Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhất Sinh Nhất Thế Tiếu Hoàng Đồ

Chương 3: Cô Nương, Mời Ngươi Dừng Bước Tàn Nhẫn Lại!

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nội tâm mẫn cảm yếu ớt?

Dạ Mị nghiêng đầu nhìn thoáng qua đống thi thể kia, có thể lấy tính mạng của nhiều người như vậy, cho dù nội tâm không mạnh mẽ như trâu thì cũng không hề liên quan đến yếu ớt.

Nhưng mà hắn có "bị thương" hay không thì cũng không nằm trong phạm vi suy nghĩ của nàng.

Cho dù cảm thấy sát ý bao phủ sau lưng, biết rằng nam nhân này có khả năng sẽ ra tay với mình, nàng vẫn là không nên quay đầu lại, nhanh chân bước về phía trước.

Giọng điệu Dạ Mị vẫn lãnh đạm như cũ: "Nếu như nội tâm ngươi thực sự rất yếu ớt, chắc hẳn ngươi đã trải qua một vài tổn thương, khiến cho trái tim mạnh mẽ lên. Ngoài ra, ngươi cũng không cần đánh giá quá thấp lòng mình, nói không chừng nó tưởng tượng so với ngươi, kiên cường rất nhiều! Chí ít trong mắt ta, nó cũng không hề đặc biệt yếu ớt!"

Khóe miệng Ngọc Vĩ giật giật, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Dạ Mị, nàng đây coi như là đang tốt tính an ủi Điện Hạ sao?

Ánh mắt Bắc Thần Tà Diễm kì dị, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Dạ Mị đã đi được mười bước.

Ngọn lửa nội lực trong tay mang theo sát ý trong chớp mắt dần biến mất. Hắn ưu nhã giơ tay lên, giống như làn gió xuân lướt qua làn sóng, vung lên một trận gió...

Nhìn như là làn gió nhẹ nhàng nhưng lại làm cho đuôi lông mày Dạ Mị nhíu lại.

Nàng phát hiện chân của mình như bị thứ gì đó giữ lại, không thể bước về phía trước, thân thể đang bị cơn gió tưởng như nhẹ nhàng này xé rách, nếu như mình không thể đứng vững, nàng sẽ bị kéo mạnh mẽ lui lại mấy bước!

Nàng bỗng nhiên quay đầu, nhìn về phía hắn.

Lại không biết khi nào, hắn đã đến phía sau nàng, hai người cách xa nhau, nhưng mà không xa.

Trong lòng Dạ Mị giật mình, hắn vậy mà bất động thanh sắc đến gần, có thể nói rõ cái gì?

Chỉ có thể rói rõ rằng thực lực của hắn, không hề kém nàng, thậm chí khả năng ở phía trên nàng!

Điều nàng không thể lý giải chính là trận gió này đến cùng là chuyện gì đang xảy ra, siêu năng lực ư?

Trong lúc nàng đang nghi hoặc, nam nhân trước mặt chậm rãi vươn tay.

Ánh mắt nàng lạnh lẽo, chủy thủ trong tay áo nhanh như sấm vung tới trước mặt hắn.

Mà khuôn mặt tuấn mỹ như ma như tà của hắn ngưng lại nụ cười nghiền ngẫm, ngón tay thon dài như ngọc, rất nhanh liền nắm lấy cổ tay Dạ Mị.

Hung hăng kéo Dạ Mị vào trong ngực hắn!

Lập tức, hắn ép cánh tay đang nắm chủy thủ nàng của nàng xuống, ôm lấy eo nàng, cũng khiến cho thanh chủy chủ nằm ngang hông hắn nhưng mà hắn không hề để ý.

Dạ Mị đυ.ng vào cơ thể của hắn, nàng có thể cảm nhận được bắp thịt co dãn trên người hắn, làm nàng có chút hoảng thần, khí tức nam tính đập vào mặt, vừa ưu nhã lại vừa tràn ngập tà khí yêu mị, giống như là nọc độc nhưng lại là loại trí mạng có lực hấp dẫn.

Nàng còn chưa kịp phản ứng lại, hắn lại dùng một tay khác, nâng cằm nàng lên.



