Chương 8: H

Về lại biệt thự, hắn tiếp tục vác cậu lên phòng. Trói hai tay hai chân cậu lại bên 4 góc giường. Gỡ thắt lưng ra nhìn cậu

"Anh muốn làm gì?"

"Làm gì? Nếu em đã không nghe lời như vậy?"

Hắn hung hăng xé áo cậu ra, để trần nửa người. Lấy thắt lưng bằng da của mình liên tục quất xuống người cậu.

"A..anh điên rồi hả? Thả tôi ra."

"Còn dám bỏ trốn nữa không?"

Vừa nói vừa quất xuống người cậu, lực tay càng lúc càng mạnh làm cậu liên tục kêu gào, đau đớn thêm thôi. Cậu cố cắn răng chịu đựng nhưng nhìn hắn có vẻ như muốn đánh chết cậu, cứ mãi vung tay đánh không ngừng.

Lần này quả thật không chịu đựng nổi, cậu không thể cứ như vậy mà chết ở đây được. Cậu còn có người nhà còn phải lo. Nhất định không được có chuyện.

"A..anh...đừng đánh nữa..anh muốn thế nào mới chịu tha cho tôi?" Cậu nghẹn ngào ủy khuất nhìn hắn cầu xin.

Câu nói của cậu khiến hắn tạm dừng tay, dẹp thắt lưng qua một bên. Đè lên người cậu, ghé qua vành tai cậu thổi thí. Giọng ôn nhu nói:

"Còn dám bỏ trốn nữa không?"

Cậu im lặng lấy lại sức, cơ thể rã rời vừa đau vừa mệt.

"Hửm?Sao không trả lời, có phải chưa đủ?"

"Không". Cậu yếu ớt trả lời, mong hắn không tiếp tục hành hạ cậu nữa.

"Không cái gì?" Hắn xoay đầu cậu theo hướng mình, buộc cậu phải nhìn vào mặt hắn trả lời.

"Tôi không bỏ trốn nữa".

"Tốt". Dừng một lúc:

"Hôn tôi".

Cậu không còn sức phản kháng chỉ đành nghe theo lời hắn, hôn lấy đôi môi khô khốc của hắn. Rất nhanh hắn lấy lại thế chủ động, đưa đầu lưỡi tiến vào khoang miệng, quấn lấy đầu lưỡi cậu mà m*t máy.

Hai người hôn nhau triền miên, đến khi gần như không thở được mới rời môi kéo theo dòng chỉ bạc liên kết giữa hai người.

Cậu hít lấy không khí rồi nhìn hắn mở miệng nói

"Có..có thể cởi trói cho tôi không?"

"Có thể".

Hắn theo lời cởi trói cho cậu, bên cạnh đó cũng nhân tiện cởi luôn phần còn sót lại trên cơ thể cậu và hắn.

"Anh muốn làm gì?"

"Em nói xem".

Hắn tiếp tục hôn môi cậu, chuyển xuống hôn cổ rồi lại dừng lại hai nhũ hoa. Một bên cắn lấy nó đến chảy máu, một bên dùng tay chơi đùa.

"Ưʍ.." Hành động của hắn như kíƈɦ ŧɦíƈɦ du͙ƈ vọиɠ trong người cậu. Cậu rên lên một tiếng làm hắn càng hưng phấn.

Bỏ qua hai nhũ hoa, hắn đưa tay xoa du͙ƈ vọиɠ bên dưới của cậu. Sức lực không còn, cậu mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Hắn đưa tay cởi bỏ phần còn sót lại trên người cả hai, ngậm lấy du͙ƈ vọиɠ của cậu mà cắи ʍút̼. Đây là lần đầu hắn phục vụ dụng vọng của người khác nhưng kĩ thuật khá tốt.

"A..ha..dừng..dừng lại...anh cái tên biếи ŧɦái này....ư!".

"A!.." Cậu hét lên một tiếng, cả người run lên,da mặt nóng bừng. Lúc này hai ngón tay của hắn đang chơi đùa ở bên trong hậu huyệt của ướt ác của cậu.

"Không được. Mau lấy ra...lấy nó ra".

Hắn tiếp tục đưa thêm ngón tay vào bên trong. Cậu la "A" một tiếng, ngón tay di chuyển tới đâu lại giống như có một dòng điện chạy ngang qua rút cạn sức lực của cậu.

Gia Minh cố gắng giãy dụa, vùng vẫy: A...Hùng Minh Khang...anh tránh ra...lấy tay của anh ra...ư...a".

Hắn giả vờ không nghe thấy, mặc kệ cậu có kêu gào thế nào. Cậu cảm thấy cơ thể như không còn của mình nữa, cậu xấu hổ nhục nhã.

Loại kɦoáı ƈảʍ này khiến bản thân cậu mất đi kiểm soát. Hậu huyệt càng ngứa làm cậu muốn bắn.

"Hùng Minh Khang...tôi...tôi muốn bắn....ahh" .

Sau khi bắn Gia Minh cả người mềm nhũn thở dốc, đầu óc cũng không mấy tỉnh táo.

Không cho cậu thời gian nghỉ ngơi, hắn rút tay ra nhìn hậu huyệt đang chảy ra dâʍ ɖịƈɦ. Tuy đã khuếch trương nhưng so với ƈôи ŧɦịŧ của hắn vẫn còn nhỏ.

