Chương 25: Thiên tài

Dịch: An Linh

Đàm Mặc đến thi! Cái thằng ngốc lại còn khuyết tật đó mà cũng đi thi hả?

Cả đám học sinh lớp 13 đều bị sốc, những học sinh lớp khác đến xem náo nhiệt cũng rất ngạc nhiên.

Lúc Kiều Lam nhìn thấy Đàm Mặc trong nắng sớm, trái tim luôn treo lơ lửng trên không rốt cuộc cũng hạ xuống.

Lúc cô đưa vở ghi chép cho Đàm Mặc thì đến ngày thứ hai Đàm Mặc mới trả lại,. Cậu cũng chưa từng nói với Kiều Lam, cũng chưa bao giờ nói là mình sẽ không tham gia kì thi lần này, tất cả đều là Kiều Lam tự phỏng đoán.

Cuối cùng Đàm Mặc cũng đến.

Trong hàng ngàn học sinh ở đây chỉ Kiều Lam thực sự hiểu rõ, Đàm Mặc có thể đi một bước nhỏ như vậy tự mình bước ra khỏi thế giới riêng của cậu suy cho cùng có bao nhiêu khó khăn.

Phòng thi của Đàm Mặc ở lầu một, được chủ nhiệm lớp sắp xếp riêng.

Mấy ngày trước Đàm Mặc có đến tìm giáo viên chủ nhiệm nói cậu muốn tham gia kì thi tháng lần này. Chủ nhiệm lớp sững sờ hồi lâu mới vội vàng báo lại cho hiệu trưởng, vì Đàm Mặc không thể lên lầu nên mới sắp xếp thi ở lầu một để Đàm Mặc thuận tiện di chuyển.

Kiều Lam cũng muốn đưa Đàm Mặc đến phòng thi nhưng vừa đi đến chân cầu thang thì Đàm Mặc đã ngừng lại, tai thấy nghe tiếng động đến xem náo nhiệt của những bạn học không quen biết, nét mặt vẫn không mang một chút cảm xúc nói với Kiều Lam.

"Cậu lên đi."

Không để cô đưa đi sao?

Kiều Lam cúi đầu nhìn Đàm Mặc, dù ánh mắt cậu không dao dộng nhưng nhìn ra được sự cố chấp.

"Được thôi"

Kiều Lam nhìn thời gian còn năm phút nữa là bắt đầu thi.

"Vậy tớ lên trước đây."

Đàm Mặc ngồi dưới cầu thang đến lúc không nhìn thấy bóng dáng Kiều Lam nữa mới bắt đầu rời đi, tìm được vị trí phòng thi và chỗ ngồi.

Bạn học ngồi xung quanh khó tránh khỏi liếc nhìn Đàm Mặc nhiều hơn, nhất là trong một lớp lại có đến hai học sinh lớp 13. Ai ai cũng đầy tò mò, học sinh đến tham gia thi phần lớn là mang theo sách may ra còn có cái để xem một, hai lần trước khi thi. Nhưng trên bàn Đàm Mặc lại hoàn toàn trống trơn ngoại trừ hai cây bút.

Sao Đàm Mặc lại đến vậy, cậu ta tới không phải là lãng phí tiền giấy thi sao?

Kiều Lam ở một đầu khác, cô và Đàm Mặc thi chung một tòa nhà nhưng phòng cô ở lầu ba. Sau khi tách ra với Đàm Mặc, lúc đi lên tình cờ gặp Hách Anh.

Hách Anh lại sáp đến chào hỏi thì biết được Kiều lam cũng thi ở lầu ba, cậu nhất thời ngạc nhiên cùng hớn hở. Chờ đến lúc vào phòng thi, Kiều Lam mới nói bái bai rồi bước vào phòng bên cạnh.

Hách Anh: ...

Cái này cũng quá ngạc nhiên rồi, căn bản là không chung phòng thi.

Ài, cho dù có thi chung phòng cũng không có khả năng trùng hợp ngồi trước cậu.

Chỉ có thể cầu nguyện rằng người ngồi phía trước hoặc phía sau lần này vẫn là học bá.

Kiều Lam cầm theo giấy bút trở lại phòng thi.

Chương trình học của lớp 10 nhiều nhất, môn thi cũng nhiều, tổng cộng tám môn nội trong hai ngày phải thi xong, có thể tưởng tượng ra được thời gian thi gấp rút thế nào.

Vẫn như trước, buổi sáng là hai môn Vật lí và Toán.

Một môn là Kiều Lam có hơi lo lắng, một môn là Kiều Lam nắm chắc.

Nhưng bài thi lần này so với thi giữa kì lần trước rõ ràng khó hơn nhiều, Kiều Lam có chút thấp thỏm, cái cảm giác này vẫn cứ kéo dài đến lúc phát bài thi, Kiều Lam cầm bút lên bắt đầu làm bài.

