Chương 18

Hứa Túc Dã là người đầu tiên phát hiện ra Thời Lục tỉnh lại.

Đôi mắt của anh rất đỏ, khoảnh khắc nhìn thấy cô mở mắt ra, nước mắt anh bỗng tràn ra.

Anh nói không nên lời, nên chỉ yên lặng nhìn cô rồi khóc.

Thời Lục nhấc lông mi lên, bình tĩnh nhìn anh một cái, sau đó vì mệt mỏi mà nhắm mắt lại.

Giây tiếp theo, cô nghe thấy âm thanh nặng nề giống như là có thứ gì đó đập mạnh vào sàn nhà.

Một lần nữa mở mắt ra, cô nhìn thấy Hứa Túc Dã quỳ gối trước giường.

"Cầu xin em…." Vẻ mặt anh đau khổ, rồi nhẹ nhàng nắm tay cô, những từ còn lại nghẹn ứ trong cổ họng không nói ra được

Cầu xin em hãy sống tiếp.

Cầu xin em hãy sống tiếp.

Thời Lục nhắm mắt lại, không trả lời.

Hứa Túc Dã quỳ ở trước giường cô rất lâu.

Chờ Thời Lục tỉnh lại lần nữa, thì đã là sáng hôm sau.

Anh vẫn chưa đi.

Bên cạnh có người chăm sóc cho cô, nhưng anh cũng không đi ngủ. Mà vẫn như cũ ở bên cạnh anh, suốt đêm cũng không chợp mắt.

Trong phòng bệnh trắng tinh yên tĩnh, chỉ còn hai người bọn họ, trong không khí tràn ngập mùi thuốc.

Miệng vết thương trên tay cô đã được băng bó thật kĩ, bên tay còn lại đang được truyền dịch.

Lần này, cảm xúc của Hứa Túc Dã đã tạm thời ổn định, anh nhìn về phía cô. Cuối cùng cũng không khóc nữa.

"Có muốn ăn một chút gì không?".

Thời Lục không để ý đến anh.

Anh li3m đôi môi khô khốc của mình, giọng nói khàn khàn: "Có phải em hận anh không?"

Thời Lục vẫn không trả lời anh như cũ.

"Anh biết em hận anh, nhưng anh không thể trơ mắt nhìn em chết được."

"Có phải anh làm sai gì không? Em nói cho anh biết, anh sẽ sửa. Em đừng làm thương tổn bản thân mình như vậy nữa."

Lần này, Thời Lục không nhắm mắt lại, mà cô chỉ ngơ ngẩn nhìn lên trần nhà. Đôi mắt cô trống rỗng, cũng không biết có nghe thấy những gì nói hay không.

Cái cảm giác được có dòng nước lạnh lẽo chảy trên đỉnh đầu vẫn còn sót lại trên người cô.

Ý thức của cô biết hiện tại cô không ở dưới vòi hoa sen, nhưng cơ thể cô vẫn có cảm giác bị nước chảy xuống không ngừng.

Cảm giác dính dính lại lạnh băng vẫn luôn tra tấn cô.

Ý thức nằm ngoài cơ thể làm cô cảm thấy hoàn toàn không thể chịu đựng được.

Hứa Túc Dã nhìn cô nằm ở trên giường bệnh, để mặt mộc khuôn mặt tái nhợt, cánh môi cũng không còn màu đỏ như trước, xinh đẹp lại yếu ớt, như là cành hoa đào mảnh mai yểu điệu.

Vẻ mặt của cô không buồn không vui, như vậy càng làm cho Hứa Túc Dã không biết phải làm như thế nào, luôn cảm thấy bất cứ lúc nào cô cũng có thể làm chuyện dại dột thêm một lần nữa.

"Thời Lục, em không cần không vui. Em nói cho anh biết phải làm gì thì mới có thể làm em vui vẻ, được không?"

Anh nói xong, Thời Lục chậm rãi quay đầu đi, rồi nhìn về phía anh.

"Không phải 7 giờ anh mới về sao?" Cô bình tĩnh hỏi, đôi mắt cô không thay đổi.

Hứa Túc Dã sửng sốt, rất nhanh anh đã nghĩ ra lý do: "Anh có việc, nên về nhà lấy tài liệu."

Thời Lục lại hỏi: "Có phải anh biết rồi không?" Là chuyện cô bị bệnh.

Hứa Túc Dã do dự một chút, rồi gật đầu: "Ừ."

"Khi nào?"

"Hai ngày trước." Anh rũ mắt xuống, đôi mắt chớp rất nhanh.

Thời Lục liếc mắt một cái, đã nhận ra anh đang nói dối.