Hai người đối mặt.

Dáng vẻ hắn ưu nhã, nhưng trên mặt lại lộ ra tà khí ác ma, chậm rãi nói: "Cô nương, thời điểm ngươi chưa có đủ thực lực để chiến thắng, có lẽ ngươi lên cân nhắc thu hồi lại nanh vuốt bén nhọn của ngươi đi! Dù sao Diễm trời sinh tính tình nhát gan, rất sợ múa đao động thương, hi vọng rằng thiên hạ này sẽ yên bình!"

Nói thì nói như thế nhưng trên người hắn làm gì thấy một tí hình ảnh nào liên quan đến nhát gan.

Điều này làm cho ánh mắt Dạ Mị khi nhìn hắn hiện ra mấy phần hứng thú.

Nàng xoay chủy chủ nằm ngang hông hắn rồi cho vào tay áo.

Nam nhân này có chút ý tứ, đương nhiên điều kiện tiên quyết chính là hắn không có ý đồ giam giữ nàng.

Dạ Mị ở trong l*иg ngực nhìn hắn, nàng cũng không vội thoát thân, chỉ hờ hững nói: "Nếu như ngươi đã nhát gan thì ngươi có thể nhìn nhiều chuyện kinh khủng một chút, có thể giúp ngươi rèn luyện can đảm đấy. Xem ra ngươi không có ý định cùng sống chết với ta, như vậy…Nói đi, ngươi rốt cuộc là muốn như thế nào?"

Nghe vậy, khóe miệng Ngọc Vĩ giật một cái, trong mắt thiên hạ Tứ hoàng tử nhà bọn hắn là một kẻ kinh khủng nhất, đáng sợ nhất, còn cần nhìn chuyện kinh khủng để rèn luyện can đảm?

Bắc Thần Tà Diễm đang muốn mở miệng, bỗng nhiên có một trận tiếng bước chân truyền đến.

Rất nhanh, có rất nhiều binh sĩ từ bốn phương tám hướng vọt tới, cầm đầu còn có hai tên võ tướng.

Một võ tướng uy vũ kiên cường, trên mặt hắn tràn đầy chính khí, ngoài ra còn có cả nộ khí.

Hắn đến trước mặt, tất cả cùng nhau quỳ xuống: "Tứ hoàng tử điện hạ!"

Bắc Thần Tà Diễm hơi lườm bọn hắn, tay buông lỏng Dạ Mị ra, ánh mắt tà khí nhìn chằm chằm nàng, thần sắc vừa tuyệt mỹ vừa mê người: "Mỹ nhân, trước khi Diễm mất hứng thú với nàng, không nên rời khỏi ánh mắt của ta. Dù sao kiên nhẫn của ta cũng có hạn, phi thường có hạn luôn cho nên ta không thích chơi trò mèo vờn chuột với nàng!"

Đương nhiên Dạ Mị có thể nghe ra trong giọng điệu của hắn có uy hϊếp, nàng không quan tâm cùng hắn so đo, dù sao ai là chuột ai là mèo, cũng không biết được.

Nàng quay đầu nhìn thoáng qua binh sỹ đang quỳ đầy trên đất.

Đám binh sỹ nhịn không được lặng lẽ nhìn thoáng qua Bắc Thần Tà Diễm, sau đó bắt đầu run rẩy.

Dạ Mị nhìn đám người đang hoảng sợ trước mặt, ánh mắt lại nhìn về phía nam nhân tuấn mỹ như ma như tà trước mặt, trong lòng lập tức có dự cảm không tốt:"Đây là nơi nào? Hiện tại bây giờ là lúc nào?"

Ngược lại Bắc Thần Tà Diễm cũng không hỏi cái gì, ánh mắt trêu chọc quét nhẹ trên người nàng, giọng điệu ôn nhu: "Nơi này là biên cảnh giữa hoàng thành Bắc Thần với Đại mạc, hiện tại a, ta suy nghĩ một chút, ừm, là năm thứ ba trăm hai mươi năm khi vương triều Bắc Thần thành lập."

Mi tâm Dạ Mị nhíu một cái, vương triều Bắc Thần? Nàng thật sự xuyên qua rồi?

