Sau đó... ân... không có sau đó. Tiểu bạch thỏ hàng ngày cũng bị dụ dỗ thành tiểu mãnh thú. Mạc Doanh đêm đó đương nhiên được cho ăn no. Ăn no tới mức muốn ngừng cũng không được. Nửa đêm rốt cuộc cũng hoa hoa lệ lệ thϊếp đi, chân tâm vẫn còn ân ẩn đau nhức. Này, tiểu bảo bối đúng là biết cách hành hạ người mà.

-----------------------------

Đường Vi hơi hé mắt, khóe môi khẽ cong, trước mắt là nữ nhân nàng yêu, là nữ nhân nàng nguyện tin tưởng, nguyện chờ đợi, nguyện cùng nàng làm những chuyện trước đây bản thân chưa bao giờ làm, nguyện cùng nàng đi đến cuối cùng. Nữ nhân trước mắt, là người khiến nàng nhận ra bản thân sống không cần phải hối hận, nàng là người làm nàng nhận ra rằng dù sau này có phải li biệt thì nàng cũng không bao giờ ước rằng sẽ chưa bao giờ gặp người trước mặt này.

Nàng giơ tay, còn muốn ở bên mặt Mạc tổng vuốt ve một chút, lại thấy trên tay xuất hiện một vật đặc biệt chói mắt. Nhẫn bạc.

- Là tôi muốn cầu hôn em, không phải là đồ bỏ đi đâu nha.

- Ai muốn cưới chị. - Đường Vi có chút buồn cười, nhìn nữ nhân còn đang nhắm mắt mà miệng lại cong lên cười tự mãn trước mắt

- Ừm, là tôi cưới em. Dù sao đêm qua em cũng không có từ chối.

- Lưu manh. Chị đeo lúc nào em còn không biết, nếu biết em nhất định sẽ từ chối.

Mạc Doanh lắc lắc đầu, hơi cúi đầu hôn nhẹ lên trán tiểu Vi, hài lòng cười :

- Không biết, em bây giờ hối hận chính là không kịp. Em chạy đi, tôi nhất định sẽ tìm được em.

- Em sẽ không, ngược lại, chị không được chạy theo người khác.

- Ân, là tôi chạy theo em.

Đường Vi thỏa mãn mỉm cười, lại tiếp tục nhắc nhở :

- Hôm nay qua nhà em, chị còn không mau dậy.

- Còn tại ai, chân tôi mỏi muốn chết.

- Chị ... bại hoại. - Đường Vi vành tai trở nên hồng thấu, trở mình muốn ngồi dậy, lại bị Mạc Doanh ôm lấy ngang người, nũng nịu nói :

- Vi Vi, người ta thật sự mệt a. Em không thể dịu dàng với người ta một chút sao.

Đường Vi bất động nhìn tấm lưng trắng nõn lộ ra ngoài chăn của Mạc Doanh, trên lưng vết cắn cùng dấu hôn của nàng còn rõ mồn một. Trong lòng không khỏi tự giác ngại ngùng, vươn tay dùng chăn che đi cảnh xuân, lại hắng giọng :

- Em biết rồi, chị còn không mau mặc đồ vào.

Mạc Doanh khóe mắt để ý tiểu bảo bối, thâm tâm tự tin thân thể dụ hoặc này đủ làm tiểu bảo bối rung động vào sáng sớm. Lúc ngồi dậy còn không quên ăn đậu hũ, tay không tự chủ chạm vào nơi đầy đặn của tiểu Vi, sau đó mới vội vàng đứng dậy chạy vào phòng vệ sinh.

Đứng thất thần trước gương, Mạc Doanh có chút hồi tưởng. Vốn dĩ nàng cùng Hà Đan muốn bày ra vô số kế hoạch cầu hôn tiểu Vi. Chính là đêm qua, trước khi thϊếp đi, ngắm nhìn gương mặt ngủ say của bảo bối, Mạc Doanh lại thay đổi kế hoạch, lấy ra chiếc nhẫn đã giấu trong ngăn kéo, dịu dàng đeo lên ngón áp út của tiểu Vi. Sau đó mới hài lòng ôm lấy tiểu bạch thỏ vào lòng ngủ mất.