Lúc anh đang hồi hộp lo lắng, đôi mắt luôn sẽ chớp rất nhanh. Chẳng qua là hiện tại cô không còn tâm trạng để lo lắng những chuyện này. Anh biết khi nào, đã không còn quan trọng nữa.

"Nếu anh biết thì chắc có lẽ sẽ hiểu rõ rằng tôi sẽ không cảm thấy biết ơn vì anh đã cứu tôi."

Thời Lục vẫn lẳng lặng nhìn anh như cũ, đôi mắt đào hoa xinh đẹp của cô giống như một vũng nước động.

Hứa Túc Dã hoảng loạn mà nắm lấy đầu ngón tay cô: "Thời Lục, em đừng như vậy, anh rất sợ. Nhìn em nhắm mắt lại, anh gọi thế nào cũng không tỉnh, anh thật sự rất sợ."

"Buông tha cho tôi đi." Im lặng một lát, cuối cùng, Thời Lục thở dài, giọng nói rất nhẹ, thậm chí còn mang theo sự cầu xin.

Rất ít khi cô lộ ra bộ dạng yếu ớt, bất lực như vậy. Trong ngực Hứa Túc Dã vô cùng đau đớn

Hứa Túc Dã nhìn về phía cô, giọng nói run rẩy: "Anh biết em khó chịu, anh sẽ đưa em đi gặp bác sĩ uống thuốc được không? Anh sẽ đồng hành cùng em."

"Tôi không nghĩ như vậy. A Dã, anh buông tha cho tôi đi."

Như đột nhiên dẫm vào điểm mấu chốt, hô hấp của Hứa Túc Dã trở nên không ổn định. Anh nhìn chằm chằm cô, hốc mắt đỏ lên điên cuồng và cố chấp: "Anh không cho phép. Em cần phải sống, dù thế nào cũng phải sống."

"Nhưng tôi thực sự rất đau khổ."

"Đau khổ thì cũng phải sống, sẽ tốt lên thôi, nhất định sẽ tốt lên thôi."

Thời Lục không mở miệng nữa.

Hứa Túc Dã cong sống lưng, khăn trải giường của cô giờ đã bị nước mắt của anh làm ướt đẫm.

Thời Lục biết anh rất dễ mềm lòng, cho nên cố ý nói như vậy là muốn anh buông tay.

Nhưng anh sẽ không rời khỏi cô, chết cũng sẽ không.

Ở bệnh viện mấy ngày, mỗi ngày Hứa Túc Dã đều ở cạnh giường bệnh tận lực canh giữ cô.

Anh sử lý công việc ở cái bàn bên cạnh cô, lâu lâu sẽ bớt chút thời gian nhìn về phía Thời Lục.

Cả ngày Hứa Túc Dã đều lo lắng, sợ cô sẽ làm ra chuyện dại dột lần nữa.

Trong thời gian hồi hộp khẩn trương, hơn nữa ngủ không đủ. Anh dần dần trở nên gầy hơn, xương quai xanh so với trước kia càng thêm nhô ra.

Thời Lục không để ý tới anh, ăn cơm thay thuốc đều không phối hợp. Mỗi lần anh đều phải phí rất nhiều công sức mới làm cô miễng cưỡng ăn một chút.

Cảm xúc của cô không ổn định, lúc cô bị bệnh thì rất nóng tính, thường xuyên làm anh bị thương.

Anh chỉ là yên lặng chịu đựng, không trốn không tránh. Cánh tay anh bị thương tất cả đều là vết tích do cô cào.

Hứa Túc Dã biết cô một lòng muốn chết, cũng biết là mình đoạt lấy lựa chọn của cô. Cho nên anh không hề phàn nàn.

Nói đến cùng, là bởi vì bản thân anh không chịu được nổi đau khi mất đi cô. Đó là lý do vì sao cô buộc phải tiếp tục sống, cho dù sống tiếp đối với cô mà nói giống như bị tra tấn.

Anh mới là kẻ ích kỷ nhất.

Trong lúc vô tình, Hứa Túc Dã nghe được những y tá nói riêng với nhau.

"Tôi chưa từng thấy cô gái nào như vậy, cơm cũng không ăn, truyền dịch cũng không phối hợp, giống như chỉ muốn chết."

"Cô ta giống như bị bệnh trầm cảm, vậy nên đừng nói như vậy."

"Trầm cảm cái gì, tôi thấy bản thân cô ta có nút thắt không tự mở ra được, tra tấn mình thì thôi đi, đằng này còn tra tấn người khác."

"Người đàn ông kia là chồng của cô ta sao? Nhìn rất đẹp, lại còn thâm tình nữa. Cô ta làm anh ta bị thương một lần nhưng cũng không tức giận, còn luôn tự mình chăm sóc cô ta."

