Chương 99: Đại kết cục (Hạ)

Đôi tân nhân mật ngữ ôn tồn gần mười phút, Tưởng Hành Châu ở ngoài cửa kiên nhẫn gõ cửa, cả nhóm đón dâu chen lấn xô đẩy lên lầu, ngay cả khách khứa của Hà gia cũng xúm lại, ai ai cũng muốn nhìn cặp đôi mới cưới, bị Bùi Thành Minh bọn họ vội chặn ngay đầu cầu thang.

Lâm Nại mở rộng cửa, Hà Kiệt tiến tới cõng tỷ tỷ nhà mình, cả đoàn vẫn do Lâm Nại dẫn đầu, cả nhóm người vây lại như hai bức tường thành, bên trong bảo vệ hai chị em, đi tới trước mặt Hà Cảnh Thành, Lâm Nại ngừng một chút, nhẹ giọng nói: "Cảm ơn ba."

Hà Cảnh Thành không trả lời, mà nhìn qua Hà Thanh Nhu đang ở giữa.

Dựa theo tập tục lấy chồng xa của địa phương, người mẹ ở nhà, cha tiễn con gái, và anh hoặc em cõng người xuất môn, đồng nghĩa là sẽ do Hà Kiệt cõng Hà Thanh Nhu lên xe, cả hai cha con cùng lên Bắc Kinh, Tạ Hồng Linh ở nhà tiếp khách khứa.

Tiếng trò chuyện huyên náo, đội ngũ đón dâu cũng không dám ở lại quá lâu, Tạ Hồng Linh tiễn mọi người ra xe, trước lúc xuất phát, đưa một đôi vòng ngọc cho Hà Thanh Nhu.

"Vòng ngọc gia truyền, bảo quản cho tốt." Tạ Hồng Linh nói, nói xong liền tránh qua một bên, đây chính là của hồi môn năm đó – Liên Y – mẹ của nàng, bà chưa từng đυ.ng tới, hôm nay Hà Thanh Nhu xuất giá, nghĩ lại, vật này cũng nên để Hà Thanh Nhu mang theo.

Hà Thanh Nhu nhận lấy vòng ngọc: "Dì, con đi."

Tạ Hồng Linh chỉ gật đầu, cửa sổ xe từ từ đóng lại, đoàn xe đón dâu từng chiếc, từng chiếc lái đi. Pháo đỏ Hà gia "Đùng - đùng" vang lên.

.

Đến Bắc Kinh, Hà gia ba người, đội phù dâu cùng các tân khách được sắp xếp đưa vào khách sạn.

Buổi tối, Trì Gia Nghi cùng Vạn Khoa Doãn tìm Hà Thanh Nhu trò chuyện phiếm, chưa quen đường xá nơi này, lại không quen biết ai khác, hơn nữa là ngay mai có việc, không thể tự ý đi lung tung được, nên rất chắc chắn một điều, hai người rất rảnh rỗi.

Lúc đó Hà Thanh Nhu đang ở trong phòng cùng Lâm Nại video call ----- mới vừa vào khách sạn, người này đã bị gọi đi, dù sao ngày mai mới chính thức kết hôn, ngày hôm nay không thể ở lâu.

Nàng tắt video call, mở cửa.

"Tân nương tử, mừng kết hôn~" Trì Gia Nghi cười hì hì chồm người vào trong, bị Vạn Khoa Doãn kéo lại.

Trước khi nhận được thiệp mời, Vạn Khoa Doãn cũng không biết nội tình bên trong, sau khi nhận được thiệp mời, liền bắt đầu chuẩn bị quà cưới, suy nghĩ tới chuyện cả hai đều là nữ, liền đặc biệt nhờ bà xã nhà mình chọn quà cưới.

"Tổ trưởng, tân hôn hạnh phúc." Anh nói.

Hà Thanh Nhu rót lý nước cho cả hai, hàn huyên nửa giờ. Trì Gia Nghi kéo tay nàng, cảm động: "Trước đó còn nói là sẽ thông báo cho mình biết đầu tiên, kết quả là cậu im hơi lặng tiếng tìm người yêu, sau này nhất định phải hạnh phúc đó -----"

"Nhất định," Hà Thanh Nhu cười cười, "Cậu cũng nhất định."

Cô với Trần Minh Hành cũng quấn quýt hết bao nhiêu năm, chắc cũng chuẩn bị có kết quả cuối cùng rồi.

Trì Gia Nghi bất giác mím mím môi, Vạn Khoa Doãn hiếu kỳ hỏi: "Gia Nghi có đối tượng?"

Anh suốt ngày đều chung đυ.ng với cả hai, thế nhưng cái gì cũng không biết, nghĩ nghĩ một lúc, mới nghi ngờ hỏi: "Có phải là người thường xuyên đưa thức ăn đến căn tin kia hay không?"

