Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ

Quyển 1 - Chương 29: Động tác vừa rồi của nàng có ý gì?

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đây là

một

trận chiến

sự

hỗn loạn, hai bên đều mang ý xấu, cho dù ngoài mặt nhìn qua là cùng trận doanh, nhưng tâm tư khác nhau, liền tạo thành kết quả càng thêm hỗn loạn.

Nguyên bản Đô tướng quốc lâm trận phản loạn, phối hợp với Tần Nam Vương cùng nhau gϊếŧ chết Tư Mã Tiêu, nhưng

không

nghĩ tới, thế cục chuyển biến bất ngờ, Tần Nam Vương

một

bên thương vong thảm trọng, bản thân Tần Nam Vương cũng bị trọng thương.

Bọn họ nhận được tin tình báo là giả, kẻ gọi là bệ hạ bị bọn họ gϊếŧ chết kia, căn bản

không

phải Tư Mã Tiêu, chính là hàng giả để dẫn bọn họ

đi

chịu chết. Mà Tần Nam Vương bị thương, ngoại trừ kế sách của Đô tướng quốc, còn có Trần Uẩn ở sau lưng quạt gió thêm củi.

Trần Uẩn nghĩ, Tần Nam Vương cũng đúng lúc đáng chết, nếu nắm chắc thời cơ tử vong này, càng có thể kí©h thí©ɧ phủ binh Nghiêu Châu báo thù cho chủ—— lúc này tướng sĩ nô bộc phần lớn ngu trung, cũng chỉ có thể ngu trung.

Diệt Tư Mã Tiêu, gϊếŧ Tần Nam Vương, bắt Đô tướng quốc, Trần Uẩn nghĩ kỹ kế sách

một

cục đá hạ ba con chim, lại

không

ngờ kế hoạch

không

theo kịp biến hóa, vẫn cứ ra ngoài ý muốn. Tần Nam Vương trọng thương hấp hối, còn tính là phù hợp với

hắn

thiết tưởng, nhưng Tư Mã Tiêu là giả, thế này làm cho

hắn

trở tay

không

kịp. Càng làm

hắn

cảm thấy ngạc nhiên chính là Đô tướng quốc, vì để Tần Nam Vương tin tưởng,

hắn

làm

một

màn diễn, cũng trọng thương giống Tần Nam Vương, cuối cùng lại ở phía sau chuẩn bị gϊếŧ ngược lại

hắn.

Đúng vậy, trận chiến dịch này là trai cò đánh nhau, Trần Uẩn ngầm có

một

đám quân khởi nghĩa được

hắn

lôi kéo hỗ trợ nạn dân, nguyện ý vì

hắn

ra sức. Nguyên bản trai cò đánh nhau rồi, hai bên nguyên khí đại thương,

hắn

sớm chuẩn bị tốt quân khởi nghĩa có thể ở phía sau quân triều đình, đánh bọn họ

một

lần trở tay

không

kịp.

Kết quả Đô tướng quốc cùng với Tần Nam Vương trận này xác

thật

máu chảy thành sông, nhưng quân khởi nghĩa Trần Uẩn an bài ở phía sau

không

thể nhân dịp xông vào, con trai Đô tướng quốc mang binh canh giữ ở phía sau, cùng quân khởi nghĩa đánh

một

trận, bởi vì sớm có đoán trước, trận này bọn họ đánh

thật

xinh đẹp, lấy ít thắng nhiều, quân khởi nghĩa còn

không

làm nên trò trống gì

đã

bị đánh đến tơi bời.

Trận này vốn phải là chiến dịch cuối cùng phát sinh ở phụ cận Lạc Kinh, bởi vì

một

đường cốt truyện chếch

đi

mà sửa lại là ở ngoài thành Nghiêu Châu, rốt cuộc từng giọt từng giọt chồng lên, tạo thành

mộtkết quả hoàn toàn bất đồng.

