Chương 22: TUYỆT Đối LÀ CỐ Ý

Sau đó, Bắc Minh Thiện chỉ vào gương treo

tường trên bồn rửa tay, lạnh lùng nói: "Cố Hạnh

Nguyên, xin hãy tự chăm sóc bản thân mình!

Ngay cả khi tôi muốn làm bừa, chí ít cũng phải

tìm một cảnh đẹp mắt vui tai!"

Đúng là độc mồm độc miệng! Cô lạnh đến phát

run lên, nhìn thật đáng thương

Người phụ nữ gương mặt trang điểm

nhoe nhoét như ma.

Cô liền hóa đá.

Hả... đây, đây là cô sao?

Bắc Minh Thiện cười khẩy: "Làm sao thế, cô

trò cười thì cũng thôi đi, nhưng nếu như tôi bị

cảm lạnh, tôi chắc chắn sẽ đòi phí... này, anh

đang làm gì thế?"

Cô kinh hoảng nhìn anh đang nới lỏng thắt

lưng...

Bắc Minh Thiện khẽ nhếch mày, trông xấu xa

và lạnh lùng.

Cố Hạnh Nguyên không thể không rùng

mình.

Nhìn anh nới lỏng dây thắt lưng như không

có người ở bên cạnh, động tác lấy "bảo bổi"...

"A..." Cô kêu lên một tiếng, nhanh chóng lấy

tay bịt mắt lại, quay đầu đi.

"Chẳng phải là nói cô phải ở trong tầm mắt

của tôi 24/24 sao? Đi vệ sinh thôi, chứ có làm

gì cô đâu mà phải lo lắng như vậy?"

Giọng điệu giễu cợt của Bắc Minh Thiện

ngăn bước chân cô rời đi!

Hít một hơi thật sâu, cô quay lại hét vào mặt

anh: "Đồ biếи ŧɦái, ai thèm xem anh đi vệ sinh

chứt"

Sau đó, sầm một tiếng.

Cô giận dữ mở cánh cửa phòng vệ sinh ra,

để không phải nhìn thấy anh nữa, chỉ còn tiếng

cười mỉa mai chói tai!

***

Cuối cùng cũng đến lúc tan làm rồi.

Cố Hạnh Nguyên dường như đếm từng giờ

từng phút.

Qua cửa kính trong suốt, cô nhìn vào trong

phòng họp, Bắc Minh Thiện đang ngồi ở vị trí

lãnh đạo, lắng nghe nhân viên các phòng ban

báo cáo với vẻ nghiêm túc.

Khuôn mặt góc cạnh, rõ ràng, cùng với vẻ

lạnh lùng làm cô nhìn đến mê mẩn.

Mặc dù người đàn ông này rất đáng ghét,

nhưng anh thực sự là mẫu người đàn ông cô

rất thích.

Cho dù đó là lông mày, mắt, mũi, miệng...

ngay cả yết hầu ở cổ cũng đều đẹp không tả

xiết.

Nó luôn khiến cô cảm thấy quen thuộc khó

giải thích.

Trong đầu đột nhiên lướt qua hình ảnh của

Dương Dương...

Trái tim cô thắt lại!

Đột nhiên cảm thấy người đàn ông này có

vài nét giống với Dương Dương!

Điều này đến quá đột ngột làm cô cảm thấy

hoang mang!

Không, sẽ không phải là anh ta...

***

Bắc Minh Thiện họp xong thì đã là bảy giờ

tối.

"Đến nhà hàng Lincoln ở tầng dưới, mua hai

phần thức ăn loại A về đây."

Anh lạnh lùng nói với Cố Hạnh Nguyên, lấy

một vài tờ tiền trong ví của mình ra ném cho

cô, rồi tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Cố Hạnh Nguyên vô thức nhíu mày: "Anh

đúng là người nghiện công việc, cũng có phải

là cô nhỉ đâu. Thời gian này nên về nhà ăn cơm

mẹ nấu chứ không phải đồ ăn nhanh!"

Quan trọng là, anh tự ngược đãi bản thân

cũng đừng kéo theo cô, được không?

