Chương 39: Bắt Lấy Nữ Nhân Kia!

Lục Loan Loan run rẩy nhìn xung quanh, cắn răng nói: "Ta là ái thϊếp của Gia Luật tướng quân, ngươi nếu dám đυ.ng đến ta, dám..."

Dạ Mị lạnh giọng đánh gãy lời nàng ta: "Ngươi có thể thử xem ta có dám hay không!"

Dạ Mị nói xong, trực tiếp xông vào trong doanh trướng.

Lục Loan Loan đi lên chặn đường, móng tay bén nhọn vung lên đánh Dạ Mị. Dưới chân Dạ Mị di chuyển nghiêng người tránh đi, khiến Lục Loan Loan ngã sấp xuống bên chân Dạ Mị.

Lục Loan Loan ngửa đầu tức giận mắng: "Ngươi tiện nhân này, ngươi..."

Mi tâm Dạ Mị nhăn lại, dao găm trong tay giơ lên, kiên nhẫn của nàng đã bị dùng hết, lưỡi đao đặt trên đỉnh đâu nữ nhân kia!

Trong mắt Lục Loan Loan lộ ra hoảng sợ, nhưng vẫn mạnh miệng: "Nếu ngươi dám gϊếŧ ta, nếu ngươi..."

Chủy thủ trong tay Dạ Mị hung hăng đâm xuống nàng ta!

Con ngươi Lục Loan Loan trừng lớn, nhanh chóng kêu thất thanh, chờ cái chết giáng xuống.

Cùng lúc đó, bên trong doanh trướng truyền tới tiếng khóc nỉ non của một đứa trẻ. Dạ Mị khẽ giật mình, trong chớp mắt nàng dùng một cước đá Lục Loan Loan sang một bên, đao đâm vào mặt đất, không hề làm Lục Loan Loan bị thương.

Nhưng Lục Loan Loan vẫn bị một cước của nàng làm bả vai trở nên đau nhức, rưng rưng hét thảm một tiếng: "A..."

Lần này, trong mắt nàng ta khi thấy Dạ Mị giống như là nhìn thấy ma quỷ, nàng ta không dám nói bất kỳ cái gì làm kí©h thí©ɧ đến Dạ Mị.

Dạ Mị lườm nàng ta, sau đó ngồi xổm người xuống nhặt cây chủy thủ đang cắm ở mặt đất lên, lạnh lùng nói: "Ta vì đòi công đạo cho cuộc đời đã bị hủy hoại của những hài tử, còn hài tử khác ta sẽ không hủy hoại. Ngươi nên cảm tạ tiếng khóc của con ngươi đã cứu được ngươi! Nếu không chỉ bằng ngươi mắng ta nhiều lần, ngươi sẽ không sống được tới khi trời tối."

Nàng vừa mới nói xong, xốc màn trướng lên rồi đi vào lều vải.

Lục Loan Loan mới thoát khỏi tử vong từ trong bóng tối, làm gì còn nói được lời nào nữa, cũng không dám lên tiếng, con mắt trợn nhìn Dạ Mị đã đi vào lều của mình, khuôn mặt trắng bệch nói không ra lời...

….

Bên ngoài hai mươi dặm.



Một tên binh lính dưới đại quân nhanh chóng chạy tới: "Báo!"

Chúng quân sĩ nghiêm trận đứng thẳng, nam nhân đứng phía trước khoảng tầm ba bốn mươi tuổi, trên khuôn mặt có râu quay nón, quay đầu nhìn về phía tên lính kia.

Sau khi tên binh sĩ đi lên liền quỳ xuống: "Hữu Dực Vương, không xong rồi! Đã xảy ra chuyện!"

Hoàn Nhan Hồng lập tức nhíu mày, nhìn về phía tên lính kia: "Xảy ra chuyện gì?"

"Bắc Thần Tà Diễm gϊếŧ Da Luật tướng quân, còn đả thương phó tướng của Da Luật tướng quân, trước mắt hắn đang tiến về phía nơi chúng ta hạ trại, mục đích hình như là đến doanh trướng của Da Luật Thiện tướng quân!" Binh sĩ nhanh chóng bẩm báo.

Vừa dứt lời, lại có một tên binh lính chạy tới: "Báo! Hữu Dược Vương, quân doanh đã xảy ra chuyện! Có một cô nương tự tiện xông vào, chúng ta phòng thủ mấy ngàn người cũng phải không là đối thủ của nàng. Có người đi tìm Da Luật tướng quân cầu cứu rồi, không biết viện binh đi không có..."