"Có thể tới bệnh viện chúng ta, vậy thì không chỉ đẹp trai mà chắc chắn tài sản cũng không ít. Cô gái kia đúng là trong phúc mà không biết phúc, nên chết đúng lúc để nhường chỗ cho người khác."

Hứa Túc Dã nghe được những lời chói tai này, trong lòng anh cảm thấy vừa đau khổ lại áy náy.

Bốn năm trước, định kiến của mọi người đối với căn bệnh này thậm chí còn hơn hiện tại. Có thể tưởng tượng, lúc Thời Lục được chuẩn đoán bị bệnh, trong lòng cô có bao nhiêu tuyệt vọng.

Mà lúc ấy, anh lại ở bỏ rơi cô.

Lúc Thời Lục từng chút từng chút rơi xuống vực sâu, anh lại không giữ chặt tay cô.

Nghĩ đến đây, Hứa Túc Dã bỗng nhiên nhớ tới một chuyện. Anh liền gửi tin nhắn cho Trì Việt hỏi anh ta Thời Lục có ra làm chuyện nguy hiểm gì không?

Trì Việt: [Lúc vừa có kết quả chẩn đoán chính xác, có thể là cô ấy không chấp nhận được, nên đã uống rất nhiều thuốc ngủ, thiếu chút nữa là không cứu được rồi]

Suy đoán được xác nhận, trong phút chốc Hứa Túc Dã như bị ném xuống hồ nước lạnh băng, cảm giác tối tâm lạnh giá ùn ùn bao lấy anh.

Thời Lục không phải không chấp nhận được bệnh của mình, mà là không chấp nhận được việc rời xa anh.

Thiếu chút nữa anh đã mãi mãi mất đi cô.

Hứa Túc Dã gọi điện thoại cho cao tầng của bệnh viện, những y tá nói lời không tốt về Thời Lục vừa rồi sẽ không xuất hiện tron bệnh viện nữa.

Trước khi trở lại phòng bệnh, anh đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Hứa Túc Dã đi vào cửa, Thời Lục thậm chí còn không nhìn về phía anh. Cô chỉ là lẳng lặng ngồi ở trên giường, nhìn về phía ngoài cửa sổ, ánh mắt không gợn sóng.

Anh ngồi xuống cùng cô, từ lúc mặt trời đã lên cao đến lúc ánh nắng chiều tà dần lặn xuống, lại ngồi cho đến khi trăng tròn lên.

Giống rất nhiều năm về trước.

Sau khi xuất viện, về cơ bản 24 tiếng đồng hồ Hứa Túc Dã đều nhìn Thời Lục.

Anh vứt đi những dụng cũ nguy hiểm ở trong nhà, trong phòng bếp cũng không có dao, ba bữa mỗi ngày đều là anh kêu trợ lý mang đến.

Thời Lục từ chối tiếp nhận trị liệu của bác sĩ. Cô không chịu phối hợp, ngay cả bác sĩ tâm lý cũng không còn cách nào khác.

Sau thời kỳ phát bệnh cảm xúc của Thời Lục nhìn qua có vẻ đã ổn định một ít, cũng không điên loạn giống như trước kia nữa.

Mỗi ngày Hứa Túc Dã đều ở nhà đợi, Thời Lục nhịn không được hỏi. "Anh không cần đến công ty sao?"

Từ ngày xảy ra chuyện, đây là lần đầu tiên cô chủ động nói chuyện với anh.

"Công ty không có việc gấp." Đôi mắt đen nhánh của Hứa Túc Dã lẳng lặng nhìn cô, không dám rời đi giấy phút nào.

Rõ ràng điện thoại của anh cuộc gọi liên tục đến, mỗi lần trợ lý đến tìm anh cũng lo lắng không chịu được.

Một công ty lớn như vậy, sao có thể ngày ngày đều không có việc gì.

Thời Lục uống chút nước rồi đặt ly nước lên trên bàn, cũng không vạch trần lời nói dối của anh.

Trong nhà hiện tại hầu như không có bất kỳ đồ vật bằng thủy tinh hay gốm sứ nào, chén đã đổi thành gỗ, ly nước uống cũng đổi thành ly giấy, ly nhựa.

Sau khi xuất viện, Thời Lục thật ra cũng không tiếp tục làm chuyện gì nguy hiểm nữa, cơm thì ăn đúng giờ, thay băng vết thương cũng rất phối hợp.

Cuộc sống mỗi ngày rất có quy luật, ăn cơm xong thì đọc sách, hoặc là viết luận văn, nhìn qua mọi thứ đều bình thường.