Trần Uẩn vô cùng

không

hài lòng, càng làm cho

hắn

không

hài lòng còn ở phía sau, hệ thống nhắc nhở cốt truyện lần thứ hai chếch

đi

quá lớn, nữ xứng quan trọng Tần Vô Hạ

đã

chết, chết sớm khoảng hai mươi năm.

Trần Uẩn thu binh về thành, đóng cửa thành

không

ra, lúc

không

ai nhìn thấy, biểu tình

trên

mặt hung hăng run rẩy lên.

Đến tột cùng sao lại thế này?

hắn

phái người điều tra, liền phát

hiện

ngoài bí đạo thi thể bị người ta dọn ra, còn từ trong rừng cây bắt được

một

hán tử

nhỏ

gầy run bần bật, người này có chút cơ linh, là Trần Uẩn vì phòng ngừa ngoài ý muốn, an bài ở ngoài thành tiếp ứng nữ chính Liêu Đình Nhạn, mang nàng

đi

nơi mới an trí tạm thời.

sự

tình chính là trùng hợp như vậy, hán tử

nhỏ

gầy này trốn ở trong rừng cây, chính mắt thấy cảnh tượng Tư Mã Tiêu mang người

đi, lại

một

hơi gϊếŧ người diệt khẩu, sợ tới mức thiếu chút nữa

không

đái trong quần.

Còn may những người áo xám quay lại vội vàng,

không

thể chú ý tới

hắn

là nhân vật

nhỏ

trốn ở trong rừng cây, nếu

không

chỉ sợ

hắn

cũng

không

trốn nổi cái chết.

Trần Uẩn đem người tìm được hỏi tỉ mỉ, hơn nữa những thi thể đó bày ở trước mắt, còn có gì

không

rõràng nữa. Tư Mã Tiêu xác

thật

đã

tới, lại ném chiến

sự

sang

một

bên, tự mình đến đón nữ nhân rời

đi, quả

thật

là việc

một

hôn quân

không

màng đại cục có thể làm ra.

Còn Tần Nam Vương, nhìn thấy thi thể Tần Vô Hạ kia cơ hồ

đã

chảy khô máu, hô to

một

tiếng nữ nhi a, ngay sau đó thở hắt ra

một

hơi, kéo thân mình trọng thương trực tiếp cứ như vậy tắt thở. Trần Uẩn lại tốn

một

phen thủ đoạn để thượng vị, đồng thời sai người lặng lẽ

đi

tìm tung tích của Tư Mã Tiêu.

Tư Mã Tiêu lúc này tới Nghiêu Châu, là minh tu sạn đạo ám độ trần thương, vì

không

để người phát

hiện, chỉ ngầm dẫn theo mấy chục người tùy thân. Trần Uẩn suy đoán

hắn

ta

sẽ

không

đi

tìm Đô tướng quốc, Đô tướng quốc lâm trận thay đổi khẳng định là vì có nhược điểm ở trong tay Tư Mã Tiêu, nhưng Tư Mã Tiêu

sẽ

không

bởi vậy mà yên tâm, cho nên Trần Uẩn dám khẳng định,

hắn

ta

một

đường dấu diếm hành tích, tuyệt

không

để người của Đô tướng quốc biết được.

Trần Uẩn

thật

muộn khen

hắn

ta

một

tiếng lá gan lớn.

Nếu Tư Mã Tiêu bên cạnh chỉ có chừng này này người, vậy chẳng phải là thời cơ diệt trừ tốt nhất sao? Cơ hội đưa tới cửa tới, sao có thể bỏ qua,

trên

chiến trường tuy

không

thể gϊếŧ

hắn

ta, nhưng

hiện

tại cũng

không

quá chậm.

Trần Uẩn

hiện

giờ

đã

không

nghĩ đến cốt truyện phải như thế nào, chỉ muốn sớm

một

chút gϊếŧ Tư Mã Tiêu cái biến số này, chính là bởi vì

hắn

ta mới tràn ra nhiều khúc chiết như vậy. Tư Mã Tiêu

khôngchết,

hắn

rất khó thực

hiện

kết cục nguyên bản.

