Chương 45

Rồi tôi bị lôi lên xe một cách không thương tiếc. Hu hu hu. Ông trời ơi! Con có làm gì nên tội đâu mà ông gây cho con bao nhiêu thảm cảnh thế này hả giời? CỨU VỜI – Tiếng kêu trong thâm tâm trỗi dậy. Chiếc xe dừng trước một quán bar có tên “Devil – Ác quỉ”. Cánh cửa bật mở. Nhạc mở rầm rầm, tất cả mọi ánh mắt như hướng về tôi, nghi hoặc, sau đó lại tiếp tục nhảy điên cuồng với vũ điệu hoang dại. Nhìn mà thấy ghê! Tôi mà biết thằng nào kêu tôi đến đây thì sẽ băm nó ra thằng nghìn mảnh rồi vứt xuống sông làm mồi cho cá ăn. Và giờ tôi đang đứng trước căn phòng VIP – 1. Chàng trai kia khép nép, gõ cửa, giọng nói lễ phép lắm nhá.

- Thủ lĩnh, chị ấy đến rồi.

- Để cô ấy vào. Cậu quản quán đi.

- Vâng. – Quay sang tôi, nói – Chị tự nhiên đi nha. Thủ lĩnh đang chờ trong đó.

Sau đó, anh chàng biến mất khỏi tầm mắt tôi luôn. Hu hu hu, Tôi còn nhỏ, tha tôi đi. Được rồi, đâm lao thì phải theo lao thôi. Hít một hơi, tay tôi run run mở cửa, mắt nhắm tịt lại. Và cuối cùng cũng vượt qua cơn sợ hãi, mắt tôi mở to như ốc nhồi, nhìn cái người đang ngạo nghễ uống rượu. Giờ thì tôi biết rồi. Thiên Ân – thủ lĩnh bang Akuma. Tưởng là ai chứ? Sao cứ phải là hắn nhỉ? Cái vẻ mặt trông mà ghét thế không biết.

- Ngồi xuống! Nhìn cái mặt của cô y như trái bí ngô ấy.

- Hả? Này nhá, anh đừng có mà xỉ nhục người khác như vậy nhá. Đã đυ.ng chạm gì đến anh chưa hả?

Đóng cửa cái “Rầm”, ngồi phịch xuống ghế, tôi hất mặt. “Phì” Rõ ràng là hắn đang cười trộm mà. Tự nhiên muốn đập cho hắn mấy cái quá đi mất.

- Đã không đập được lại còn nghĩ.

Éc. Sao hắn biết? Chẳng lẽ hắn đọc được suy nghĩ của người khác? À, chắc là may mắn đoán được thôi.

- Đừng nghĩ nữa thì tôi không đọc được.

- Anh là cái giống gì vậy hả? Sao cứ nói toẹt hết ra những gì tôi nghĩ vậy hả?

- Thích.

Cái người này đang cố tình trêu ngươi tôi đây mà. Không nể tình ngươi là bang chủ bang Akuma thì ngươi chết với ta.

- Không phải là nể tình mà là sợ quá không làm gì được.

- Đã bảo đừng có nói ra cơ mà. Ai sợ hả?

- Thì đừng nghĩ nữa.

Nhịn. Nhịn. Tôi nắm mái tóc, cười méo mó, hỏi.

- Gọi tôi đến đây làm gì?

- Chơi.

- Tôi không phải đồ chơi hiểu chưa? Đừng có ép buộc người khác làm điều họ không thích.

- Đó là quyền của tôi.

Rồi hắn nắm lấy tay tôi kéo ra khỏi quán bar, lôi thẳng vào xe, phóng thẳng, khiến tôi ú ớ cũng chẳng được. Đúng là tình cảnh trớ trêu. Tên khùng này nữa! Đợi đó, ta nguyền rủa, nguyền rủa, không ai sẽ trở thành người yêu ngươi. Ủa? Đây chẳng phải là nhà tên đáng ghét đó hay sao? Tự dưng đưa tôi đến đây làm gì vậy không biết. Haizzzz… Chẳng hiểu hắn đang nghĩ cái quái gì nữa. Mà thôi nhân cơ hội này tôi phải tranh thủ đi thăm mọi người mới được. Bước vào trong, tôi lăng xăng chạy đến nơi mọi người đang làm việc mà chẳng thèm để ý đến người kia. Chỉnh lại tư thế, tôi vui mừng hét lớn khiến ai cũng phải giật mình quay lại.

- Mọi người, Tiểu Hương đã trở lại rồi đây.

Tất cả đều ngạc nhiên đến nỗi làm rơi dụng cụ làm việc. Rồi như vỡ òa, họ chạy đến bên tôi, cười, hỏi thăm tình hình của tôi.

- Cô Thiên Hương, cô vẫn khỏe chứ?

- Hình như cô có vẻ gầy đi đấy

Blap… Blap…Bọn họ thật là tốt đối với tôi. Nhưng sao tôi lại chẳng thấy Linh nhi đâu nhỉ? Tôi gọi chị Minh, nhẹ nhàng nói.

- Chị có thấy Linh nhi đâu không?

- Rõ ràng là lúc nãy em ấy vẫn còn ở đây mà.

- Em biết rồi.

Đảo mắt nhìn qua một lượt trong căn biệt thự, một hình bóng nhỏ bé, quen thuộc đang nấp sau cánh cửa bếp. Cả than hình run run như đang sợ hãi điều gì đó. Chẳng lẽ Linh nhi không còn nhớ đến tôi hay sao? Tiến gần đến phía cô bé, tôi ôm chầm lấy Linh nhi, xoa đầu cưng như bảo bối, nở một nụ cười thêm vào đó là những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, bảo.

