Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhớ Em Đã Nhiều Năm

Chương 11

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chương 11

Ngày đó hành khách xuống núi quá nhiều, bãi đỗ xe bị tắc nghẽn đến tê liệt, bốn người đợi ở trạm xe gần hai tiếng đồng hồ cũng không thể chen lên một chiếc xe buýt để trở về nội thành.

Mắt thấy trời cũng sắp tối, Bùi Tử Dập bèn gọi điện cho gia đình, không tới nửa tiếng sau, một chiếc Audi màu đen đã dừng lại trước mặt bọn họ.

Ngồi trên ghế da mềm mại phía sau, Tần Di xoa nắn đầu gối, bùi ngùi: “Thiếu gia Bùi, cậu có đãi ngộ này sao không chịu gọi điện sớm một chút?”

Bùi Tử Dập nhún vai, thờ ơ đáp: “Vốn muốn cảm nhận thử cuộc sống bình dân ấy mà.”

Tần Di nghe xong thì trực tiếp nôn ra máu.

Cô ấy vừa lên xe đã sống lại, ríu ra ríu rít tán gẫu với Tống Nghiễn, còn Từ Tri Tuế thì mệt mỏi đến mức không còn ham muốn trò chuyện nữa, vừa lên xe đã dựa vào cửa sổ ngủ thϊếp đi.

Trên đường đi, tài xế nhà họ Bùi đưa các cô về khu chung cư, lúc Từ Tri Tuế về đến nhà thì đã gần tám giờ tối.

Từ Kiến Minh đang ở trong phòng sách xem báo cáo tài vụ quý trước, thấy con gái mệt mỏi trở về thì bỏ công việc trong tay xuống vào bếp nấu bát mì cho cô, thuận tiện nhắc nhở: “Chiều mai mẹ con sẽ về đấy, con thu vén tâm tư lại, tranh thủ thời gian ôn tập bài vở đi. Để trượt kỳ thi tháng, mẹ con không gọt con mới là lạ.”

Lúc ấy Từ Tri Tuế đồng ý, nhưng sáng sớm hôm sau khi Từ Kiến Minh vào gọi cô dậy ăn sáng, vừa đẩy cửa ra đã thấy căn phòng trống trơn, chú khỉ da nhỏ này lại chạy ra ngoài.

Từ Kiến Minh đại khái đã đoán được cô chạy đi đâu, thấy thế cũng lười quản, chỉ lắc đầu cảm thán: “Thôi thì chờ Vương Mẫu nương nương về xử lý con vậy.”

Đúng như Từ Kiến Minh dự đoán, Từ Tri Tuế lại đến bệnh viện.

Cô muốn tặng bùa bình an cho Kỳ Nhiên, nhưng Kỳ Nhiên không có ở bệnh viện, Thư Tĩnh cũng cùng Kỳ Thịnh Viễn đi làm xạ trị, trong phòng bệnh chỉ có bảo mẫu và Tiểu Kỳ Dữu đang tranh thủ từng giây từng phút để bổ sung bài tập ngày nghỉ.

Kỳ Dữu vừa liếc mắt nhìn đã nhận ra cô là bạn học của anh trai, nói cho cô biết Kỳ Nhiên đã về nhà lấy đồ, chẳng biết lúc nào sẽ trở lại, bảo cô ngồi xuống chờ một chút.

Từ Tri Tuế và Tiểu Kỳ Dữu trò chuyện một lát, lại phụ đạo cho cô bé làm một bài kiểm tra Toán, nhưng vẫn không thấy Kỳ Nhiên xuất hiện. Cô sợ về muộn quá sẽ bị Chu Vận bắt tại trận, bèn đưa đồ vật cho Kỳ Dữu, ôm tiếc nuối rời đi.

Cửa thang máy người ra người vào vội vàng, có y tá đẩy bệnh nhân vừa làm phẫu thuật xong từ trong thang máy đi ra, Từ Tri Tuế nghiêng người nhường đường, thế nhưng trong cái xoay người ngắn ngủi này, Kỳ Nhiên cũng từ trong thang máy khác đi ra, hai người đi lướt qua nhau.