Trì Gia Nghi buồn bực không lên tiếng, Hà Thanh Nhu không khỏi cười nhạt, vừa định lên tiếng, điện thoại lại rung, là Lâm Nại gửi Wechat cho nàng ----- rất nhiều ảnh chụp, đều là do ngày thường người này chụp lén, nàng đang nấu cơm, nàng đang ngủ, nàng trêu chọc Năm Lạng... còn có lần đầu tiên đi Bắc Kinh, ở Vương Phủ Tỉnh chụp lần đó.

Trong sinh hoạt, từng chút một, đều được người này lặng lẽ dùng ống kính di động lưu trữ lại.

Hà Thanh Nhu lướt từng ảnh để xem, cuối cùng, mới lấy tấm ảnh lần đầu tiên cả hai cùng chụp chung kia, là tấm do nàng lén lút giữ lại từ vị khách du lịch chụp lần đó, cũng là ở Vương Phủ Tỉnh, nàng thường xuyên mở tấm ảnh này nhìn ----- nàng đứng dưới ánh đèn rực rỡ, nhìn ra xa xa, còn thân ảnh mờ nhạt của Lâm Nại thì đang nhìn nàng.

Khi đó cảm thấy ám muội, nhưng bây giờ là cảm giác ngọt ngào không gì sánh bằng.

Lâm Nại nhanh chóng trả lời: Cảm tạ Lâm thái thái ban thưởng.

Không chút đứng đắn, khiến nàng không khỏi cong cong khóe miệng, Trì Gia Nghi cùng Vạn Khoa Doãn nhìn nhau, cũng cười trêu chọc.

Quá trình tổ chức hôn lễ vừa phiền phức lại dài dòng, buổi tối, Hà Thanh Nhu lăn qua lăn lại vẫn ngủ không được, thẳng đến ba, bốn giờ sáng, mới vào giấc, khoảng bảy, tám giờ, liền rời giường thay đồ, trang điểm.

Mặc dù chỉ chợp mắt được ba, bốn tiếng, nhưng tinh thần của nàng rất tốt, ngược lại thì vừa ra khỏi cửa, nàng lại cảm thấy có chút lo lắng, Trì Gia Nghi cùng Hà Dư phải từ từ trấn an nàng.

Hà Cảnh Thành đứng ở cửa nhìn vào, khuôn mặt ngăm đen cau có, không chút không khí ngày vui, hôn nay là đại hôn của con gái mình, hẳn là ông phải vui vẻ mới đúng, thế nhưng ông tuyệt đối cười không nổi, trong lòng ngũ vị tạp trần, Hà Kiệt ôm Năm Lạng đi ngang qua, bắt gặp ông, nhẹ giọng gọi: "Ba, vào xem một chút đi."

Bây giờ không vào gặp thêm vài lần, chờ thêm chút nữa trao Hà Thanh Nhu cho người ta, đến khi đó lại luyến tiếc. Hà Cảnh Thành không lên tiếng, mà xua tay ra dấu cho cậu đi vào. Hà Kiệt đô đô miệng, cần nói cũng nói, không tiếc tục khuyên ông nữa.

Hôm nay, Năm Lạng mặc tây trang, còn thắt thêm cái nơ đỏ, trên đầu đội chiếc mũ quả dưa, thoạt nhìn rất đáng yêu, nó vừa nhìn thấy Hà Thanh Nhu, liền nhảy khỏi cái ôm của Hà Kiệt, nhảy phốc phốc lên đùi Hà Thanh Nhu, không ngừng cọ cọ vào ngực nàng.

Gần một tuần nay mèo không gặp Hà Thanh Nhu rồi, ngay cả Lâm Nại mèo cũng chưa gặp qua.

Trì Gia Nghi vừa thay xong váy của phù dâu, cố ý qua đây xoa mèo, nhóc con này trực tiếp chui vào giữa khuỷu tay của Hà Thanh Nhu, đánh cái mông tròn về phía Trì Gia Nghi, nhất thời chọc cười mọi người.

Mười giờ, đoàn phù rể của Lâm Nại đổ dồn về đây, đoàn phù dâu vẫn ngăn ngay trước cửa, Hà Thanh Nhu giao Năm Lạng cho Hà Kiệt, khi nhìn Lâm Nại bước ba bước đến trước mặt Hà Thanh Nhu, tên nh1oc con này liền "Meo – meo" bất mãn.

Hà Thanh Nhu xoa xoa gáy Năm Lạng, sau đó liền cùng Lâm Nại ra ngoài đón khách dự tiệc. Toàn bộ hôn lễ đều do cả hai sắp xếp, chỉ mời bạn bè cùng thân thích quan trọng, đại khái cũng khoảng hai mươi bàn tiệc.

