Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nông Gia Mẹ Kế Đanh Đá Dưỡng Oa

Chương 9: Ăn Một Miếng Cũng Không Mập Lên Được

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nghe rõ Trương thị này khí thế hung hăng đến cảnh cáo, mục đích giống như không phải là bảo vệ cho tỷ đệ bốn người bọn chúng, ngược lại là mang theo chút ý tứ xúi giục.

"Chắc là vậy." Bạch Thủy Liễu nhẹ gật đầu, đồng thời cũng thở dài.

Lúc trước, Trương thị đối xử với bốn tỷ muội bọn họ cũng không hiền lành, lại thường xuyên có thể từ trong miệng nàng ta nghe được lời chỉ trích Tô Mộc Lam, Bạch Thủy Liễu đều yên lặng dán lên cho Trương thị nhãn hiệu người tốt.

Hiện tại xem ra hình như không phải có chuyện như vậy.

"Đừng nói chuyện, mau chóng làm việc đi, để nương nghe chúng ta ở đây nói chuyện phiếm, xem chừng sẽ nổi giận." Bạch Thủy Liễu len lén liếc nhìn Tô Mộc Lam đã bỏ lại hai người bọn họ ở rất xa, nhỏ giọng nhắc nhở.

Mặc dù buổi trưa hôm nay, Tô Mộc Lam cho bọn họ ăn một bữa cơm no, nhưng đây dù sao chỉ là lần này, ngẫm lại dáng vẻ độc ác lúc trước không phải đánh thì mắng, Bạch Thủy Liễu cảm thấy vẫn cẩn thận một chút cho thỏa đáng, miễn cho đến lúc đó người bị đánh bị phạt vẫn là bọn họ.

Nhất là lúc này, vừa mới cùng Trương thị ầm ĩ một trận, Tô Mộc Lam khẳng định trong lòng đang nổi lửa, sơ ý một chút, nói không chừng lại một trận roi liễu.

Nói với Bạch Lập Hạ xong, Bạch Thủy Liễu vẫn có chút không yên lòng, lại căn dặn Bạch Trúc Diệp cùng Bạch Mễ Đậu, "Các ngươi cũng đều nhớ kỹ chút, nói chuyện ít, làm việc nhiều."

Tỷ đệ ba người hiểu rõ ý của Bạch Thủy Liễu, vội vàng nhẹ gật đầu, tiếp đó ra sức nhổ cỏ.

Bốn mẫu đất trồng bắp, nhổ cỏ cũng không phải chuyện dễ dàng, cho dù Tô Mộc Lam dẫn bốn đứa bé từ sau buổi trưa ăn cơm xong làm đến khi mặt trời lặn về tây, trong lúc đó chỉ nghỉ ngơi một chút, uống miếng nước mà thôi thì cũng chỉ nhổ được ba mẫu cỏ.

Cỏ dại quá nhiều, hơn nữa sức sống của chúng đều cực kỳ dai dẳng, tuyệt đối không thể tùy ý ném ở trong đất, nếu không thì sẽ rất nhanh mọc rễ, tràn lan một mảng lớn, chỉ có thể bỏ cỏ đã nhổ vào một cái sọt chuyển đến hai đầu bờ ruộng, cũng làm trễ nải hiệu suất làm việc.

Nhưng mà nếu là làm việc nhà nông, ăn một miếng cũng không mập lên được, cứ từ từ làm là xong việc.



Tô Mộc Lam nghĩ như vậy, trên mặt đất tùy tiện hốt một nắm cỏ mới nhổ lau bùn dính lên chân và giày, "Về nhà trước đi, mai lại đi làm tiếp."

Bốn đứa nhỏ cũng đều tự mình lau bùn trên chân, đi theo Tô Mộc Lam về nhà.

Chuyện nhà Tô Mộc Lam buổi trưa ăn mì, hơn nữa bốn đứa trẻ cũng đều ăn mì, buổi chiều cùng nàng đi nhổ cỏ, lúc này trong thôn gần như là mọi người đều biết.

Lúc này nhìn Tô Mộc Lam dẫn bọn nhỏ trở về, đều nhịn không được nhìn vài lần.

Nhãn hiệu mẹ kế ác độc trên người, hiện tại làm chuyện không hợp với nhãn hiệu của nguyên thân, người khác kinh ngạc cũng là bình thường, Tô Mộc Lam cũng thản nhiên, gặp được có người chào hỏi nàng, nàng cũng đáp lại, cũng không nói thêm cái gì.

Cứ như vậy một đường đến nhà.

"Múc nước rửa bùn trên người đi, rửa xong Mễ Đậu và Trúc Diệp đem cái xẻng rửa sạch đi, thu thập băng ghế và bàn, Lập Hạ từ trên giá hái hai trái dưa leo, ngắt chút lá kinh giới, Thủy Liễu con đến giúp ta nấu cơm."

Tô Mộc Lam lên tiếng, mấy đứa nhỏ vội vàng làm theo, bận rộn.

Tô Mộc Lam múc bột ngô, trộn thêm một chút bột mì cùng bột khoai lang vào, sau đó đổ nước vào bắt đầu nhào bột, làm bánh bột ngô nướng.

Nồi sắt lớn, dưới đáy nấu cháo bột ngô, bên trên nồi thì men theo mép nồi làm bánh nướng, chờ bánh bột ngô chín thì cháo này cũng chín luôn, có thể nói là đỡ tốn thời gian công sức, là cách làm nhà nông thường làm nhất.

Mà bốn đứa nhỏ và cô làm cỡ nhiêu thôi thì cũng đủ ban đêm ăn no rồi.

Chỉ là...
« Chương TrướcChương Tiếp »