Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhất Lộ

Chương 31: Tùy tiện

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trương Tử Đồng đột nhiên cười cười, sau đó cúi đầu chậm rãi quấy cà phê, "Vậy còn ngươi? Cũng cảm thấy hứng thú với Hằng Tín?"

Trong thanh âm cười khẽ của nàng mang theo gợi cảm, Từ Lệ không khỏi cười theo, vẻ mặt chân thành nói: "Ta không dám có hứng thú với Hằng Tín, ta cảm thấy có hứng thú đối với ngươi."

Nếu là người không phải biết hắn, Trương Tử Đồng thật sự sẽ nghĩ Từ Lệ đang mờ ám theo đuổi nàng, nàng không rõ lắm ý tứ trong lời nói này của Từ Lệ, chính là nhìn hắn, dùng ánh mắt ý bảo hắn tiếp tục nói.

"Lúc Hằng Tín đổi chủ thì đến công ty của ta đi." Quả nhiên giống như trong suy nghĩ của Trương Tử Đồng, xét về mặt công việc Từ Lệ chưa bao giờ làm qua loa, hắn luôn muốn trước tiên đem nhân tài kéo đến công ty của mình, mà vài năm nay biểu hiện của Trương Tử Đồng ở Hằng Tín tuyệt đối không làm thất vọng hai chữ "Nhân tài" này.

Lời nói của Từ Lệ là nói thật, nàng chính là không cho ý kiến mà cười cười, sau đó ngẩng đầu, ánh mắt lóe ra lấp lánh sáng rọi, "Ngươi cảm thấy, Hằng Tín đã đổi chủ thì vẫn là Hằng Tin sao?"

Giữa trưa Triệu Thanh Khê không có về nhà, cũng không muốn ăn, vì thế ăn đại chút gì đó ở tiệm ăn gần công ty. Đợi đến buổi chiều khi Triệu Thanh Khê đã thu dọn đồ đạc xong chuẩn bị tan tầm mới nhớ tới Trương Tử Đồng nói sẽ tới đón nàng, nàng đứng tại chỗ của mình ngơ ngác hai giây sau đó mới lại ngồi xuống, sau đó thuận tay cầm một tập văn kiện lên bắt đầu xem.

Lý Chân cùng Lý Hạo Vũ chính thức kết giao, buổi tối muốn đi hẹn hò, sắp tan tầm, lơ đãng nhìn vế phía Triệu Thanh Khê bên này, do dự một chút mới đi lại đây.

"Còn chưa về sao? Thắt lưng bị thương ngươi còn ngồi ở đây lâu như vậy, tự làm khổ mình." Buổi sáng Lý Chân liền cảm thấy sắc mặt của Triệu Thanh Khê có chút không đúng, vừa hỏi mới biết được là thắt lưng đυ.ng vào cạnh bản.

Triệu Thanh Khê cầm văn kiện trên tay nhưng không có xem vào một chút nào, thật khó khăn mới quên đi trong chốc lát hình ảnh Trương Tử Đồng một khi đã xuất hiện ở trong đầu, sẽ bắt đầu càng không ngừng quanh quẩn trong lòng nàng, nghĩ đến rất nhiều lại giống như chưa từng nghĩ gì cả. Đợi cho thanh âm của Lý Chân vang lên mới đánh nát tư duy cô độc của nàng, nàng nhìn qua Lý Hạo Vũ đang đứng chờ, khẽ mỉm cười nói: "Ta sắp về rồi, ngươi mau đi đi, Lý Hạo Vũ cũng đang đợi ngươi."

"Chờ thì chờ thôi." Lý Chân nghe thấy lời nói của Triệu Thanh Khê, liếc mắt nhìn Lý Hạo Vũ một cái, sau đó nói: "Cùng nhau đi đi, để Lý Hạo Vũ đưa ngươi về, đi tàu điện ngầm rất khó chịu a, giờ cao điểm xe taxi cũng không dễ kêu."

"Không cần." Triệu Thanh Khê tươi cười như trước, chính là mang theo một ít bất đắc dĩ không dễ phát hiện, "Ta ngồi xe của người khác về."

"Hứa Tuấn đưa ngươi về sao?" Trên mặt Lý Chân lộ ra tươi cười sáng lạn, nàng hy vọng Thanh Khê và Hứa Tuấn cùng một chỗ, ngoại trừ Hứa Tuấn vĩ đại và đối xử nghiêm túc với Thanh Khê, ít nhất hắn có thể cho Thanh Khê một gia đình bình thường. Lý Chân nhớ tới vị đại mỹ nữ Trương Tử Đồng ở "Thâm Thâm" kia thì vẫn luôn lo lắng cho Triệu Thanh Khê, đặc biệt là sau khi biết các nàng ở cùng một chỗ lại cảm thấy cả người không thoải mái, một nữ hài tử tốt như vậy nếu thật sự cùng một chỗ với nữ nhân khác, cho dù không bài xích cũng sẽ làm cho nàng cảm thấy tiếc nuối.