Trong đó bao quát phía đối tác Thanh Điểu Điền Chí Bằng, đây là lần thứ hai Hà Thanh Nhu gặp anh, đối phương nhiệt tình vô cùng, lời chúc mừng cũng nói một tràng dài. Hà Thanh Nhu liếc liếc áo cưới đen lộ lưng của Lâm Nại, bỗng nhiên Lâm Nại dắt lấy tay nàng, Điền Chí Bằng liền tự giác dừng nói, cười ha ha vào bàn.

"Có mệt không?" Lâm Nại ôn nhu hỏi.

Hà Thanh Nhu lắc đầu: "Không mệt."

"Còn một tiếng hai mươi tám phút." Lâm Nại nói.

Nghi thức hôn lễ sẽ bắt đầu đúng 12:08.

"Ừm." Hà Thanh Nhu gật đầu.

"Chúng ta sắp kết hôn rồi."

"Chị biết."

"Em yêu chị." Lời này hôm nay cô lại nói một lần nữa.

Hà Thanh Nhu ngẩn người, đám người Tưởng Hành Châu đứng bên cạnh thật sự là chua đến ê ẩm cả hàm răng, bọn họ ai ai cũng là độc thân, thật ngược cẩu.

"Chị biết." Nàng mỉm cười, nắm chặt lấy tay ai kia.

.

Đây chính là một hôn lễ rất đặc thù, từ đầu đến cuối đều không giống với người thường.

Sau khi khách mời đến đủ, hai người quay về phòng thay váy cưới, lần này chính là màu đỏ thẫm, diễm diễm như lửa, nhiệt liệt mà chói lóa, là tượng trưng cho tình yêu mãnh liệt, và cũng tượng trưng cho sự trường tồn vĩnh cửu.

Lâm Nại đứng ở một đầu thảm đỏ, chờ Hà Cảnh Thành dắt tay Hà Thanh Nhu bước ra, từng bước, từng bước đến gần.

Trong đại sảnh lặng im không tiếng động, có người còn lén lút gạt lệ.

Hà Cảnh Thành đưa Hà Thanh Nhu đến bên người Lâm Nại, cả một quá trình đều không nói một câu, Lâm Nại giơ tay về phía Hà Thanh Nhu, cùng bó hoa cưới, trong nháy mắt khi cả hai chạm tay vào nhau, cuối cùng Hà Cảnh Thành cũng nhịn không được, giọng nói đầy sự kìm nén, ông nói: "Phải đối xử thật tốt với con bé..."

Lâm Nại trịnh trọng gật đầu: "Nhất định, ngài yên tâm."

Hai vị tân nhân bước đến sân khấu, người dẫn chương trình nói vài câu để làm dịu bầu không khí, sau lời tuyên thệ, Năm Lạng cùng nàng mèo liền bước lên sân khấu trao nhẫn, hai bé cưng từ từ đến gần, nàng mèo có chút hoang mang, Năm Lạng liền nhanh chóng phản ứng, một chân đá cô nàng quay về nhiệm vụ.

Khách dự tiệc dưới sâu khấu liền cười vang.

Năm Lạng đi tới bên chân Lâm Nại, nửa ngồi, Lâm Nại cúi người tháo chiếc hộp đang đeo trên lưng Năm Lạng.

Tiếp theo là trao đổi nhẫn, đọc cảm nhận.

Người dẫn chương trình vốn định để Lâm Nại nói trước, thế nhưng bỗng nhiên do dự, lại quay đầu giao microphone vào tay Hà Thanh Nhu. Toàn bộ khách mời đều đổ dồn vào nàng.

Hà Thanh Nhu siết chặt microphone, mỉm cười.

"Xin chào các vị khách mời, tôi là Hà Thanh Nhu, còn đây là..." Nàng nhẹ giọng nói, nhìn lướt một vòng dưới sân khấu, "Người tôi yêu, Lâm Nại, cảm ơn mọi người đã đến tham dự hôn lễ của chúng tôi, cũng cảm ơn mọi người đã lý giải cùng bao dung, thật vui mừng khi có thể cùng mọi người tề tụ trong bữa tiệc ngày hôm nay, xin cảm ơn."

Nàng hơi cúi người, cúc cung.

Ngừng một lát, tiếp tục: "Trước buổi lễ ngày hôm nay, Lâm tiểu thư có nói với tôi, rất vinh hạnh vì có thể gặp được tôi, cưới được tôi, khi đó, phản ứng của tôi hơi chậm, không trả lời."

Nàng nhìn về phía Lâm Nại, thật nghiêm túc nhìn cô: "Tối hôm qua chị đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng, bây giờ đã có được đáp án."

Lâm Nại nhìn về phía nàng, ngay cả Năm Lạng cũng ngẩng đầu lên nhìn.