......

Càng làm càng thấp thỏm.

Sau lại thoáng như suy sụp.

Giữa trường với trường sao có thể chênh lệch đến mức này?

Đề Vật lý, thực sự, quá khó rồi.

Trước kia Kiều Lam cũng từng học phổ thông ở tỉnh S, mặc dù không học ở trường trung học XX nhưng cũng đã từng làm bài thi của trung học XX, lúc đó cũng đâu cảm thấy trầy trật như vậy chứ.

Bài Vật lí lần trước Kiều Lam được hơn 140 điểm, cứ xem như là dễ đi. Nhưng lần này đến lúc thu lại bài thi cuối cùng, trong lòng Kiều Lam thực sự không có một chút chắc chắn nào hết.

Thầy giám thị còn chưa đi, trong lớp đã bắt đầu nhao nhao thảo luận.

"Ôi trời ạ, đề này quá khó luôn đó."

"Tôi còn tưởng đề này không đến mức nên chuyển qua làm câu sau, cmn ai biết được nhìn hết một hàng cũng không có mấy câu làm được."

"Thôi xong tôi thấy đợt này cũng không cách nào đạt tiêu chuẩn đâu...Cái đề này cũng quá biếи ŧɦái rồi..."

Xung quanh ồn ào bàn tán cũng không khiến Kiều Lam dễ chịu được mấy. Trong phòng thi cô chỉ quen có ba người, đều là cùng lớp nhưng thành tích của ba người này thậm chí còn không được xếp trong top 10.

Nếu lúc này Trần Diệu Dương hay Bùi Ninh cũng nói một câu khó quá, có lẽ Kiều Lam sẽ cảm thấy mình được an ủi một chút.

Khó thì khó nhưng vẫn cười lên đối mặt với môn tiếp theo.

Với môn toán, Kiều Lam thật ra cũng không lo lắng mấy, lúc trước học phổ thông, môn Toán của Kiều Lam cũng rất nổi trội, sau đó học Văn lại càng kéo khoảng cách với các bạn cùng lớp nên về sau lên đại học cũng là học những môn liên quan đến toán.

Sau khi bắt đầu làm bài thi Toán, Kiều Lam đã có đánh giá được sơ bộ.

Đề lần này cho dù là trung học XX chắc chắn cũng rất khó vượt qua bài thi này, trường trung học XX có thể cũng muốn khảo sát học sinh nhưng đề lần này còn khó hơn gấp mấy lần so với bình thường.

Trong bài thi giữa kì lần trước Kiều Lam làm xong bài vẫn còn dư gần 20 phút, lần này hoàn toàn không đủ thời gian vẫn còn câu hỏi nhỏ của hai câu cuối còn chưa làm xong.

Chắn chắn là không có chuyện được 150 điểm. Dẫu sao cũng bị mất bảy điểm, hơn nữa Kiều Lam cũng không tự tin với đáp án của câu cuối trong phần trắc nghiệm.

Nhưng đổi lại cô không quá lo về môn Toán, ba người học toán tốt nhất trong lớp là cô, Bùi Ninh còn có Trần Diệu Dương. Hơn một tháng Kiều Lam cũng có phần hiểu rõ được môn toán của hai người họ vẫn kém cô một chút, nói cho cùng cô cũng hơn họ ba năm cơ sở.

Kiều Lam vẫn chưa làm xong mà hẳn là hai câu này cô cũng không làm được.

Chênh lệch giữa đợt thi tháng lần này so với thi giữa kì lần trước cũng có thể thấy rõ qua phản ứng của học sinh, một buổi sáng thi hai môn mà chỉ vừa thu bài thi lại mọi người ai cũng bắt đầu la ó.

Kiều Lam bước ra khỏi phòng thi gặp được mấy bạn học cùng lớp, sáp tới gần cô để hỏi đáp án, đối chiếu được mấy câu cũng không nói nổi nữa vừa xoay người là chạy

Kiều Lam xuống lầu dưới tìm được phòng thi của Đàm Mặc, cậu đang lặng lẽ ngồi một chỗ.

Đàm Mặc có thói quen sau khi mọi người đi hết mới rời đi.

Kiều Lam đi vào, có vài bạn học vẫn chưa đi tò mò nhìn lại. Kiều Lam cũng không để ý, bước đến ngồi trước chỗ Đàm Mặc đợi cùng cậu.

"Sao rồi"

Kiều Lam hạ giọng nói nhỏ.

Câu này quá chung chung, nhất thời Đàm Mặc nghe không hiểu, là hỏi tình trạng cơ thể hay là làm bài thi thế nào?