Nhưng điều này cũng không làm cho Hứa Túc Dã yên tâm, anh sợ sẽ giống ngày ăn tết đó, tất cả đều chỉ là hành động lừa anh thả lỏng cảnh giác mà thôi.

Ngoại trừ tận dụng thời gian Thời Lục nghỉ ngơi để giải quyết một số việc, thì lúc khác anh cũng không dám phân tâm, mà chỉ nhìn chằm chằm vào Thời Lục.

Buổi tối, Thời Lục hơi cựa một chút, cũng sẽ làm anh bừng tỉnh. Trong bóng đêm, anh luôn chú ý mọi hoạt động của cô.

Ngay cả lúc cô đi tắm, cách hai phút, anh sẽ hỏi một câu. Nếu không được cô đáp lại, anh sẽ lập tức dùng chìa khóa mở cửa để đi vào.

Mấy ngày đó, không chỉ làm anh kiệt sức, Thời Lục cũng bị anh tra tấn đến điên rồi. Mỗi ngày, cô đều trên ranh giới bùng nổ.

Thời Lục ở trong phòng bệnh tiếp nhận kiểm tra, cửa phòng đã đóng chặt.

Đây là bệnh viện tư nhân cao cấp, người bệnh tương đối ít. Công tác bảo mật thông tin bệnh nhân cũng tốt, cho nên không cần lo lắng sẽ bị người khác quấy rầy.

Xung quanh rất yên tĩnh, y tá tới chăm sóc không ồn ào, ngay cả nói chuyện cũng rất ít.

Cuối hành lang là một cửa kính hình quạt dẫn ra vườn hoa bệnh viện. Hành lang được chiếu sáng rực rỡ, trong không khí có mùi vị của nước khử trùng.

Hứa Túc Dã rời đi trong một khoảng thời gian ngắn, anh vứt con dao đang cầm trên tay vào thùng rác.

Sau đó, anh không ở phòng nghỉ chờ nữa, mà là ngồi ở ghế ngoài phòng bệnh chờ đợi. Như vậy, khi Thời Lục vừa bước ra anh sẽ là người đầu tiên thấy cô.

Anh hơi ngửa đầu, nhắm mắt nghỉ ngơi môi mỏng hơi hé.

Từ ngày Thời Lục xảy ra chuyện, mỗi ngày anh đều trong trạng thái căng thẳng tập trung tinh thân cao độ, đã rất lâu anh không được bình tĩnh suy nghĩ về những chuyện xảy ra như vậy.

Hiện tại nghĩ kĩ lại, thật ra Thời Lục đột ngột tự sát không phải do tâm huyết dân trào, trước đó đã có rất nhiều dấu hiệu

Chỉ là do bản thân anh mê mụi chìm đắm trong sự hạnh phúc khi có cô, không chú ý những việc này.

Thái độ của Thời Lục đối với anh đột nhiên xảy ra thay đổi, đó là vào thời gian ăn tết, cô trở về nhà thì bắt đầu. Cô ấy đột nhiên như trở thành một con người khác đối xử rất tốt với anh.

Có lẽ là sau ba ngày trở về, đã xảy ra chuyện gì đó mới làm cho Thời Lục đột ngột thay đổi.

Nhưng từ sâu đáy lòng, Hứa Túc Dã vẫn luôn hy vọng cô tha thứ cho anh. Cho nên anh không muốn phá vỡ ảo tưởng của mình, cũng không muốn suy nghĩ kĩ về chuyện này.

Lần tụ họp bạn học đó, hai người đứng trên sân thượng tòa nhà dạy học. Anh hỏi Thời Lục có thể bắt đầu lại một lần nữa không, cô không trả lời. Anh cho rằng cô đã ngầm đồng ý, nhưng sự thật không phải là thế.

Thời Lục căn bản không nghĩ sẽ bắt đầu lại với anh. Cô không thích nói dối, cho nên luôn dùng nụ hôn để trốn tránh vấn đề của anh.

Còn có ngày đó, sáng sớm Thời Lục đã đi chùa miếu.

Cô không hẳn là chỉ lên thấp hương bình thường, cầu nguyện. Có lẽ là hoàn thành ước nguyện để thản nhiên đón nhận cái chết.

Khi sắp đi đến đoạn kết của cuộc đời, người mà Thời Lục không yên tâm nhất chính là anh

Thật ra trước đó anh đã có rất nhiều cơ hội để cứu cô, nhưng bởi vì anh sơ suất. Rất nhiều dị thường nhưng anh một lần cũng không phát hiện.

Điều này làm Hứa Túc Dã vừa áy náy vừa khổ sở.