Đột nhiên, anh lườm cô với ánh mắt sắc

lạnh, như khoan thủng mấy lỗ trên người cô

vậy.

"Nếu cô muốn về nhà thì lập tức cút về đi!

Không ai cản cô đâu! Thậm chí ngày mai cô

không đi làm, cũng không có vấn đề gì!" Trên

thế giới này sợ rằng không có ai muốn cô cút

đi như anh.

Cố Hạnh Nguyên nghiến răng, tự nhủ bản

thân cần bình tĩnh.

Nếu không, người tức chết là chính cô mà

thôi, anh sẽ không bắt tay làm hòa đâu.

"Hừ! Mua thì mua! Tôi nói rõ, tôi không ăn

phần A!"

"Tùy cô!"

Nửa tiếng sau.

Trong phòng làm việc ướp đầy mùi cánh gà

nướng.

Quan trọng nhất là cánh gà được nướng

trong vỏ sầu riêng.

Hương vị đó là...

Cố Hạnh Nguyên ngồi trên ghế sofa, miệng

ăn đầy dầu, ngon miệng.

"Ôi... Thơm quá... Thật là ngon..."

Đây là lần thứ sáu cô nói lời khen ngợi như

thế này.

Cố Hạnh Nguyên vừa cắn miếng cánh gà to

vừa trộm liếc nhìn biểu hiện của Bắc Minh

Thiện, nhìn lông mày anh càng ngày càng nhíu

chặt lại, tâm trạng cô rất tốt.

Cuối cùng, người đàn ông đó không nhịn

được nữa: "Đi mở cửa sổ ra, điều chỉnh điều

hòa ở giữa thành quạt gió."

"Tổng giám đốc, mở điều hòa thì cần phải

đóng cửa sổ."

Cô lạnh lùng nhắc nhở anh về yêu cầu mâu

thuẫn này, trong lòng cười thầm.

Người đàn ông dừng lại chút, nghiến răng:

"Vậy thì mở cửa sổ ra!"

"Vâng!"

Cố Hạnh Nguyên không thể không cười, gật

đầu, ngoan ngoãn đi mở cửa sổ.

Nhân lúc mà Bắc Minh Thiện không chú ý

đến, cô lén đặt miếng sầu riêng nãy vừa mua

về vào bệ cửa sổ.

Vù vù~

Gió bên ngoài thổi vào trong phòng...

Bắc Minh Thiện hít một hơi, cau mày vẻ

không chịu nổi. Tại sao gió thổi vào, mùi sầu

riêng lại nồng hơn?

Anh ngẩng lên, nhìn chỗ bệ cửa sổ.

"Cố, Hạnh, Nguyên!"

Con sư tử nào đó tức giận rồi.

Người phụ nữ này, chắc chắn là cố ý!

Anh đang nổi cơn tam bành, đột nhiên, điện

thoại trên bàn đổ chuông.

Liếc nhìn tên người gọi đến hiển thị trên màn

hình, anh không vui nhíu mày, bấm nghe máy...

"Alo? Vâng... Tôi đây... Có chuyện gì..."

Cố Hạnh Nguyên yên lặng làm tổ trên ghế

sofa, lúc nãy thiếu chút nữa là bị ăn đánh rồi.

Nếu không phải là cố ý muốn chỉnh người

đàn ông Bắc Minh Thiện đó, có đánh chết cô

cũng không ăn nhiều cánh gà nướng sầu riêng

như vậy.

Chết tiệt, cô ăn nhiều đến mức sắp vỡ bụng

rồi đây này!

Cô vểnh tai lên nghe cuộc gọi của Bắc Minh

Thiện, cô nhớ lại lời ông nội Bắc Minh nói, mau

chóng lấy quyển sổ tay trong túi xách ra, cắm

cúi ghi chép lại...

Chẳng mấy chốc, Bắc Minh Thiện đã gọi

điện thoại xong, anh cau mày nhìn quyển sổ

ghi chép của Cổ Hạnh Nguyên trên ghế sofa:

"Cô đang viết cái gì vậy?"

Cố Hạnh Nguyên giật mình, run run, vội vàng

cất cuốn sổ đi như tên trộm.