Kiều Lam nhìn thấy Đàm Mặc sững sờ một lúc mới kịp phản ứng lại, nói chuyện với Đàm Mặc không thể hỏi mơ hồ như vậy, nhất định phải hỏi rõ ràng. Có thể là do hôm nay làm bài thi bối rối nên đầu óc chưa theo kịp.

"Bài thi, cậu thấy nó khó không."

Đàm Mặc thành thật lắc đầu

"Không khó"

Có lẽ cảm thấy mình nói hơi ít lại thêm một câu.

"Rất dễ."

Kiều Lam thiếu chút nữa bị Vật lí ép muốn khùng: ....

Được rồi, cuối cùng cô cũng hiểu được sự khác biệt giữa người thông minh trong những người bình thường và thiên tài còn lớn hơn so với những gì cô nghĩ.

Có lẽ sự hụt hẫng trên mặt Kiều Lam quá rõ ràng nên ngay cả Đàm Mặc cũng có thể lờ mờ nhận ra, tạm thời cậu không tìm ra được lí do, chỉ có thể thấy tâm trạng của cô không được tốt lắm.

Đàm Mặc nghĩ một lúc, sau một lúc lâu mới chần chừ nói.

"Cậu không vui?"

Đàm Mặc thực sự có thể cảm nhận được cảm xúc của cô?

Kiều Lam ngẩn người suy nghĩ bị đứt quãng sau một giây mới vội vàng nói: "Cũng không phải là không vui, chỉ là cảm thấy thi không được tốt, bài thực sự rất khó."

Đàm Mặc cuối cùng cũng hiểu được tại sao lúc cậu nói khá dễ, Kiều Lam lại có biểu cảm như vậy.

Kỳ thực cậu không biết an ủi người khác, chỉ có thể dùng logic để phân tích cho Kiều Lam hiểu.

"Cậu là người đứng nhất khối mà còn thấy bài khó thì những người khác càng cảm thấy khó hơn."

Cho nên không cần phải bận tâm.

Đây là câu dài nhất mà Đàm Mặc nói với Kiều Lam.

Kiều Lam nhìn Đàm Mặc đang nghiêm túc giải thích cho cô, tâm trạng không vui vì thi không tốt cũng biến mất từng chút từng chút một

"Thực ra tớ cũng không phải lo lắng cho người khác, chỉ là có chút lo về Trần Diệu Dương. Hai môn Lí, Hóa của cậu ta rất tốt. Tớ không muốn thua cậu ta."

Trong giây lát mắt Đàm Mặc như ngưng một lớp băng.

Khó tránh khỏi lại nghĩ đến những lời đồn của một vài bạn học lúc trước.

Là vì muốn ngồi cùng bàn với Trần Diệu Dương hay bởi vì quá để ý Trần Diệu Dương?

Kiều Lam thấy cậu nhìn cô chăm chú.

"Sao vậy?"

"Tại sao chỉ riêng Trần Diệu Dương là cậu không muốn thua?"

"Bởi vì thành tích trước đây không tốt nên Trần Diệu Dương xem thường tớ."

Còn ngầm cho phép cả đám người giễu cợt cô, cho dù lúc trước là bị Tần Dương bắt nạt cũng không khiến người khác chán ghét như Trần Diệu Dương.

Đàm Mặc không hài lòng với câu trả lời này.

Kiều Lam ý muốn nói vì trước đây Trần Diệu Dương xem thường cô nên cô mới ghét Trần Diệu Dương. Do đó cô không muốn thua cậu ta, nhưng Đàm Mặc lại suy ra một tầng nghĩa khác.

Bởi vì thi không tốt sẽ khiến Trần Diệu Dương xem thường nên mới muốn vượt qua Trần Diệu Dương làm cậu ta để mắt đến.

Cho dù Kiều Lam để tâm cũng không nghĩ đến Đàm Mặc sẽ hiểu theo tầng nghĩa này, cô đứng lên cười nói.

"Trong phòng hết người rồi chúng ta đi thôi" Dứt lời lại nhìn Đàm Mặc.

"Làm bài thi viết nhiều như vậy tay cậu có mỏi không, hay để tớ đẩy cậu đi nhé."

Đàm Mặc siết chặt hai tay, một lát sau mới thấp giọng nói được.

Dịch: An Linh

Các môn buổi chiều Kiều Lam tương đối thả lỏng nhưng cũng chỉ là tương đối thôi.

Hai môn Chính trị và Lịch sử cũng xem như là thế mạnh của Kiều Lam, nhưng vốn ban đầu là bài thi 100 điểm mà về sau đổi thành 150 điểm. Thang điểm mỗi câu hỏi đều cao khiến người khác lo sợ, hơn nữa đề ra cũng rất mơ hồ, nhất là lịch sử, Kiều Lam rất muốn tặng cho vị giáo viên ra đề hai chữ.

Tuyệt - vời.