Hứa Túc Dã nhắm mắt lại lần nữa, thì sẽ nhớ lại cảnh tượng ngày đó. Thời Lục yên tĩnh ngồi dưới làn nước lạnh lẽo, cánh tay là chi chít vết thương do rất nhiều công cụ tạo ra. Cô không động đậy, giống như không còn thở nữa.

Lúc ấy, anh thậm chí còn không dám nhìn thêm một cái. Sau đó, anh đưa Thời Lục đến bệnh viện, lúc bác sĩ xử lý miệng vết thương. Anh mới phát hiện ra tay cô có rất nhiều vết thương khác nữa.

Những công cụ lồi lõm không đồng dạng nhưng lại sắt bén dị thường, mang lại cho Hứa Túc Dã cảm giác đau đớn không thể tưởng tượng được.

Anh vứt tất cả dụng cụ đó đi, anh cũng diám sát tất cả tài khoản cá nhân của Thời Lục, để cô không có bất kỳ cơ hội nào để mua những thứ này.

Thời gian gần đây, anh thật sự rất mệt mỏi. Có lần, anh nghĩ về mọi việc, nhưng không biết đã ngủ quên từ lúc nào.

Lúc tỉnh dậy, ngoài hành lang chỉ còn một mảng tối đen. Đèn ngoài hành lang đã tắt, đã đến thời gian bệnh viện tan ca.

Hứa Túc Dã đột nhiên bừng tỉnh, anh theo bản năng mà lấy điện thoại ra gọi cho Thời Lục. Vừa quay đầu, anh lại phát hiện cô đang yên tĩnh ngồi ở bên cạnh anh.

Hôm nay, cô không trang điểm. Gương mặt cô thuần khiết, lông mi cong, mái tóc xoăn màu đen nhẹ nhàng xõa trên vai.

Trong hành lang tối tăm, cô chỉ mặc một chiếc áo gió bên ngoài. Gò má góc cạnh và thân hình mảnh mai đã in sâu vào trong mắt Hứa Túc Dã.

Thời Lục vốn dĩ đang nhàm chán nhìn chằm chằm vào cánh cửa kính ngoài hành lang, nghe thấy tiếng động bên cạnh đã quay đầu nhìn về hướng anh.

Cô chớp chớp mắt, không mở miệng.

Hứa Túc Dã vội vàn xin lỗi: "Xin lỗi, anh không cẩn thận mà ngủ mất."

Trong mắt anh mang theo tia máu, giọng nói khàn khàn.

Thời Lục không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn anh.

Hành lang một mảnh tối tăm yên tĩnh.

Trái tim Hứa Túc Dã dần dần dâng lên

Lúc anh muốn nói thêm điều gì đó thì Thời Lục đã quay lại, rồi nhẹ nhàng dựa vào vai anh.

Dù động thôi nhưng anh cũng không dám động, hô hấp của anh bất giác mà nhẹ nhàng lại.

"Để tôi dựa một chút." Giọng nói của Thời Lục nghe như rất mệt mỏi.

"Ừ." Hứa Túc Dã vừa đau lòng lại lo lắng, cũng không dám hỏi nhiều.

Trong bóng đêm, Thời Lục yên tĩnh nhắm mắt lại, giống như một đóa hoa yếu ớt dễ gãy.

Rất lâu rồi cô không yên tĩnh ôn hòa như vậy, nhưng điều này lại khiến lòng Hứa Túc Dã rất bất an.

Qua khoảng mười phút, Thời Lục rời khỏi bờ vai của anh. Mùi vị trên người cô cũng dần dần rời xa.

Thời Lục đứng dậy rời đi, anh lặng lẽ ở phía sau, rồi im lặng nhìn cô.

"Muốn ăn cái gì?" Sau khi lên xe, trên đường trở về, Hứa Túc Dã hỏi.

Thời Lục dựa đầu lên cửa sổ xe lạnh lẽo: "Tùy anh."

"Đi ra ngoài ăn?"

"Ừ."

Hứa Túc Dã đưa cô đến một quán ăn theo phong cách Nhật Bản.

Thời Lục muốn uống rượu sake, vừa mới chuẩn bị rót một ly thì chai rượu đã bị Hứa Túc Dã cầm đi.

"Em phải uống thuốc, không thể uống rượu."

Hứa Túc Dã nghĩ rằng Thời Lục sẽ tức giận, kết quả là cô sửng sốt một chút sau đó đặt ly xuống. Giọng nói thấp xuống: "Quên rồi."

Hiếm khi cô nghe lời như vậy, làm trong lòng Hứa Túc Dã cảm thấy không quen. Càng nhiều hơn là sự đau lòng, mi tâm bất giác nhăn lại.