Võ tướng quỳ gối bên cạnh, trên mặt có nộ khí của hắn nghe đến đó, nhịn không được nghiến răng nhắc nhở: "Điện hạ, hiện tại thành lập đã được bốn trăm bảy mươi năm!"

Lời này hắn vừa nói ra, Bắc Thần Tà Diễm cũng không nhấc mắt lên một chút nào.

Hắn ung dung sửa sang một chút lại tay áo của mình, khóe miệng giương nhẹ, ưu nhã nói: "A, loại chuyện nhỏ nhặt này, rất quan trọng sao? Thành lập đã bao nhiêu năm, nhưng mà với số lượng chữ như thế rất khó có thể quên được công trạng của các thế hệ đời trước nên đều sẽ ghi nhớ niên đại, nhưng bản Điện hạ xem thường, người có thực lực, ánh mắt đều nhìn vào tương lai, người không có thực lực thì khó có thể quên được quá khứ. Viên tướng quân, ngươi không muốn tiến bộ như thế này, ngươi biết tội rồi sao?"



Ngọc Vĩ trợn mắt lên trời, nội tâm: Điện hạ, không bằng ngài trực tiếp thừa nhận là nhớ lầm đi!

Khóe miệng Dạ Mị giật một cái, xem dáng vẻ bọn hắn thật sự không giống như là đang diễn kịch, nàng bắt đầu tính toán. Nàng xuyên không về xã hội phong kiến, nam nhân này lại là hoàng tử, còn có binh sĩ ở đây nữa, bước kế tiếp nàng phải nên làm như thế nào?

Trong lúc suy tư, khóe mắt nàng cũng nhìn tên Viên tướng quân, thái dương hắn phẫn nộ đầy gân xanh, bởi vì câu nói hung hăng của Bắc Thần Tà Diễm mà nhảy lên một chút

Sắc mặt Viên tướng quân xanh lét lại, cuối cùng hắn cắn răng cúi đầu xuống, tức giận nói: "Điện hạ muốn hỏi tội, mạt tướng không có ý kiến! Chỉ là đám kỵ binh Đại mạc đang nguy cấp, Điện hạ có thể giải thích một chút hay không, đêm qua Điện hạ rõ ràng phân phó sáng nay chỉnh quân để Điện hạ mang bọn ta ra khỏi thành nghênh địch. Vì cái gì mà sáng sớm, mạt tướng cùng với các binh sĩ đã chuẩn bị xong hết rồi, nhưng lại không thấy Điện hạ xuất hiện, người bây giờ thế mà lại ở đây?"

Rõ ràng chỉ cần Điện hạ ra tay, lấy thực lực của Điện hạ, sợ chỉ cần điện hạ đứng trên tường thành, đám người Đại mạc kia liền bị dọa sợ đến tè cả ra quần, nhưng hết lần này tới lần khác… Được rồi, hắn làm sao quên được Điện hạ là ai. Nhưng cá nhân hắn là một tướng quân vì lợi ích quốc gia đặt lên hàng đầu, cơn tức này hắn thật sự không nuốt trôi nổi!

Bắc Thần Tà Diễm sững sờ, ngược lại hắn có chút nhướng mày, nhìn lướt qua Ngọc Vĩ: "Đêm qua ta đã phân phó sao?"

"Ngài đã phân phó rồi!" khuôn mặt Ngọc Vĩ chết lặng, buổi sáng hôm nay hắn còn nhắc nhở qua Điện hạ, nhưng mà Điện hạ khi đó nói thế nào nhể?

À đúng rồi, Điện hạ nói, binh lâm thành hạ, loại chuyện này rất nhàm chán, hôm nay hắn không có tâm tình để ý tới.

