Chương 13

Một chỗ khác, Diệp Sở cùng Phó Điềm Điềm cùng đi vào Metro-Gold.

Trong phòng hội sở Metro-Gold kim bích huy hoàng, náo nhiệt phi phàm, kịch liệt âm thanh hết đợt này đến đợt khác, thật không hổ là một trong những câu lạc bộ đêm nổi danh nhất Bến Thượng Hải.

Ánh đèn mờ ảo, nam nữ tùy ý đùa cợt, mùi rượu trong không khí, vị son phấn hòa trộn với nhau, đây là thế giới của người trưởng thành.

Phó Điềm Điềm vừa vào liền ngây người, chỗ này lớn như vậy, nàng phải đi đâu tìm đôi gian phu da^ʍ phụ kia?

Phó Điềm Điềm kéo tay Diệp Sở: "A Sở, nơi này thật lớn, ta nên làm cái gì bây giờ?"

Đừng nhìn ngày thường Phó Điềm Điềm tùy tiện, kỳ thật vẫn là thiếu nữ mười lăm tuổi, lần đầu tới chỗ ăn chơi, còn là tới bắt gian, đương nhiên sẽ khẩn trương.

Mà Diệp Sở thì khác, đời trước Diệp Sở trải qua việc Diệp gia suy tàn, người thân đều chết, mặc kệ trường hợp gì, Diệp Sở đều có thể thong dong đối mặt.

Diệp Sở nhìn về phía Phó Điềm Điềm: "Đừng hoảng hốt, Điềm Điềm, ta ở đây đâu." Tâm Phó Điềm Điềm lập tức yên ổn, nàng tin tưởng A Sở.

"Nhưng mà..." Phó Điềm Điềm nhìn quanh bốn phía, cực kì buồn rầu, "Ghế lô nơi này thật giống nhau, rất hoa mắt."

Đời trước Diệp Sở cùng Phó Điềm Điềm đi bắt gian, cho nên nàng biết phụ thân Phó Điềm Điềm cùng vũ nữ Chương Tâm Lị ở ghế lô nào.

Nhưng là, lần này Diệp Sở sẽ không để Phó Điềm Điềm lỗ mãng xông vào, nàng nghĩ tới một biện pháp khác càng tốt dùng.

"Điềm Điềm, biểu ca* của ta nhận thức lão bản của Metro-Gold. Ta đi hỏi giúp ngươi một chút đi."

*biểu ca: Anh họ đằng ngoại.

Biểu ca của Diệp Sở, Tô Minh Triết là cái hoa hoa công tử*, thường xuyên ra vào hội sở. Xác thật Tô Minh Triết có vài phần giao tình với lão bản của Metro-Gold, Diệp Sở liền dùng cớ này giữ lại Phó Điềm Điềm.

* hoa hoa công tử: thiếu gia ăn chơi.

Sau khi sắp xếp tốt cho Phó Điềm Điềm, Diệp Sở liền đi ghế lô của Chương Tâm Lị.

Nàng kiên nhẫn chờ ở bên cạnh, một lát sau, rốt cuộc Chương Tâm Lị cũng đi ra.

Diệp Sở đi theo nàng, nhìn Chương Tâm Lị vào toilet, Diệp Sở hơi hơi mỉm cười, thời cơ tới rồi.

Chương Tâm Lị hừ ca đi vào, mấy ngày hôm trước nàng vừa mới gọi điện thoại đi Phó gia, khıêυ khí©h nữ nhân vô dụng kia, nàng sắp thượng vị*, tâm tình của nàng sao có thể không tốt được?

*thượng vị: lên chức. Ý là nàng sắp trở thành phu nhân Phó gia.

Chương Tâm Lị nhìn gương, càng xem càng vui mừng, không ngăn được ý cười nổi lên đuôi lông mày khóe mắt. Mà đang lúc Chương Tâm Lị đắc ý...

Đèn toilet đột nhiên tắt!

Chương Tâm Lị sửng sốt, xung quanh rơi vào vào hắc ám.

Bang một tiếng, cửa cũng đóng.

Chương Tâm Lị còn chưa ý thức được không thích hợp, thầm mắng: "Thật xui xẻo, sao đèn lại hỏng rồi?"

Đột nhiên, thanh âm sâu kín vang lên trong yên tĩnh: "Chương Tâm Lị, ngươi hại ta thật thảm a."

