Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nông Gia Mẹ Kế Đanh Đá Dưỡng Oa

Chương 18: Khai Hoang

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đợi nước trong nồi sôi lên, trước tiên Tô Mộc Lam lấy lá khoai lang đem nhúng qua nước sôi một lát, lại rửa nồi sạch sẽ rồi xào tỏi. Đợi khi trong nồi đã thơm mùi tỏi mới thêm nước vào, hầm mì sợi rồi bỏ lá khoai lang vào bên trong.

Cuối cùng, thêm một chút giấm nữa là món mì tỏi và lá khoai lang thơm phức này đã được dọn ra bàn rồi.

Bạch Thủy Liễu cũng đúng lúc đem miếng khoai lang cuối cùng thái lát thành từng miếng, rửa tay xong rồi đến ngồi vào bàn ăn cùng nhau ăn cơm.

Lá khoai xanh mướt cùng với sợi mì có chút đen vàng, thêm mùi thơm đậm đặc của tỏi, kết hợp với nộm dưa leo giòn giòn. Ở thời tiết mùa hè này, sau khi nước canh và mì lần lượt rơi xuống bụng, cả thân đều ướt đẫm mồ hôi, cũng khiến con người cảm thấy vô cùng thoải mái.

Bản thân Tô Mộc Lam cũng hài lòng đến nỗi ợ hơi một cái.

Ăn cơm xong là lúc thời tiết oi bức nhất, trong nhà cũng không có nhiều thứ để dọn dẹp, nên Tô Mộc Lam để những đứa bé đi vào trong phòng nghỉ ngơi một lát, tránh thời tiết mùa hè nóng nực này. Bản thân thì đội nón rơm, đem những miếng khoai lang đã bị phơi cứng lật ra từng cái để tránh dính vào rổ.

Cái nắng như thiêu đốt, đúng vào lúc cái nắng khốc liệt nhất, làm cái rổ có chút muốn phát ra lửa, lúc đưa tay ra lật những miếng khoai lang sấy dẻo làm cho tay đều đỏ cả lên.

Không còn cách nào khác, Tô Mộc Lam đành phải múc một gáo nước, làm ướt tay trước, sau đó mới chạm vào khoai lang sấy dẻo.

Một mạch bận rộn như vậy, cộng thêm cái nắng như đang nướng thịt, mồ hôi của Tô Mộc Lam như thác đổ, toàn bộ cái lưng đều ướt đẫm một mảnh lớn.

Bạch Thủy Liễu nhìn chằm chằm vào cửa sổ, cắn môi ngơ ngác một lúc lâu, cho đến khi Tô Mộc Lam lật hết đống khoai lang sấy dẻo rồi trở lại nghỉ ngơi, sau đó mới trở lại ngồi trên giường, nhìn Bạch Trúc Diệp và Bạch Mễ Đậu đã ngủ say, cuối cùng lại nhìn về phía Bạch Lập Hạ, "Nương dường như đã thực sự thay đổi tính tình."

Nếu là lúc trước, lúc nãy ở ngoài phơi nắng, lật khoai lang sấy dẻo nhất định là bọn họ bốn người, hơn nữa chắc chắn sẽ không cho đội nón rơm, cũng không cho phép tay ngâm nước, nếu như động tác chậm thì sẽ trút xuống một trận mắng chửi.

Bạch Lập Hạ bặm môi suy nghĩ một lúc lâu, “Để xem đã.”



“Ừm” Bạch Thủy Liễu gật đầu, lại nằm xuống, “Mau nghỉ ngơi đi, nương hồi trưa không phải nói chiều còn phải làm việc sao.”

Bạch Lập Hạ cũng nằm xuống, chỉ là nằm thế nào cũng không ngủ được, trong tay cầm một chiếc lá chuối khô quạt cho Bạch Trúc Diệp và Bạch Mễ Đậu.

Tô Mộc Lam quay về phòng cũng ngủ được một lát.

Giường thì cứng, trong phòng thì oi bức, lại thêm muỗi rất nhiều, ước chừng chỉ nhắm mắt ngủ được nửa canh giờ thì Tô Mộc Lam đã tỉnh rồi.

Lau mồ hôi khắp người, nhìn mặt trời chỉ mới hơi ngả về phía tây một chút trên bầu trời, Tô Mộc Lam bất lực thở dài.

Thật không muốn đi ra ngoài làm thịt nướng...

Nhưng dưới tình hình của gia đình hiện nay nhất định không thể nằm yên, liền lấy lại tinh thần đi rửa mặt, tiện thể gọi mấy đứa bé ở phòng tây dậy, bắt đầu phân phối việc cần làm vào buổi chiều.

Trừ Bạch Trúc Diệp phải ở nhà trông nom khoai lang sấy dẻo ở ngoài, phòng ngừa bị mèo ăn, chim sẻ hay con gì đó ăn trộm, còn phải đợi sau một canh giờ phải lật khoai lang sấy dẻo, tránh cho mặt trong mặt ngoài phơi nắng không đều, còn lại ba người đều đi theo Tô Mộc Lam cùng đi tìm chỗ khai hoang.

Đất đai vốn là của nông dân, vào lúc này tài nguyên trong tay hết sức có hạn, hơn nữa trước tình hình rảnh rỗi như hiện nay. Để đảm bảo hơn, Tô Mộc Lam cho rằng kinh doanh nhỏ và làm nông nghiệp tốt hơn hết là đều nên nắm bắt cho tốt. Để nâng cao khả năng chống lại rủi ro và tăng thêm nguồn thu nhập.

Hơn nữa ở trong triều đại này, để khôi phục nguyên khí, triều đình khuyến khích làm nông, chỉ cần sau khi đã khai hoang đất đai, sau đó đi nha môn giao nộp ba quan tiền thuế, phần đất đai này liền có thể biến thành của bản thân rồi.
« Chương TrướcChương Tiếp »