Chương 12: Con tìm ngục tù

Cô rầy cậu nhóc một câu nhưng Dương Dương

chỉ nhếch miệng cười, không biết sống chết lè

lưỡi.

Cố Hạnh Nguyên nhìn thoáng qua vẻ mặt

khổ sở của Vũ Xuân rồi đứng dậy khỏi ghế

sofa, tiện tây đẩy cậu nhóc lém lỉnh vào lòng

Vũ Xuân.

Cô vừa đi vào nhà vệ sinh vừa nói: “Mẹ, vẫn

nên để con đi thì hơn, mẹ ở nhà trông Dương

Dương đi."

Vũ Xuân nhìn cậu nhóc lém lỉnh trong lòng

mình, thở dài một tiếng.

"Cũng chuyện gì nhớ gọi điện thoại về báo

cho mẹ một tiếng.

Nhà tù Nam Thành của thành phố A.

Khoảng không phía trên những tường thành

cao chót vót là mây đen tăm tối, gió lạnh thấu

xương.

Đó là dấu hiệu của trời sắp đổ cơn mưa.

Người cai ngục đưa Cố Hạnh Nguyên đi qua

một hành lang dài.

Qua mấy cánh cửa sắt nặng nề.

Cuối cùng mới tới được một gian phòng nhỏ

yên tĩnh.

"Cồ ngồi đây đợi, lát nữa sẽ dẫn người tới."

Cai ngục chỉ vào chiếc ghế phía trước cái bàn.

Cố Hạnh Nguyên gật đầu, ngồi xuống.

Không hiểu sao l*иg ngực cô trĩu nặng

còn mấy ngón tay thì run run.

Két...Rầm.

Cánh cửa sắt được mở ra và có một người

cai ngục khác đi vào.

Bên cạnh còn có một dáng người già nua

được dìu đỡ đang chậm chạp đi vào...

"Cố Kiệt Đại, con gái ông là Cố Hạnh

Nguyên đến thăm ông. Ngồi xuống di."

Cố Hạnh Nguyên ngước mắt nhìn.

Khi thấy một ông già mái tóc hoa râm, khuôn

mặt già nua, gò má gầy còm được quấn tầng

tầng lớp lớp băng gạc,còn khóe miệng thì bầm

tím, tay chân cũng bị băng bó khắp nơi,

Vành mắt cô liền cay xè.

Năm năm không gặp, không ng†ĩ cha lại già

nhanh như vậy.

"Ba..."

Người cai ngục đỡ Cố Kiệt Đại ngồi xuống

chiếc ghế đối diện với Cố Hạnh Nguyên.

Mặt ông co rút, nhăn nhó vì đau đớn.

Ánh mắt mờ đυ.c vì tuổi già của ông lóe lên

một oán trách khi liếc Cố Hạnh Nguyên. "Đồ sao chổi!"

Vừa mở miệng là khàn giọng trách cứ.

Điều đó khiến Cố Hạnh Nguyên khẽ run.

Cô nhìn sâu vào mắt của cha mình.

Ánh mắt ấy vẫn không thay đổi, khi nhìn cô

vẫn chất chứa đầy sự oán trách và khinh bỉ.

Cô không lên tiếng.

"Vừa về nước là khắc tao! Mày nhìn cái thân

thể già nua toàn là vết thương này của tao đi!"

Cố Kiệt Đại run run chỉ lên vết máu chưa khô

trên mặt mình: “Tao hỏi những kẻ đó tại sao lại

đánh tao, mày có biết bọn chúng nói thế nào

không? Bọn chúng bảo ông đi mà hỏi Cố Hạnh

Nguyên, đứa con gái ngoan hiền của ông ấy!"

Sắc mặt Cố Hạnh Nguyên bỗng nhiên trắng

nhợt.

"Rốt cuộc mày đã làm ra chuyện tốt đẹp gì

khiến tao bị liên lụy hả?" Cố Kiệt Đại thấy biểu

hiện của cô, liền nổi cơn thịnh nộ!

Thấy cô im lặng, không nói tiếng nào, ông ta

lại càng tức giận: “Năm năm trước, nếu không

vì mày liệu tao có phải ngồi tù không? Mày là

thứ con bất hiếu, chỉ toàn làm liên lụy tao, Cố

Hạnh Nguyên, chuyện khiến tao hận nhất cả

đời này chính là đáng ra không nên để cho mẹ

mày sinh ra mày!”

Cố Hạnh Nguyên mở to hai mắt.

Chết tâm chắc có lẽ chính là cảm giác lúc

này đây.

Cô dựa vào đâu mà cho rằng, sau năm năm,

vật đổi sao dời, cha cô sẽ buông bỏ mọi hận

thù với cô chứ?