"Tôi buồn chán, viết linh tinh thôi."

Bắc Minh Thiện khẽ nheo mắt, mặt không

biến sắc, nhìn cái đồng hồ Thụy Sĩ trên tay, đã

chín giờ tối rồi.

"Muộn rồi, cô có thể cút đi được rồi."

"Oh yeah ~" Cố Hạnh Nguyên lập tức hào

hứng đứng dậy, cuối cùng người đàn ông này

cũng thả người rồi!

Cô cầm túi xách lên, đi nhanh như chớp, nhớ

đến mẹ và con trai đang đợi mình ở nhà, mặt

mày rạng rỡ.

Bước đi vài bước, đợi đã, có chút không ổn...

"Chuyện đó, tổng giám đốc, anh cũng về

nhà anh đúng không?" Cô hỏi vẻ không chắc

chắn.

Dù sao thì ông nội Bắc Minh cũng đã dặn cô,

trừ khi đứa con trai thứ hai của ông ta ngoan

ngoãn về nhà, cô mới được về nhà của cô, nếu

không thì bắt buộc phải đi theo dõi 24/24.

Bắc Minh Thiện nhướn mày: "Cố Hạnh

Nguyên, từ khi nào mà tôi phải báo cáo với tôi

về hành tung của tôi?"

"Tôi không có ý này..." Cô vội vàng chối, để

khỏi vuốt phải râu hùm, cười khan: "Chỉ là...

tổng giám đốc đại nhân còn chưa tan ca về

nhà thì cấp dưới như tôi làm sao dám..."

"Cô cũng có lúc không dám à?" Anh cười

khẩy, nhìn lại đồng hồ, liền đứng dậy, với lấy áo

khoác ở sau ghế, vừa đi vừa mặc vào.

Khi đi vòng qua Cố Hạnh Nguyên, anh nhìn

cô lạnh lùng, bước chân thì không.

Cố Hạnh Nguyên thấy anh dường như muốn

rời đi, khóe miệng cong lên, vội vàng khom

lưng, dáng vẻ giống như tay sai vậy.

"Tổng giám đốc muốn về nhà sao? Vậy tổng

giám đốc đi thong thả nhé, tôi không tiễn nhé!”

Sầm!

Cánh cửa đóng lại ngay lập tức.

Oh yeahl

Cố Hạnh Nguyên muốn nhảy lên ăn mừng

khoảnh khắc chiến thẳng này nhưng đột nhiên

thấy bả vai như sụp xuống, tự nhiên được thả

lỏng ra, căng thẳng cả một ngày, lúc này giống

như bị ai đó đánh một trận vậy, mệt rã rời.

Ài da, những ngày sau sẽ sống như thế nào

đây... ***

Hai giờ sáng.

Lão hồ ly gọi đến, lão hồ ly gọi đến...

Tiếng chuông điện thoại di động đánh thức

Cố Hạnh Nguyên đang ngủ ngon lành.

Cô mơ mơ màng màng nhấc điện thoại lên,

yếu ớt trả lời: "Alo?"

"Cố Hạnh Nguyên, cô có nhớ giao hẹn của

chúng ta không, sao giờ này còn ngủ?" Bắc

Minh Chính gần như hét thủng màng nhĩ của

cô!

Bừng tỉnh giấc! Cô nắm chặt điện thoại:

"Ông Bắc Minh, có chuyện gì thế?"

"Thằng hai chưa về nhà, sao cô không báo

cáo với tôi? Bây giờ điện thoại không gọi được

cho nó, người cũng không thấy đâu mà cô vẫn

còn ngủ được sao?"

Bắc Minh Chính mắng như tát nước vào mặt.

Cố Hạnh Nguyên hồ đồ luôn rồi.

"Ông Bắc Minh, đừng tức giận, già rồi dễ nổ

các mạch máu..."

"Cô đang rủa tôi đấy à!" Bắc Minh Chính

giận dữ cắt ngang lời cô.

"Không có đâu, tôi không có ý đó." Haizz, cô

cảm thấy mình oan qua oan: "Vậy xin hỏi rốt

cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi? Làm cho ông bực

dọc như vậy?"