Kỳ Dữu làm bài tập cả buổi sáng đến hoa mắt váng đầu, nhìn cái gì cũng thấy là phương trình. Cô bé mở ti vi chuẩn bị lười một lát, xem chưa được nửa phút thì Kỳ Nhiên đã đẩy cửa trở về.

Cô bé giật bắn cả mình, vội vàng cầm điều khiển tắt TV, nhảy xuống khỏi sô pha rồi chắp tay đứng thẳng, cười nịnh nọt nói: “Anh, anh về rồi.”

Từ ngoài cửa Kỳ Nhiên đã nghe thấy tiếng phim hoạt hình, nhưng cũng không vạch trần, anh đưa hoa quả mang đến cho bảo mẫu, kêu dì ấy mang đi rửa sạch. Chờ bảo mẫu xoay người vào phòng rửa mặt, anh mới chậm rãi xắn khuy áo lên, ngồi bên cạnh Kỳ Dữu hỏi: “Bài kiểm tra làm xong chưa?”

Kỳ Dữu cúi đầu hầm hừ: “Làm xong rồi ạ.”

“Đưa cho anh xem.”

Kỳ Dữu miễn cưỡng đưa bài thi ra, cho dù đang ở bệnh viện cũng không thể thoát khỏi số phận bị anh trai kiểm tra bài tập.

Có một anh trai ‘học thần’ thật sự áp lực rất lớn.

Kỳ Nhiên kéo một cái ghế ngồi bên cửa sổ, khóe mắt hơi rũ xuống, khuỷu tay chống trên đầu gối, ngón tay thon dài lật qua bài thi, ánh mặt trời phản chiếu bóng dáng trầm mặc của anh.

Sắc mặt anh thâm trầm, từ lúc vào cửa đến giờ khóe miệng vẫn căng thẳng, Kỳ Dữu thấy tâm trạng anh không tốt bèn ưỡn mặt ngồi xổm qua, ghé vào đầu gối anh làm nũng.

“Anh, anh đừng buồn nữa mà, để em kể cho anh nghe một câu chuyện cười nhé. Một ngày nọ Ultraman đang ở trong lớp học, giáo viên có hỏi một vấn đề, Ultraman muốn giơ tay trả lời, sau đó giáo viên đã, hahaha….chết!”

Chuyện cười còn chưa kể hết mà cô bé đã cười nghiêng ngả, Kỳ Nhiên hờ hững liếc cô bé một cái, không lên tiếng.

Kỳ Dữu không nản lòng, điều chỉnh hơi thở rồi tiếp tục nói: “Có một ngày nọ, mèo trắng và mèo đen cùng đi nhảy bungee, mèo trắng nhảy nhưng mèo đen không nhảy, anh biết tại sao không?”

Cô bé tự biên tự diễn: “A a a a, a a a, vì mèo đen hồi hộp!”

“…” Kỳ Nhiên không nhịn được nữa, bất đắc dĩ ấn trán, khóe môi cuối cùng cũng thấp thoáng ý cười nhạt: “Em kiếm đâu ra mấy chuyện cười nhạt nhẽo thế?”

Kỳ Dữu ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nở một nụ cười ngây ngô, tay ôm lấy cánh tay anh trai: “Là chị gái xinh đẹp kia dạy em, chị ấy dạy em rất nhiều, nói nếu anh không vui thì em hãy kể chuyện cười cho anh nghe.”

“Chị gái xinh đẹp? Là ai?”

“Là chị gái lần trước gặp ở thang máy đấy ạ, hình như là bạn học của anh.”

“Cô ấy có tới đây sao?” Kỳ Nhiên vô thức mở di động ra xem, lo lắng là vừa rồi mình chỉ lo đi đường nên bỏ sót tin nhắn hoặc điện thoại, nhưng trong bảng thông báo không có một lời nhắc nhở nào.

Kỳ Dữu nói: “Vâng ạ, chị ấy đợi anh một lúc lâu nhưng không thấy ai nên vội về trước. Bài kiểm tra Toán của em là do chị ấy phụ đạo em làm đấy ạ.”

