Chương 8

“Thật, thật sự sẽ cho em sao?” Cậu vội vàng hỏi, khuôn mặt nhỏ sáng lạn đầy sức sống, cậu Cả không nhìn nổi cậu vui mừng như vậy, trầm mặc không nói gì.

Hứa Trùy Nhi lại lau cho anh một lần nữa, vô cùng gắng sức: “Vậy đợi Cậu khỏe rồi, em sẽ đi.”

Sao…cậu Cả kinh ngạc mở miệng, anh không hề nghĩ đến, sao anh có thể nghĩ đến việc nha đầu quê mùa trên núi được mua tới lại có thể lớn miệng nói phải cùng anh đi quay đoạn đường khó khăn này: “Cô…” Anh không nghĩ ra lời nào để nói, tâm lý xoắn xuýt, cuối cùng vẫn nói ra một câu: “Cô đi tìm nhân tình của cô đi.”

Ai? Hứa Trùy Nhi hoài nghi: “Nhân…tình?”

Cậu Cả miễn cưỡng cười một cái, cười mà như không cười: “Thân thể cô đã không còn trọn vẹn phải không?”

“Cái…cái gì?” Hứa Trùy Nhi cầm chặt tấm khăn, giống như đứa trẻ nhỏ vào lớp muộn, ngơ ngác, “Em không hiểu cậu đang nói gì.”

Cậu Cả giật giật khóe miệng, không chịu nổi nói: “Cô… không giống như người chưa có chồng”, anh trộm nhìn sắc mặt Hứa Trùy Nhi, sợ mình nói nặng lời cậu, “Cô rất quen thuộc…thân thể đàn ông.”

Hứa Trùy Nhi vẫn không hiểu rõ ý anh muốn nói, nhưng nghe câu này cậu hiểu ra rồi, là khi cậu hầu hạ anh sơ ý lộ ra chân tướng: “Em không…” Cậu chột dạ vắt khăn mặt lên, “Không có…”

“Hai người…” cậu Cả nhẹ giọng, nhìn cậu nói, “Đã làm mấy lần rồi?”

Hứa Trùy Nhi mặt đỏ tai hồng, cậu vẫn là một thằng nhóc, sao có thể làm chuyện nó với đàn ông, nhưng không thể nói ra lời. Cậu quýnh lên, liền giơ tay thề: “Em, em chỉ có một người đàn ông là Cậu thôi!”

Tâm lý của người bị liệt không ai hiểu, cậu Cả đố kỵ, hiện tại hắn đã không làm được nhưng cũng không nhịn được muốn nghe: “Tôi sao có thể coi là người đàn ông của cô”, Anh chua sót nói, “Thân thể còn chưa nhìn thấy.”

Anh nói đến thân thể, Hứa Trùy Nhi khẩn trương nắm chặt cổ áo: “Cậu và em đã nắm tay nhau ngủ”, cậu cố chấp nói, “Không cần biết, Cậu đã là người đàn ông của em rồi.”

Đây gọi là làm càn, có người đàn ông khác rồi còn cứng miệng, nhưng không hiểu sao trong lòng cậu Cả lại rất thoải mái hưởng thụ.

“Đứng dậy, em cho cậu đi tiểu.” Hứa Trùy Nhi túm lấy cánh tay anh, cậu Cả vừa thích được cậu nắm lấy nhưng lại không muốn để cậu biết, cản tay cản chân không phối hợp. Hứa Trùy Nhi một tay kéo anh, một tay lôi cái bô ra, không cẩn thận làm rơi cái bô.

“Lại làm hỏng đồ rồi!” Hứa Trùy Nhi nhìn những mảnh vỡ trên đất, tức giận trừng mắt nhìn anh, ánh mắt này làm cho xương cốt cậu Cả run rẩy từ đầu đến chân, dường như có thể hoạt động được vậy.

“Giờ phải làm sao”, Hứa Trùy Nhi ôm eo anh, đầu tựa vào ngực anh, “Hay là dùng chậu tiểu của em?”

Cậu có một chậu tiểu lót bông, để tại dưới góc giường, mỗi ngày cậu đều trốn cậu Cả đi vệ sinh ở đó.

“Hồ đồ.” Cậu Cả mặc kệ, anh là cậu Cả nhà họ Ngụy, là người có máu mặt, sao có thể đi vệ sinh ở chậu tiểu của phụ nữ. Hứa Trùy Nhi không quan tâm, tự ý lấy chậu tiểu mang tới để dưới chân anh, gỡ bông ở miệng chậu ra, đỡ vai anh đứng lên: “Tay em hơi ướt.”

Vừa nói cậu vừa túm chặt anh, thật ướt, là nước ở khăn tay, bàn tay trơn trượt cầm chặt thứ gì đó, không chút xấu hổ: “Nhắm chuẩn vào, đừng tiểu ra ngoài.”

Cậu Cả đỏ mặt đến không nhìn nổi, dưới thân là chậu tiểu của vợ anh, rất nhỏ, người vợ chưa viên phòng của anh ngày nào cũng ngồi trên đó, …

Bàng quang căng cứng không thể xuất, anh toát mồ hôi, từ bả vai đến đầu ngón tay không ngừng run rẩy. Hứa Trùy Nhi cảm giác được anh bám chặt vào vai mình, bàn tay rộng lớn dùng sức, “Được không, đã ra chưa?” Cậu vuốt ve phần bụng dưới của anh, nhẹ nhàng xoa phần hạ thân nóng ấm “Xùy…xùy”.