Chương 69: Sói theo đuôi (1)

Editor: lynzmix

Beta: Shoorin Yumi

Tuy rằng phòng khám Noah bởi vì thiếu Puppy mang đến sự vui vẻ mà để lại thản nhiên phiền muộn. Nhưng đối với bác sĩ thú ý thì việc nghênh đón thú nuôi tới rồi đi đã sớm tập mãi thành thói quen. Nếu mỗi lần có thú nuôi đến rồi đi là lại một lần trải nghiệm nỗi buồn ly biệt thì cậu cũng không cần làm bác sĩ thú y nữa, tốt nhất là mỗi ngày cầm một tập thơ ngồi ở trong vườn hoa chờ hoa nở rồi đào hố chôn cánh hoa đi.

Hơn nữa hiện tại cậu còn đang đau đầu khi đối diện với hóa đơn tiền điện.

Đúng vậy, sau khi trời trở lạnh trong phòng đều sử dụng thiết bị làm ấm, cũng bởi vì vậy mà con số trên hóa đơn tiền điện đủ để khiến mũi tên thu nhập vẫn duy trì ở mức siêu thấp mà chi tiêu hằng ngày lại trở nên siêu cao làm cho bác sĩ Lạc cảm thấy đầu đau, răng đau, thịt đau mà ví tiền càng đau hơn.

Mà Or thông minh tài trí lại hợp thời đưa ra một đề nghị có lợi (cho túi tiền).

Nguyên bản phòng khám là một căn nhà kiểu Âu thức cũ, ở trong góc đại sảnh còn giữ một lò sưởi âm tường truyền thống, nhưng vì hàng năm không sử dụng nên đã dùng tấm ván gỗ chặn lại. Tuy rằng có chút cũ kỹ, nhưng vẫn có thể sử dụng, chỉ cần dỡ tấm ván gỗ xuống, lau chùi ống khói một chút là hoàn toàn có thể thay thế được thiết bị làm ấm bằng điện.

Trên thực tế, trong văn hóa của Âu châu, lò sưởi âm tường vẫn luôn là một sự tồn tại không thể thiếu.

"Khụ khụ khụ ~ chết tiệt, nơi này không phải bị chặn lại rồi sao?! Mẹ nó nhện là từ chỗ nào chui vào bên trong làm tổ vậy hả?!"

Không ngừng có tro bụi màu đen từ trong ống khói rơi xuống, nhân tiện rơi xuống còn có chút tơ nhện và lá khô. Thanh âm táo bạo của thanh niên từ trong ống khói vang lên, cách một lớp tường dày khiến người nghe sinh ra một loại ảo giác buồn bực.

Thực hiển nhiên người làm việc là Thrus.

Thanh niên từ trong ống khói đi ra, trên mái tóc rối tung còn dính một mớ tơ nhện, trên gương mặt còn dính đầy tro bụi, quả thực thú vị như mới bò ra khỏi đường hầm. Trời lạnh mà hắn cư nhiên không mặc áo, may mắn do lao động chân tay khiến hắn không sợ rét lạnh, trên tấm lưng rắn chắc kiện mỹ còn toát ra một tầng mồ hôi trong suốt.

Tuy rằng vẻ mặt khó chịu nhưng vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ.

"Thrus, lại đây!" nghe tiếng gọi của Lạc Tái, Thrus quay đầu lại, ngoan ngoãn cúi người để Lạc Tái lau mặt cho hắn "Làm tốt lắm."

Được chủ nhân tán dương, tuy rằng biểu tình của Thrus thực khinh thường nhưng trong mắt lại nhịn không được toát ra đắc ý.

Đột nhiên, sắc mặt của hắn trở nên dị thường hung ác, một tay kéo Lạc Tái ra phía sau, trừng mắt nhìn cửa.

Ngay sau đó, cửu thủy tinh "Leng keng ~" mở ra.