Lát nữa anh sẽ lái xe, cho nên cũng không uống rượu.

Anh để chai rượu sang một bên, sau đó ngồi sát cạnh Thời Lục, thử dò hỏi: "Em không vui sao?"

Thời Lục không trả lời.

Chính xác mà nói, đã lâu lắm rồi cô không chưa cảm nhận được mùi vị của niềm vui thật sự.

"Kết quả kiểm tra hôm nay thế nào rồi?"

Vốn dĩ Thời Lục không định nói, nhưng trước ánh mắt lo lắng của anh, cô vẫn lấy kết quả ra cho anh xem.

Hứa Túc Dã nhìn vẻ mặt của cô trước, rồi mới duỗi tay nhận lấy.

Tờ giấy rất mỏng nhẹ, nhưng cầm ở trong tay anh lại nặng tự như ngàn cân vậy.

Anh vẫn luôn biết bệnh của Thời Lục, nhưng lúc này, khi tận mắt nhìn thấy kết quả chẩn đoán thì vẫn có cảm giác đau đớn không thở được. Trái tim giống như bị ai đó bóp chặt hốc mắt cũng chua xót.

Anh nhìn chằm chằm hàng chữ kia rất lâu, giống như muốn nhìn xuyên thủng tờ giấy đó. Cuối cùng, Hứa Túc Dã đưa lại tờ giấy cho Thời Lục, ra vẻ bình tĩnh mà nói: "Không sao, sẽ tốt lên thôi."

Anh chớp mắt rất nhanh, nén lại nước mắt sắp trào ra, khàn giọng lặp lại lần nữa: "Sẽ tốt thôi."

Thời Lục rũ lông mắt xuống, cô không nhẹ không nặng mà cắn khóe môi.

Mới vừa về đến nhà, còn không kịp bật đèn, Thời Lục đã kéo Hứa Túc Dã lại sát trên tường, ôm lấy cổ anh rồi dùng sức hôn.

Có chút ý tứ hàm súc tự buông thả chính mình.

Trong không khí hỗn loạn, môi Hứa Túc Dã bị cô cắn nhói lên như kim châm, trong kẽ răng nhàn nhạt mùi máu tươi. Giống như là anh không cảm thấy đau, vẫn như cũ mà hơi cúi đầu, phối hợp với động tác với cô.

Thời Lục định c ởi thắt lưng của hắn, Hứa Túc Dã lại nhẹ nhàng đè lên tay cô.

Anh nhanh chóng giải thích: "Không vội."

"Không dùng được."

"Hiện tại em vẫn phải uống thuốc, không nên để có con."

Thời Lục không nói nữa, cô yên lặng liếc anh một cái. Sau đó, cô ời khỏi người anh, trong bóng đêm, cô thay dép lê vào, giống như vừa rồi chưa có chuyện gì xảy ra.

Hứa Túc Dã li3m môi dưới, miệng vết thương của anh nằm ở khóe môi bên phải.

Anh bật đèn lên, rồi đi vào phòng khách theo cô.

"Giờ anh sẽ đi mua." Hứa Túc Dã biết được một cửa hàng tiện lợi gần đây, đặt những món đồ cần thiết chọn giao hàng nhanh trong vòng 10 phút có thể giao tới nơi.

Thời Lục không để ý đến anh, mà xoay người đi vào phòng tắm.

Hứa Túc Dã biết cô tức giận, nhưng chuyện này không thể thuận theo cô được.

Không phải lo lắng đứa trẻ không khỏe mạnh, cái anh lo lắng hơn là nếu có con thì sẽ ảnh hưởng xấu tới cơ thể của Thời Lục.

Trước kia làm với nhau, Thời Lục nửa đường sẽ đẩy anh ra, rất ít khi ở bên trong cô. Cho nên trong khoảng thời gian này Thời Lục vẫn chưa mang thai.

Nhưng hiện tại so với trước kia không giống nhau, anh không muốn khiến cô rơi vào nguy hiểm.

Từ phòng tắm bước ra, điện thoại của Thời Lục đổ chuông là Vân Tam Đông gọi đến.

Giọng nói của Vân Tam Đông nghe như rất hưng phấn: "Mạo Mạo, cảm ơn cậu. Vì trước kia cậu đã giúp tớ đánh bảng. Truyện của tớ giống như muốn bạo hỏa rồi, nhà xuất bảng đã thêm rất nhiều tập. Tớ yêu cậu chết mất, Mạo Mạo."

Động tác lau tóc của Thời Lục dừng lại, giọng nói cô nhẹ nhàng: "Chúc mừng cậu."