Triệu Thanh Khê biết suy nghĩ của Lý Chân, lại vẫn thản nhiên nói: "Không phải."

Nụ cười của Lý Chân bị đánh tan, không phải Hứa Tuấn, tất nhiên chỉ có thể là Trương Tử Đồng, cái này nàng cũng không biết nên nói gì, chỉ có thể nói Triệu Thanh Khê chú ý nghỉ ngơi, sau đó cùng Lý Hạo Vũ rời đi.

"Buổi tối muốn ăn cái gì?" Trương Tử Đồng nhìn sườn mặt bình tĩnh của Triệu Thanh Khê, nghiêng người giúp nàng điều chỉnh dây an toàn, chỉnh đến mức độ không làm cho thắt lưng của Triệu Thanh Khê không thoải mái mới ngồi thẳng lên, nghiêng đầu mang theo ý cười hỏi.

"Tùy tiện." Hơi thở của Trương Tử Đồng còn vờn quanh tại chóp mũi của Triệu Thanh Khê, có một chút mùi nước hoa thản nhiên, nàng cụp mắt, che dấu một chút thật nhỏ khẩn trương cùng không biết làm sao.

Trương Tử Đồng tựa hồ đã nhận ra Triệu Thanh Khê cố ý né tránh, ý cười rút đi, nàng nâng gương mặt Triệu Thanh Khê lên, đôi mày thanh tú nhẹ cau lại, "Tùy tiện là cái gì? Không cần nói tùy tiện với ta. Ta muốn biết rõ ràng ngươi thích cái gì, muốn cái gì, như vậy ta mới có thể cho ngươi thứ tốt nhất đối với ngươi."

Thứ tốt nhất đối với nàng. Ngay cả chính nàng cũng không biết đó là cái gì, thử hỏi Trương Tử Đồng làm sao cho nàng được? Triệu Thanh Khê nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đôi mắt sáng ngời ôn nhu mà lưu luyến của Trương Tử Đồng, rốt cục mở miệng, "Ngươi quyết định đi."

Ta thích đem quyền lựa chọn giao cho ngươi, ta muốn ngươi làm quyết định, không hơn.

Trương Tử Đồng không thể lý giải Triệu Thanh Khê, "Ngươi quyết định đi" Cùng "Tùy tiện" Có cái gì khác nhau, hay là đối với nàng mà nói chính mình liền thật sự không là gì cả. Nàng không muốn nghĩ về Triệu Thanh Khê như vậy, ít nhất không muốn tin đây là ý tưởng chân thật nhất của Triệu Thanh Khê. Nàng tình nguyện tin rằng Triệu Thanh Khê chính là đang do dự cùng giãy dụa, giống như những gì chính mình từng trải qua, muốn tới gần lại sợ hãi, muốn rời đi lại không nỡ. Vào lúc này Trương Tử Đồng không muốn làm nhiều chuyện để kích động ảnh hưởng đến Triệu Thanh Khê, nàng muốn cho người kia có quy trình từng bước một, để cho người kia tận lực bình thản để chấp nhận phần tình cảm làm cho người ta có chút khó hiểu kia, không đến mức gặp nhiều thống khổ gập nghềnh trong tâm lý.

Buổi tối Trương Lâm gọi điện thoại nói xin lỗi Triệu Thanh Khê, hỏi Triệu Thanh Khê có bị thương làm sao hay không, nàng thấy Thanh Khê bị thô lỗ đẩy vào cạnh bàn, còn thấy Thanh Khê vì nàng mà thiếu chút nữa uống sau ờ quán bar, nàng biết tối đó nếu không phải Trương Tử Đồng xuất hiện đúng lúc các nàng sẽ gặp nhiều nguy hiểm. Triệu Thanh Khê không có nói với nàng thắt lưng bị thương, chỉ nói không có chuyện gì.

"Bằng hữu kia của ngươi tên gì a?" Trong điện thoại đột nhiên Trương Lâm hỏi.

Triệu Thanh Khê suy nghĩ một chút mới nghĩ ra bằng hữu nàng nói đến là ai, "Trương Tử Đồng."

