Chương 11

Thiên Ân ôm chầm lấy Tiểu Hương vỗ về. Cô bé không khác gì một cốc thủy tinh dễ vỡ cần được bảo vệ, chăm sóc. Cậu nhóc không ngờ cô bé cũng đáng thương không kém gì mình. Có phải đây là số mệnh, là nhân duyên đã định sắn? Hình như ông trời đang muốn hai con người này đến với nhau, vượt qua qua quá khứ.

Chỉ còn tiếng khóc thút thít nhỏ dần nhỏ dần rồi im hắn. Thiên Ân nhìn Tiểu Hương thì thấy cô bé đã ngủ từ lúc nào. Bàn tay nhẹ lau những giọt nước mắt còn đọng lại trên má. Cậu nhóc tự hứa với lòng. Nhất định, nhất định sẽ bảo vệ Tiểu Hương, không để cô bé chịu thêm tổn thương nào nữa. Hai tâm hồn dần dần gần nhau hơn, hiểu nhau hơn nhưng chẳng biết có đến với nhau hay không?

Trời xế chiều. Tiểu Hương vẫn ngủ ngon lành trong vòng tay ấm áp của Thiên Ân. Cậu nhóc nhẹ nhàng, bế cô bé lên chiếc xe yêu quý. Xe lăn bánh... rồi biến mất hút...

Về phần Tiểu Ngọc, nhỏ đã xin phép về sớm mà quên không để ý Tiểu Hương đang ở đâu, làm gì. Trong thời gian ở trong lớp, Tiểu Ngọc cứ bị Hải Đăng trêu chọc khiến nhỏ cực kì tức giận nên không muốn ở lại nữa. Hải Đăng cười gian nanh, miệng huýt sáo, nhảy lên xe riêng, đi đâu không biết.

Cuộc giao lưu kết thúc. Mọi người nhanh chóng giải tán hết. Triết Vũ tìm Tiểu Hương đã lâu nhưng chẳng thấy bóng dáng cô bé trong trường cả. Cậu mỉm cười thật hiền, còn loáng thoáng nói nhỏ như chỉ để mình nghe thấy.

- Thiên Ân, cậu đã đưa Tiểu Hương đi đâu? Tôi sẽ không bỏ cuộc đâu. Vì cô ấy vẫn chưa yêu cậu...

Rồi quay lưng bỏ đi. Bóng dáng Vũ mất hút dần trong hành lang. Tỉnh dậy. Tiểu Hương nhận ra mình đang ở nhà Thiên Ân và không có vẻ ngạc nhiên chút nào. Chắc chắn cô bé đã ngủ quên rất lâu rồi.

"Chết, mẹ chắc đang lo lắng ình lắm đây. Làm sao đây?

" Nhảy phóc xuống giường, cô bé chạy xuống nhà. Nhấc chiếc thoại bàn, bấm số nhà mình. Tút...tút...tút...Cạch...

- A lô - Giọng nói trầm ấm ngọt ngào này là của mẹ Tiểu Hương.

- Mẹ. Con xin lỗi vì đã đến nhà bạn mà không báo trước.

- Tiểu Hương. Con có biết mẹ lo cho con lắm không hả?

- Vâng. Con xin lỗi.

- Nếu con không sao thì tốt rồi. Con ăn tối chưa? Chừng nào con về?

- Dạ. Khoảng 1 hoặc 2 tiếng nữa ạ. Mẹ đừng lo.

- Ừ.

- Con cúp máy đây. Con chào mẹ.

- Chào con.

Tiểu Hương thở phào nhẹ nhõm. Nếu không báo ẹ chắc bà ấy sẽ rất lo và sẽ đi tìm cô bé khắp mọi nơi mất. Cộp...cộp...cộp... Tiếng bước chân từ từ vang gần hơn, cô bé giật nảy mình.

"Chẳng lẽ có ma?