Bắc Thần Tà Diễm nghe vậy, mỉm cười gật đầu, quét về phía Viên tướng quân, ưu nhã nói: "Thì ra là thế, Diễm đã trắng đêm suy tư, cảm thấy xuất binh nghênh địch, sẽ dẫn đến các binh sĩ tử trận sa trường, khiến cho người nhà bọn hắn thương tâm gần chết, từ việc ta yêu mến các binh sĩ cho nên Bản Điện Hạ sáng nay chưa từng xuất hiện. Giờ đây Diễm lại bị Viên tướng quân vấn trách, vì sao thiện lương luôn không nhận được phúc báo, vì sao ta yêu mến các binh sĩ cũng bị xuyên tạc, vì sao Diễm nhân từ nhưng trong mắt ngươi lại coi thường? Viên tướng quân, thừa nhận đi, ngươi thật sự nóng lòng muốn xuất binh, nhưng mà vì trong lòng ngươi muốn lập công, cầm trên tay tính mạng binh sĩ, để đổi lấy tiền đồ của ngươi, trong lòng ngươi thật sự không cảm thấy thẹn sao?"

Viên tướng quân nghẹn lại, bị hắn làm cho tức giận đến sắc mặt đỏ bừng: "Ta…" Hắn nghẹn lại, không thể nói ra được lời nào!

Quốc nạn đang ở trước mắt, xác thực cần bọn hắn xuất binh, nhưng mà Bắc Thần Tà Diễm nói vậy, hắn càng không có cách nào phản bác được, bởi vì hắn thật sự cũng nghĩ đến kiến công lập nghiệp, nhưng hai cái này có mâu thuẫn sao?

Nhìn Viên tướng quân không nói một lời nào, Bắc Thần Tà Diễm chậm rãi vươn tay, một lực đạo vô hình xuất hiện bóp lấy cổ Viên tướng quân.

Hắn khẽ thở dài một hơi, chậm rãi nói: "Xem đi, ngươi vừa độc ác vừa ích kỷ nha! Những lời độc ác của ngươi đã làm tổn thương Diễm, khiến cho Diễm đau đớn khó nhịn! Bản Điện hạ quyết định gϊếŧ ngươi, miễn cho ngươi cả đời này không hề thay đổi, lấy cách nói chuyện, hành động ác độc của ngươi đi làm tổn thương người khác!"

Hắn nói đau đớn khó nhịn, nhưng biểu cảm lại vân đạm phong khinh.

Viên tướng quân bị bóp cổ, suýt nữa phun ra một búng máu!

Đám binh sỹ bị Bắc Thần Tà Diễm cưỡng ép từ "Nhân từ yêu mến", giờ phút này cũng không nhịn được quỳ run lẩy bẩy, một tên võ tướng khác bên người Viên tướng quân, lại bị dọa đến tiểu trong quần, sợ mình bị liên lụy.

Nhìn chúng sinh hoảng sợ với vương triều Bắc Thần, Dạ Mị đại khái hiểu hình tượng nam nhân này trong lòng mọi người là cái gì, hai chữ" ác ma" cũng không thể hình dung được, xem ra hắn đối với mình, thật sự rất khách khí!

Nàng nhìn ánh mắt đám người này đang nhìn về phía trên tay Bắc Thần Tà Diễm đang bóp cổ Viên tướng quân, lặng lẽ lui lại hai bước, xoay người chuẩn bị chạy trốn, phòng ngừa phiền phức.

Lại không nghĩ rằng, nam nhân kia dường như đã sớm cảm giác ra được, răng rắc một tiếng, vân đạm phong khinh bẻ gãy cổ Viên tướng quân.

Sau đó dưới vẻ mặt khϊếp sợ của mọi người, nghiêng đầu nhìn về phía nàng, nàng đã đi được hai bước.

Sắc mặt tuấn mỹ như ma như tà của hắn mang nụ cười, ống tay áo dài nâng lên, hai tay chắp sau lưng, phong thái ưu nhã giống như thần linh, ôn nhu mở miệng:" Cô nương, mời ngươi dừng bước tàn nhẫn lại! Ngươi thật là nhẫn tâm mà, Diễm đã tin ngươi sẽ không rời khỏi trái tim ta, lỡ để ta nhận đau đớn của vạn kiếm đâm xuyên sao?"

Ánh mắt Dạ Mị lạnh lẽo, quay đầu nhìn về phía hắn, ngữ khí lạnh buốt: "Nếu như ta nhất định phải đi thì sao?"
« Chương TrướcChương Tiếp »