Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhật Kí Cuộc Đời

Chương 30: Mẹ yêu con hơn bất cứ điều gì phần 4

« Chương TrướcChương Tiếp »
- Hù .

- Giật cả mình

Nhìn anh , hôm nay anh có gì đó kì lạ, ăn mặc. Chỉnh tề không giống như. Thường ngày cô tò mò hỏi :

- Hôm nay , sao anh mặc đẹp thế ?

- Có gì đâu .. Em lên xe đi !

Cô Bước lên xe , chiếc xe từ từ chuyển bánh .

Một lúc sau , chiếc xe dừng ở một nhà hàng sang trọng .

- Tới nơi rồi . Trước khi xuống xe em lấy cái này bịt mắt lại .

Nói rồi anh đưa cho cô một dải lụa trắng .

- Làm cái mà thần bí thế ?

- Em cứ bịt mặt rồi sẽ biết .

Cô làm theo lời anh bịt mắt lại .

Trước mắt cô , tất cả đã trở thành màu đen . Anh dắt cô đi một đoạn . Bỗng nhiên cô ngửi thấy một mùi thơm dịu nhẹ . Tâm trạng thật thư thái , bỗng một khúc nhạc nổi lên , anh đưa tay lên gỡ khăn che mắt , ánh sáng ùa vào , trước mắt cô đỏ thắm màu của hoa hồng , nền nhà trải một lớp cánh hoa hồng , một chiếc bàn , trải ga trắng tinh , trên bàn cắm một bông hoa hồng lớn , rượu vang và nến , ánh nến lung linh huyền ảo , dưới ánh nến không gian như trở nên mị hoặc hơn . Hai người ăn uống vui vẻ , một chiếc bánh ngọt được bày trước mắt , ăn gần hết chiếc bánh , chợt răng cô cắn vào vật gì cưng cứng hình tròn . cầm ra là một chiếc nhẫn .

- Đây là.........

Anh cầm lại chiếc nhẫn , Quỳ xuống nói

- Em làm vợ anh nhé

Nước mắt trào ra , đây không phải giọt nước mắt đau khổ mà là giọt nước mắt của hạnh phúc , Giờ phút này cô không biết phải nói gì với anh . Cô chỉ biết khóc , Những giọt nước mắt lăn dài trên má , anh cuống quýt không biết phải làm sao .

- Em sao vậy ? Anh xin lỗi ! Nếu em không đồng ý , anh sẽ đợi , đợi ngày em yêu anh . Anh xin lỗi ! Đừng khóc nữa mà !

- Em xin lỗi . Chỉ là em không biết tại sao em lại khóc nữa . Em thật sự mong được suốt đời bên anh .

Chỉ thế thôi anh cũng đã hiểu . Ôm chầm lấy cô , trái tim anh dâng lên tràn ngập hạnh phúc

- cảm ơn em . Cảm ơn em đã chấp nhận anh .

Đêm hôm đó cô trao trọn vẹn cho anh . Từ giờ trái tim và thể xác cô đã thật sự đã thuộc về anh .

Những ngày sau đó , họ chuẩn bị cho lễ cưới , còn 4 tháng nữa họ sẽ thật sự nên duyên về chung một nhà .

Anh cũng thật sự lo lắng , cô lo lắng một anh lo lắng mười . gần đây , tự nhiên anh thấy người mệt mỏi , hay chảy máu cam và màu ở chân răng . đầu óc quay cuồng .

" Không ổn rồi , sức khỏe mình có vấn đề . "

Tại bệnh viện , anh run run nhìn tờ kết quả . Tại sao lại có thể như thế này . Tại sao khi anh tìm được hạnh phúc , trời nhanh chóng tước đoạt đi . Anh ngồi trên ghế của bệnh viện , không biết là đã bao lâu trôi qua . Cũng không biết anh đang nghĩ gì . Mọi thứ xung quanh anh giường như đang ngừng trôi .

rất lâu sau đó, Anh dường như đã nghĩ thông suốt điều gì đó , anh gọi điện nói :

- Mày rảnh không ? tao có việc muốn bàn với mày !

Nhìn lịch , cô thấy mình đã chậm mất một tuần , một chút lo lắng , cô mua que về thử , hai vạch . Hạnh phúc một lần nữa vỡ òa , cô đã có thai , có giọt máu của anh . Không còn gì ý nghĩa hơn nữa . Cầm máy lên , nhắn cho anh một tin .

" Em có một bất ngờ dành cho anh .

Ở một quán nhỏ , anh nhìn điện thoại , thoáng một chút buồn , tắt điện thoại nhìn một người phụ nữ có thai 5 tháng , cái bụng đã bắt đầu nhô cao ,

Không biết hai người nói gì , chỉ biết rằng trong ánh mắt anh là sự thống khổ mà không mấy ai có được .

Đợi mãi không thấy anh trả lời , cô bấm điện thoại gọi cho anh . chỉ thấy những tiếng tút dài , nhưng không ai nghe máy . Cô chờ đợi tới khuya , anh cũng không hề xuất hiện . Tại sao lại như vậy , chẳng lẽ anh sảy ra chuyện gì . Cô lấy điện thoại gọi cho Dũng , điện thoại được kết nối ,

- Alô ! Gì vậy như ?