Một câu trắc nghiệm có bốn đáp án, xem câu A cảm thấy đáp án là A, nhìn sang câu B lại thấy B cũng đúng.

Chỉ trong chốc lát thì hoàn toàn không thể nhìn ra câu trả lời chính xác, bốn đáp án nếu nhìn riêng từng cái một thậm chí là đặt vào trong câu hỏi thì cảm thấy cái nào cũng đều đúng.

Có đến hai câu như vậy, Kiều Lam cảm thấy giống như mình đang tìm điểm khác nhau chứ không phải thi Lịch sử.

Một ngày cũng trôi qua, bốn đợt thi khiến đám học sinh muốn tróc mất một lớp da.

Kiều Lam rất mừng vì đã xin nghỉ phép nên tối nay không cần đến nhà hàng, phải giữ sức để ngày mai thi tiếp. Lúc về lại lớp lấy sách, đi ra thì tình cờ gặp Bùi Ninh, cậu ấy kéo cô lại hỏi làm bài thế nào.

Không đợi Kiều Lam mở miệng Bùi Ninh đã khóc ra trước.

"Cmn cái đề Vật lí này, tôi muốn khóc quá, môn Anh ngày mai tôi cũng muốn chết.

Bùi Ninh khóc rồi, Kiều Lam càng vui vẻ.

Ngay cả Bùi Ninh cũng khóc lóc vì đề Vật lí quá khó cho nên lần này Kiều Lam cảm thấy mình cũng không hẳn là quá kém

Bùi Ninh gào lên hai tiếng rồi đột nhiên nghẹn lại, nháy nháy mắt chỉ ra ngoài cửa.

"Người đó, đang chờ cậu hả?"

Kiều Lam quay đầu nhìn lại, xe lăn của Đàm Mặc ở trước cửa, cậu đang đưa lưng về phía cô nhìn hành lang bên ngoài.

Kiều Lam vội vàng cầm sách đi ra.

"Đàm Mặc hôm nay tớ không đến nhà hàng"

Kiều Lam nói để Đàm Mặc đỡ phải mất công chạy đến.

Dứt lời, Kiều Lam hơi ngừng lại. Thật ra cô muốn nói sau này cậu đừng đến nữa hoặc là nói không cần ngày nào cũng phải đến như vậy.

Cho dù nhà Đàm Mặc không thiếu tiền nhưng cứ trút tiền mỗi ngày như thế này cũng không phải cách. Kiều Lam cảm thấy lương tâm của cô không cho phép, không thể vì Đàm Mặc có tiền mà nghĩ rằng việc Đàm Mặc cho cô tiền là chuyện đương nhiên được

Hơn nữa, mặc dù nói nhà hàng có rất nhiều món nhưng Đàm Mặc cũng đã ăn gần hai tháng.

Hai tháng, cho dù thực đơn có phong phú đến đâu cũng ăn đi ăn lại nhiều rồi.

Cũng đã ăn đến phát ngấy rồi.

Nhưng không biết vì sao Kiều Lam cảm thấy tâm trạng Đàm Mặc lúc này không được tốt lắm, trong lòng suy đoán có lẽ vì buổi chiều không thi tốt hay một nguyên nhân nào khác. Nếu không thì đợi qua một thời gian lại nói chuyện với Đàm Mặc sau.

Nhìn Bác Trần trực tiếp đến đón Đàm Mặc, Kiều Lam lúc này mới nhẹ nhõm thở dài một hơi.

Không cần đến nhà hàng nên hôm nay Kiều Lam về nhà rất sớm, đi được một đoạn thì nghe thấy đằng sau có người gọi cô.

Vừa quay đầu đã thấy Kiều Lộ.

Lúc nhìn thấy Kiều Lộ, Kiều Lam cảm thấy không có gì để nói nên không muốn để ý cô ta, xoay người đi tiếp.

Kiều Lộ bực bội đuổi tới.

"Tôi gọi cô đấy không nghe thấy à, bộ mẹ cô không dạy phép lịch sự hả?"

Kiều Lam liếc mắt nhìn Kiều Lộ.

"Cô gọi tôi thì tôi phải đáp lại hả, cô là ai mà muốn tôi phải nghe lời."

Kiều Lộ là một "cô gái ngoan" nên sẽ không cãi nhau, bị Kiều Lam chắn đường liền hừ lạnh một tiếng.

"Cô cứ đắc ý đi, đợi đến lúc có thành tích tôi xem cô đắc ý kiểu gì."

Kiều Lam ngạc nhiên, "Làm sao, cô muốn thách thức hạng nhất khối à?"

"Cô!"

Vẫn còn mặt mũi mà nhắc đến.

Hạng nhất quay cóp thì có, thật còn tự cho mình nhất khối cơ đấy.

