Chương 23

Hà Hạo đi rồi, Hải Tú mới từ phòng bếp ra, ngơ ngác hỏi: “Cậu ấy… Cậu ấy đi rồi?”

“Nó bận việc.” Phong Phi thuận miệng đáp, “Chắc là mẹ nó kêu về. Thời tiết bây giờ thất thường, không chừng lát nữa tuyết lại rơi, nên người nhà nó không yên tâm.”

“À.” Hải Tú khẽ nhíu mày, “Vậy thức ăn gọi tới…”

Phong Phi cũng hết cách: “Ăn được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”

Lúc cả hai ăn tối, hắn lơ đãng nói: “Mới nãy Hà Hạo nói, quan hệ của hai đứa mình có hơi tốt quá.”

Hải Tú chợt cứng người, đứng lên ho mạnh liên tục. Phong Phi vội vàng đứng dậy vỗ lưng cho cậu, bật cười: “Sao vậy, ăn uống cũng không cẩn thận! Sặc rồi chứ gì?”

Cậu lắc đầu thật mạnh, cúi người ho khan một lúc lâu mới dừng được, cố gắng nói: “Không, không sao…”

Cậu chột dạ không dám nhìn Phong Phi, ánh mắt né tránh nhận lấy ly nước hắn đưa, uống hai ngụm rồi mới hít sâu một hơi, nhìn hắn cười nói: “Tớ không cẩn thận… Không sao đâu.”

Phong Phi dở khóc dở cười: “Cậu cứ như vậy thì người khác làm sao mà yên tâm được, ăn từ từ thôi.” Rồi lấy thêm một ly nước nữa cho cậu.

Có câu

“người nói vô tình, người nghe hữu ý”

– lúc này Hải Tú cũng vậy. Cậu thầm lo lắng – liệu Phong Phi có thấy mình quá phiền phức không?

Hải Tú không muốn Phong Phi cảm thấy cậu là đứa vô dụng, dè dặt biện minh: “Tớ… tớ không hay bị sặc đâu.”

“Tốt nhất là vậy.” Phong Phi cúi đầu nhặt xương cá cho Hải Tú, “Trước đây tôi nghe người ta kể, có đứa trẻ con ăn cơm mà bị sặc chết, thật đáng sợ.” Hắn gắp miếng cá đã nhặt sạch hết xương bỏ vào bát Hải Tú, lại nói: “Sau này cậu ăn cá bơn hay cá chình ấy, thịt nhiều xương ít.”

Hải Tú càng cuống hơn – cậu không muốn Phong Phi xem mình như đứa ngốc phiền phức không biết gì, nhẹ giọng phản bác: “Tớ biết gỡ cá mà, từ nhỏ đã biết rồi.”

“Thật không.” Phong Phi cười cười, “Cậu thích ăn cá hả?”

Hải Tú gật đầu, Phong Phi ra vẻ đã hiểu: “Hèn chi thông minh như vậy.”

Tâm trạng Hải Tú nháy mắt thay đổi – Phong Phi vừa khen cậu đó!

Hắn cúi đầu và hai đũa cơm, lại nói: “Hà Hạo…”

“Ngày mai tụi mình….” Hải Tú lập tức cắt lời Phong Phi, nói lảng sang chuyện khác, “Mấy giờ… mấy giờ dậy? Mai là thứ hai…”

Hắn hơi bất ngờ, đáp: “Sáu rưỡi đi, bảy giờ ra khỏi nhà là vừa.”

Cậu gật đầu: “Vậy tối nay… đi ngủ sớm chút.”

Hắn

“Ừ”

một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Ăn cơm xong Hải Tú đi tắm, Phong Phi thì ngồi trên salon, nhìn TV đến thất thần.

Những lời Hà Hạo nói hôm nay, hắn hiểu chứ. Hắn hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác, rằng quan hệ giữa mình và Hải Tú đã vượt quá giới hạn

từ lâu.

Hôm đó chơi trò

‘đếm số 7’, sự thật là do Hải Tú cố tình thắng nên hắn mới bị kí©h thí©ɧ như vậy, Nếu là người khác, chắc chắn hắn không hôn được.

Trò chơi không quan trọng, bầu không khí không quan trọng, ánh đèn gì gì nữa cũng vậy… Tất cả đều không liên quan. Phong Phi vốn là một người không dễ bị ngoại cảnh tác động, hắn đã không muốn làm gì thì người khác có nói mấy cũng vậy. Hôm đó hôn hải Tú, thật sự là do hắn muốn hôn vậy thôi.

Hoặc cũng có thể nói… cuối cùng hắn cũng mượn được cớ để hôn rồi.