Cùng lúc đó, nơi triều đình đóng quân, Đô tướng quốc cũng trọng thương

không

trị nổi, nuốt xuống

mộthơi cuối cùng. Con

hắn

quỳ gối trước giường, hai mắt đỏ bừng dập đầu với

hắn. Cao thái bảo

thì



mộtbên,

nói

tiếng nén bi thương.

hiện

giờ đại tướng

đã

chết, con trai Đô tướng quốc lại

không

có năng lực lớn như cha mình, vì phòng ngừa

hắn

không

áp chế được mà sinh ra nhiễu loạn, Cao thái bảo chỉ có thể lưu lại nơi này trông coi.

trên

thực tế, ngay cả

hắn

cũng

không

biết, bệ hạ

đã

nói

sẽ

ở Hà Hạ chờ đợi tin tức Nghiêu Châu, kỳ

thậtlặng lẽ vào Nghiêu Châu.

Tư Mã Tiêu bạo quân này, Thiên Vương lão tử còn

không

quản được,

đang

nghỉ ngơi ở

một

khách điếm, bởi vì Quý Phi cần băng bó vết thương, còn phải uống thuốc.

Băng bó xong vết thương, Liêu Đình Nhạn nằm

trên

giường ngủ, bởi vì miệng vết thương

trên

cánh tay tới gần bả vai, áo

không

kéo lên, đến ngực cũng hở

một

tảng lớn, Liêu Đình Nhạn ngủ say,

không

hề phát

hiện, Tư Mã Tiêu bên cạnh nhàm chán,

đang

nhìn chằm chằm ngực nàng.

Hình như thực mềm, Tư Mã Tiêu giơ tay nhéo hai cái. Giống đậu hủ, niết lên cũng kì quái, quá mềm.

hắn

nhàm chán lại nhéo hai lần.

Liêu Đình Nhạn mấy ngày nay quá mệt mỏi, cũng

không

thể nghỉ ngơi tốt, lúc này vừa thả lỏng, ngủ đến cơ hồ như chết ngất, cũng

không

phát

hiện

Tư Mã Tiêu

đang

làm cái gì. Kết quả tỉnh lại, liền nhìn thấy

một

bàn tay chộp lên ngực mình, ngực còn có chút đau.

không

đúng, ngươi vốn

không

có cảm giác với ngực ta, sao lại ở đây sờ loạn cái gì! Liêu Đình Nhạn thấy Tư Mã Tiêu

không

cảm thấy thẹn thùng mà thu hồi tay, bộ dáng

không

để bụng, yên lặng kéo kéo cổ áo.

Cẩn Đức bưng thuốc vào, đưa đến trước mặt Liêu Đình Nhạn.

một

mùi cay đắng xông thẳng vào chóp mũi, Liêu Đình Nhạn

đã

quen cay đắng, nàng cũng

không

phải trẻ con bởi vì đắng

sẽ

không

chịu uống thuốc, sinh bệnh uống thuốc là thường thức. Nàng bưng chén thuốc lên hít

một

hơi, vừa mới chuẩn bị uống, Tư Mã Tiêu liền cầm lấy, uống

một

ngụm.

Liêu Đình Nhạn: “……”

Cẩn Đức: “……”

Gia hỏa này lại làm cái thao tác gì?!

Tư Mã Tiêu buông thuốc, ghét bỏ

nói: “Cái hương vị gì, khó uống như vậy, đừng uống.”

Liêu Đình Nhạn: “……” Tổ tông, đây là ta uống, lại

không

phải để ngươi uống, ngươi ngại đắng cái gì.

Tư Mã Tiêu: “Chờ về cung, cho mấy người kia lấy dược làm thành thuốc viên cho nàng, nuốt là được,

không

cần uống loại đồ vật khó uống này.”

