Chương 60

I found the way to let you it

I never really had it ing

I can’t believe the sign of you

I want you to stay away from my heart

Điện thoại rung trên bàn. Tôi gạt nước mắt, cầm nó ấn nút, khẽ nói.

- A lô. Tôi – Jenny William xin nghe.

Đầu giây bên kia gào lên như một con mãnh thú, tim tôi đập mạnh, đau nhói.

- TÔI KHÔNG BAO GIỜ TIN NHỮNG LỜI EM NÓI ĐÂU. EM CÓ BIẾT RẰNG TÔI ĐÃ LUÔN NHỚ ĐẾN EM TRONG SUỐT BỐN NĂM QUA KHÔNG HẢ? TẠI SAO EM LẠI BỎ ĐI KHÔNG NÓI MỘT CÂU NÀO? DÙ EM CÓ KHÔNG NHẬN SỢI DÂY CHUYỀN ĐÓ, TÔI CŨNG KHÔNG BỎ CUỘC ĐÂU. NHẤT ĐỊNH LÀ KHÔNG BAO GIỜ. BÂY GIỜ EM THẤY THẾ NÀO? VUI HAY ĐAU LÒNG?

Câu hỏi này xuyên qua tim tôi một nhát. Vui hay đau lòng ư? Chính tôi cũng chẳng hiểu rõ bản thân. Vui. Nếu nói có thì có đúng không? Đau lòng thì tôi thừa thãi. Không đâu. Jenny, mày không được mềm lòng. Suy nghĩ là vậy nhưng nước mắt tôi lại chảy nhiều hơn. Tôi hét lớn, cổ họng đau rát.

- DỪNG LẠI. ĐỪNG NÓI NỮA. TÔI KHÔNG MUỐN NGHE, TÔI KHÔNG MUỐN NGHE. ANH IM ĐI.

- Tôi nhất định phải nói. Trừ phi tôi chết chứ em đừng mong tôi sẽ yêu ai khác. Người tôi yêu chỉ có mình em. Tiểu Hương à Jenny, anh yêu em. Anh biết mình là người hay lăng nhăng nhưng anh sẽ chắc chắn làm cho em hạnh phúc.

Cứng ngắc. Đây đã là lần thứ hai hắn tỏ tình nhưng sao tôi vẫn bất ngờ và cảm giác lâng lâng như thế. Khóc cũng đã biến thành cười. Thứ tôi cần chính là đây hay sao? Dường như tổn thương đang lành lại bởi chính câu nói này. Không. Jenny, mày phải tỉnh táo lại. Tôi cầu xin mà trong lòng thì không muốn như thế.

- Anh có thể đừng nói nữa có được không? Tôi xin anh. Hãy để tôi được sống ở một thế giới bình yên. Vậy, anh sẽ chấp nhận đúng không?

Tự nhiên tôi lại mong Thiên Ân nói là “không”. Nếu hắn nói thêm một lần “Anh yêu em” nữa thì tôi sẽ đồng ý. Lời nói đó có thể khiến trái tim băng giá đang tan chảy chỉ trong phút chốc. Có lẽ, tôi nên dừng lại. Sao tôi lại có thể vô tình làm người khác bị tổn thương chứ? Giá mà có một ai đó ôm tôi vào lòng dỗ dành thì tốt biết mấy. Giá mà tôi được hạnh phúc bên giá đình. Những điều ước giản dị đó đã không thực hiện được. Cũng chẳng có ba, mẹ và ai bên cạnh hết.

Rồi tất cả sẽ chán ghét, bỏ tôi mà đi. Vì tôi chỉ đem lại điều không may mắn cho họ mà thôi. Lần cuối, tôi muốn tất cả được vui vẻ, không như tôi. Quá nhiều đau thương, quá nhiều mất mát, tôi sợ một lần nữa sẽ bị tổn thương. Chạy trốn, tôi chỉ nghĩ đến nó và đó là cách duy nhất. Yêu ư? Xa xỉ. Vào một ngày nào đó, nó cũng sẽ bay đi khỏi tầm tay tôi. Thiên Ân trầm lắng đã lâu, thở dài.

- Em có nghĩ đến cảm xúc của tôi không? Suốt bốn năm qua, tôi đã sống rất khổ sở khi thiếu vắng em. Tại sao em lại có thể làm ngơ như không biết? Tại tôi không thổ lộ hay do em quá vô tâm? Từ khi còn bé, tôi đã mất mẹ, đến cả ba cũng chẳng yêu quý gì, bỏ mặc tôi, trong đầu chỉ có công việc.