- Linh nhi, chị rất nhớ em đó, cô em gái bé bỏng.

Bỗng từng tiếng nấc lớn, vang bên tai, buông Linh nhi ra thì tôi thấy nước mắt đã rơi lã chã từ lúc nào, dù vậy em ấy vẫn cố nén khóc, môi mím chặt lại. Tôi vỗ về mãi Linh nhi mới nín. Hóa ra là vì quá bất ngờ khi tôi trở về nên em ấy mới không dám đến gặp. Đúng là một đứa em gái dễ thương. Cuối cùng, hai chúng tôi vào phòng nói chuyện sẽ rất vui vẻ nếu không bị Thiên Ân cắt ngang. Đột nhiên, hắn lao vào phòng kéo tôi đến phòng hắn. Không biết sẽ có chuyện gì xảy ra nữa đây. Tôi cảm thấy có chút lo lắng. Và hắn giơ ra trước mặt tôi một sợi dây truyền bằng bạc có một nửa trái tim, nhìn tôi đầy dịu dàng, ôn nhu nói.

- Em có thế giữ lấy sợi dây chuyền này được không? Đây là chứng minh tình cảm của tôi dành cho em. Hãy giữ nó cho đến khi em thực sự yêu tôi và khi đó hãy đeo sợi dây chuyền lên cổ.

Thế này là sao? Tôi nên làm gì bây giờ? Từ chối hay chấp nhận. Chuyện này thật quá đột ngột khiến cảm xúc hiện giờ của tôi hỗn loạn. Phải giải quyết chuyện này như thế nào bây giờ. Tôi cũng không hiểu vì sao tim mình lại đập nhanh khi hắn nói như thế. Sao anh lại làm tôi bối rối đến thế này cơ chứ? Chẳng lẽ…? Chắc không phải đâu, làm gì có chuyện đó. Tôi cố gắng thoát ra khỏi cái suy nghĩ vớ vẩn kia. Nghĩ đến chuyện đó làm gì nữa không biết. Lắc đầu thật mạnh, tôi hít một hơi thật sâu, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, trả lời.

- Tuy tôi không biết tại sao anh lại yêu tôi nhưng thật sự thì tôi không ghét anh. Giờ tôi rất phân vân, chưa biết nên quyết định ra sao. Thôi thì tôi sẽ chấp nhận lời đề nghị này. Nếu qua một thời gian mà tôi không có tình cảm với anh thì tôi sẽ tự động trả lại sợi dây chuyền.

Hắn cười – một nụ cười thật sự. Nó đẹp lắm. Tôi đã phải ngẩn ra đến 5 phút mới tỉnh lại. Tôi không nghĩ là cũng có lúc hắn lại vì câu nói của tôi mà vui đến thế. Cũng chính vì thế tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Kết thúc. Tôi chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn. Hình như vui quá nên dây thần kinh của hắn bị chạm hay sao ý. Tự dưng lại còn cho Linh nhi ngồi xuống cùng ăn theo đúng ý tôi, miệng cứ cười tươi như hoa. Ngồi trong bàn mà tôi cứ nổi da gà và ớn lạnh những mấy lần. Thật khủng khϊếp. May mà tôi không ói ra đây đấy. Đến chiều 2h, tôi sung sướиɠ khi được đưa đến công viên Clover. Yeah! Mong ước của tôi trở thành hiện thực rồi. Hay quá! Suýt nữa tôi còn nhảy cẫng lên ôm lấy hắn, haizzzz… vui quá mất khôn. Hì hì. Tôi kéo tuột hắn đến chỗ mua vé đi tàu lượn siêu tốc. Trò này là tôi khoái nhất đấy.

- AAAAAAAAAAAAAAAA…

Tiếng hét của tôi cũng với mọi người khéo phải vang đến tận trời xanh. Đi được một vòng, tôi lại tiếp tục đi vòng nữa, cứ như thế đến vòng thứ ba tôi mới dừng lại. Chỉ tội cho hắn, lúc đầu thì vui vẻ nhưng được một vòng thì mặt mũi tái xanh như tàu lá chuối, lại còn nôn ọe nữa chứ đến là khổ. Hì hì nhưng mà lại biết được điểm yếu của tên này rồi. Tôi đến chỗ hắn đứng, hỏi thăm.

- Anh có sao không vậy?

- À… không sao đâu. Tôi chỉ thấy hơi khó chịu thôi.

- Ùm.

Thế là tôi lại tiếp tục với trò lái ô tô hay cưỡi động vật. Vui lắm! Bao nhiêu là trò chơi khiến đến tối rồi mà tôi vẫn chưa chơi hết. Đúng 8h, tôi mới mệt mỏi trở về. Cái chân của tôi bị sưng tấy. Sao lại thế được nhỉ? Haizzzzzz… Không biết đâu, thế nào tối nay cái chân này cũng hành hạ tôi cho coi. Đuổi hắn về, tôi tắm rửa sạch sẽ rồi lên giường nằm.

Không biết thế nào mà tôi lại lôi chiếc dây chuyền Thiên Ân đưa ra mà ngắm nghía. Bỗng tôi thấy chữ A được khác trên nữa trái tim. Cái này có nghĩa là gì nhỉ? Suốt đêm tôi cứ ngồi nghĩ mãi mà chẳng ra. Thế là tôi cất nó rồi đánh một giấc ngủ ngon lành.