Quen nhau mấy tháng, không ít lần Phong Phi có loại xúc động này với Hải Tú. Nhưng cứ nhìn thấy cậu là hắn lại phải cố gắng kiềm chế, suy đi xét lại, hắn vẫn không thể làm vậy được.

Nếu Hải Tú không bị bệnh thì đơn giản rồi, hắn cứ vậy mà nói thẳng với cậu thôi. Nhưng bệnh của cậu đang có chuyển biến tốt, Phong Phi không muốn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Mỗi một thay đổi dù là nhỏ nhặt của Hải Tú hắn đều thấy được, cũng chỉ có hắn mới biết – cậu đang cố gắng thế nào để hòa nhập với xã hội một lần nữa. Phong Phi sợ hãi hơn bất kì ai khác, rằng mình lại thấy Hải Tú quay về tình trạng khi lần đầu hắn gặp cậu.

Hải Tú có thích mình không?

Hắn không thể nào biết được.

Như cô Nghê nói, thì đã mấy năm rồi Hải Tú không có bạn. Bây giờ đột nhiên xuất hiện một đứa bạn cùng cậu đến lớp, cùng cậu tan học, không bao giờ bỏ cậu một mình; thì dù người này có là ai Hải Tú cũng sẽ thật tâm đối xử và tin tưởng hắn, thậm chí còn ỷ lại nữa. Nhưng ỷ lại có phải là thích không? Phong Phi không chắc.

Ngộ nhỡ cậu ấy ỷ lại hắn chỉ vì lưu luyến cảm giác có người bầu bạn bên cạnh thôi? Có thể vì vậy, nên trước giờ cậu mới dung túng mấy hành động quá phận của hắn như thế – cậu ấy không muốn mất đi một người bạn.

Nếu thật sự là vậy, nếu Hải Tú thật sự không chấp nhận hắn, thì việc hắn bày tỏ bây giờ sẽ dẫn đến một kết quả vô cùng đáng sợ. Hải Tú không thể duy trì những biểu hiện dối trá trước mặt hắn được, nên chắc chắn quan hệ của hai đứa sẽ chấm dứt.

Vấn đề này làm Phong Phi băn khoăn rất lâu. Hôm nay khó lắm mới mượn được Hà Hạo làm cớ để dò xét Hải Tú, ai dè lời chưa nói hết đã dọa cậu chết ngất, cuối cùng còn bị cưỡng ép đổi đề tài.

Có khi… Hải Tú sợ thật. Nếu nói chuyện rõ ràng, thì sau này muốn làm bạn cũng khó.

Phong Phi nhíu mày chuyển kênh. Bày tỏ hay không bày tỏ gì đó tính sau đi, bây giờ còn chiếm tiện nghi được thì cứ chiếm thôi.

Nghĩ đi nghĩ lại thì như vậy cũng tốt – để Hải Tú từ từ chấp nhận, nước ấm nấu ếch*, cũng không đến nỗi tệ.

*nước ấm nấu ếch:

là câu chuyện ngụ ngôn của Trung Quốc. Khi bỏ con ếch thẳng vào nước nóng, nó sẽ lập tức nhảy ra. Nhưng nếu bỏ vào nước lạnh rồi chậm rãi đun lên, con ếch sẽ ở yên và chết từ từ.


Nghĩ thế nên Phong Phi hào hứng hơn nhiều lắm. Hắn mở to TV lên, rón rén lên lầu gõ cửa phòng tắm: “Hải Tú à…”

Cậu đang tắm bên trong sợ hết hồn, “Tớ đây, có… có chuyện gì vậy?”

“Nước đủ ấm không?” Phong Phi nói tiếp: “Trời lạnh như vậy, cậu chỉnh ấm lên một chút.”

“Được rồi…”

“Có mang qυầи ɭóŧ sạch vào không vậy?” Hắn tiếp tục bám vào khe cửa, “Quên chứ gì? Để tôi đem vô cho.”

Hải Tú lo lắng nói: “Tớ có đem mà…”

“Nè.” Tuy cửa phòng tắm làm bằng thủy tinh, nhưng hơi nước bên trong quá dày, nên Phong Phi ráng nhìn hồi lâu mà vẫn không thấy được gì, đành bất đắc dĩ nói: “Được rồi, cậu tắm nhanh lên, xong còn ngủ nữa.”

Hải Tú sợ đến mất hồn mất vía, nhanh chóng tắm thật lẹ, lau sạch người, thay quần áo rồi mới quay về phòng ngủ.