Bỗng nhiên nghe thấy thanh âm này, Chương Tâm Lị khϊếp sợ, nàng sợ hãi nói: "Ai đang giả thần giả quỷ?"

Diệp Sở cười lạnh một chút, đè thấp thanh âm tiếp tục nói: "Ta là Hiểu Mai a, chúng ta từng cùng làm vũ nữ ở Bắc Bình a."

"Ngươi còn lừa hết tiền của ta, ta không có tiền trả nợ, chỉ có thể thắt cổ tự sát, tất cả đều do ngươi ban tặng!"

Trong bóng đêm từng câu từng chữ phá lệ rõ ràng, Chương Tâm Lị vô cùng hoảng sợ, là Hiểu Mai, là hồn Hiểu Mai tới trả thù nàng.

Chương Tâm Lị vốn làm vũ nữ ở Bắc Bình, cùng Hiểu Mai là bạn tốt, Hiểu Mai liều mạng kiếm tiền vì trả nợ trong nhà, mà Chương Tâm Lị lại lừa hết Hiểu Mai tiền, làm hại Hiểu Mai thắt cổ tự sát.

Sau Chương Tâm Lị liền tới Thượng Hải, làm vũ nữ ở Metro-Gold.

Thanh âm Chương Tâm Lị run rẩy: "Hiểu Mai, ta xin lỗi ngươi, ngươi thả ta đi, mỗi năm ta đều sẽ hóa vàng mã cho ngươi."

Lúc này Chương Tâm Lị hoàn toàn không hoài nghi có người trêu cợt nàng, bởi vì chuyện nàng làm vũ nữ ở Bắc Bình không ai biết cả, ngay cả chuyện lừa Hiểu Mai tiền cũng không từng nói với người khác.

Chương Tâm Lị nhận định, có thể nói ra lời này nhất định là hồn của Hiểu Mai.

Huống chi ở trong bóng đêm, sự sợ hãi sẽ phóng đại gấp trăm lần, cho dù cảm giác đến cái gì, chỉ biết suy nghĩ đến phương diện tệ hơn.

"Nghe nói gần đây ngươi lại leo lên kẻ có tiền, Chương Tâm Lị, ngươi hại chết ta, lại có thể sống thoải mái như vậy, ta tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi!"

Vì kinh sợ Chương Tâm Lị, Diệp Sở đề cao ngữ điệu, thanh âm cũng vang vài phần.

Chương Tâm Lị nhớ tới phụ thân Phó Điềm Điềm, nàng sợ hãi nói: "Hiểu Mai, ta......"

"Nếu ngươi cùng nam nhân này ở bên nhau, ta sẽ quấn lấy ngươi cả đời!"

"Ngươi hại ta, ta sẽ không để ngươi sống tốt!"

Diệp Sở giọng nói biến đổi: "Chương Tâm Lị, ta thật khổ a, ngươi tới bồi bồi ta đi..."

Chương Tâm Lị sợ hãi hét lên, "Ngươi đừng tới tìm ta...", Nàng mở cửa toilet ra, chật vật chạy đi ra ngoài.

Chương Tâm Lị thét chói tai chạy về ghế lô, đυ.ng phải một người. Chương Tâm Lị ngẩng đầu, phát hiện phụ thân Phó Điềm Điềm đứng ở đó.

Phụ thân Phó Điềm Điềm thấy Chương Tâm Lị lâu không trở về, liền đi ra ngoài tìm nàng, không ngờ gặp được ở đây. Hắn bắt lấy cánh tay Chương Tâm Lị, kêu một tiếng: "Lị Lị."

Trong đầu Chương Tâm Lị xuất hiện lời Hiểu Mai vừa nói, nàng cực kì sợ hãi, hét lên, ném tay hắn ra: "Về sau chúng ta không cần gặp lại!"

Phụ thân Phó Điềm Điềm ngơ ngẩn đứng tại chỗ, còn Chương Tâm Lị đã sớm chạy xa.

Sau khi Chương Tâm Lị rời đi một lát, Diệp Sở cũng đi ra toilet.

Diệp Sở đi tìm Phó Điềm Điềm, Phó Điềm Điềm vừa thấy Diệp Sở, đầy mặt vui mừng: "Vừa rồi vũ nữ kia điên cuồng chạy ra, không biết còn tưởng rằng nàng gặp được quỷ."