Cô dựa vào đâu mà cho rằng, cha cô ngồi tù

năm năm thì sẽ không còn chấp nhặt chuyện

lúc trước nữa chứ?

Vậy đấy, cuối cùng tất cả đều chỉ là suy nghĩ

viển vông của cô mà thôi.

Thì ra nhà tù không đáng sợ.

Thứ đáng sợ chính là trái tim của con người

bị cầm tù.

Ánh mắt cô có chút thê lương còn tiếng cười

thì lãnh lão.

"Chính ba là người phạm pháp, nhưng chỉ vì

con không chịu *** nhân của người ta mà

ba đổ hết mọi chuyện lên đầu con sao? Vậy

sao ba không bảo Cố Anh Thư đi? Nó là con

gái ba còn con thì không phải sao?"

Ba chữ Cố Anh Thư khiến Cố Kiệt Đại chột

dạ.

"Đồ vô liêm sỉ. Mày có tư cách gì mà so với

Anh Thư? Anh Thư không nỡ để cho tao phải

chịu chút khổ cực nào còn mày thì sao? Mày

chỉ toàn hại tao!" Cố Hạnh Nguyên bỗng nhiên bật cười, ánh

mắt đau thương.

Cô hít vào một hơi lạnh buốt.

Thái độ cũng lạnh lùng hẳn: “Vậy sao? Xem

ra con đã sai khi đến đây hôm nay."

"Đúng là mày đã sai khi đến đây! Tao hoàn

toàn không mốn gặp mày! Gọi mẹ mày đến

đây, lập tức gọi mẹ mày tới! Tao phải hỏi bà ta

rốt cuộc đã dạy dỗ con gái kiểu gì mà cứ phải

hại chết tao mới vừa lòng!"

Cố Kiệt Đại thấy bộ dạng hờ hững của cô lại

càng căm hận, nếu không phải cai ngục đã

cảnh cáo thì ông ta đã làm hung dữ với cô rồi!

"Ông đừng quấy rầy mẹ tôi nữa!”

Nhắc tới mẹ, Cố Hạnh Nguyên liền căng

thẳng: “Mẹ vừa mới khỏe lại chưa bao lâu,

không chịu nổi kí©h thí©ɧ đâu!"

Cố Kiệt Đại cười khẩy: “Mày biết vậy là tốt,

tao sắp ra tù rồi nên tao không thể vì mày mà

chết mất xác trong tù được! Cố Hạnh Nguyên,

nếu mày thật sự có hiếu với mẹ mày thì đừng

liên lụy tao nữa!"

Mặc dù từ nhỏ cô đã không ít lần phải nghe

những lời lẽ lạnh lùng, tàn nhẫn như này nhưng

cho đến tận hôm nay, nó vẫn chẳng khác nào

những mũi dao nhỏ cứa sâu vào lòng cô.

Cố Hạnh Nguyên nghiêm túc nhìn Cố Kiệt

Đại, cô siết chặt bàn tay đến mức từng đầu

móng tay như muốn đâm sâu vào lòng bàn tay

cô.

"Ba đừng làm phiền mẹ nữa! Con sẽ giải

quyết chuyện này!" Sau đó, cô đứng dậy: “Ba

hãy dưỡng thương cho tốt, hôm khác con lại

đến thăm ba."

Nói xong, cô đứng thẳng người, quay lưng. TruyenHD

Cô lướt qua người cai ngục, không nhìn Cố

Kiệt Đại thêm một lần nào nữa.

Cô nôn nóng rời khỏi chỗ này...

Mãi đến khi cô bước ra khỏi cổng lớn nhà

giam, và cánh cổng sắt nặng nề đóng sầm lại

sau lưng

Tấm lưng ưỡn thẳng của cô lúc này đổ sụp

xuống.

Mặt mũi cô tái nhợt, yếu ớt dựa vào tường.

Đã bao nhiêu năm rồi?

Mà cô còn bị cha mình nhục mạ như vậy

chứ, cô rốt cuộc cô còn phải chịu đựng đến khi

nào nữa đây?

Nếu không phải vì mẹ cô cố chấp cả một đời

với ba cô.

Nếu không phải vì dòng máu chảy trong

người cô là của nhà họ Cố thì chỉ sợ là cô

không thể tiếp tục gắng gượng được nữa.

Từng giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi cô...

Con tỉm cô chẳng khác nào nhà tù sau lưng.

Bao quanh nó cũng là những bức tường cao

chót vót.

Đó là nhà tù con tim.

Còn cô chính là tù nhân gánh chịu bản án

chung thân trong căn nhà ngục ấy...