Chương 9

- Đến đây.

Ở lúc Vương Nguyệt Hoa đang say mê trong giấc mộng thì Đông Xu lạnh lùng mở miệng, một câu đã đánh thức đang còn mơ màng Vương Nguyệt Hoa.

Vương Nguyệt Hoa đột nhiên bừng tỉnh, liền nhìn thấy gương mặt bình tĩnh lại xa lạ cùng lãnh đạm của con gái.

Ngẫm lại ngày hôm qua bản thân đi nhặt mấy chiếc đũa bị phóng ghim xuống đất kia, Vương Nguyệt Hoa liền rùng mình.

Giây tiếp theo cô nhìn qua bàn thịt.

Còn!

Thịt còn ở đó!

Vậy là bản thân không phải đang nằm mơ đúng không?

Vương Nguyệt Hoa không thể tin nhéo mặt mình một cái, giây tiếp theo liền

- Ngao.

Vương Nguyệt Hoa la lên một tiếng, đau thật.

Nghĩ lại lúc nãy bà định đánh thức mấy người đàn ông trong nhà thì bà liền che miệng lại.

Lúc này, Vương Nguyệt Hoa cũng nghĩ đến hôm qua Đông Xu có nói hôm nay sẽ cho bà ăn thịt.

Tiền đề là nghe lời con bé đó.

Đây chính là thật có thịt ăn?

- Điềm Điềm a..

Vương Nguyệt Hoa có chút không dám tin, sau đó lại nghĩ đến gì đó, bà lại đen mặt lao ra ngoài chỗ nuôi gà ngoài sân.

Mấy năm nay chính sách nhà nước đã thoáng hơn, trong nhà có thể nuôi một số lượng gia cầm hữu hạn từ 2-3 con, nhiều hơn sẽ bị quốc gia thu đi.

Heo thì không cần nghĩ đến, chỉ có đội sản xuất mới có nhiệm vụ nuôi heo, hộ gia đình không được tự mình nuôi.

Hơn nữa cũng không ai nuôi, bởi vì quá hao tốn lương thực.

Người còn không đủ ăn lấy đâu ra cho heo ăn?

Vương Nguyệt Hoa sau khi bình tĩnh thì ý nghĩ đầu tiên là con gái bà không phải là đem hai con gà mái nuôi để đẻ trứng trong nhà gϊếŧ hầm ăn đi?

Vọt ra sân thấy gà còn ở bà liền thoáng yên tâm.

- Gọi mọi người ăn cơm đi, thịt nguội sẽ tanh.

Đông Xu không để ý Vương Nguyệt Hoa não bổ cái gì.

Lạnh lùng nhắc nhở xong một tiếng Đông Xu liền ngồi xuống chờ ăn cơm.

Vương Nguyệt Hoa cũng không suy nghĩ nữa mà đi sang gian phòng ở phía đông gọi chồng của cô, rồi lại sang hai gian khác ở phía đông gọi hai đứa con trai.

Buổi sáng hôm nay một nhà người Khương gia trải qua thực huyền huyễn.

Được ăn thịt a!

Đây là chuyện trước đây nghĩ cũng không dám nghĩ.

Khương gia nhà đều nghèo, bằng không cũng hai đứa con trai đều đã hơn 20 tuổi mà còn chưa có vợ.

Ăn thịt đối với Khương gia là một sự kiện xa xỉ.

Cho nên, đến khi cả nhà đều ăn đến no căng, thịt còn dư lại một nửa, người Khương gia còn đang mơ màng.

- Về sau nghe theo con nói, đừng gây chuyện, bảo đảm mọi người thường xuyên sẽ có thịt ăn.

Đông Xu buông đũa xuống, lạnh lùng nhắc nhở một câu.

Cả nhà đều ngoan ngoãn gật đầu.

Đông Xu còn chuẩn bị nói rất nhiều nhưng thấy Vương Nguyệt Hoa không thể không nhắc nhở thêm một câu:

- Về sau ít qua lại với mấy cậu bên nhà ngoại đi, mẹ không quá thông minh, đừng bị bọn họ dạy bậy.

Rõ ràng nói khó nghe như vậy, chính là ngữ khí lại có chút sủng nịch, khiến Vương Nguyệt Hoa nước mắt lưng tròng.

Lúc này, Vương Nguyệt Hoa thậm chí vì một dĩa thịt mà bắt đầu suy nghĩ lại trước kia mình đối với con gái có quá tệ hay không?

Chính là thái độ bản thân như vậy là ai dạy bà?

Vương Nguyệt Hoa nhớ đến còn không phải là chị dâu cùng mẹ của bà sao, mỗi ngày đều nhắc nhở bà, con gái chính là bồi tiền hóa sao?

Mẹ chồng của bà, bà Khương cũng chưa bao giờ nói được một câu tốt.

Nhưng mẹ cùng chị dâu của mình, đều cùng bản thân nói con gái đều là bồi tiền hóa, nuôi cũng không giúp đỡ gì được cho bà.

Hiện giờ ngẫm lại, bà thật là không thông minh.

Con gái nhà bà không phải bồi tiền hóa.

Thế là Vương Nguyệt Hoa đã bị một dĩa thịt thu mua, ở trong lòng liền phân rõ giới tuyến với nhà mẹ đẻ.