Lần này, khuôn mặt của Hoàn Nhan Hồng lập tức trầm xuống, nhíu mày hỏi: "Đại quân không phải đều đi ra sao? Trong quân doanh còn có người nào?"

Binh sĩ lập tức nói: "Trong quân doanh chỉ có thϊếp thất của Da Luật tướng quân, nghe nói người nhà mẹ đẻ của thϊếp thất muốn tới thăm, nên để cho tiện gặp mặt, Da Luật tướng quân liền dẫn theo nàng ta! Đại quân quả thực đều đi ra, Da Luật tướng quân để lại một ngàn thị vệ bảo hộ!"

Đôi con ngươi Hoàn Nhan Hồng chìm xuống, tỏ ra hiểu rõ.

Không kịp nghĩ rõ ràng quan hệ của mấy chuyện này, hắn liền nhảy mình lên ngựa: "Đi tới quân doanh! Chúng ta cách quân doanh tương đối gần, hẳn là có thể đến trước Bắc Thần Tà Diễm! Nữ nhân kia dám đến doanh trướng Đại Mạc ta giương oai, đương nhiên không thể giữ lại mạng nàng! Còn Bắc Thần Tà Diễm, bản vương nghĩ nên chiếu cố hắn!"

"Rõ!"

Đại quân đi theo Hoàn Nhan Hồng, nhanh chóng giục ngựa hướng doanh trướng mà đi.

...

Trong doanh trướng của Lục Loan Loan.

Lục Tử Phong nhìn Dạ Mị đi tới, sắc mặt bị dọa đến trắng bệch, hắn ta lui lại mấy bước, đặt mông ngồi trên ghế đẩu!

Hắn ta sợ hãi nhìn chằm chằm Dạ Mị, run rẩy mở miệng: "Đừng! Đừng gϊếŧ ta..."



Tình cảnh bên ngoài, hắn ta mặc dù không dám ra ngoài nhìn nhưng hắn ta vẫn nghe thấy âm thanh bên ngoài, hắn ta biết, nhiều người như vậy mà đều đánh không lại nữ nhân này, vậy thì hôm nay hắn ta còn có đường sống sao?

Dạ Mị nhìn lướt qua trong lều.

Hải tử cách đó không xa đã ngừng khóc, cứ như vậy một lát sau, tự cắn đầu ngón tay của mình ngủ thϊếp đi.

Dạ Mị quay đầu nhìn về phía Lục Tử Phong, nàng căn bản lười nói nhiều với hắn, rút cây quạt bên hông ra rồi phi về phía Lục Tử Phong!

Cây quạt ở trên không trung lượn mấy vòng.

Đường cong giống như cực quang dưới sự xoay tròn của cây quạt l*иg vào nhau giữa không trung hung hăng cắt đứt thi thể của Lạc Tử Phong! Sau một lát, cây quạt trở lại trong tay Dạ Mị.

Lục Tử Phong trong quá trình này, chỉ kịp trừng lớn mắt hét thảm vài tiếng!

Làm xong hết thảy, Dạ Mị một câu đều không nói, cũng lười nhìn Lục Tử Phong, đem cây quạt cắm vào bên hông, quay người đi ra ngoài.

Đi tới cửa, Lục Loan Loan còn nằm rạp trên mặt đất, không có đứng lên, trên mặt nàng ta còn dính bụi đất, cả người nhìn rất chật vật. Ánh mắt nàng ta sợ hài nhìn Dạ Mị đi ra ngoài. . .

Dạ Mị trở mình lên ngựa, giơ roi thúc ngựa mà đi.

Lục Loan Loan khó khăn từ dưới đất bò dậy, xốc cửa lều vải của mình lên, nhìn cảnh tượng bên trong lều.

Trên mặt đất tất cả đều là cánh tay cánh chân đã bị phanh thây của cháu mình, hơn nữa Lục Tử Phong còn đang trừng lớn mắt, hiển nhiên là trong lúc còn sống đã bị phanh thây.

Một màn này khiến trái tim nàng ta như bị đao cắt, sợ hãi vạn phần, đôi mắt trợn trắng lên, liền hôn mê bất tỉnh. . .

. . .

Dạ Mị giục ngựa vừa đi ra quân doanh.

Cách đó không xa chính là đại quân phi mã chạy đến, cầm đầu là Hoàn Nhan Hồng, từ xa đã nhìn thấy Dạ Mị và đám binh sĩ ở doanh trướng ngã đầy đất.

Hắn vung roi ngựa lên, chỉ vào Dạ Mị, nghiến lợi nói: "Bắt lấy nàng! Bắt lấy nữ nhân kia!"