- Anh có thấy anh Hoàng đâu không ạ ?

- Không . Có gì không em ?

- Cả ngày này em không thấy anh ấy đâu cả . Gọi điện thì không thấy bắt máy nhắn tin không thấy trả lời em lo quá !

Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi nói :

- Nó sẽ không sao đâu đừng lo . Như này ! .....



Ngưng một chút rồi nói tiếp :

- Thôi không có gì . Em đừng nghĩ nhiều !

Cúp máy , trong lòng cô có một cảm giác rất lạ . Dường như , tất cả như đang giấu cô cái gì đó .

Tựa hồ như có gì đó sắp xảy ra . Trong lòng cô một cỗ bất an cứ nổ lên .

Cùng lúc đó ở nhà Dũng ,

Đặt điện thoại xuống bàn , hai tay đan vào nhau , anh nhìn Hoàng nói :

- Thế cậu định trốn cô ấy đến bao giờ ? Liệu có trốn được cả đời không ?

- Tao thấy sợ khi phải đối diện với cô ấy . Tao sợ khi nhìn thấy cô ấy rồi , tao sẽ không thể buông tay .

- Trước sau gì mày cũng phải nói . Mày làm như thế cô ấy sẽ càng đau khổ .

- Thà để cô ấy hận tao sẽ dễ dàng quên tao hơn là để cô ấy đau khổ cả đời . Cũng may , tao và cô ấy chưa có gì níu kéo , nên sẽ dễ dàng cho cô ấy hơn .

- Tùy mày .tao không còn gì để nói nữa . rồi sẽ có lúc mày sẽ hối hận.

Ngày ....... Tháng ...... Năm ......

Một đám cưới linh đình diễn ra , chú rể là anh , còn cô dâu không phải là cô . Tất cả đều đã biết ngoại trừ cô , tới tận bây giờ cô vẫn còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra .

Gần tới giờ đón dâu , cô mới nhận được tin nhắn của một ai đó , mở tin nhắn mắt cô trợn trừng , hô hấp không thông ,

" Như ! anh Hoàng lấy vợ , em mau đến đây đi ! khách sạn Thiên Hà lầu hai . Em mau đến để nhìn rõ bộ mặt thật của hắn ta ! "

Cô chạy một mạch ra ngoài , bắt một chiếc xe taxi gần đó ,

Tại khách sạn Thiên Hà một người chạy vào phòng .

- Hoàng ! Cô ấy đang đến ! Mau chuẩn bị đi !

Gương mặt đang ủ dột , nổi lên một thoáng tia đau lòng , nhanh chóng lấy lại tinh thần , tỏ ra vui vẻ và hạnh phúc anh nói :

- Tất cả chuẩn bị ! Vào vị trí .

" Như à ! xin lỗi em . anh đành nợ em kiếp này ."

Cánh cửa bật mở , trước mắt cô là hôn trường sang trọng lộng lẫy . Nơi lộng lẫy này , hoàn toàn không dành cho cô mà là dành cho một người con gái khác , trái tim cô chợt đau đớn . nhìn thấy cô , anh trợn mắt nói lớn :

- Cô đến đây làm gì ? Nơi này không có chỗ của cô .

Giương đôi mắt đỏ hoe không giọt nước mắt , có lẽ cô đã khóc quá nhiều , nên giờ không thể rơi thêm giọt nước mắt nào nữa .Giọng nói nghẹn ngào :

- tại sao ? Tại sao anh lừa dối em ?

- tôi lừa dối cô ? Tôi lừa dối cô khi nào ? Cô có nhầm không ? Đã bao giờ tôi nói yêu cô chưa ? Người tôi yêu là cô ấy , chúng tôi cũng đã có con . Cô nhìn đi!

anh chỉ tay về phía người phụ nữ mang thai đó . Quả thật anh chưa bao giờ nói yêu cô , thậm chí nói thích cô anh cũng chưa từng nói , sờ lên bụng mình cô nghĩ

" cô ấy có thai con của anh , em thì sao ? Nơi đây cũng có giọt máu của anh , nó cũng là con anh đấy . "

Anh nói tiếp ,

- tất cả chỉ do cô tự ngộ nhận thôi . đừng ảo tưởng nữa ! Tỉnh mộng đi !

Bỗng nhiên nước mắt cô tuôn rơi , từng giọt, từng giọt , nước mắt cuối cùng cũng chảy thành dòng .

- Hoá ra từ trước tới nay , chỉ là em ngộ nhận , là tự em đa tình được . được em đi . Chúc anh hạnh phúc ! Em sẽ không làm phiền anh nữa . Vĩnh biệt .

Cô bỏ chạy ra khỏi hôn trường , Vĩnh biệt anh người cô đã từng yêu sâu đậm . Vĩnh biệt anh mối tình đầu của em . vĩnh biệt . Đột nhiên cô ngã ra bất tỉnh . Trong lúc ý thức cô mơ hồ , tựa hồ có một bàn tay bế cô lên .