Kỳ Nhiên cất di động, lại lật xem hai bài kiểm tra của em gái một lần, thảo nào vừa rồi anh còn đang nghĩ sao tỷ lệ sai thấp như vậy, cũng không giống phong cách của Kỳ Dữu.

“À đúng rồi.” Kỳ Dữu nghĩ tới gì đó, đứng lên sờ soạng trong túi rồi lấy ra một món đồ nền đỏ thêu chỉ vàng, sau đó đặt lên đùi Kỳ Nhiên, nói: “’Chị ấy còn bảo em đưa cái này cho anh, nói là hôm qua đi chùa miếu nào đó xin được.”

Kỳ Dữu gãi cằm nhớ lại, nhưng làm thế nào cũng không nhớ nổi địa danh kia, rõ ràng trước khi anh trai đi vào cô bé còn thì thào lặp lại mấy lần.

“Là chùa Linh Tế.” Kỳ Nhiên nói.

Đôi mắt cô bé sáng ngời: “Đúng rồi, chính là chỗ đó, nhưng làm sao anh biết?”

Kỳ Nhiên cười nhạt không đáp lại, cũng lấy một lá bùa bình an trong túi áo ra, Kỳ Dữu ngạc nhiên lên tiếng: “Ồ! Giống hệt cái chị ấy đưa, cái này anh lấy ở đâu ạ?”

Kỳ Nhiên đặt hai lá bùa bình an trong lòng bàn tay, cẩn thận xếp lại tua rua, giống như đang đối đãi với báu vật mà mình trân quý: “Là anh Dập của em đưa cho anh sáng nay.”



Từ Tri Tuế về đến nhà không bao lâu thì Chu Vận cũng từ sân bay về nhà. Cô vội vàng chạy vào phòng ngủ thay sang bộ quần áo ở nhà, lại mở sách vở bài tập ra làm bộ nghiêm túc học tập.

Thái Hậu thu quân hồi triều, ngày lành của cô xem như cũng chấm dứt.

Chu Vận từ Nam Hồ về mang theo bao lớn bao nhỏ, nói là đặc sản họ hàng trong nhà tặng, có rượu đỏ trà quý, cũng có cải trắng cay nhà tự ướp. Chu Vận không muốn lấy, nhưng lúc đi mọi người cứ nằng nặc nhét vào trong hành lý của bà.

Ở nhà Chu Vận đứng hàng thứ ba, phía trên có hai anh trai, sau khi ba anh em lập gia đình, bởi vì quan hệ chị em dâu bất hòa nên tình cảm cũng dần dần mờ nhạt.

Thế nhưng sau khi đến thủ đô, hai người chị dâu của bà lại chủ động liên hệ với bà vài lần, ngoài sáng trong tối có ý tứ vay tiền, Chu Vận không đồng ý.

Lần này về nhà chị dâu cả ân cần chuẩn bị đồ cho bà, chị dâu thứ hai cũng hiếm khi chủ động nói với bà vài câu, rất có ý tứ muốn hòa hoãn mối quan hệ.

Chu Vận biết trong đầu bọn họ đang nghĩ gì, hơn tám phần là hy vọng bà nhớ đến bọn họ, chờ tương lai con cái trong nhà tốt nghiệp có thể đến công ty của Từ Kiến Minh tìm được một công việc tốt.

Có điều trong lòng Chu Vận vẫn còn khúc mắc, năm đó bố mẹ bà lần lượt bệnh nặng, thế nhưng gia đình của hai người anh này rất thờ ơ lạnh nhạt, vẫn là bà mang thai túc trực bên giường bệnh, chăm sóc cho hai ông bà cụ đến khi họ rời khỏi nhân thế.

Nói đến chuyện này, Chu Vận cũng rất buồn bã, bà lắc đầu trêu chọc: “Trước đây mẹ chưa từng thấy những người họ hàng này đối xử tốt với mẹ bao nhiêu, bây giờ thấy chúng ta phát đạt, ngay cả chuyện khi còn bé qua nhà họ ăn mấy cây mía cũng lấy ra để nịnh bợ. Toàn là những kẻ hợm hĩnh, nếu ngày nào đó nhà chúng ta gặp chuyện, e là bọn họ muốn cách chúng ta càng xa càng tốt ấy chứ.”