Diệp Sở cười cười, còn không phải là gặp quỷ sao? Chương Tâm Lị chột dạ, mới có thể cho rằng là hồn ma Hiểu Mai tìm nàng báo thù.

Đột nhiên Phó Điềm Điềm không nói nữa, Diệp Sở theo ánh mắt Phó Điềm Điềm xem qua, thấy Phụ thân Phó Điềm Điềm thất hồn lạc phách đi ra.

Phó Điềm Điềm cười lạnh: "Hắn lo lắng tình nhân của hắn đi, tại sao không lo lắng cho mẫu thân một chút? Mấy ngày nay mẫu thân lấy nước mắt rửa mặt, hắn đều coi như không thấy."

"Dù sao ta cũng không nghĩ lại để ý đến hắn." Phó Điềm Điềm quay đầu, không hề xem phụ thân.

Diệp Sở nắm chặt tay Phó Điềm Điềm, xem như an ủi. Đời này, Chương Tâm Lị không có bước vào cửa Phó gia, Phó Điềm Điềm sẽ không buồn bực không vui, Diệp Sở hy vọng nàng vĩnh viễn đều tươi cười.

Xử lý xong những việc này, thời gian đã không còn sớm. Phó Điềm Điềm cùng Diệp Sở dù sao cũng là hai nữ học sinh, không thể ở bên ngoài lâu lắm.

Xuyên qua đám người, trải qua sân nhảy, bên tai truyền đến tiếng ca. Metro-Gold hàng đêm sênh ca, nhưng Diệp Sở chỉ cảm thấy ầm ĩ.

Nàng lôi kéo Phó Điềm Điềm đi ra ngoài, bước chân nhanh hơn.

Vừa đến cửa, Phó Điềm Điềm bước chân dừng lại: "Di, người kia thật quen mắt."

"Giống như lần trước ở trà lâu gặp qua..."

Diệp Sở giương mắt nhìn lại, nơi đó đứng một người nam nhân. Ngũ quan hắn lãnh ngạnh, trên mặt giống như bao phủ một tầng băng, hình dáng môi thật tinh xảo, lại không thích cười.

Metro-Gold náo nhiệt như vậy, hắn lại không bị dụ hoặc. Mặc dù bốn phía thanh âm ầm ĩ, cũng chỉ có thể khiến hắn càng thêm lạnh lùng.

Diệp Sở ngơ ngẩn, người nọ đích xác thật quen mắt. Xong rồi, vì sao lại gặp được hắn ở chỗ này?

Chân nàng cương tại chỗ.

***

Hội sở Metro-Gold, Lục Hoài ngồi ở ghế lô uống rượu.

Brandy rót vào bụng, một ly lại một ly, miễn cưỡng rửa bớt cảm giác chán ghét vừa dâng lên.

Lục Hoài không hề say bởi Brandy, tương phản, tính cảnh giác của hắn vẫn rất cao. Thân là Thiếu soái, rất nhiều người muốn tính mạng của hắn, nguy hiểm thường đến trong lúc lơ đãng.

Lục Hoài đặt ly xuống, nhàn nhạt nói: "Đi thôi."

Chu phó quan lập tức đi theo.

Bọn họ vừa mới ra khỏi cửa Metro-Gold, gió lạnh thổi tới, gió đêm dường như mang theo không khí chết chóc.

Phía sau truyền đến thanh âm của một nữ hài.

"Di, người kia thật quen mắt."

"Giống như lần trước ở trà lâu gặp qua......"

Lục Hoài nhận thấy được có ánh mắt từ bên phải truyến đến, sắc mặt hắn lạnh vài phần.

"Ta nhớ ra rồi!" Phó Điềm Điềm vỗ đầu, "Là Lục Tam thiếu mà Tống Thiến Như theo đuổi kia!"

Phó Điềm Điềm nâng lên thanh âm, bị Lục Hoài nghe xong rõ ràng. Thần sắc Lục Hoài không đổi, hơi thở quanh người lại càng lạnh.

"Hư."

Thanh âm Diệp Sở phóng nhẹ, muốn lôi kéo Phó Điềm Điềm nhanh chóng rời đi. Nàng biết Lục Hoài nhớ rõ thanh âm của nàng, cũng không muốn bị hắn nhận ra.

Đời trước ở chung lâu dài cùng Lục Hoài, Diệp Sở hiểu được, Lục Hoài không thích người khác nghị luận hắn. Càng không cần nói, vừa rồi Phó Điềm Điềm nói đến tai tiếng khó nghe.