Nhìn

hắn

một

chút cũng

không

giống

nói

đùa, cho nên,

hắn

nghiêm túc? Chuẩn bị

trên

đường

đi

sẽkhông

cho nàng người bị thương này uống thuốc? Liêu Đình Nhạn trong nhất thời cảm xúc phức tạp,

không

biết Tư Mã Tiêu rốt cuộc là muốn hại nàng hay là đau lòng nàng, hoặc là lại phát bệnh rút não.

Chờ Tư Mã Tiêu ở trong phòng nghỉ ngơi, Liêu Đình Nhạn ra khỏi phòng, Cẩn Đức ở phòng bếp bên kia chờ nàng, thấy nàng tới, bưng cho nàng chén thuốc,

nhỏ

giọng hoảng hốt: “Quý Phi mau uống thuốc, vết thương nhất định

sẽ

sớm đỡ hơn, là bệ hạ đau lòng, bất quá ngàn vạn đừng để bệ hạ phát

hiện, bằng

không

lại mất cái mạng

nhỏ

của nô.”

Liêu Đình Nhạn cảm thấy mình

thật

thảm, vì cái gì còn phải lén lút uống thuốc, cũng

không

phải loại thuốc gì kỳ quái.

Uống xong thuốc, súc miêng, làm bộ cái gì cũng chưa phát sinh trở về phòng, ai ngờ mới vừa tới gần giường, Tư Mã Tiêu liền liếc nhìn nàng

một

cái, “Uống thuốc.”

Ngươi mũi chó sao!

“Nàng muốn uống

thì

uống, lén lút làm gì, chẳng lẽ



sẽ

ngăn nàng uống sao.” Tư Mã Tiêu rất

khôngcao hứng.

Ngươi

nói

lời này cũng

không

chột dạ sao? Vừa rồi gia hỏa kia trực tiếp ném chén thuốc của ta ra ngoài cửa sổ,

nói

quá đắng

không

cần uống, còn

không

phải ngươi? Liêu Đình Nhạn ở trong lòng ha hả cười

một

cái, tự

nói

cho mình, lão bản

nói

đều đúng, làm trái lão bản là

không

có kết cục tốt. Vì thế nàng giả cười, “Bệ hạ

nói

rất đúng.”

Tư Mã Tiêu: “……”

Hơn nửa đêm, Liêu Đình Nhạn bị Tư Mã Tiêu đánh thức, thế nhưng có loại cảm giác ôn lại ấm áp hôm qua—— nếu Tư Mã Tiêu

không

phải vừa dậy

đã

niết ngực nàng, Liêu Đình Nhạn có lẽ

sẽ

cảm thấy càng đáng hồi ức.

Nửa đêm túm người tỉnh dậy là để niết ngực, đại móng heo này là ngứa chân sao. Liêu Đình Nhạn bắt lấy tay

hắn, nhìn động tác của

hắn

giống như niết khí cầu, vô ngữ

một

lát, kéo tay

hắn

xuống eo, “Bệ hạ, hay là sờ eo

đi.” Niết ngực nàng ngủ

không

được.

Tư Mã Tiêu sờ sờ eo nàng, bụng

nhỏ

cũng chưa nhéo tới, rất bất mãn mà ý bảo nàng nhìn, “Thịt cũng

không

có, nàng bảo ta sờ cái gì?”

Vậy ngươi sờ ngực cũng đừng chỉ sờ

một

bên a,

sẽ

ngực lớn ngực

nhỏ, vấn đề này thực nghiêm trọng ngươi biết

không?! Liêu Đình Nhạn hít sâu

một

hơi.

“trên

mặt

một

chút thịt cũng

không

có.” Tư Mã Tiêu tiếp tục càu nhàu.

Liêu Đình Nhạn: Ngươi có việc sao? Mặt trái xoan siêu tuyệt đẹp như vậy, thiên hạ này

không

ai có cằm gày hơn ta!

“Bệ hạ có phải ghét bỏ thϊếp gần đây tiều tụy, mỹ mạo

không

còn như trước hay

không.” Liêu Đình Nhạn kiều kiều nhược nhược làm nũng.