Một người vạm vỡ thản nhiên đi vào. Bởi vì thân hình quá mức vạm vỡ đặc biệt là cơ nhục ở ngực, vai, đùi tương đương nảy nở tạo ra cảm giác lưng của hắn hơi gù xuống, tựa như dã thú khiến người ta sợ hãi trong tác phẩm kinh điển của Disney [Người đẹp và quái vật]. Trên người hắn phủ một lớp áo khoác lông cừu xám xa hoa, lớp lông phồng lên quấn quanh cổ càng làm cho hắn giống như một dã thú hung mãnh. Trên đầu đội chiếc mũ nhung cũng được tinh chế bằng lông cừu hơi chút che khuất khuôn mặt của hắn.

Đi theo phía sau hắn có hai thanh niên hơi lùn một chút, nhưng nhìn qua lại cao lớn tráng kiện như Thrus. Tuy vậy làn da của họ có chút bệnh trạng xám trắng, đôi mắt là màu bụi đậm, thoạt nhìn có chút yếu ớt giống như người hút thuốc phiện. Bọn họ vừa vào cửa liền hết nhìn đông tới nhìn tây, giống như đang tìm cái gì. Hai người bộ dạng hoàn toàn giống nhau, hiển nhiên là sinh đôi. Nhưng vẫn có thể phân biệt được vì một người tai trái xuyên đầy một đám vòng vàng, mà một người khác tai phải xuyên đầy vòng bạc.

Ba người vừa vào cửa liền tản mát ra một loại khí thế "Chúng tao không phải người tốt"

"Xin hỏi các vị cần tôi giúp gì sao?"

Cho dù là xã hội đen, khi thú nuôi bị bệnh vẫn phải mang đi xem bác sĩ thú y.

Lúc trước khi Lạc Tái công tác ở bệnh viện thú y cũng đã từng gặp được một đám người như "Men in Black" vọt vào đem bệnh viện vây quanh chật như nêm cối. Vụ ấy cũng chỉ đơn giản là bởi vì lão đại của bang phái ấy nuôi một con chó, nó ăn lương khô nhiều quá mà bị đi tả. Cho nên hiện tại cậu vẫn thực bình tĩnh.

"Tôi muốn tìm một con chó."

Đại khái là vì phép lịch sử, đối phương tháo mũ xuống, lộ ra môt khuôn mặt rất có "cá tính". Bạn cũng không thể tưởng tượng nổi nó có bao nhiêu hung ác, thân hình của người Bắc Âu kết hợp với gương mặt không phải người lương thiện. Trên mặt hắn che kín hơn mười đạo vết sẹo, có vết sẹo từ chân tóc kéo dài xuống, có vết sẹo từ trán kéo chéo xuống cằm.......Người đàn ông này thoạt nhìn giống như phần tử khủng bố phản xã hội tùy thời có thể từ bên hông lôi ra một phen vũ khí nặng vô cùng khoa trương quét ngang một mảnh, tới chỗ nào nơi ấy liền huyết nhục bay tứ tung. ( Shoorin Yumi: bác sĩ, não động quá mức cũng là bệnh, phải trị -_-)

Bệnh viện thú y có chó bị bỏ rơi là chuyện rất bình thường, nhưng phòng khám thú y Noah bởi vì vị trí quá hẻo lánh, cho nên nếu cố ý tìm tới nơi này để vứt chó thì thật đúng là không phải một việc dễ dàng, khụ, đương nhiên ngoại trừ một con cún con không phải loài chó bình thường thì không tính rồi. Thế là cậu trả lời "Thật có lỗi, gần đây không có chó bị bỏ rơi ở nơi này."

Bỗng nhiên, thanh niên tai trái xuyên đầy vòng vàng ngồi xổm ở phía sau nam nhân vẫn ngửi đông ngửi tây vẻ mặt hưng phấn quát to: "Chắc chắn là ở đây! Tôi ngửi thấy mùi của tiểu Mật Mật!"

"......"