Gia Minh chưa kịp hồi lại đã bị Hùng Minh Khang cúi đầu hôn xuống. Liếʍ ʍúŧ lấy đôi môi ngotj ngào của cậu. Nụ hôn của hắn rất ôn nhu rất dịu dàng.

Hắn rời đi đôi môi cậu để lại một dòng chỉ bạc gợϊ ȶìиɦ. Cậu như tỉnh lại khi thấy hắn đưa cự vật nóng bỏng thô cứng kia vào hậu huyệt của mình.

"Không! Tôi không....muốn.......không........ahhh".

Hắn đẩy hông đưa ƈôи ŧɦịŧ tiến vào hậu huyệt ẩm ướt của cậu.

"Con mẹ nó. Chặt quá......thả lỏng".

Cậu vừa bất ngờ khi thấy vậy đó tiến vào vừa hoảng sợ mà khép chặt miệng huyệt.

"ahh...Hùng Minh Khang....tôi......tôi..không..muốn. Anh đi ra". Cậu liều mạng giãy dụa hòng thoát khỏi sự xâm phạm của hắn.

"Nằm im". Hắn gằng giọng quát.

Cứ mỗi lần cậu giãy dụa là hắn càng ra vào mãnh liệt hơn gây ra sự kíƈɦ ŧɦíƈɦ khó mà kiềm chế.

"Anh....cút!"

"Nhẹ nhàng em không muốn. Muốn mạnh bạo chứ gì! Được. Hôm nay tôi làm chết em".

Côи ŧɦịŧ của hắn chôn sâu vào trong hậu huyệt. Từng cú thúc đều đem ruột gan cậu như đẩy hết ra ngoài. Hắn liên tục ma sát điểm nhảy cảm bên trong, đâm vào càng lúc càng sâu. Dùng lực càng thêm mạnh bạo.

Gia Minh không kìm được âm thanh rêи ɾỉ phát ra từ miệng mình, cậu cảm thấy xấu hổ muốn thoát khỏi loại kɦoáı ƈảʍ này.

"Anh...anh dừng lại.....không được.....ngứa..........dừng........ah".

"Thích không?"

Cậu khó kìm lại mà cơ hồ rêи ɾỉ, ƈôи ŧɦịŧ thô bạo luật động kèm theo kích thước càng ngày càng lớn. Nếu cứ như vậy thì cậu sẽ chết mất....

"Dừng lại đi....làm ơn.....xin anh.....mau dừng lại.....ah....đừng.....tôi......tôi muốn bắn".

Hắn nghe vậy liền dùng tay bóp chặt ƈôи ŧɦịŧ không cho cậu thỏa mãn mà bắn. Điều đó làm cậu hét lên đau đớn khó chịu.

"Gọi ông xã, tôi sẽ cho em bắn".

Cậu không suy nghĩ nghiến răng trả lời luôn: "Không!"

"Hừ..." Hắn dừng động tác lạnh mặt nói: "Cũng không phải không có cách để em gọi". Hắn cúi người áp sát lấy vành tai cậu l!ếm một cái chậm rãi nói. "Đừng có mà quên gia đình em còn những ai. Em nhẫn tâm thấy họ gặp chuyện sao?"

"Anh...anh là đồ khốn". Nghe hắn nói, mặt cậu thoáng trắng bệt, biến sắc chứa đầy nổi lo sợ.

Cậu còn người thân trong nhà phải chăm sóc bảo vệ. Bỏ đi mấy năm không nói tiếng nào làm mọi người đau lòng. Cậu không thể để họ gặp chuyện. Hắn là ai chứ, là ác ma dám nói dám làm, nếu chọc giận hắn không biết hắn sẽ đối xử với người nhà mình ra sao.

"Sao? Còn dám chửi, có phải em nghĩ tôi chỉ nói? Tốt....". Hắn với tay lấy điện thoại gọi điện cho thuộc hạ thân tính nhất:

"Tần Nguyên, mau cho người đến bắt hết người nhà của.................". Cậu nghe hắn nói liền biết hắn làm thiệt nên hoảng sợ không thôi, không cho hắn nói tiếp, cậu giật lấy điện thoại từ trong tay hắn.

"Anh không được động vào họ".

"Chẳng phải là vì em không nghe lời".

"Tôi....tôi nghe".

"Thật sao?" Hắn tiếp tục luật động trong hậu huyệt của cậu.

"Ah...anh....chậm một chút.......chậm......".

"Gọi ông xã, tôi sẽ đáp ứng em".

"..."

"Có phải em lại muốn tôi gọi một cuộc điện thoại nữa? Có gọi hay không?"

Cậu hít sâu, cắn răng mà làm theo lời hắn:

"Ông............Ông xã".

Hắn nở nụ cười như ma quỷ, tiếp tục tiến nhập vào bên trong, bắt cậu phát ra âm thanh dâʍ đãиɠ hắn muốn nghe.

Sau vài giờ hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần của cậu, hắn rút thứ đó ra khỏi người người cậu. Nằm đè lên cậu, vùi đầu vào hõm cổ của cậu mà thở dốc. Cậu bật khóc, nước mắt tuôn rơi lã chã.

Cậu tự hỏi: Vì cái gì mà lại chịu đựng tình cảnh nhục nhã ngày hôm nay. Tại sao là mình mà không phải ai khác?