Mấy tháng mới về được hai lần. Tôi lạnh lùng và buông thả cuộc đời. Nhưng từ khi gặp được em, tôi đã cảm thấy thay đổi về mình. Em chính là người đầu tiên tôi yêu và tôi muốn dành cả cuộc sống này cho em. Vậy, tại sao em lại chối bỏ nó chứ? Có phải tôi không xứng đáng hay không? Em nói đi.

Không phải vậy. Là tôi không xứng với anh mới đúng. Tôi chỉ là một cô gái xui xẻo, chuyên đem lại rắc rối cho người khác. Tôi rất muốn được yêu thương. Tiếc là vốn dĩ tôi mệt mỏi, tất cả đều như hư vô. Tôi sẽ chìm vào giấc mơ mà chính mình tạo ra. Anh có phải là người kéo tôi khỏi mê muội và lầm tưởng chăng?

Nếu được, tôi muốn thử yêu một lần và người đó không ai khác là anh. Không hiểu vì lý do gì, sự can đảm biến mất hết. Đó là tất cả điều tôi muốn nói. Nhưng cổ họng lại bị một thứ vô hình chặn ngang, không thốt lên lời. Được một lúc, hắn lại tiếp tục dãi bày.

- Tôi biết em rất khó xử. Điều mà em đang lo lắng tôi cũng hiểu. Không sao đâu. Bởi tôi sẽ trở thành người nghe những gì em nói. Bình tĩnh. Em hãy nhớ rằng tôi sẽ vẫn chờ em dù như thế nào đi chăng nữa. Chắc em cũng mệt rồi. Tôi cúp máy đây. Tối nay, tôi sẽ gọi cho em. Nếu em không thích thì tôi sẽ chiều theo ý em.

- Ừ.

Chẳng còn biết nói gì hơn. Tôi chỉ biết ậm ừ cho qua chuyện. Tôi nhận ra mình đã rung động rất nhiều và cần tình yêu của hắn. Nhỡ tôi đồng ý mà nó là sai thì sao? Tôi thiếu tự tin với quyết định của mình. Làm sao đây? Cạch...

- Jen, cháu còn ở trong phòng à? Dì đang định gặp cháu đây.

Nhìn thấy dì Ly, tôi ngồi dậy, mỉm cười – một nụ cười méo mó. An tọa bên cạnh tôi, dì liếc qua, quở trách.

- Sao cháu lại khóc vậy hả? Mắt sưng húp lên rồi đây này. Có chuyện gì cứ kể cho dì nghe.

Ôm chặt lấy dì, tôi khóc nức nở, sau đó từ từ tâm sự chuyện mình phải trải qua. Tôi chỉ nghĩ có lẽ dì sẽ giúp tôi giải đáp thắc mắc, triệt để chuyện này. Im lặng. Dì từ tốn bảo.

- Jen, cháu rất yêu Thiên Ân đúng không? Dì biết tất cả mọi chuyện rồi. Cháu không cần phải giấu giếm làm gì. Vốn dĩ, dì gặp cháu là để giải quyết vấn đề này cùng cháu. Ngay cả Thiên Ân cũng có hoàn cảnh gần giống như cháu vậy. Nó không được yêu thương khi mới 2 tuổi.

Nụ cười của nó đã không còn xuất hiện trước khi gặp cháu. Vừa nói nó vừa khóc xin dì giúp đỡ nó. Theo cháu thì cháu thấy sao? Sợ bị tổn thương, đau lòng đúng không? Cháu nghĩ gì cũng không quá khỏi mắt của dì đâu. Jen, cháu đừng tìm lý do để trốn tránh nữa. Hãy làm theo lời con tim mách bảo. Dì mong cháu tìm được tình yêu đích thực của mình. Bây giờ cháu cứ xem xét lại đi. Dì có chút việc nên đi trước đây.

Căn phòng chỉ mình tôi. Bầu không khí thật kì lạ. Làm theo lời con tim mách bảo ư? Đặt tay trước ngực, tôi nhắm mắt cảm nhận nhịp đập của trái tim. Nó nhanh lắm. Dường như muốn nói “Yêu đi, đừng ngại ngần”.