" Càng ngày càng gần, Tiểu Hương ngày càng thụt lùi về phía sau. Cô bé toan bỏ chạy nhưng một bàn tay ấm áp, to khỏe kéo cô bé lại và ôm trọn người Tiểu Hương. Một hơi thở nam tính phả vào cổ khiến cô bé nóng mặt, có muốn thoát ra cũng không được.

- Nhóc con. Sao cô lại chạy hả?

"Là anh ta. Thế mà làm hết hồn.

" Tiểu Hương ấp úng đáp.

- Tại...tôi...tưởng...có...ma...chứ...bộ.

Thiên Ân nhếch mép cười gian, mắt lóe sáng một giây.

- Cô làm chuyện gì mờ ám hay sao mà cứ lắp bắp vậy hả?

Cô ngượng vô cùng, cái ôm khiến Tiểu Hương ngạt thờ, đau tim mà chết mất. Bỏ bao công sức, cuối cùng cô bé cũng thoát ra khỏi vòng tay của cậu nhóc. Cãi lại ngay lập tức.

- Ai làm chuyện mờ ám chứ? Đừng có vu oan cho người vô tội nha.

- Thế sao lúc nãy cô trả lời ấp a ấp úng thế?

"Sao anh ta cứ cạnh khóe mình vậy nhỉ? Mình có làm gì sai đâu cớ chứ? Đúng là ác duyên. Đồ chết bầm. Ta sẽ trả thù cho xem.

" Tiểu Hương lầm bà lầm bầm chẳng thèm trả lời Thiên Ân. Đột nhiên, ánh mắt sắc bén của ai đó làm cô bé giật nảy mình, lắp bắp nói.

- Sao...anh...sao...vậy...?

- Cảm ơn. Không sao.

Tiểu Hương cúi gắm mặt xuống không dám nhìn Thiên Ân.

"Mình chưa muốn chết sớm.

" 1, 2, 3... Let

s go. Cô bé chạy vèo ra khu vườn hoa nhà cậu nhóc. Thiên Ân trố mắt nhìn, há hốc mồm.

"Tộc độ siêu phàm. Không khác gì con ngựa.

" Xỏ tay vào túi quần, cậu nhóc thong thả đi theo sau.

Hương thơm thoang thoảng làm cho người ta cảm thấy dễ chịu vô cùng. Tiểu Hương chạy khắp khu vườn, cười vui vẻ, khuôn mặt không còn u ám như lúc trước. Tại sao khi đến đây mình lại cảm thấy thoải mái đến thế? Mình cũng muốn có một vườn hoa như vầy. Gió khẽ thổi, mái tóc cô bé bay bay. Nhìn Tiểu Hương lúc này thật đẹp. Dường như cô bé đã hòa vào hương sắc của hoa. Tất cả thành một. Vẻ đẹp hiếm có khiến ai cũng bị hút hồn. Một kí ức lại hiện về trong tâm trí. Đầu đau như búa bổ, Tiểu Hương ôm đầu, khẽ kêu lên. Thiên Ân dìu cô bé đứng dậy, đi vào trong nhà. Vẻ mặt lộ rõ sự đau đớn. Khuôn mặt trắng bệch, miệng không ngừng hét lớn, nước mắt cứ tuôn ra không ngừng.

"Chuyện gì đã làm em đau đớn đến thế? Xin lỗi vì đã không giúp gì cho em

" Thiên Ân không ngừng trách mình. Tiểu Hương không còn cảm thấy gì nữa, ngất đi. Cậu nhóc bế cô bé lên phòng rồi bấm số gọi bác sĩ sau đó nói dối với mẹ Tiểu Hương là cô bé bận học nên sẽ ngủ ở đây tối nay.

Bác sĩ nói cô bé đang bị shock tâm lí khi nhớ lại một số chuyện có vẻ rất đau lòng. Thiên Ân ngồi đó, chăm chú nhìn cô bé, đôi khi lau những giọt mồ hôi lăn trên má giúp Tiểu Hương. Đã 3 tiếng trôi qua nhưng cô bé vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh dậy. Thiên Ân đau khổ vô cùng.