"Mạo Mạo, để tớ mang tiền quà tặng đến trả cậu nha."

"Không cần." Đó vốn dĩ là món quà cô để lại cho Vân Tam Đông trước khi rời đi, không ngờ rằng cô còn được cứu trở lại.

"Như vậy sao được? Mấy chục vạn đó, cậu cho tớ số tài khoản, không gửi thì tớ sẽ chuyển tới Alipay của cậu."

"Lần sau đi, chờ tới lúc cậu viết xong tác phẩm."

Trong lòng Vân Tam Đông biết rõ: "Được, tớ sẽ giữ lại tiền quà, bộ "Thuần hóa" tiếp theo. Cậu là người giúp tớ nghĩ ra ý tưởng, tiền lợi sẽ chia đều. Lần này cậu không được từ chối nữa."

"Ừ."

Nói xong hai câu, sau đó, Thời Lục tắt điện thoại, cô lại nhìn về phía Hứa Túc Dã đang trong phòng ngủ.

Áo sơ mi của anh bị cô làm lộn xộn, có nhiều nếp gấp, ngay ở cổ áo lộ ra tấm vải băng bó màu trắng.

Anh đang đứng thẳng tắp, mắt đen chăm chú mà nhìn cô.

Thời Lục đặt khăn lông xuống, sấy khô tóc, rồi yên tĩnh ngồi ở mép giường thoa tinh dầu dưỡng tóc.

Hứa Túc Dã lại gần cô, ngồi xổm xuống dưới, giúp cô lau chân.

Lòng bàn tay anh rất ấm, dễ dàng bao phủ bàn chân cô.

Thời Lục nhăn mặt, chế nhạo: "Anh có sở thích đặc biệt gì vậy?"

Cô ngồi ở trên giường, cúi mặt nhìn xuống anh.

"Không có." Nghe ra sự chế giễu trong đó, nhưng Hứa Túc Dã vẫn trả lời cô.

Anh jiúp cô lau chân, rồi ngước mắt lên nhìn cô.

Thời Lục không muốn tiếp tục nói chuyện với anh nữa. Cô đạp nhẹ lên vai anh mượn lực mà xoay người lại, từ trong tủ đầu giường lấy ra một quyển sách, tựa vào đầu giường tùy ý đọc.

Hứa Túc Dã đứng lên đi vào phòng tắm nhanh chống tắm rửa. Lúc bước ra tóc đen của anh nửa ướt, những giọt nước lăn dài trên cằm.

Thời Lục nhàm chán mà đặt sách xuống, nhìn về phía anh: "Cởi TruyenHD áo ra."

Hứa Túc Dã đã chuẩn bị tốt nếu đêm nay cô không để ý đến anh. Bỗng nhiên cô lại lên tiếng, ngược lại làm anh có chút ngạc nhiên.

Sau khi lấy lại tinh thần, anh nghe theo lời cô, cởϊ áσ choàng tắm mới vừa mặc vào rồi sau đó đặt sang một bên

Vốn tưởng rằng Thời Lục đột nhiên nổi hứng muốn đùa giỡn anh, kết quả đợi nửa ngày cũng không đợi được mệnh lệnh tiếp theo của cô.

Thời Lục đi chân trần xuống giường, dần dần tới gần anh. Dừng ở trước mặt, nhìn chằm chằm vào xương quai của anh.

Hứa Túc Dã có chút lo lắng.

Hơi thở của anh rất nóng, nhìn về hướng cô với đôi mắt rực lửa.

Thời Lục cầm hòm thuốc tới, giúp anh lau khô nước còn sót lại ở gần miệng vết thương, rồi một lần nữa thoa thuốc.

Đôi tay Hứa Túc Dã nắm chặt, chân tay luống cuống mà nhìn cô, giống như trở lại rất nhiều năm về trước.

Ở trước mặt cô, dường như anh mãi mãi đều là một cậu học sinh trung học ngây thơ. Sẽ luôn vì một hành động nhỏ của cô mà tim đập nhanh.

Mặc kệ phải trả giá gì, đều chưa từng dám yêu cầu Thời Lục đáp lại.

Cho nên cô đối xử với anh hơi tốt một chút, đều có thể khiến cho toàn bộ cơ thể anh như được lơ lửng trên mây nhẹ nhàng bay bỏng như là một giấc mơ.

"Để anh tự mình làm."

Thời Lục né tránh tay anh, rồi tiếp tục thoa thuốc giúp anh.

Hứa Túc Dã không động nữa.

Thoa thuốc xong, Thời Lục trở lại giường nằm một lần nữa, cô ở xa xa mà nhìn về phía anh: "Ngày mai anh đến công ty đi."