Bài thi lần này là mua về từ trung học XX hơn nữa là bài thi mới ra, chắc chắn sẽ không có đáp án cho Kiều Lam chép lại

Cô chờ xem xem lần này Kiều Lam làm thế nào từ đứng nhất khối mà về lại vị trí đếm ngược từ dưới lên.

Chỉ cần nghĩ như vậy lại không bực bội nữa, vẻ mặt đợi xem cô ta bị đẹp mặt rồi hất đuôi tóc bỏ đi.

Về đến nhà, Kiều Lam ôn tập đơn giản một lúc đến 10 giờ là lên giường đi ngủ. Dù sao môn thi khó nhất cũng thi xong rồi, ngày mai có khó hơn nữa cũng không bằng được hôm nay.

Ngày thứ hai, những môn thi hôm nay cũng không có môn nào Kiều Lam học kém, nhất là Địa lí, Ngữ văn, Anh văn đều là những môn thế mạnh của Kiều Lam.

Môn cuối của chiều nay là Ngữ văn, thời gian thi là hai tiếng rưỡi nên thi xong môn cuối cùng đã là 6 giờ chiều.

Không để ý đến các bạn học đang đối chiếu đáp án, Kiều Lam đeo cặp lên là chạy ra ngoài. Nhà hàng có thể xin nghỉ phép nhưng không thể đi trễ, đi trễ phạt tiền còn nhiều hơn.

Chạy thẳng đến cổng trường, bên cạnh có chiếc ô tô đang bấm còi Kiều Lam theo phản xạ quay đầu lại, Bác Trần chậm rãi hạ cửa xe xuống, cười híp mắt nói: "Đến nhà hàng à cháu? Cùng đi đi."

Qua cửa kính xe, Kiều Lam nhìn thấy Đàm Mặc đang ngồi ở ghế sau khuất trong góc tối, lại nhìn thời gian rồi mở cửa xe ngồi vào.

"Cháu cảm ơn ạ."

"Cảm ơn cái gì."

Bác Trần mặt đầy ý cười, nhìn qua Đàm Mặc.

"Tiện đường."

Tâm trạng của bác Trần gần đây rất tốt.

Đàm Mặc còn chủ động nói với ông muốn tham gia chương trình học phổ thông để đi thi, bác Trần vui mừng gần như muốn khóc. Ông ở phía sau xem xét Kiều Lam một chút, biết được hoàn cảnh của cô gái nhỏ này tuy không tốt nhưng thành tích rất đáng ngạc nhiên.

Bác Trần nghĩ là có thể ông đã đoán ra được điều gì rồi, chỉ là không dám hỏi Đàm Mặc.

Nhưng cũng không ảnh hưởng đến hảo cảm của bác Trần với Kiều Lam đã tăng thêm một bậc.

Đây là lần thứ hai Kiều Lam ngồi xe bác Trần, nhưng lần trước không có Đàm Mặc.

Kiều Lam xoay lại nhìn Đàm Mặc, dù sao cũng vừa thi xong, thuận miệng hỏi cậu ấy hôm nay làm bài thế nào.

Mới chớp mắt, môi của Đàm Mặc càng mím chặt hơn.

Kiều Lam: ? ? ?

Sao vậy, là do thi không được

Không làm bài tốt.

Môn cuối là Ngữ văn.

Đàm Mặc đi Mĩ lúc 7 tuổi, ở Mĩ đến năm 14 tuổi mới về nước. Tuy mẹ và bác Trần đều nói chuyện với cậu bằng tiếng Trung nhưng tiếng phổ thông so với những đứa trẻ trong nước không tốt lắm.

Cũng may Đàm Mặc đọc rất nhiều sách trong nước và cả nước ngoài nên cũng không bị chênh lệch quá lớn. Hơn nữa năng lực tư duy và sự tỉ mỉ của cậu, người bình thường đều không thể so được.

Điều khiến cho tâm trạng Đàm Mặc hôm nay sa sút là làm bài nghị luận.

Đề nghị luận là hình ảnh.

Nếu đó là một bức tranh chung phản ánh một hiện tượng xã hội thì cũng thôi đi, cố tình lại ra đề giải thích bản chất của con người

Đối với những người mắc bệnh Asperger mà nói đây là điều tuyệt nhiên không thể nhìn ra.

Cậu chỉ có thể nhìn thấy những sự thật tồn tại khách quan hay hình thức vật chất. Còn những thứ cảm xúc được ẩn giấu đằng sau hay chuyện nhân sinh thì không nằm trong phạm vi hiểu biết của Đàm Mặc.

Sau khi thi xong cậu nghe thấy rất nhiều người đều nói về dàn ý nghị luận, trong lòng cũng nghĩ có thể mình hiểu sai rồi. Giờ Kiều Lam lại hỏi đến, Đàm Mặc mới hỏi cô viết về cái gì.