"Con nhóc kia, em hãy tỉnh lại cho tôi. Đừng để tôi phải lo lắng.

" Suốt đêm, cậu không chợp mắt, chờ Tiểu Hương dậy. 5h sáng.

Tiểu Hương cựa mình, từ từ ngồi dậy, đầu vẫn còn đau. Bàn tay cô bé ấm áp lạ thường. Nhìn sang bên trái, cô bé thấy Thiên Ân đang ngủ, bàn tay nắm chặt lấy tay Tiểu Hương.

"Anh ta thật giống một thiên thần.

" Nhẹ nhàng, cô bé rút tay mình ra, khẽ mỉm cười. Không tự chủ mà vuốt tóc cậu nhóc, cứ như thế. Đến khi, bàn tay to khỏe cầm lấy tay Tiểu Hương, cô bé giật mình muốn rút tay ra nhưng không được. Thiên Ân đã tỉnh dậy. Câu nhóc nhìn Tiểu Hương một chút, ánh mắt ấm áp đến lạ thường, mỉm cười khiến ai đó ngây người.

- Cô không sao là được.

Mặt đỏ không khác gì trái gấc, Tiểu Hương cúi gầm mặt xuống, không dám ngẩng lên, miệng lắp bắp.

- Tôi...không...sao...đâu.

"Nụ cười của anh ta khiến người khác phải say đắm. Đây là một nụ cười thật sự không chút gian nanh, lạnh lùng hay gì đó... Nhưng tại sao anh ta lại cười như thế với mình?

"

Ọt...ọt...ọt...Trời! Bụng Tiểu Hương biểu tình. Từ hôm qua đến giờ cô bé có cho được cái gì vào bụng đâu cơ chứ. Thiên Ân châm chọc, lôi cô bé xuống nhà. Một bàn ăn thịnh soạn đã được bày sẵn. Toàn là sơn hào hải vị. Bụng lại càng kêu dữ dội hơn, cô bé ấp úng.

- Tôi ăn được chứ?

Thay vì trả lời, Thiên Ân khẽ gật đầu. Cậu nhóc cũng rất đói. Vì chăm sóc Tiểu Hương nên cậu chưa được ăn gì cả. Cả hai bắt đầu ăn một cách ngon lành. Ăn xong, khoảng 6h15ph, Thiên Ân chở Tiểu Hương về nhà. Và tất nhiên là, lại chở cô bé đến trường theo lời đề nghị của mẹ Hương. Tuy không đồng tình với ý kiến đó nhưng cô vẫn đành cắn răng chịu đựng. Xe xuất phát đến trường và với bao ánh mắt dò xét. Trong đó, còn có một âm mưu nham hiểm sắp xảy ra....

Vừa bước vào lớp, Tiểu Hương đã bị Tiểu Ngọc ôm chắt như kiểu 20 năm rồi chưa gặp, không ngớt lời hỏi thăm.

- Hương có sao không? Hôm qua Hương ở đâu vậy? Tại sao không về nhà? Hương có biết mẹ Hương và mọi người lo lắm không? Hương nói đi.

Cô bé lắc đầu, bó tay với Tiểu Ngọc, sao ông trời lại sinh ra nhỏ có cái tật lắm lời thế nhỉ? Hỏi thế ai mà trả lời kịp được cơ chứ. Đúng là

"Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Có thêm chục năm nữa khéo nhỏ vẫn chẳng sửa được. Tiểu Hương hét.

- Stop! DỪNG LẠI NGAY!

Tiểu Ngọc giật mình, không nói nữa. Nhìn cái bản mặt này thì ai cũng biết là Tiểu Hương đang chuẩn bị tức giận.

"Chuồn thôi! Chứ cái đà này sóng thần ập đến thì mình chết không kịp trở tay.

" Nghĩ là làm, nhỏ chạy về chỗ, vờ đọc sách, mắt cứ len lén nhìn Tiểu Hương.