Anh là xã hội đen làm ơn không cần lộ ra vẻ mặt trạch nam phát hiện Loli (bé gái dễ thương tầm 11-12 tuổi) mà nước miếng chảy ròng ròng có được không hả?! Hình tượng hoàn toàn vỡ nát rồi!

"Ừm." Tráng hán mặc áo lông cừu thực ổn trọng dùng giọng mũi hừ một tiếng, hiển nhiên hắn đã sớm phát hiện ra sự thực này, nên đối với phát hiện của thanh niên không chút nào để ý.

Nhưng đứng ở trước mặt xã hội đen, bình dân như Lạc Tái dù muốn lật bàn cũng chỉ dám lật một cái chân bàn thôi.....

"Thật có lỗi, nơi này của tôi không có chú chó mà ngài muốn tìm."

"Nói láo! Nơi này rõ ràng có mùi của tiểu Mật Mật, hơn nữa còn thực mới mẻ!!" Thanh niên xuyên vòng bạc bởi vì Lạc Tái giấu diếm mà vô cùng tức giận.

Đối với lời trách cứ khó hiểu của bọn họ, Lạc Tái thực khẳng định trả lời "Tôi nói là hiện tại. Bây giờ, không có."

Tráng hán mặc áo lông cừu, ôm lấy hai cánh tay tráng kiện như có thể dùng để bóp nát đầu người: "Ý của cậu là không có?"

"Đúng vậy."

"Được rồi!" Thrus một tay ôm bác sĩ vào trong lòng, nhe răng nói "Cerberus không ở nơi này, ngươi muốn tìm hắn có thể xuống Địa Ngục mà tìm."

"Ủa? Là tới tìm Cerberus sao?"

Mãi mới hiểu được chân tướng Lạc Tái liền bị Thrus hung hăng trừng mắt một cái, trong mắt viết rõ "Câm miệng!"

Đúng vậy, chó bốn chân đâu đâu cũng có, nhưng ba cái đầu thì cũng chỉ có thể đến trước cổng Địa Ngục mà tìm thôi.

"Đi rồi?"

"Ừ."

Tráng hán nhíu nhíu mày.

Hai người hầu ở phía sau hắn còn chưa từ bỏ ý định: "Như vậy tiểu Mật Đường đâu?" "Như vậy tiểu Mật Mật đâu?"

"......"

"Ôi —– Không!! Chúng ta tới chậm một bước rồi!!" hai gã thanh niên một trận đấm ngực dậm chân, bộ dáng biết vậy chẳng làm, sau đó lại quay qua chỉ trích lẫn nhau "Hati! Đều tại mày! Tại mày tham ăn!" "Chẳng lẽ mày không có trách nhiệm sao?"! Skoll! Mày ăn còn nhiều hơn tao!!"

"Câm miệng!" tráng hán uy thế mười phần, hai thanh niên phản nghịch tuy rằng bộ dạng thực thô lỗ nhưng hoàn toàn không dám cãi lời hắn, vuốt vuốt cái mũi im miệng.

Hắn nhìn về phía Thrus "Nhóc con, ngươi biết ta không?"

Thrus không cần suy nghĩ đáp: "Không."

"Không thể nào, nhất định Cerberus có nhắc về ta với ngươi."

Thanh niên xúc động hiển nhiên thật không có kiên nhẫn: "Ta nói ngươi muốn tìm hắn thì đi Địa Ngục đi, nơi này là địa bàn của ta!"

"Hắc hắc, nhóc con, đừng lo lắng." Thái độ của đối phương vẫn ung dung như cũ, tựa như một đại lang cảm thấy không cần thiết so đo với một cún con lộ ra tiểu móng vuốt chẳng có chút lực sát thương nào, "Ta đương nhiên nguyện ý đi theo bước chân của người nam nhân kia, nhưng vùng đất y quản lý cùng ta bất đồng, mà Hades tựa hồ cũng không phải một người đứng đầu Địa Ngục hiếu khách cho lắm." ( Shoorin Yumi: ô~, có mùi JQ nha ε(罒∀罒)з )

"Đương nhiên, ai sẽ hoan nghênh một ma thú cắn nuốt Chủ Thần cơ chứ?"

