Chương 8: Mỗi ngày, mỗi ngày

Tin tức XX: Ngài ElTịch - CEO tiền nhiệm của Thành Nghiệp, vào khoảng tháng Chín năm ngoái đột nhiên triệu tập một cuộc họp báo, công bố từ chức tổng giám đốc.

Thành Nghiệp là tập đoàn đang nổi, ở lĩnh vực truyền thông hay ngành giải trí đều có vị trí không nhỏ. Thông tin Tổng giám đốc Elvis từ chức đã tạo nên làn sóng dư luận sôi nổi trên các phương tiện truyền thông.

Nhân viên cấp cao của Thành Nghiệp tiết lộ, Elvis chỉ muốn lui về nghỉ ngơi một thời gian, có thể sang năm sẽ quay lại phục chức.

Hai nhà báo thậm chí còn bình luận rằng, ngài Elvis Tịch từ chức để kết hôn. Nhưng cho đến bây giờ, bản thân Elvis lẫn Thành Nghiệp đều không ra mặt bình luận bất cứ điều gì.

Vào giữa tháng Mười hai năm ngoái, một người luôn hành sự kín đáo như Elvis Tịch trong buổi hoạt động từ thiện đã chấp nhận cuộc phỏng vấn của một ký giả về vấn đề “đã kết hôn”, điều này đã thu hút sự chú ý của công chúng, có điều là đến nay người ta vẫn không thể tìm ra bất kỳ một thông tin gì về phu nhân của ngài Elvis Tịch, những người có liên quan cho biết, ngài Elvis Tịch đã dùng mọi cách để phong tỏa những thông tin đó.

Tuần trước, báo giải trí cz đưa tin, Elvis và nữ nghệ sĩ của M-SHANG Lâm Mần dắt tay nhau đi vào khách sạn Khải Duyệt, chuyện trò rất vui vẻ, tình cảm.

“An Kiệt.” Tịch Hy Thần nói vọng từ ngoài vào.

“Dạ!” An Kiệt đáp, đổi tư thế tiếp tục lướt xem tin tức.

“Em xuống đây một lát.”

“Ừm.” Tiếng nói miễn cưỡng vọng lại.

“An Kiệt.” Tịch Hy Thần nhẫn nại trong vòng ba phút.

“y da, em xuống ngay đây.” An Kiệt miễn cưỡng đứng dậy, miệng lẩm bẩm: “Đúng là hồng nhan tri kỷ.” Cô lắc đầu cười, tắt máy tính rồi ra khỏi phòng.

An Kiệt vừa bước xuống phòng khách lập tức nhìn thấy chiếc xe đạp màu da cam: “Ấy, mới đặt mua mà đã có rồi.”

Tịch Hy Thần nghiêng người dựa vào thành sofa: “Anh còn nghĩ là công ty vận chuyển gửi nhầm cơ đấy!”

Ngắm nghía chiếc xe mình đặt trên mạng hôm qua, thực tế không khác với tưởng tượng của cô là mấy, tất nhiên là cô rất vừa lòng: “Em ra ngoài đạp một vòng.”

Tịch Hy Thần kéo cô lại: “Em có biết đi xe đạp

không đấy?”

“Đương nhiên.”

“Tối nay đi Hoa Thịnh ăn cơm nhé!” Anh vòng hai tay ôm lấy cô.

An Kiệt nhướn mày tỏ vẻ ngạc nhiên: “Thế lần này là vì lý do gì?”

“Vì anh nấu gì em cũng chê.” Tịch Hy Thần thở dài, rồi hôn người nào đó đang cười.

An Kiệt dùng hết sức đẩy anh ra: “Hy Thần, ngày mai đi thăm gia đình Phác Tranh, quà anh chuẩn bị đầy đủ chưa?”

“Bộ sưu tập tranh giúp trẻ phát triển trí tuệ.”

Cô không biết phải làm sao, lắc đầu: “Trẻ sơ sinh ngốc một chút nhìn dễ thương hơn.”

“Trẻ thông minh sẽ được ăn kẹo.”

An Kiệt kiễng chân, cắn nhẹ vào cằm anh, cười đùa: “Được ăn kẹo nè.”

Mắt Tịch Hy Thần chợt sáng lên.

An Kiệt quay người đẩy xe, Tịch Hy Thần gọi cô, giọng dịu dàng: “Em cẩn thận một chút nhé, đừng đi xa quá!”

“Em biết rồi.” Như nghĩ ra điều gì, cô quay đầu lại nói: “Hôm nay em không thích ra ngoài ăn, nhớ nấu cơm nhé, ngài Tịch Hy Thần.”

An Kiệt đi quanh khu biệt thự nửa tiếng, đang định đạp xe trở về thì đột nhiên có một con chó to từ vườn cây cảnh của một nhà gần đó, cứ thế hướng về phía cô sủa, cô sợ đến mức tim như muốn rụng ra, con chó đó đứng lên còn cao hơn cô, dáng vẻ rất hung dữ, vả lại đối với tình hình bây giờ, may mà nó bị xích, nếu không, có quăng cả xe cũng chạy không thoát. Cô bình tĩnh lại, nhanh chân đạp, cho tới lúc nhìn thấy người chủ vội vàng từ trong nhà chạy ra quát nạt nó, cô mới quay đầu lại, còn sợ hơn lúc nãy, người chủ đó còn dẫn theo hai con chó săn to khỏe.

“Thật xin lỗi, tiểu thư!”

An Kiệt không dám quay đầu lại đáp, nhanh chóng đạp xe thoát khỏi nơi đó.

Sau khi về tới nhà, cô kể cho chồng nghe. Tịch Hy Thần nhớ lại, nói rằng ngày xưa người đó huấn luyện thú, sau khi nghỉ hưu thì về đây sống, vì thích chó nên nuôi rất nhiều, nhưng không làm ai bị thương bao giờ.

An Kiệt nghe xong liền gật đầu, sau cùng mới hỏi: “Sao anh biết được những điều đó?

Tịch Hy Thần từ từ nở nụ cười, xếp lại hoa quả: “Trước khi chuyển tới đây anh có tìm hiểu qua.”

An Kiệt không biết nói thế nào, nhưng nghĩ lại thấy hành động này đúng là phong cách làm việc của Tịch Hy Thần thì cởϊ áσ khoác, đi vào phòng bếp.

“Anh cần em giúp gì không?”

“Không, anh làm được.” Tịch Hy Thần đang thái cà chua, tư thế nhìn có vẻ rất khó khăn, anh làm cơm vẫn có thói quen đeo kính, phong thái nho nhã.

An Kiệt đi về phía chiếc bàn đá cẩm thạch, tiện tay lật xem cuốn sách dạy nấu ăn ngay bên trên: “Hôm nay làm món gì thế, bít tết và khoai tây à?”

“Bít tết, nhưng không có khoai tây, em ăn thử cà chua nhé!”

“Không cần.” An Kiệt đối với cà chua thì xin miễn.

“Ừm.” Tịch Hy Thần quay người nghịch nghịch ngón tay cô, An Kiệt nghi ngờ liền quay người bước đi. Anh đưa tay ôm cổ cô, sau đó dùng sức hôn thật sâu.

“Mùi vị thế nào?”

An Kiệt liếʍ liếʍ một bên mép, bình tĩnh đáp: “Không tồi.”

Tịch Hy Thần nở nụ cười đầy quyến rũ, đứng sang bên rồi uống một ngụm nhỏ chỗ nước hoa quả đã được uống một nửa: “Nước ép cà chua. Anh nghĩ dần dần rồi em sẽ thích hương vị của nó.”

“…”