-----

Tiểu Vi trong lúc chuẩn bị bữa sáng, khóe môi không ngừng mỉm cười, thỉnh thoảng lại nhìn đến chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út, nụ cười càng thêm chói mắt.

Còn đang ngớ ngẩn suy nghĩ một chút lại nghe tiếng chuông cửa. Mới sáng sớm, giờ này ai lại đến đây.

- Bác gái, người ...

- Ah~ còn không mau giúp chúng ta. - Lý Minh Anh khóe mắt mang theo ý cười, hai tay kéo theo hai chiếc vali thật lớn, đằng sau còn có một nam nhân cao lớn, trên mặt mang theo nét trung niên cứng cỏi. Biểu tình nhìn không đoán được ra, hơn nữa ánh mắt quả thực rất giống Mạc tổng a.

- Ngươi còn cứng đầu cái gì, đây là con dâu tương lai của chúng ta.

Nam nhân trung niên hơi cau mày bất quá vẫn bước theo các nàng, cùng với Lý Minh Anh ngồi xuống sofa mềm mại trong phòng khách. Khóe mắt không khỏi đánh giá phòng ở của con gái.

- Ba, ngươi trở lại.

- Ngươi nói hôm nay đi gặp thông gia, vì vậy chúng ta vội vàng trở về. - Lý Minh Anh đón lấy cốc trà ấm nóng từ tay Đường Vi, trong mắt mang theo tiếu ý.

- Nếu không đi, người ta còn tưởng con gái ta có thể dễ dàng bắt nạt, lần trước không phải bị đánh đến chảy máu đầu sao. - Mạc Long hơi trừng mắt, giọng nói ấm áp mang theo nghiêm khắc bổ sung

Lý Minh Anh cười gượng đánh vào mu bàn tay hắn, hung hăng đối với hắn trừng mắt. Mạc Long hơi xoay đầu tránh đi. Đường Vi đứng một bên nghe đến hoa dung thất sắc, kia, cách nói móc mỉa này cũng tương tự Mạc tổng đi.

Mạc Doanh kéo khóe miệng, vươn tay ôm lấy eo nhỏ của tiểu Vi, vui vẻ áp sát vào mà nói :

- Ba, ngươi đừng dọa nàng. Không phải chính ngươi khen nàng xinh đẹp sao ?

- Cái gì, ông dám. - Lý Minh Anh hung hăng trợn mắt, hướng Mạc Long gằn giọng

- Nào có, con .... không có. Tôi nói không có chính là không có. - Mạc Long thâm tâm tựa như hoa rụng, run rẩy trong lòng, bề ngoài lại cứng cỏi trừng mắt với Mạc Doanh

Mạc Doanh chậm rãi nói :

- Kia, lần trước có gọi điện cho ba. Đã gửi hình chúng ta cho ba rồi, ba còn nói nữ nhân có bề ngoài lại có nội tâm nhất định phải giữ lấy. Còn không phải khen nàng sao ?

Đường Vi một bên mặt đã hồng thấu, một tay bám lấy bên áo Mạc tổng, hai mắt ngượng ngùng nhìn xuống mũi chân. Ah~ thật muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống.

Mạc Long hắng giọng một cái thật lớn, tay theo bản năng vươn sang nắm lấy tay Lý Minh Anh lại bị bà mạnh mẽ đẩy đi.

Mạc Doanh nắm lấy bàn tay mềm mại của tiểu bảo bối, trong mắt mang theo vui vẻ nhìn ba mẹ già nhà mình hồi xuân. Thâm tâm càng mong có thể cùng tiểu Vi sống như vậy cả đời này.

Lời của mình : Ôi, mé ơi sắp kết rồi đó :))) có phải có vài bạn nghĩ phiên ngoại kia là end rồi không =)))) chưa nhé. đấy chỉ là phiên ngoài lề thôi hahaha. Cổ vũ mình một chút điiii
« Chương TrướcChương Tiếp »