Tôi có nên làm thế hay không? Chìm đắm vào lời khuyên của dì Ly, tôi chớp mi mắt, ngủ một giấc không ngon lành chút nào. Có quá nhiều cách nói làm tôi đau đầu. Không dứt ra khỏi dòng trầm tư được. Ba, mẹ, hai người cho con câu trả lời đi. Một buổi sáng đẹp trời. Bình minh ló rạng.

Những tia nắng nhảy nhót trên khuôn mặt tôi cùng với tiếng chim hót ríu ra ríu rít. Khẽ nhíu mày, tôi nhanh chóng bật dậy, loạng choạng đi vào phòng tắm. Soi mình trong gương, tôi hơi hoảng hốt. Đầu tóc rối như tổ quả, đôi mắt vừa sưng húp vừa đỏ hoe, quần áo nhăn nheo vì lăn qua lăn lại nhiều lần. Trời, tôi chẳng khác một con ma cả, khéo còn hơn ấy chứ.

Thật là, biết thế tôi không hành hạ bản thân cho xong. Đến tận bây giờ mới thấy mình quá ngốc. Bỗng cuộc nói chuyện hôm qua lại roẹt qua tiềm thức. Haizzzzzzz… Tôi không kiểm soát được bản thân rồi. Sao lại trở nên yếu đuối như vậy chứ? Lười nhác ột ít kem lên bàn chải, từ từ chà. Chán nản.

Tôi chẳng biết phải làm gì đây nữa. Xúc miệng xong, tôi gỡ tóc, nó mượt mà như lúc đầu. Tiếp theo, tôi vơ cái váy màu trắng đằng sau còn có đôi cánh bé màu đen rất đẹp. Ngắm nghía một hồi, tôi chạy lẹ dưới nhà chứ không mọi người lại mất công gọi.

- Lạ ghê! Sao hôm nay em dậy sớm thế? Nghe nói, ở Mỹ, có người kêu đến khàn giọng mà không thèm dậy cơ mà. Hay trời sắp sập?

Hô hô hô. Anh Quân đang khıêυ khí©h tôi. Nhưng đâu có dễ thế. Còn lâu, tôi mới chịu đựng cho qua nhá. Tôi liếc một cái, che miệng cười nhỏ rồi ngơ ngác hỏi.

- Trời sập ư? Nếu thế sao anh không bị sứt xác gì nhỉ?

Cứng họng chưa? Em gái chiều anh tất luôn, anh Quân yêu quái ý nhâm yêu quý. Không thấy có động tĩnh gì, tôi liền quay lại và chẳng thấy bóng dáng anh ấy đâu. Á á á á á á… Tức điên mất. Định trốn hả? Không dễ dàng như thế đâu. Hmmm… Vì không có một chút hiểu biết gì về anh Quân nên tôi chưa thể động não tìm cách “chiến” lại. Đành phải tạm thời nhẫn nhịn thôi.

Mùi gì mà thơm thế? Rột... rột… rột… Cái bụng này suốt ngày chỉ có biểu tình thôi không thương chủ gì cả. Tuy là nói vậy đấy nhưng chân lại không nghe lời, phóng như bay vào bếp. Đặt mông xuống ghế, tôi hớn ha hớn hở chờ món ăn. Thêm lần nữa, anh Quân nháy mắt, châm chọc.

- Nhìn xa cứ tưởng mỹ nữ, nhìn gần mới biết con heo đói bụng.

Máu nóng dồn lên não. Rầm. Tôi đập bàn một cái, rung chuyển cả lọ hoa, suýt chút nữa là rơi. Thế mà xem kìa, bộ mặt gian tà của anh Quân kìa. Tiếc là không đấm được cho anh ấy một cái. Sao tôi lại không phát hiện ra sớm chứ? Anh Quân lại có sở thích trêu tôi đấy?

Chẳng lẽ giống như Thiên Ân nói trêu tôi rất vui? Ôi, lại nhắc đến hắn. Tôi bị ảnh hưởng của những lời nói kia rồi. Thật khó khăn để không coi như không nghe thấy gì. Hắn nói thể chẳng khác nào đâm một nhát vào tim tôi. Bảo tối gọi mà chẳng thấy đâu cả. Nói dối. Biết thế tôi không tin cho xong.