Kiều Lam nhớ lại.

"Lòng trắc ẩn."

Đàm Mặc càng trầm mặc, giống như những bạn học khác nói, khác hoàn toàn những gì cậu viết.

Mặc dù chưa từng thi nhưng cậu cũng biết, viết nghị luận sai đề sẽ bị trừ nửa số điểm.

Dù sao cũng chịu thôi, cậu vốn dĩ không nhìn ra được mà cho dù nhìn ra thì cũng không lí giải được cái gọi là lòng trắc ẩn.

Lúc nhỏ, có cô bé hàng xóm bị ngã từ trên xích đu liền bật khóc mà cậu đứng bên cạnh lại không nhúc nhích.

Những người lớn vội chạy đến dỗ cô bé kia, một bên lại chỉ vào cậu nói cậu không có tình người.

Đó cũng là lần đầu tiên cậu biết đến từ đồng cảm này, nhưng cậu không hiểu cũng không có loại cảm xúc đó, lúc cô bé kia khóc trong lòng cậu cũng không có chút cảm giác nào.

Tâm trạng Đàm Mặc vốn đã sa sút nên khi nghe thấy Kiều Lam nói ra mấy từ đó, cũng không nói thêm một câu nào nữa

Kiều Lam sững sờ nhìn Đàm Mặc, đột nhiên lại phớt lờ người khác bầu không khí xung quanh bị ép lại. Chỉ có thể nhìn qua bác Trần nhờ giúp đỡ, bác Trần sau một lúc lâu mới thở dài lắc lắc đầu.

Hết cách, Đàm Mặc hoàn toàn không kiểm soát được cảm xúc, giờ chỉ cần không tùy tiện nổi giận hay cáu kỉnh đã xem như là tiến bộ rất lớn rồi.

Cho đến khi giúp Đàm Mặc gọi món, Kiều Lam cũng chưa hiểu được có chuyện gì đã xảy ra với cậu, nhưng đại khái cũng đoán ra được có thể là liên quan đến mình.

Bác Trần nhìn thấy sự lúng túng giữa hai đứa trẻ. Sau khi ăn xong, liền tìm đại một cái cớ rời đi một lát, Kiều lam xoay đầu nhìn quanh, có rất ít người, quản lý cũng không ở đây. Thế là ngồi xổm xuống khe khẽ nói chuyện với Đàm Mặc.

"Có phải là thi không tốt không, sẽ không đâu, cậu thông minh như vậy mà."

Đàm Mặc rũ mắt.

Chắn chắn là không tốt, 30 điểm cũng bay mất rồi.

Kiều Lam nhìn cậu bất động chỉ có thể tiếp tục.

"Vả lại cứ cho là thi không tốt cũng không sao, lần đầu tiên thi..."

Thi không tốt chính là không thể ngồi chung bàn với cô, sao có thể không sao chứ.

Kiều Lam quả thực bế tắc, thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn thiếu niên mặt mày nhợt nhạt.

Nhìn từ dưới lên trên, thông thường nhìn người khác từ góc độ này sẽ bị lộ khuyết điểm nhưng riêng Đàm Mặc lại đẹp một cách quá đáng.

Các nét trên khuôn mặt cực kỳ xuất sắc.

Mỗi điểm trên gương mặt đều vừa phải, mặc dù dùng từ tinh tế để hình dung con trai không được chuẩn xác lắm nhưng ngũ quan của Đàm Mặc thật sự rất tinh tế. Chỉ tiếc là thường ngày cậu quá u ám, ngay cả đầu tóc cũng không biết cắt bớt, càng ngày càng dài che hết đôi mắt, mọi người chỉ cảm thấy cậu không được bình thường, cảm thấy cậu rất đáng sợ.

Ánh sáng màu cam mềm mại phản chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của Đàm Mặc, làm cho ngũ quan của cậu dịu lại không ít, lông mi dài và dày để lại một bóng nhỏ dưới mi mắt, màu sắc đồng tử vốn hơi nhạt dưới ánh đèn lại càng đẹp hơn thoạt nhìn rất giống hổ phách.

Kiều Lam cảm thán từ sâu trong nội tâm.

"Đàm Mặc, mắt cậu đẹp thật đó."

Mi mắt khẽ run lên.

"Nhưng mà bị tóc che mất, chỉ có ở góc này mới nhìn thấy rõ như vậy"

Kiều Lam nói, rồi lại đứng lên nhìn từ trên xuống, đôi mắt lại bị che mất, mắt đẹp như vậy mà.

"Bị che mất rồi thật tiếc quá."

Đàm Mặc ngước lên nhìn cô, môi hơi động.

Kỳ thật cậu muốn nói từ lúc đầu, khi nhìn thấy đôi mắt vừa đen lại vừa sáng của Kiều Lam, cũng cảm thấy nó rất đẹp.