Trong hôn trường , màn kịch đã kết thúc . Tất cả rời đi , để lại anh ngồi lặng lẽ ở đó . Lúc nhìn cô chạy đi , trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt . Anh muốn chạy theo cô , nhưng anh không thể . Anh không đủ can đảm để đuổi theo cô , nhìn tất cả những thứ anh làm để dành riêng cho cô , nhưng cuối cùng lại là thứ chôn vùi tình yêu của anh và cô . Anh đau , đau lắm , trái tim anh đã vỡ vụn rồi . bóp vỡ chiếc ly trên tay , bàn tay anh rướm máu , nhưng nỗi đau thể xác không đau bằng nỗi đau tinh thần của anh lúc này.

Bỗng chuông điện thoại reo vang đánh thức anh khỏi suy nghĩ . Không nhìn màn hình , anh nghe máy

- Alô ! Ai vậy ?

- Tao Vũ đây . Như ngất rồi !

Anh chồm dậy , hỏi dồn ,

- cô ấy có sao không ? Chuyện gì đã xảy ra ? Cô ấy giờ đang ở đâu ?

- Mày bình tĩnh đi ! Cô ấy không sao . Chỉ là .......



- Là sao mày nói đi ! Cô ấy bị làm sao ?

Vũ thở dài nói

- Cô ấy có thai rồi .

Điện thoại rơi khỏi tay , cô ấy có thai , đó là con của anh và cô , nó là kết tinh tình yêu của cô và anh . anh định lao đến chỗ cô nhưng anh chợt khựng lại . Anh không thể đến anh phải để cô quên anh đi . Cô phải hận anh như thế cô mới có thể quên được anh , để bắt đầu một cuộc sống mới . Cuộc sống không có anh . Nhặt điện thoại lên anh nói :

- khi nào cô ấy tỉnh , thì gọi cho mình nhé ?

- Được .

Dũng nói , anh cúp máy , lặng lẽ nhìn người con gái đang hôn mê trên giường , hai cái người này đâu còn là trẻ con nữa . tại sao cứ phải làm tổn thương nhau ? Cuộc sống còn bao nhiêu đâu mà phải làm tổn thương nhau đến mức này . chẳng thà hãy bên nhau trân trọng những giây phút cuối cùng này có phải hơn không ? Anh thở dài đau sót .

Một tiếng sau,

Cô tỉnh dậy , trước mặt cô là một màu trắng , trần nhà trắng , tường trắng chăn đệm cũng trắng tinh . nhìn một vòng rồi Ánh mắt cô nhìn về vũ .

- Là anh sao ? Đây là đâu ?

- Đây là bệnh viện .

- Vậy sao . Tại sao em lại ở đây ? Em không nhớ gì sao ?

- Không . Lúc em chạy ra khỏi hôn trường em đã ngất ,

Cô cụp đôi mắt nói

- Vậy sao ? Anh đã đưa em tới đây ?

- Đúng .

- Chắc giờ hôn lễ đã kết thúc rồi nhỉ .

- ừ đã kết thúc từ lâu .

Một giọt nước mắt trong suốt rơi xuống . Cô im lặng không nói gì nữa .

vũ mở miệng phá tan im lặng

- Em muốn ăn gì không ?

- Không .em không Muốn ăn gì hết .

- vậy Anh ra ngoài một chút .

- vâng anh đi đi !

Bên ngoài hành lang .

Anh bấm gọi cho Hoàng

- Alô . Cô ấy tỉnh rồi , mày muốn làm gì nữa ?

Nét mặt anh lo lắng.

- Không có gì . Tao tự có tính toán .

..........

- Tôi nghe nói , cô có thai ?

Cô không nói chỉ im lặng .

- Tôi bây giờ đã có gia đình , tôi không muốn có con rơi , cô bỏ đứa bé đi !

Anh quẳng cho cô một cọc tiền . Ánh mắt căm phẫn nhìn anh ,

- Tôi không cần tiền của anh cút đi ! Còn đứa bé anh yên tâm , anh đã không cần thì thôi tôi sẽ không giữ nó nữa . Anh yên tâm hưởng thụ hạnh phúc đi !

Cô ném lại cục tiền cho anh nhưng cục tiền bục ra bay khắp phòng . Đoạn cô bước ra khỏi phòng . Đến một góc khuất , đưa tay lên sờ bụng cô nói nhỏ

- Con à cha con không cần con , mẹ cần con . Mẹ sẽ yêu con bằng tình yêu mẹ đã dành cho cha con .

Từ nay tất cả tình yêu , sự hận thù mà cô đã dành cho anh , cô sẽ biến thành tình yêu để dành hết cho con .

Từ đó , cô biến mất khỏi cuộc sống của anh như cô chưa từng tồn tại . Nhiều lần anh thử đi tìm ,bnhưng vô ích cô như bốc hơi khỏi thế gian này . Cô ra đi để lại những nỗi đau và ân hận cho bao người .
« Chương TrướcChương Tiếp »