Hứa Túc Dã yên lặng mặc quần áo, sau đó muốn hỏi cô có muốn tắt đèn không

"Tắt đi."

Anh tắt đèn, sờ s0ạng lên giường rồi nằm ở bên cạnh cô.

Hơi thở của cô gần trong gang tấc, nhưng anh lại không dám đến gần.

"Tôi bảo anh ngày mai đến công ty." Thời Lục lặp lại một lần nữa.

"Công ty không có việc gấp."

"Không gấp cũng đừng cả ngày đi theo tôi. Tôi đã đi bệnh viện rồi. Giờ anh còn muốn giám sát tôi?"

Hứa Túc Dã không nói. Lúc anh im lặng, cả người như chìm vào bóng đêm, hoàn toàn mất đi cảm giác tồn tại.

Đây là từ chối trong im lặng.

Thời Lục tức giận cười: "Được rồi, vậy anh cứ tiếp tục đi theo tôi 24 giờ. Tôi sẽ lên giường với người khác, anh cũng đứng ở bên cạnh xem, để anh xem cho đủ."

Hứa Túc Dã mấp máy môi, yết hầu chậm chạp lên xuống.

Rõ ràng trong lòng anh đau giống như bị dao đâm, nhưng bên ngoài anh vẫn giả vờ bình tĩnh, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

"Ngủ trước đi." Anh nói như vậy.

Thời Lục hoàn toàn không có cách với Hứa Túc Dã.

Đuổi không đi, mắng không đi, đánh không đi, anh giống như một bức tượng không biết tức giận.

Cái gì anh cũng đều muốn giám thị cô, thậm chí khi đi tắm, anh còn khóa cửa phòng ngủ không để cô ra ngoài, cô còn có thể có cách gì nữa.

Thời Lục nghĩ rằng, chờ đến lúc về trường lên lớp, Hứa Túc Dã sẽ không giám sát cô như trước.

Sau khi kỳ nghỉ đông kết thúc, rốt cuộc cô cũng có cơ hội ra ngoài. Nhưng mặc kệ cô ở đâu, chỉ cần quay đầu lại, thì sẽ lập tức thấy được bóng dáng Hứa Túc Dã đứng ở sau lưng.

Anh cố chấp không khác một kẻ điên, ở trường học, Thời Lục cũng không có cách nào để thoát khỏi anh.

Cô không thể ầm ĩ với anh ở bên ngoài, vậy thì sẽ quá mất thể diện. Nên cô chỉ có thể chịu đựng.

Vì đi theo cô, Hứa Túc Dã tạm thời để công ty lại cho trợ lý, công việc của công ty đều giao lại cho phó tổng giải quyết.

Đây là việc làm rất nguy hiểm, một chút bất cẩn sẽ khiến anh trắng tay không còn gì cả. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. So với việc mất đi Thời Lục, những chuyện khác cũng đều không quan trọng.

Thời Lục không có cách nào thoát khỏi Hứa Túc Dã, cô đã cùng cãi nhau với anh, làm loạn, thậm chí đánh anh.

Nhưng anh vẫn không bỏ cuộc.

Cô đành phải thử áp dụng biện pháp khác.

Dù cho tính cách Thời Lục lạnh nhạt, nhưng bởi vì ngoại hình nổi bật xuất sắc. Vẫn có rất nhiều người thử tiếp cận muốn bắt chuyện xin thông tin liên hệ, người theo đuổi cô cũng không ít.

Từ trước tới nay, Thời Lục cũng không để ý tới những người này, nhưng hiện tại, cô lại cố ý làm ra hành động mập mờ. Điều này để cho Hứa Túc Dã thấy, k1ch thích anh, ép anh từ bỏ.

Có người tiếp cận cô, cô sẽ dịu dàng đáp lại, lấy điện thoại ra cho người đó phương thức liên lạc.

Lúc cô làm những việc này, Hứa Túc Dã đều ở phía sau xa xa nhìn, ánh mắt rất sâu.

Có người mua hoa tặng, cô sẽ tươi cười nhận lấy. Làm cho người tặng quà vui vẻ hân hoan.

Hứa Túc Dã cũng nhìn thấy những điều này, yên lặng hút thuốc.

Anh cũng không xen vào hành động của cô, mà chỉ là yên lặng nhìn cô.

Giống như nếu cô không làm chuyện gì nguy hiểm, như thế nào anh đều có thể chịu đựng.

Hứa Túc Dã càng như vậy, trong lòng Thời Lục lại càng thêm tức giận.

Cô cũng muốn nhìn xem anh có thể chịu đựng được bao lâu.