Nếp nhăn khi cười trên mặt tráng hán càng sâu sắc hơn, một bộ biểu tình "Thấy không, ta biết là y có nhắc về ta mà." Mà thanh niên ý định nói một câu châm chọc lại không cẩn thận nói hớ nên lộ ra biểu tình ảo não không bình tĩnh.

"Ông già!" ánh mắt của thanh niên xuyên vòng vàng đánh giá Thrus lộ ra âm hiểm "Tên này có hai cái đầu, hẳn là có chút quan hệ với Cerberus đi? Chúng ta mang hắn đi sau đó kêu Cerberus mang tiểu Mật Mật đến đổi!!"

Thanh niên xuyên vòng bạc bên cạnh vẻ mặt lại càng hưng phấn "Ý kiến hay!" Sau đó đột nhiên hai tay hắn cúi xuống, khuôn mặt vặn vẹo lộ ra răng nanh sắc bén, trên người cũng nổ tung một đống lông xám, tứ chi cũng biến thành móng vuốt của dã thú. Trong phòng nháy mắt liền xuất hiện một con sói lỗ tai xuyên đầy vòng bạc!!

Mà một gã thanh niên khác cũng không cam yếu thế phát ra một tiếng sói tru, hất đầu, lớp lông toát ra, nhe răng trợn mắt giống như người sói biến thân trong phim kinh dị, đảo mắt một cái rơi xuống đất đã thành một con sói lỗ tai xuyên đầy vòng vàng.

Mõm cũng dài nhọn hơn mõm chó, lỗ tai dựng đứng không gấp khúc, một thân lông rậm màu xám đậm, ánh mắt sắc bén mang theo tà khí, cả người tản mát ra một cỗ dã tính tuyệt không hướng nhân loại vẫy đuôi. Nếu nó tới gần thì tuyệt đối không phải vì lấy lòng mà là vì muốn dùng răng nanh cắn nát yết hầu, dùng răng hàm cắn xé da thịt.

Đây tuyệt đối không phải Sói hoang gầy yếu tong teo chỉ biết đi lòng vòng trong l*иg có thể thấy ở trong sở thú. Lạc Tái thực khẳng định suy đoán của mình, đây tuyệt đối là hai con sói hoang Bắc Cực.

Chúng nó đứng ở bên người nam nhân khôi ngô mặc áo lông cừu, ánh mắt giảo quyệt vẫn chăm chú nhìn Thrus.

Thái độ khıêυ khí©h nháy mắt chọc giận đại cẩu tính tình vốn không tốt. Thrus lập tức phát ra một tiếng gầm trầm thấp, nháy mắt biến hóa thành hình thức Địa Ngục song đầu khuyển. Chó Doberman đen tuy rằng thân hình nhỏ hơn một chút nhưng lửa địa ngục bốc lên cùng mùi lưu hoàng tràn ngập tuyệt đối là đằng đằng sát khí. Hai chân trước hơi hơi cong lại, móng vuốt giẫm tại chỗ, nhất thời "xèo xèo xèo ~" sàn nhà xuất hiện mấy cái hố nhỏ màu đen do bị lửa địa ngục đốt trọi.

Sàn nhà của cậu!! Lạc Tái bi kịch không thôi nhìn sàn nhà bị móng vuốt tựa như cương thiết của hai con sói cào ra từng vết trảo cùng với một đám hố nhỏ màu đen do lửa địa ngục rớt xuống đốt ra......Muốn đánh nhau thì làm ơn ra bên ngoài giùm đê! Bác sĩ Lạc bi kịch tiến nhập vào thân phận chủ tiệm cơm gặp phải tình huống các vị đại hiệp kéo bè kéo lũ vô đánh nhau.