Trong trí nhớ của nguyên chủ, Đông Xu biết Vương Nguyệt Hoa sở dĩ khắt khe với con gái, một là bởi vì niên đại này là như thế, một lý do khác là chị dâu ở nhà mẹ đẻ bà, còn có em gái của bà tẩy não cùng mê hoặc bà ta.

Toàn bộ gia đình kia đều là cực phẩm, Đông Xu không hứng thú đi quản bọn họ.

- Còn có, chuyện trong nhà được ăn thịt, miệng nghiêm một chút đây đều là trên núi bắt được, không muốn bị bắt nhốt chuồng bò thì tự biết mình nên nói gì đi.

Đông Xu không nghĩ bởi vì chút đồ ăn mà chọc ra phiền toái.

Cho nên uy hϊếp trước một câu nói xong liền đứng dậy rời đi.

Vương Nguyệt Hoa nghĩ đến cái chuồng bò vừa dơ lại hôi thì rùng mình.

Vốn trong lòng còn đang nghĩ, tuy phân rõ giới tuyến, thì dù sao mẹ bà cũng sống không dễ dàng cho nên bà nghĩ đem thịt còn dư lại lấy một chén đem về nhà mẹ đẻ đâu.

Nhà mẹ của bà cũng không xa nơi này, ở thôn bên mà thôi, lúc này đi nếu đi nhanh một chút thì trước khi bắt đầu làm việc có thể về kịp.

Nhưng bị Đông Xu nhắc nhở, lại nghe tới đây là từ trên núi săn được, Vương Nguyệt Hoa liền thanh tỉnh.

Bà liền dặn dò chồng cùng hai đứa con trai nên ăn nói như thế nào, xong việc bà mới đứng dậy dọn dẹp.

Thịt tự nhiên là để trong tủ chén, không để người khác thấy.

Hôm nay công việc trong ruộng vẫn là gieo giống.

Việc này ước chừng sẽ liên tục trong 1 tuần, rốt cuộc diện tích ruộng cày ở Đại Tây Bắc lại rộng lớn, đại đội Bàn Thạch vị trí có xa xôi nhưng diện tích thổ địa lại đặc biệt lớn.

Dân cư lại không nhiều cho nên yêu cầu đại đội tốn thời gian lâu một chút.

Nhiệm vụ hôm nay của Đông Xu trừ bỏ gieo giống còn âm thầm quan sát nhân vật

Số liệu dị thường

Lữ Đào, còn có một cái

?

Hàn Chiêu.

- Hàn Chiêu, anh cùng Điềm Điềm một tổ, con bé này làm việc rất nhanh, hôm qua bọn Nhị Dân đều bị đuổi chạy không kịp, thể lực của anh cùng cô ấy đều tốt nên chung tổ.

Ghi điểm viên phân phối tổ đội hôm nay nói.

Hàn Chiêu cũng đã nghe nói qua, hai người hôm qua cùng tổ với Đông Xu, hôm nay chân đau đến xém không đi nổi.

Vốn dĩ Hàn Chiêu cảm thấy, những người đó là ra vẻ, sao một người đàn ông có thể bị một cô gái đuổi đến chân rút gân.

A!

Hàn Chiêu rũ mắt trong mắt nồng đậm châm chọc.

Sau đó, không đến nửa ngày hắn liền bị vả mặt!

Đông Xu tốc độ đặc biệt mau.

Ngày hôm qua bởi vì chỉ ăn lương khô, cho nên tốc độ vẫn không đủ nhanh.

Buổi sáng hôm nay còn được ăn thịt cho nên thể lực lại tăng cường.

Tuy rằng không giống như lúc ở tinh tế, giá trị vũ lực cấp 3S, nhưng tinh thần lực cường đại lại có thịt tăng cường dinh dưỡng cho nên thể lực cũng tạm hài lòng.

Gieo xong 20 cân hạt giống, Hàn Chiêu cảm thấy cẳng chân đều đã run rẩy.

Ngày thường hắn rất chú ý rèn luyện thân thể, hơn nữa ngẫu nhiên còn ở trên núi chạy việt dã một chút.

Kết quả, không đến nửa buổi sáng, đã bị cô gái ở phía sau đuổi chạy đến chân đều run rẩy.

Nói ra ai tin nổi đây?

Hàn Chiêu khó được buông lòng coi khinh quay đầu nhìn thoáng bóng lưng Đông Xu.

Chỉ đáng tiếc Đông Xu không thấy hắn.

Nhưng bởi vì ánh mắt của hắn quá rõ ràng, Đông Xu mẫn cảm liền ngẩng đầu nhìn hắn một cái.

Vẻ mặt vô bi vô hỉ không hề giống những cô gái khác trong thôn.

Ý thức được bản thân nghĩ cái gì, Hàn Chiêu trong lúc có chút hoảng.

- Muốn tôi chậm tốc độ lại một chút sao?

Đông Xu cho rằng Hàn Chiêu là mệt mỏi cho nên mới quay đầu nhìn mình.

Hai chàng trai ngày hôm qua lúc mệt chịu không nổi, cũng sẽ quay đầu lại lấy lòng mình.

Đông Xu dùng trí não phân tích đối phương là mệt thật hay chỉ là nghĩ lười biếng, rồi mới quyết định có giảm tốc độ hay không.

Hiện giờ ánh mắt của Hàn Chiêu có chút mãnh liệt, còn có chút phức tạp, Đông Xu theo bản năng hỏi một câu, trong đầu lại suy nghĩ một việc khác.

Một việc không thể tưởng tượng được!