Mà tại sao tôi lại thay đổi vậy? Không phải là nhớ Thiên Ân chứ? Điên rồi. Suy nghĩ vớ vẩn. Làm gì có chuyện đó. Tôi thèm vào mà nhớ hắn nhá. Thấy thức ăn, tôi cặm cụi ăn như điên, không quan tâm đến sự ngạc nhiên của anh Quân và người hầu trong nhà. Hoàn thành bữa ăn, tôi tạm biệt anh Quân rồi lên xe đến trường. Trên con đường quen thuộc, tôi chống cằm, ngó ra bên ngoài.

Vù… vù… Một cơn gió mạnh cuốn mái tóc thả xõa bay bay. Tôi thả hồn vào gió và mây. Bầu trời xám xịt, không có sự xuất hiện của đám mây trắng muốt. Cũng như lòng tôi vậy. Đen tối. Để chọn một con đường đi đúng đắn cho tương lai rất khó. Nó như một mê cung rắc rối, người ta phải vận dụng đầu óc để tìm lối thoát. Bức tranh phong cảnh được ghi nhớ trong bộ não của tôi.

Có ai có thể tìm cho tôi một lối thoát tốt nhất không? Rối bời. Đứng giữa hai sự lựa chọn còn lại, tôi chỉ biết đứng im và lặng im. Phải chăng tôi đã quá phụ thuộc vào người khác? Phải chăng tôi là một người không có sự quyết đoán? Làm thế nào mới tốt đây? Kít. Tài xế nhấn phanh.

Hít một hơi, tôi để mọi ưu phiền sang một bên thay vào đó là mỉm cười. Mở cửa xe, tôi đưa chân ra ngoài, khom người bước ra. Bao nhiêu con mắt hướng về tôi, trong đó có ngưỡng mộ, đố kị, ghen ghét,… Tập trung ở tôi hết.

Rõ ràng là tôi không động thủ gì cơ mà. Sao cứ bắt tôi làm trung tâm chứ? Thở dài, tôi cất gót tiến thẳng về phía trước. Ùn ùn kéo đến như một đàn kiến, chưa đầy mấy giây, tôi bị đám con trai vây quanh. Trời ạ! Ngày nào cũng như vậy thì chắc chết.

- Jenny à, bạn ngủ có ngon không? – Hs1

- Có phải bạn mất ngủ không? Nhìn kìa, mắt bạn đỏ lắm! – Hs2

- Mình đi lấy thuốc cho bạn nha. – Hs3

Nhao nhao lên như cháy nhà ý. Có mỗi đỏ mắt chứ có chết người đâu cơ chứ. Tôi khéo léo từ chối.

- À, không sao đâu. Các bạn không cần lo. Lát nữa là đỡ thôi. Cảm ơn các bạn đã lo lắng.

Phụt, rầm. Mới chỉ nhếch môi, đám con trai đã đồng loạt hôn đất, tư thế quái di. Chậc, chậc, phòng y tế thể nào cũng tắc nghẽn. Tôi nhân cơ hội, len lén chuồn đi. Hức hức. Cái số nó khổ thế đấy. Chưa gì đã bị tiếng hét cực kì chói tai của tụi con gái làm thủng màng nhĩ, giật nảy mình. Cười mà như mếu. Chết tiệt! Một lũ khùng. Tưởng cái giọng nói hay nên khoe hả? Chẳng khác gì tiếng vịt quạc, quạc. Buồn cười chết mất. Tôi nén cười đến đỏ mặt, vai run run, hàm bạnh ra. Nhưng nó không kịp phát ra thì câu nói của một cô gái khiến tôi phải quay lại nhìn.

- Hoàng tử Thiên Ân kìa! – Hs 1

- Ôi! Anh ấy đẹp trai qua! – Hs2

- Anh ơi, tụi em ở đây này. – Hs3 Thình thịch. Tim ơi, mày đừng đập nhanh như thế nữa. Hãy để tao ổn định lại được không? Tiếc là lúc tôi xoay người, ánh mắt Thiên Ân chạm ánh mắt tôi. Nó vẫn cứ tiếp diễn cho đến khi tôi tỉnh lại. Nhắm mắt cho qua, tôi dải bước thật nhanh, không dám đối mặt, câu nói ngày hôm qua lặp đi lặp lại nhiều lần: “Jenny, anh yêu em.” “Jenny, anh yêu em.” Đừng nói nữa. Dừng lại đi.