"Trương Tử Đồng? Ngươi đang ở trong nhà nàng, đúng không?" Lúc Triệu Thanh Khê vừa dọn đến nhà Trương Tử Đồng thì Trương Lâm đã biết, chính là lúc ấy Triệu Thanh Khê chỉ nói ở trong nhà một bằng hữu là nữ, những cái khác nàng chưa từng tiết lộ một chút, Trương Lâm cũng chỉ đoán. Hơn nửa đêm một nữ nhân một mình chạy tới quán bar, vậy nhất định là bằng hữu tốt lắm mới có thể làm như vậy, mà Trương Lâm làm bạn học bốn năm với Triệu Thanh Khê nên biết rất rõ tính cách của nàng, nếu không phải người thập phần thân mật, chỉ sợ Triệu Thanh Khê thà tiếp tục uống rượu hoặc thẳng thắng đánh nhau một trận cũng không muốn cầu cứu người khác.

"Ân."

"Ngày mai gặp nhau đi, ta mời ngươi ăn cơm, cũng gọi nàng đến, xem như là tiệc ta cảm ơn các ngươi."

Thanh Khê vốn không muốn đi, bất đắc dĩ là Trương Lâm cứng rắn nói Triệu Thanh Khê có phải còn không chịu tha thứ nàng cho nên mới không nhận lời mời của nàng hay không, thậm chí lấy tình bạn bốn năm ra đe dọa, rốt cục cuối cùng nhận được sự đồng ý của Triệu Thanh Khê.

Ngày hôm sau ở nơi hẹn trước, Trương Lâm thấy Triệu Thanh Khê đến một mình, vì thế hỏi: "Sao chỉ có một mình ngươi đến a, Trương Tử Đồng đâu?"

"Công ty của nàng có việc, đi không được."

Những lời này là sự thật, Trương Tử Đồng thật sự là bị chuyện của công ty biến thành mỗi ngày đều bề bộn nhiều việc, nhưng không phải ngay cả thời gian để ăn một bữa cơm cũng không có, nàng chính là không muốn đến. Buổi sáng Triệu Thanh Khê có nói với nàng chuyện Trương Lâm mời nàng ăn cơm, nàng không hề nghĩ ngợi liền dùng khẩu khí cứng ngắc nói từ chối, Triệu Thanh Khê thấy bộ dáng nàng không quá cao hứng, liền không có hỏi lại. Lúc trước Trương Tử Đồng cũng không biết Trương Lâm là ai, vừa nghe nói bằng hữu của Triệu Thanh Khê muốn mời nàng ăn cơm còn rất cao hứng, đợi đến khi biết Trương Lâm chính là nữ nhân tối hôm trước cùng Thanh Khê uống rượu ở quán bar mới đột nhiên thay đổi sắc mặt, nữ nhân kia chẳng những làm cho Thanh Khê lâm vào nguy hiểm thiếu chút nữa uống say, còn làm hại Thanh Khê bị thương thắt lưng, Thanh Khê là bạn học của Trương Lâm, cho nên dù liên lụy bị thương cũng có thể cười nói không sao cả, nhưng nàng không phải, nàng cùng Trương Lâm không có một chút quan hệ nào, nàng không cần phải rộng lượng tha thứ cho một người làm thương tổn đến Triệu Thanh Khê.

Mặc dù có chút tiếc nuối khi không thể gặp được người có thể thân thiết với Triệu Thanh Khê như Trương Tử Đồng, Trương Lâm vẫn như cũ thật cao hứng, không ngừng hỏi chuyện về Trương Tử Đồng, Triệu Thanh Khê đều chỉ trả lời đơn giản, cũng không nói chi tiết.

"Ngươi làm hòa với Ngụy Khải rồi sao?" Ngụy Khải chính là người "Bạn trai khốn kiếp" làm cho Trương Lâm phải mua say ở quán bar, Triệu Thanh Khê không muốn tiếp tục trả lời câu hỏi của Trương Lâm về Trương Tử Đồng, vì thế chuyển đề tài.

Quả nhiên, Trương Lâm vừa nghe đến vấn đề này liền quên hết những đề tài vừa rồi, có chút ngượng ngùng gật gật đầu, "Kỳ thật chuyện chia tay ta cũng có sai." Sau đó nàng còn nói, "Hôm trước thực xin lỗi a, ta không nên tìm ngươi đến quán bar uống rượu, còn xúc động gây chuyện. Ngụy Khải nói đúng, ta vẫn luôn làm việc theo cảm tính, bất kể hậu quả."

"Khôngsao, ngươi có thể làm hòa với Ngụy Khải là tốt rồi." Triệu Thanh Khê cười cười,trong mắt lại mang theo một chút mê mang. Làm việc theo cảm tính, bất kể hậuquả, đây là đang nói chính mình, hay là đang nói Trương Tử Đồng? Hoặc các nàngđều là như vậy, không thể kết luận tương lai, lại muốn có được hiện tại, có vàiphần xúc động, có vài phần sợ hãi, tiến thoái lưỡng nan.
« Chương TrướcChương Tiếp »