Chương 38: Đón Con Đến Kinh Thành Hưởng Ngày Lành

Nhạc Linh Chi không nói lời nào, nàng muốn quan sát cữu cữu này trước một chút, đến tột cùng có phải thật sự muốn mang nàng đi hay không.

Nước mắt Lâm Thiếu Nam tiếp tục rơi xuống.

“Linh Chi con yên tâm, hiện tại cữu cữu đã biết nỗi khổ của con, sẽ không mặc kệ con nữa, cữu cữu quyết định đón con đến kinh thành hưởng ngày lành!”

Cuối cùng Nhạc Linh Chi cũng nói chuyện: “A…… A a.”

( Thật ra ta sống cũng không khổ. )

Cố Tranh phiên dịch lời nàng nói cho mọi người nghe.

Lâm Thiếu Nam lập tức trừng mắt nhìn Cố Tranh một cái: “Ngươi nói hươu nói vượn! Sao con bé có thể nói mình sống không khổ? Rõ ràng con bé sống còn khổ hơn bông cải đắng*! Mẹ ruột chết sớm, cha lại là người không làm chủ được, duy nhất gia gia đối xử tốt với con bé lại đã chết, ta còn biết nguyên nhân con bé được ngươi đón về nhà!”

*Chữ đắng và chữ khổ đều là 苦.

Vừa nói như vậy, Lưu thị xấu hổ, thì ra chuyện bà ta làm ông ta đều biết a!

Tuy nhiên Lưu thị là kẻ da mặt dày, Lâm Thiếu Nam đến nhà bà ta trước, mang theo không ít lễ vật, một người họ hàng giàu có hào phóng như vậy, bà ta đánh chết cũng sẽ không đắc tội.

Bà ta làm bộ không nghe hiểu, vẫn cười nịnh nọt như cũ.

Cố Tranh giải thích nói: “Đúng là nàng nói như vậy, ta hiểu một chút môi ngữ, ta có thể đọc hiểu lời nàng nói.”

Đột nhiên Lâm Thiếu Nam liền nổi khùng: “Ngươi đây là cố ý bẻ cong ý của con bé! Ngươi không muốn ta mang con bé đi, tình huống nhà ngươi như vậy, ngươi sợ sau này ngươi không cưới được tức phụ, liền mạnh mẽ giữ con bé lại bên người!”

Cố Tranh lạnh lùng mà liếc nhìn ông ta một cái: “Ta có bẻ cong ý của Linh Chi hay không, không phải ông định đoạt, chúng ta có thể hỏi Linh Chi một chút.”



Hắn quay sang Nhạc Linh Chi, dùng giọng nhẹ nhàng nói: “Linh Chi, nếu ta không có bẻ cong ý của nàng, nàng hãy gật đầu, nếu bẻ cong ý của nàng, nàng hãy lắc đầu.”

Nhạc Linh Chi gật gật đầu.

Vẻ mặt Lâm Thiếu Nam không thể tin tưởng được.

Lưu thị nhanh chóng cười theo hoà giải: “Cữu cữu của Linh Chi, Linh Chi nói cũng không sai, đúng là nó ở nhà không khổ, những việc nặng đó, đều là ta và tỷ tỷ nó làm, nó chỉ làm mấy việc nhẹ nhàng.”

“Tuy nhiên, sau khi nó tới Cố gia, có thể không có ngày lành gì, một nhà Cố gia toàn vị thành niên, Cố Tranh là đứa thư sinh chỉ biết đọc sách, toàn dựa và nhị đệ hắn săn thú đổi tiền, nghe nói trong nhà chỉ có thể uống cháo loãng, sớm hay muộn cũng làm Linh Chi đói chết.”

“Nhưng cuộc sống nhà của chúng ta cũng không tốt hơn bao nhiêu, nhỏ thì nhỏ, tàn thì tàn, nghèo đến vang leng keng, cho nên, cữu cữu của Linh Chi, ta cũng ủng hộ ngươi mang Linh Chi đến kinh thành hưởng ngày lành.”

Bà ta đây là nói lời hay cho bản thân mình, lại đứng ở bên Lâm Thiếu Nam.

Quả nhiên Lâm Thiếu Nam không vạch trần những chuyện bà ta đã làm, mà là tình ý chân thành dỗ dành Nhạc Linh Chi.

“Linh Chi, trước kia vẫn luôn để nương thân con ở nông thôn, là bởi vì việc làm ăn của cữu cữu còn chưa khởi sắc, cuộc sống của cả nhà cũng không tốt lắm, lại thêm nương thân con bị hủy dung, ở trong thành không dễ tìm nhân gia, đây là cữu cữu mắc nợ nương thân con.”

“Hiện tại nương thân con không còn, cữu cữu muốn bồi thường cho nàng cũng không có khả năng, nhưng cữu cữu nhất định sẽ bồi thường cho con, hiện tại cữu cữu làm ăn lớn, cũng kiếm lời chút tiền, sau khi con đến kinh thành cùng cữu cữu, chính là thiên kim đại tiểu thư, cái gì cũng không cần làm, còn có nha hoàn hầu hạ, cữu cữu cũng nhất định sẽ mời đại phu chữa khỏi giọng nói cho con.”

Mặc kệ Nhạc Linh Chi có đồng ý hay không, ông ta lại chuyển sang Cố Tranh: “Ta hiểu nguyên nhân ngươi không chịu để Linh Chi đi, sau khi Linh Chi thành thiên kim đại tiểu thư, ngươi lo lắng không xứng với con bé, cũng lo lắng chúng ta sẽ hủy hôn, như vậy đi, nếu ngươi lo lắng, ta có thể làm chủ giúp các ngươi hủy bỏ hôn ước, ta sẽ cho ngươi một ít bạc để bồi thường.”

Ánh mắt Cố Tranh càng ngày càng lạnh, giọng nói càng lạnh hơn.

“Nếu Linh Chi nguyện ý đi theo ông, ta sẽ không mạnh mẽ giữ nàng lại, ta cũng không cần bạc của ông!