Nghe vậy, sắc mặt Từ Kiến Minh có chút khó coi, lúc giúp vợ sửa sang lại hành lý rõ ràng có hơi lơ đãng. Từ Tri Tuế ở bên cạnh gặm thức ăn khô tinh mắt bắt được sự khác thường của ông, tiến lại gần hỏi: “Bố, bố làm sao vậy? Sao lại ngẩn ra thế ạ?”

Từ Kiến Minh hoàn hồn, chỉ cười cười rồi dùng dăm ba câu đổi đề tài.

Từ Tri Tuế không nghĩ nhiều, trở về phòng thu dọn cặp sách của mình.

Sau khi lễ Quốc khánh kết thúc, Kỳ Nhiên trở về trường học.

Đây là ý của Thư Tĩnh, bệnh của bà sẽ không có kết quả nhất thời, trong bệnh viện lại có bảo mẫu có hộ lý, ông bà ngoại Kỳ Nhiên cũng thường đến hỗ trợ, anh có thể có lòng hiếu thảo này bà đã rất hài lòng rồi, không thể bởi vì bà mà làm chậm trễ việc học của anh.

Sáng hôm Kỳ Nhiên trở về trường, trường học theo thường lệ cử hành nghi thức chào cờ. Anh đứng cuối cùng của đội ngũ lớp, dáng người thẳng tắp, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt, trong đôi mắt thâm thúy lại có thêm sự kiên nghị và trưởng thành.

Các nữ sinh liên tục quay đầu lại nhìn anh, trên sân trường vang lên tiếng ồn ào không nhỏ.

Lúc trước anh xin nghỉ đã có không ít người yêu thích chạy tới lớp 12A1 thăm dò nguyên nhân, nhưng các bạn học cũng chỉ biết là trong nhà anh có việc, không biết nguyên do thật sự trong đó, bởi vậy mà các nữ sinh cũng thấy mất mát một vài ngày. Hôm nay anh trở về, tin tức chẳng mấy chốc đã lan truyền trong hàng ngũ các lớp.

Chủ nhiệm khoa đang phát biểu trên bục lớn tiếng quát lớn vài lần, nhưng hiệu quả rất nhỏ, làm thế nào cũng không ngăn cản được trái tim xao động của các thiếu niên.

Trước khi chính thức lên lớp, Kỳ Nhiên bị Tôn Học Văn gọi đến văn phòng.

Trong khoảng thời gian này cũng có rất nhiều nữ sinh lần lượt đến cửa lớp tìm anh, không phải muốn tìm Kỳ Nhiên nói chuyện riêng thì cũng nhờ người nhét đồ vào chỗ ngồi của anh.

Từ Tri Tuế gặp được một nữ sinh đã từng cùng cô trực ở cổng trường nhiều lần, thường xuyên qua lại nên quen mặt lẫn nhau.

Lúc ấy cô vừa mới đi toilet trở về, nữ sinh nhìn thấy cô thì tựa như nhìn thấy cứu tinh, đi tới gọi cô một tiếng “Bạn yêu”, muốn nhờ cô gọi Kỳ Nhiên ra, nói là có chuyện muốn nói với anh.

Từ Tri Tuế cố nhịn cơn khó chịu trong dạ dày, nở nụ cười cho có lệ: “Gì ấy nhỉ, à, cậu ấy bị thầy gọi đến phòng làm việc rồi. Hơn nữa…”

Cô vén tóc bên tai, vẻ mặt khó xử: “Tớ với cậu ấy không thân lắm, cũng không dám nói chuyện với cậu ấy.”

Những lời này vừa vặn bị Tống Nghiễn đi ngang qua nghe thấy, ngụm coca đang ngậm trong miệng thiếu chút nữa phun qua đường mũi. Toàn bộ con gái trong lớp chỉ có cô là nói chuyện với Kỳ Nhiên nhiều nhất, cô không thân thì người khác càng miễn bàn!