Nhưng rốt cuộc lại không nói ra được.

Chỉ là đợi đến lúc Kiều Lam đi khỏi, Đàm Mặc mới nhận ra, sự cáu kỉnh vì cậu làm sai đề Ngữ văn cũng đã giảm bớt rất nhiều rồi.

Cậu nhìn chăm chú bóng lưng của Kiều Lam cho đến khi bác Trần quay lại, ông tỉ mỉ quan sát biểu cảm của Đàm Mặc, bỗng nhiên nghe thấy Đàm Mặc nói, "Ngày mai", nói đoạn hơi dừng một chút mới tiếp tục.

"Cháu muốn đi cắt tóc."

Đàm Mặc đã đưa ra một quyết định rất lớn.

Bởi vì cắt tóc đối với cậu mà nói, thật sự rất đau khổ, bị người khác đυ.ng chạm vào tóc, cảm giác da đầu căng lên sẽ khiến cậu cả người không yên.

Bác Trần sửng sốt sau đó vui vẻ ra mặt.

"Được, tốt, tốt quá ."

Cuối tuần này, đối với học sinh lớp 10 trường THPT trực thuộc đại học mà nói vừa nhàm chán nhưng cũng vừa thú vị.

Kì thi lần trước là vào thứ hai và thứ ba, mọi người còn có thời gian hai ngày để giảm xóc. Lần này lại thi vào thứ năm và thứ sáu, vừa nghỉ xong quay lại có thể biết được thành tích rồi.

Qúa kí©h thí©ɧ.

Thế nên sáng thứ hai đã có rất nhiều bạn học đến sớm hơn so với bình thường, cũng không ở trong lớp mở sách học bài mà đến phòng máy tính trong trường để kiểm tra kết quả.

Đáng tiếc vẫn chưa có.

Mọi người có chút thất vọng, nhưng chưa thất vọng được bao lâu. Tuy là tổng thành tích chưa có nhưng tất cả bài thi đã được phát xuống.

Buổi sáng vừa mới chào cờ xong, vừa quay lại lớp học đã nhìn thấy một xấp lớn bài thi trên bàn, các bạn học vừa la lớn một tiếng vội xông tới bắt đầu phát bài thi.

Ngoại trừ Ngữ văn sửa bài chậm nhất thì tất cả các môn đều đã có.

Kiều Lam không nhịn được hít một hơi.

Chỉ là chờ đến khi bài thi được phát xuống, Kiều Lam càng thở mạnh hơn.

Cô có dự cảm là bài Vật lí không được cao lắm, nhưng đến lúc nhìn thấy số điểm 107 vẫn có hơi hoảng hốt.

Vừa quay đầu nhìn lại, Bùi Ninh là 116 điểm, nghe thấy người bên cạnh nói Trần Diệu Dương được 121 điểm, lúc này mới chậm rãi thở một hơi.

Người học trội nhất lớp điểm cũng không cao mấy thì càng đừng nói đến người khác. Nam sinh ngồi phía sau Kiều Lam cầm bài thi 70 điểm của mình mà cả người cũng choáng váng.

Những bài thi được phát xuống sau đó, thành tích so với lần trước thấp hơn rất nhiều.

Môn Toán lần trước trong lớp có ba người đạt điểm tuyệt đối, lần này chỉ có Kiều Lam cao nhất 133 điểm, Trần Diệu Dương thấp hơn Kiều Lam hai điểm, 131.

Không đợi Kiều Lam kịp thở phào, môn Hóa cũng được phát tiếp xuống, Trần Diệu Dương 132, Kiều Lam 123.

Những nỗ lực của Trần Diệu Dương gần đây rốt cuộc cũng không vô ích, tám môn thì có kết quả bảy môn. Ngoại trừ môn cuối Ngữ văn, tổng điểm so với Kiều Lam cao hơn 12 điểm.

Kiều Lam 873, Trần Diệu Dương 885.

Trần Diệu Dương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cậu ta không tin Ngữ văn của Kiều Lam có thể cao hơn mình 12 điểm.

Bùi Ninh lặng lẽ nhìn Kiều Lam, nhỏ giọng nói: "Trần Diệu Dương dạo này giống như có hơi nghiêm trọng, hạng nhất có thể giữ được không."

Kiều Lam nhíu mày.

"Hạng nhất tớ nghĩ chắc là không giữ được rồi, nhưng mà cũng chưa chắc thấp hơn Trần Diệu Dương đâu."

Kiều Lam cảm thấy ngữ văn lần này mình làm rất tốt, biết đâu có thể cao hơn Trần Diệu Dương 12 điểm thì sao.