"Đời người, đúng là dài ngắn bất đồng," Nàng chậm rãi nói, "Nhưng ở giữa những khoảng dài ngắn không đồng nhất này của đời người, nhất định sẽ gặp phải thiên thiên vạn vạn dạng người, muôn hình muôn vẻ, trong số những người này, một số rất ít sẽ trở thành bạn thân, một số nhỏ là tiếp xúc ngắn ngủi, mà phần còn lại sẽ chỉ là thoáng gặp qua, ngay cả một câu chào hỏi cũng không."

"Và ở trong số thiên thiên vạn vạn này, chị gặp được em."

"Chị rất bình thường, không ưu tú, thế nhưng lại rất may mắn, có thể để em nhớ tới, có thể tiếp xúc với em, có thể được gần em. Quả thật, tương lai vô định, không thể nào đoán trước được, chị không biết, sau ba năm, năm năm hay thậm chí mười năm sau sẽ thế nào, nhưng chị biết mình phải nắm lấy trước mắt, quý trọng mỗi một khắc, mỗi một giây, mỗi một ngày."

"Thế tục là một cái gì đó kế thừa theo thời gian, nó sẽ không tiêu biến, mà thay vào đó, thế tục sẽ biến hóa theo sự biến chuyển của xã hội, e rằng chúng ta sẽ không chờ đến ngày đó được, thế nhưng điều đó sẽ không trở ngại hai chúng ta về chung một nhà, càng không trở ngại..."

Nàng dừng một chút, mới nói: "Chị yêu em."

"Con đường này rất khó đi, sức mạnh của hai người là cực kỳ bé nhỏ, có lẽ có một ngày, hơi chút bất cẩn liền ngã đến thảm bại ngay, thế nhưng, chị muốn thử một lần."

"Bởi vì có sự tồn tại của em, còn đường này liền không chút gánh nặng, chỉ hy vọng đến khi chúng ta 70, 80 ngày đó, chị vẫn còn có thể ở cùng em."

Chúng ta sẽ không có con cháu đầy đàn, không có hạnh phúc con cháu, chỉ có đối phương mà thôi.

"Bất hạnh" bao nhiêu, lại may mắn bao nhiêu.

"Lâm tiểu thư, vinh hạnh phải thuộc về chị, vì chị có thể ở cùng em." Hà Thanh Nhu nói, bình tĩnh nhìn cô.

Bỗng nhiên Lâm Nại mỉm cười, ôm nàng vào lòng.

Không biết là ai dẫn trước, tân khách toàn trường đều đứng dậy, gửi tặng cả hai một trào pháo tay.

Trì Gia Nghi không ngăn được nước mắt, nhanh chóng quay sang hướng khác để lau khô, ở một góc phòng đối diện, Hà Cảnh Thành im lặng, chăm chú nhìn lên sân khấu, còn mấy trưởng bối của Lâm gia cũng ưỡng ngực đứng thẳng.

Đợi tiếng vỗ tay dần dần khép lại, toàn trường quay về sự yên tĩnh như khi nãy, Lâm Nại buông Hà Thanh Nhu ra, nhận lấy microphone, nói lên cảm nhận của cô.

Mọi người đều nhìn cô.

Cô chỉ nói một câu ----- "Sau này xin mọi người sẽ chiếu cố chị ấy nhiều hơn, xin cảm ơn."

Nhất thời ai ai cũng cười to.

Sau khi tân nhân đọc xong bài cảm nhận, người dẫn chương trình bổ sung thêm rất nhiều lời chúc phúc, tiếp sau đó chính là tung hoa cưới. Cả nhóm lớn độc thân chen chúc nhau, hiện trường náo nhiệt vô cùng, Trì Gia Nghi lôi kéo Trầm Minh Hành vào góp vui, còn la to: "Thanh Nhu, ném qua bên trái nè!"

Hà Thanh Nhu nghiêng đầu nhìn nhìn Lâm Nại, thật sự ném về bên trái.

Ánh mắt của cả đám người nhất thời chạy cong như đường đồ thị, từ cao xuống thấp ----- nhìn hoa cưới rơi trọn vào lòng Trần Minh Hành.

Trì Gia Nghi kinh hỷ hô to, mừng rỡ ôm lấy Trần Minh Hành, Trần Minh Hành im lặng, thính tai đỏ bừng.

Lâm Nại đến gần, ôm lấy thắt lưng mảnh mai của Hà Thanh Nhu, trong tiếng reo vang, hạ xuống một nụ hôn đầy thâm tình.

Em rất vinh dự, có thể đi đến bước này, cùng chị.

Hết chương 99.

---------------

Đừng quên 1 chương ngày mai nữa ah~! ∠( ᐛ 」∠)_