Tư Mã Kiều làm nũng

đã

quen,

không

ăn nàng làm nũng, trả về cho nàng là cười ầm lên.

Liêu Đình Nhạn: Ta

đã

biết

sẽ

như vậy, bất quá tốt xấu chọc cười người trước,

không

biết dỗ cao hứng rồi có thể thả cho ta

đi

ngủ hay

không.

Tư Mã Tiêu cười xong bỗng

nói

với nàng: “Lúc ta quen biết nàng, chỉ cảm thấy nàng lớn lên

không

tồi, rất là đẹp, nhưng mặt mũi rốt cuộc trông như thế nào

thì

vẫn nhớ

không

quá



ràng, mãi đến sau này mới chậm rãi quen mắt.”

Liêu Đình Nhạn: Gì, mặt manh?

Tư Mã Tiêu chậm rì rì: “Rốt cuộc ta nhìn quá nhiều mỹ nhân,

không

chuyên tâm,

thật

sự

rất khó nhớ kỹ mỗi người trông như thế nào.”

Liêu Đình Nhạn bỗng nhiên nhớ đến cung yến, mỗi lần Tư Mã Tiêu muốn làm gì, gọi mỹ nhân phía dưới đáp lời, phần lớn dùng màu sắc quần áo tới tỏ vẻ là

nói

với ai, lúc ấy nàng còn tưởng rằng Tư Mã Tiêu ở quá xa, mắt cận thị thấy

không

phân



những người màu sắc rực rỡ đó là ai, nguyên lai

không

phải mắt cận thị, là trí nhớ

không

được. Phải biết rằng, đến nàng đều có thể nhận ra hơn nửa mỹ nhân trong hậu cung.

Tư Mã Tiêu nhìn nàng, đợi trong chốc lát, “Sao nàng

không

phản ứng?”

Liêu Đình Nhạn sờ

không

được đầu óc, phản ứng cái gì, ngươi lại muốn cái phản ứng gì? Cho bệnh nhân

một

đường sống

không

được sao? Cho Quý Phi thịnh thế sủng ái của ngươi

một

lần nghỉ ngơi

khôngđược sao? Ngươi mất công như vậy, từ

thật

xa chạy tới cứu ta chính là vì để nửa đêm phiền chết ta sao?

Liêu Đình Nhạn thở ra, đột nhiên xốc chăn, lên lộ vai ngọc nằm thẳng

trên

giường, mở tay chân ra, dọn xong tư thế, “Bệ hạ, đến đây

đi.”

Tư Mã Tiêu phản ứng là đẩy đẩy eo nàng —— “Nàng chiếm nhiều chỗ như vậy ta ngủ ở đâu?”

Còn ngủ cái rắm a, ta xem đời này ngươi đều

không

thể ngủ rồi.

Liêu Đình Nhạn yên lặng lăn vào trong giường, nhường ra cho

hắn

một

chỗ. Nghỉ ngơi chưa đến chốc lát, lúc nàng buồn ngủ càng nhiều lại đột nhiên bị Tư Mã Tiêu kéo tỉnh.

Tư Mã Tiêu biểu tình thực cổ quái hỏi nàng, “Vừa rồi động tác của nàng là có ý tứ gì?”

Động tác gì có ý tứ gì? Liêu Đình Nhạn chưa phản ứng lại.

Tư Mã Tiêu tiếp tục thần sắc vi diệu, “Là

đang

cầu hoan?”

…… Tổ tông ngươi

thật

sự

phản ứng quá chậm, chờ ngươi phản ứng lại,

không

chỉ có rau kim châm lạnh, đến hoàng hoa khuê nữ cũng lạnh rồi.

Tư Mã Tiêu đánh giá: “Lá gan nàng

thật

không

nhỏ.”

Liêu Đình Nhạn: A ha, đây là lá gan lớn, ngươi là thần tiên chuyển thế, phàm nhân

không

có can đảm ngủ ngươi hay là thế nào?
« Chương TrướcChương Tiếp »