"Huyền Kim đang ở trong bệnh viện!" Bắc

Minh Chính đột nhiên nói giọng trầm trọng:

"Tôi không cần biết cô dùng cách nào, phải lập

tức lôi thằng trời đánh đấy về ngay! Nghe rõ

chưa?"

Tút...tút, đầu dây bên kia đã ngắt.

Huyền Kim?

Cố Hạnh Nguyên đột nhiên nhớ tới cuộc gọi

của Bắc Minh Chính lần trước, hình như có

nhắc đến Huyền Kim gì đó.

Cô trừng mắt nhìn điện thoại bị ngắt ngang,

rồi lại liếc nhìn đồng hồ.

Đang ngủ ngon, cô không nhịn được mà lầm

bầm vài câu.

"Bắc Minh Thiện, tên khốn nạn nhà anh, để

cho bà đây ngủ ngon một giấc cũng không

được!"

Bất đắc dĩ, cô bò dậy, mặc quần áo, sau đó

đi vào phòng tắm.

"Mẹ..."

Một giọng nói nhẹ nhàng phát ra từ sau

cánh cửa.

Cố Hạnh Nguyên đang đánh răng, lầm bầm:

tỉnh rồi sao, Dương Dương?"

Trình Trình dựa vào cửa, ngẩng đầu lên,

nghiêm túc nhìn Cố Hạnh Nguyên.

Cậu đã nghe hết cuộc điện thoại lúc nấy rồi.

Đặc biệt khi nghe mẹ nó đến ba chữ Bắc

Minh Thiện, cậu không thể không rời giường.

"Mẹ chuẩn bị ra ngoài sao? Hình như con

nghe thấy mẹ nói cái gì mà tên khốn nạn Bắc

Minh Thiện..." Trình Trình thận trọng hỏi.

"Hả?" Cố Hạnh Nguyên vừa đánh răng vừa

lầm bầm: "Con nghe thấy rồi sao? Ừ... đó là

ông chủ của mẹ... Ừ..."

"Vâng." Trình Trình nhìn bề ngoài có vẻ bình

tĩnh nhưng trái tim nhỏ bé đang không ngừng

run lên.

"Ừm..." Cố Hạnh Nguyên gật đầu, sau đó

tiếp tục đánh răng.

Đánh răng rửa mặt xong, cô liếc nhìn cậu

con trai vẫn đang đứng ở bên cửa, nghỉ hoặc

hỏi: "Sao thế, Dương Dương? Có phải mẹ nói

chuyện điện thoại to quá làm con thức giấc

không?"

Trình Trình im lặng lắc đầu: "Mẹ định ra

ngoài ạ?"

"Ừm, ông chủ của mẹ không thấy đâu nữa,

mẹ phải ra ngoài tìm anh ta. Dương Dương

ngoan ngoãn ở nhà với bà ngoại nhé."

Nói xong, cô bế thằng bé lên, hôn nhẹ vào

má nó.

Mấy ngày gần đây, dường như Trình Trình đã

quen với những cái thơm của Cố Hạnh

Nguyên, không nhịn được mà chìm đắm vào

vòng ôm mềm mại, ấm áp của cô.

Nhớ lại cảnh hận thù với ba mình ngày hôm

đó, trái tim Trình Trình không khỏi nhói đau.

Dựa vào vai của Cố Hạnh Nguyên, cậu bé thì

thầm: "Mẹ... ba Dương Dương là ai?"

Trình Trình là hỏi về ba của Dương Dương.

Cố Hạnh Nguyên hoảng hốt giật mình!

Máu trong người như đông lại.

Cô cúi xuống nhìn đứa con trai nhỏ nhắn,

mềm mại trong tay.

"Sao đột nhiên con lại hỏi chuyện này?"

Giọng cô hơi run run, cô mỉm cười để che giấu

nó: "Khi con còn rất nhỏ, mẹ đã nói với con rồi

mà, ba của Dương Dương đã lên thiên đường

rồi."

Được rồi, cô thừa nhận, cô cũng không

muốn rủa ba của Dương Dương như vậy.