Bùi Ninh nghe không hiểu ý của Kiều Lam, chưa chắc thấp hơn Trần Diệu Dương nhưng hạng nhất lại không giữ được. Đây là ý gì vậy, chẳng lẽ ngoài cô và Trần Diệu Dương còn có người được hạng nhất?

Cậu và Tống Dao, điểm của Kiều Lam cũng không cao, càng đừng nói đến Trần Diệu Dương.

Kiều Lam không nói gì, quay đầu nhìn Đàm Mặc ở bên kia. Vì chào cờ kết thúc sớm mà cậu cũng không có thói quen tự học buổi sáng nên giờ này Đàm Mặc vẫn chưa đến.

Nhưng tại sao không thấy bài thi của Đàm Mặc?

Kiều Lam đang nghĩ ngợi bài thi đi đâu rồi, thì chủ nhiệm lớp bước vào trong tay còn cầm theo mấy bài thi, sự kinh ngạc trên mặt còn chưa kịp cất đi vừa vào lớp đã nhìn sang chỗ Đàm Mặc.

Thấy Đàm Mặc không có ở đây hơi thì có chút thất vọng. Cho nên để mấy bài thi của Đàm Mặc lên bàn, dặn dò bạn học ngồi phía trước lúc nào Đàm Mặc đến thì nói lại với cậu ấy bảo cậu ấy sang văn phòng bên cạnh.

Bạn học kia "Vâng" một tiếng, bất giác quay đầu lại nhìn thoáng qua bài thi trên bàn Đàm Mặc, không nhìn còn ổn, vừa nhìn thấy thì..

Cmn, ngốc sửng.

Trần Diệu Dương cũng chỉ thi được 121 điểm vật lí, nhưng trên bài thi của Đàm Mặc vậy mà lại là con số 150 điểm to ơi là to.

........

? ? ?

Cái quái gì vậy.

Đột nhiên xoay qua kéo ra một xấp bài thi, mấy người bên cạnh cũng đến góp vui muốn xem thử Đàm Mặc rốt cuộc có thể viết ra được thứ gì.

Kết quả là tất cả mọi người hoàn toàn sửng sốt.

Toán học 150, Hóa học 150, Vật lí 150, Anh văn 148, Địa lí 147........

Từng tiếng từng tiếng, rồi chỉ còn lại những câu cảm thán cùng với tiếng chửi thề của đám học sinh. Có bạn học nhanh tay cầm máy tính cộng lại bảy môn, cứ tưởng là tính sai nên lại cộng một lần nữa.

Cuối cùng nhìn con số trên máy tính mà ngẩn người.

999, làm tròn là thành 1000.

Bảy môn, cộng lại lần nữa, 999, mà tổng điểm chỉ có 1200!

Đáng sợ nhất chính là, tổng bảy môn cao nhất của Trần Diệu Dương là 885, mà bảy môn của Đàm Mặc so với bảy môn của Trần Diệu Dương cao hơn gần 120 điểm.

Nếu như không phải nhiều lần xác nhận đây chỉ có bảy môn, tất cả mọi người còn tưởng là thiếu mà định cộng thêm một môn.

Choáng váng, hoàn toàn choáng váng, Trần Diệu Dương có điểm số cao nhất, cho dù Ngữ văn thi được 134 điểm cộng vào cũng không quá 1023 điểm, tám môn cộng lại so với bảy môn của Đàm Mặc chỉ nhiều hơn khoảng 20, 30 điểm.

Mà chưa chắc là Trần Diệu Dương đã thi được cao như vậy.

Có lẽ biểu cảm của mấy người này quá khó hình dung nên đám Tần Dương cũng sáp đến xem náo nhiệt, vừa xem xong liền la ầm lên.

"Giả hả, Đàm Mặc thi bảy môn được 1000???"

Ánh mắt kiều Lam lóe sáng, sốc đến nỗi thiếu chút nữa nhảy dựng lên, gần như xông ra khỏi chỗ ngồi để chạy đến nhìn, trong lớp đột nhiên yên tĩnh lại.

Kiều Lam dường như cảm giác được gì đó bỗng nhiên quay đầu lại.

Thiếu niên quen thuộc, vẫn như cũ ngồi trên chiếc xe lăn xuất hiện trước cửa phòng học.

Nhưng lại không giống với ngày thường.

Cái đầu tóc khó coi đó cũng không còn che khuất đôi mắt nữa, làn da vẫn nhợt nhạt, ngũ quan tinh tế để lộ trước mặt mọi người, cậu lẳng lặng ngồi trên xe lăn, đôi mắt màu nâu nhạt nhìn các bạn học trong lớp đang kinh ngạc.

Cuối cùng, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Kiều Lam.

Cậu đang nhìn cô, có lẽ vì lộ ra cả khuôn mặt nên có chút ngượng ngùng và lúng túng, hàng mi dài vô thức hơi chớp.