"Sao hôm nay con nhỏ này lạ thế nhỉ? Mà thôi, không nên nhiều chuyện thì tốt hơn.

" Ổn định chỗ ngồi, Tiểu Hương dựa vào cửa số, mắt nhìn cảnh vật xung quanh. Sao hôm nay có vẻ ảm đạm quá? Bầu trời chẳng có chút sắc khí nào hết. Và cô bé cũng cảm thấy mình rất lạ. Tự nhiên, cô lại không có hứng thú đến trường. Hình như, hôm qua Tiểu Hương đã nhớ lại gì đó nhưng sáng dậy đầu trống rỗng. Cô bé cũng không biết vì sao lại thế?

Mùa đông đang đến chăng? Những chiếc lá đang lìa, rời cành cây một cách từ từ. Tiểu Hương mơ màng, hát ngân nga một bài mà cô bé nghĩ là mình chưa từng nghe nhưng tại sao nó lại thân thuộc đến thế? Tại sao lại như thế? Những câu hỏi không có đáp án cứ hiện lên trong tâm trí. Đầu có rối bời. Cô bé chẳng muốn nghĩ thêm gì nữa. Tiểu Hương thở dài. Sao mình lại thở dài nhỉ? Chính cô cũng không thể hiểu nổi bản thân mình nữa. Rõ ràng cô bé muốn vui vẻ, đùa nghịch nhưng lòng lại nặng trĩu như đeo hàng tấn sắt. Tiểu Hương thầm nhủ là sẽ không nghĩ đến những chuyện không có trong kí ức của cô bé hiện giò nhưng đầu óc không ngừng suy nghĩ. Tiểu Hương ngủ một giấc, hiện tại cô bé đã có một gia đình hạnh phúc rồi, cô bé sẽ sống và sẽ không nhớ lại cái kí ức đó nữa, cô bé yên tâm ngủ.

Từ lúc vào giấc nồng đến giờ đã là gần cuối tiết năm. Không ngờ là cô bé lại ngủ nhiều đến thế. Cũng đã bao lâu rồi, cô bé lại có giấc ngủ ngon như vậy. Reng... Chuông báo hiệu giờ ra về cắt đứt dòng suy nghĩ của Tiểu Hương. Chào tạm biệt Tiểu Ngọc, cô bé chạy nhanh đến khu vườn sau trường. Giờ Tiểu Hương muốn đầu óc thông thoáng, gạt bỏ mọi buồn phiền, lo lắng. Trong đầu cô bé toàn là hình ảnh một gia đình hạnh phúc, yên ấm nhưng có lẽ sẽ chẳng còn thực hiện được nữa. Hình ảnh Triết Vũ dịu dàng, Thiên Ân lạnh lùng cũng hiện lên. Cô bé lắc đầu.

"Từ lúc nào mình lại ham trai đẹp đến thế nhỉ?

" Một bóng dáng cao lớn tiến gần đến chỗ Tiểu Hương. Cô bé giật mình, quay lại nhìn người đó. Là Triết Vũ.

P/s: Giờ theo lời của Tiểu Hương nè. Anh ta dịu dàng nhìn tôi, đôi mắt cà phê đó mang cho tôi cảm giác gần gũi vô cùng. Vũ ngồi xuống bên cạnh, nhìn tôi rồi mỉm cười khiến hai má tôi đỏ ửng lên như trái gấc. Tại sao khi ở gần Vũ tôi lại cảm thấy yên bình đến thế. Giọng nói trầm trầm vang lên.

- Em thích nơi này?

Một câu hỏi mà chính tôi cũng chẳng biết câu trả lời. Tại sao nhỉ? Tôi - một cô gái có vẻ bề ngoài vui tươi nhưng thực chất lại rất yếu đuối, bất cứ một thứ gì không liên quan đến tôi thì chẳng bao giờ một người như tôi để ý cả. Nhưng sao bây giờ lại? Chẳng biết trả lời như thế nào, tôi bèn nói đại.

- Ừm.