Có điều Tống Nghiễn cũng nhận ra cô muốn tìm cớ từ chối, cho nên cũng không vạch trần, ngả ngớn huýt sáo một tiếng rồi nghênh ngang đi lướt qua bọn cô.

Trên mặt nữ sinh kia lộ vẻ mất mát, ngẫm nghĩ giây lát, cô ta đưa thư và chocolate trong tay cho Từ Tri Tuế: “Vậy cậu giúp tớ đặt cái này vào ngăn bàn của cậu ấy được không?”

“……”

Từ Tri Tuế không tìm được lý do từ chối, cắn răng nhận lấy. Đợi người đi xa, Tần Di ở bên cạnh hóng hớt một hồi lâu vội vàng tiến lên nhỏ giọng nói: “Đầu óc cậu nghĩ gì vậy? Định giúp tình địch tặng quà thật đấy à?”

Từ Tri Tuế không nói lời nào, trong lòng cũng có hai giọng nói đang tranh cãi kịch liệt. Một lát sau, cô nói: “Nhưng tóm lại là tâm ý của người ta, tớ cũng đâu thể quyết định thay Kỳ Nhiên được? Lỡ như…”

Lỡ như Kỳ Nhiên có ý với người ta thì sao?

Tần Di bĩu môi, không đồng ý lắm: “Vậy cậu không muốn mở ra xem cậu ấy nói gì sao?”

Từ Tri Tuế lắc đầu, tâm trạng thích một người luôn giống nhau, cô có thể đoán được cô ta muốn nói gì. Hơn nữa, đây là chuyện riêng tư cá nhân.

Tần Di bị phản ứng của cô làm nổ tung, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà chọc vào trán cô: “Cậu đấy, để tớ nói cậu biết cái gì mới tốt!”

“……”

Từ Tri Tuế cũng cảm thấy mình thế này khá khó xử. Sau khi bỏ chocolate và thư vào ngăn bàn của Kỳ Nhiên, cô bỗng nhiên mất tập trung, muốn nhìn xem sau khi Kỳ Nhiên nhận được đồ sẽ có phản ứng gì, lại sợ anh thật sự sẽ có “phản ứng”.

Đầu óc rối bời, Bùi Tử Dập ngồi cùng bàn giúp cô giảng một đề Vật lý phức tạp, tận tâm tận lực nói hơn nửa ngày, cô lại không nghe lọt được chữ nào.

Lúc Kỳ Nhiên trở về, chỗ ngồi đã bị các loại thư tình và quà tặng lấp đầy. Trong lớp ồn ào, mọi người nhìn như đang bận rộn chuyện của mình, kì thực ánh mắt luôn chú ý sang đây, đều muốn xem Kỳ Nhiên sẽ xử lý như thế nào.

Nhưng Kỳ Nhiên chỉ nhìn lướt qua ngắn ngủi, sau đó chuyển đồ đến bàn Tống Nghiễn, nhờ cậu ấy trả lại.

Anh là một người có tấm lòng bao dung, cho dù không tiếp nhận thì cũng không chà đạp tâm ý của người khác.

Chuyện trả lại thư tình trước đây Tống Nghiễn đã làm không ít, ngoài miệng kêu khổ nhưng hành động lại không từ chối, Kỳ Nhiên đồng ý buổi trưa mời cậu ấy ăn cơm, cậu ấy dứt khoát ngậm miệng lại, ngoan ngoãn chạy đi.

Từ Tri Tuế nhìn thấy phản ứng của Kỳ Nhiên, tâm trạng chua xót vừa rồi bỗng chốc dâng lên chút ngọt ngào. Khóe miệng cô không nhịn được nhếch lên, hai chân ở dưới bàn vui vẻ lắc lư.

Bùi Tử Dập thấy thế cầm bút gõ lên đầu cô: “Này, tớ chưa bao giờ dạy thêm cho người khác đấy nhé, cậu có thể chuyên tâm một chút được không?”

Từ Tri Tuế rụt cổ, thấp giọng nói một câu “Xin lỗi”, trong lòng lại suy nghĩ: Cho dù là thầy Vật lý thật thì cũng không hung dữ như cậu.
« Chương TrướcChương Tiếp »