Trong phòng, Phong Phi đang tựa lên thành giường đọc sách. Chợt nghe tiếng bước chân, hắn ngẩng lên thì thấy Hải Tú: “Sấy tóc đi đã, tóc khô mới được lên giường ngủ.”

Hải Tú ngoan ngoãn nghe lời, sấy khô tóc mới chui vào trong chăn, nhỏ giọng nói: “Tớ vừa mới nhìn thấy tuyết rơi, sợ ngày mai đường xuống núi lại bị chắn nữa.”

“Vậy mai chúng ta đi sớm chút.” Phong Phi để sách xuống, “Yên tâm đi, mai tôi gọi cậu sớm, không lo đến trễ đâu.”

Hải Tú gật đầu rồi giới thiệu: “Tớ biết một cửa tiệm bán bánh mì nướng cạnh trường học, ngon lắm, vừa thơm vừa mềm.”

Vừa thơm vừa mềm’….Phong Phi cười cười: “Đố cậu tôi đang nghĩ đến cái gì?”

Trong bóng tối, Hải Tú mở to mắt: “Cái gì?”

Hắn mỉm cười, thấp giọng nói: “Nghĩ đến hôm đó tôi hôn cậu.”

Mặt Hải Tú đỏ lên: “Cậu….”

“Được rồi, được rồi.” Phong Phi không muốn đùa cậu quá trớn, cười nói: “Ngủ đi, mai phải dậy sớm nữa.”

Hải Tú xấu hổ xoay người, đưa lưng về phía Phong Phi. Một lúc sau, khi nghe được hơi thở đều đặn của hắn, cậu mới chậm rãi xoay người lại.

Mặt cậu vẫn còn nong nóng. Cậu phải cố gắng lắm mới quên được chuyện kia, vậy mà Phong Phi lại nhắc lại, hại cậu mặt đỏ tim đập nửa ngày.

Lúc nào Phong Phi cũng thích trêu cậu như vậy, nhưng cậu không hề giận. Chẳng qua… cậu chỉ u sầu vì mình dễ ngượng ngùng quá…

Lúc nào cũng đỏ mặt, rõ ràng quá đi!

Hải Tú không dám nghĩ là Phong Phi cũng thích mình.

Hắn có nhiều bạn như vậy, đối xử với ai cũng rất tốt, nên cậu cảm thấy – không có lý gì để hắn coi trọng một đứa không có gì nổi bật như cậu hơn cả. Dù cậu đã nỗ lực hết sức, dùng cả sở trường của mình là học để giúp đỡ hắn, nhưng nhìn lại những gì hắn đã làm cho cậu, thì cậu thấy… mọi việc mình làm nó bé tẻo bé teo.

Hải Tú muốn mình trở nên giỏi giang hơn, lanh lẹ hơn, để Phong Phi có thể thích mình.

Nhưng làm gì có ai đủ tự tin khi đứng trước mặt người mình thích? Hải Tú cảm thấy – dù mình làm gì cũng là không đủ.

Nhớ lại tình trạng của mình mấy tháng trước, Hải Tú khẽ thở dài. Cậu nhận ra bản thân đã tiến bộ rất nhiều, dĩ nhiên đều nhờ Phong Phi cả.

Ngoài trời tuyết rơi ngày càng nhiều, ánh sáng trong phòng ngủ cũng tối hơn mọi khi. Hải Tú nhìn gương mặt anh tuấn của Phong Phi lúc đang ngủ, lòng lại nhớ đến cảnh tượng hắn hôn mình.

Cậu còn tưởng lúc đó mình sẽ nghẹt thở cơ, nhưng sự thật thì không hề như vậy – cả người cậu đều thấy lâng lâng.

Hải Tú nỗ lực kiềm chế hết mức, cuối cùng vẫn không kiềm được mà xích tới, xích tới… thật gần.

Trong lòng vừa tự nhủ

đây là lần cuối cùng, vừa xích lại như hôm trước, len lén hôn một cái lên gò má Phong Phi,

nhẹ đến không thể nhẹ hơn được.

Hải Tú vô cùng thỏa mãn, vừa muốn xoay người trở về thì chợt nghe giọng cười của hắn ngay bên tai: “Hải Tú, cậu làm gì vậy?”

Cậu mở to hai mắt. Trong bóng tối, hai con ngươi của Phong Phi sáng lên, bình tĩnh nhìn cậu.

Mặt Hải Tú trắng bệch, theo bản năng muốn đứng dậy xuống giường bỏ trốn. Nhưng cậu chưa kịp động đậy đã bị Phong Phi đè lên người, rồi hắn cúi đầu, hôn lên môi cậu.