Tuy các nàng chỉ là hai nữ học sinh, nhưng Lục Hoài âm tình bất định, có lẽ sẽ giống như ở quán trà ngày ấy, không chút lưu tình mà trào phúng.

Nhưng Diệp Sở cùng Phó Điềm Điềm còn chưa kịp đi, Lục Hoài nghiêng đầu.

Phó Điềm Điềm còn đứng ở nơi đó, Diệp Sở lại đang lôi kéo nàng rời đi. Động tác của Diệp Sở có chút lớn, tựa hồ hấp dẫn sự chú ý của Lục Hoài.

Giây tiếp theo, tầm mắt hắn dừng ở trên người Diệp Sở.

Đỉnh đầu Diệp Sở đội mũ rộng, mặc một bộ trang phục đen nhánh, ngón tay trắng nhỏ nắm chặt cánh tay nữ hài bên.

Ngón tay tinh tế, trơn bóng trắng nõn trên da thịt hơi hơi phiếm hồng.

Diệp Sở sửng sốt, vừa lúc nhìn thẳng hắn. Trái tim căng thẳng, chân cứng đờ tại chỗ.

Khuôn mặt Lục Hoài lạnh lùng, môi cực mỏng, có lẽ do không cười, mang theo vài phần sắc bén.

Vì an toàn sinh mệnh của nàng, Diệp Sở không dám mở miệng, nàng sợ Lục Hoài nhận ra nàng là ai. Nhưng trước loại tình huống này...

Nếu không làm gì cả, Diệp Sở mới thật sự lo lắng.

Hơi suy tư, khóe miệng Diệp Sở giơ lên, hướng về phía hắn lộ ra một cái tươi cười.

Cổ nàng thon dài, bị phía sau ánh đèn chiếu đến càng thêm trắng nõn. Trên khuôn mặt nhỏ trắng nõn, đôi mắt nàng cực sáng, môi không cần son cũng đỏ.

Nụ cười này có chút xấu hổ, lại gãi đúng chỗ ngứa mà giảm bớt không khí.

Lục Hoài tầm mắt ở trên mặt Diệp Sở dừng vài giây, liền thu hồi. Khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng, giống như không hề nghi ngờ.

Diệp Sở thở dài nhẹ nhõm một hơi, hắn không nhận ra nàng.

Lúc trước, Lục Hoài nhờ Thẩm Cửu tìm nàng, chắc là vì chuyện trên đường White. Diệp Sở không xác định Lục Hoài có muốn gϊếŧ nàng hay không, cho nên rất khẩn trương.

May mà đêm đó đèn đường hỏng rồi, lại không có ánh trăng, Lục Hoài chưa nhìn đến mặt nàng.

Trong lúc Diệp Sở nghĩ tới nghĩ lui, cửa xe đã mở, Lục Hoài xoay người vào trong xe.

Nữ hài vừa rồi kia, trong ánh mắt của nàng tựa hồ mang theo sợ hãi, nhưng đối mặt cái nhìn chăm chú của hắn, lại không hề né tránh. Nếu hắn không nhìn sai, tư thái của nàng thật sự rất bình tĩnh.

Trước mắt Lục Hoài hiện lên khuôn mặt nhỏ tinh xảo, trắng nõn của Diệp Sở, không để nàng ở trong lòng.

Bình tĩnh? Lục Hoài suy tư nhìn ngoài cửa sổ.

Cứ việc uống rất nhiều rượu, ý thức của hắn vẫn thanh tỉnh.

Không lâu trước đây, trên đường White, Lục Hoài từng gặp nguy hiểm. Ngẫu nhiên được một nữ hài cứu, hắn mới có thể an toàn rời đi.

Mà nữ hài kia, lá gan rất lớn, phản ứng rất nhanh, hành vi thong dong......

Tựa hồ nghĩ tới cái gì, băng sương trên mặt Lục Hoài đột nhiên biến mất, khóe miệng gợi lên.

Hắn nghiêng nghiêng đầu, cười.

-------------------

Tác giả: Tiểu kịch trường

Sau khi tìm được Diệp Sở.

Lục Hoài: "Ngươi đang trốn ta? Ân?"

Diệp Sở: "Tam thiếu...... Đêm nay buông tha ta đi."