Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhật Kí Cuộc Đời

Chương 27: Mẹ yêu con hơn bất cứ điều gì

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cô là công nhân , còn anh lại là một công tử nhà giàu . cũng chính là con trai của tổng giám đốc công ty nơi cô đang làm việc . hai người tình cờ gặp trong tiệc sinh nhật Của Dũng bạn thân của anh , cũng là tổ trưởng của cô .

- Này Dũng ! Sao lần này mày tổ chức sinh nhật rầm rộ thế ? Tao nhớ , mọi lần mày chỉ rủ tao đi uống rượu thôi mà .

Anh hỏi , tay bá vai bạn anh .

- Bí mật

- Làm gì mà thần bí gớm , bật mí một chút xem nào !

- Chút nữa thôi mày sẽ biết .

- Mày là tao tò mò quá rồi đấy . bật mí một chút đi !

Dũng chỉ cười trừ , không nói gì thêm .

Một lúc sau ,

- Tới rồi ! tới rồi !

Dũng mừng rỡ reo lên , chỉ tay về phía cửa . anh nhìn theo hướng tay của Dũng chỉ , ở cửa là ba cô gái đang bước vào . Một cô gái mặc váy kiểu Công chúa , mái tóc xoăn buộc lệch về bên trái , chiếc Vòng cổ xinh đẹp có vẻ đắt tiền , với đôi giày cao gót được điểm xuyết những hạt đá lóng lánh . Thêm chiếc túi hàng hiệu, càng tôn thêm vẻ sang trọng quý phái của . cô thoáng nhìn cũng biết , cô ta là con của một gia đình khá giả . cô gái thứ hai thì ngược lại , trang phục cá tính , mái tóc ngắn nhuộm khá nhiều màu , bờ môi dùng tông màu khá đậm . thêm vào đó là sáu chiếc hoa tai được bấm ở một bên tai . Bên tai còn lại không hề đeo trang sức . cô mặc bộ đồ da nhìn khá bụi . Bên hông , còn ba sợi dây da đeo vòng từ trước cài ra sau . cô gái còn lại thì rất mờ nhạt , không trang điểm , cũng không ăn diện . chỉ đơn giản là mặc một chiếc quần jeans dài bó sát người , thêm một chiếc áo phông đơn giản như không thể đơn giản hơn nữa . Mái tóc buộc cao , đôi mắt to tròn đen láy . nhưng ở cô gái đó có cái gì đó khiến anh không thể rời mắt .

- Này ! Nhìn gì thế ?

Giật mình ngượng nghịu anh nói :

- Không có gì .

Dũng tinh nghịch đùa :

- Bị cô nào hớp hồn rồi à ? Này đừng có nói là phải lòng người của tôi đấy nhé !

- Người của tôi ? Từ khi nào thế ? giờ tính nghiêm túc đấy hả ?

- Này hơi bị coi thường đấy nhé ! Ít ra đây là mối tình đầu , chứ không phải như ông , thay người yêu như thay áo , chưa nghiêm túc với ai .

- Mày làm như hiểu tao lắm không bằng ý .

- Tao là con giun trong bụng mày rồi .

- Mà này ! Người yêu mày là ai trong ba người vừa bước vào thế ?

- Đương nhiên là người đẹp nhất rồi . Lại đây tao giới thiệu nàng với mày !

Anh thở phào , may không phải là người mà anh đang để ý . Lần này có lẽ anh đổi khẩu vị mất rồi . nói là thay đổi khẩu vị là v những người con gái trước đây anh quen không làm thiên kim tiểu thư thì chí ít cũng là một cô nàng ăn chơi . giỏi chưng diện chứ không phải người không sắc cũng không hương như thế này .

.......

Cô nhìn đi ,nhìn lại mình trong gương , sao nhìn thế nào , cô cũng thấy không thuận mắt . Cô lẩm bẩm :

- Sao mình xấu xí thế này ! Mặc gì cũng không đẹp ! chẳng như mọi người mặc cái gì cũng đẹp .

Cô nhìn mình từ đầu tới chân , chẳng thấy bộ nào phù hợp cho bữa tiệc ngày hôm nay . thở dài ngao ngán , cuối cùng cô chọn cho mình một chiếc quần jeans bó sát người và một chiếc áo phông trơ . buộc cao mái tóc , nhìn một lần nữa trước gương cô mỉm cười nói

- Hoàn hảo , như này là đẹp lắm rồi . không thể đẹp hơn được nữa .

cô tự tin bước ra khỏi phòng trọ .

........

Chiếc xe taxi dừng lại tại một căn nhà sang trọng đang tấp nập khách ra vào , " không phải chứ ! Không ngờ tổ trưởng lại giàu như vậy . Vậy thì món quà của mình không phù hợp rồi ." Khuôn mặt thoáng một chút buồn . Nhanh chóng lấy lại tự tin , xác nhận lại địa chỉ , cô bước vào căn nhà . Bên trong trang trí đơn giản , nhưng không kém phần sang trọng . Giữa đại sảnh là một chiếc bánh sinh nhật to 5 tầng xung quanh được chất rất nhiều quà và hoa .

Tiến lại gần dũng , đưa món quà trên tay nói :

- Chúc mừng sinh nhật anh . hi vọng anh không chê món quà nhỏ của em .

Cầm món quà trên tay , Dũng vui vẻ cười ,

- cảm ơn em . Em đến là vui rồi quá cáp làm gì . Em cứ tự nhiên như ở nhà nhé !

- vâng . Em xin phép ra chỗ mấy chị bạn ạ .

- ừ , em đi đi ! chút nữa anh sẽ qua .

Cô đi để lại Dũng đứng đó . Anh Tiến lại gần dũng vỗ vai nói :

- Ai đấy mày ?



- Giang làm cùng tao . Mà mày đừng nói là mày để ý con bé đấy nhé . nó không phải gu của mày đâu . Tao coi con bé như em gái đấy , mày mà làm gì còn bé tao gϊếŧ chết mày !

- Làm cái gì mà nghiêm trọng thế . Tao chỉ hỏi thôi .

Nói rồi anh dật món quà trên tay Dũng dơ lên .

- tao lấy cái này !

- Thằng kia đó là quà của tao , trả lại đây !

- Mày nhiều quà thế sao dùng hết để tao dùng hộ cho . Vả lại , tao cũng có lấy nhiều đâu chỉ lấy có một món thôi mà . chẳng nhẽ có thế này mà mày cũng tiếc tao ?

Cô nhìn về phía Dũng , anh đang cố đòi lại món quà từ tay ai đó . Đó là quà của cô , Cô nhìn là biết , vì món quà đó tự tay cô làm , chỉ thoáng nhìn cũng nhận ra .

Sau phần thổi nến và cắt bánh sinh nhật , âm nhạc nổi lên . Mọi người bắt cặp với nhau để nhảy . Bây giờ , cô mới biết thế nào là sinh nhật của người giàu có . chọn cho mình một chỗ ngồi dễ nhìn mọi người nhất , cầm một miếng bánh nhỏ đưa lên miệng . Đang cắn miếng bánh , chợt có tiếng người nói :

- Tôi có thể mời em một điệu không ?

Cô nhìn lên, một chàng trai có khuôn mặt hiền hòa , ăn mặc có chút bụi bặm , làn môi mỏng , nụ cười quyến rũ . đó là anh ,người cướp món quà của cô . cô có cảm giác chán ghét người con trai này . nhưng vì phép lịch sự , nên có mỉm cười dịu dàng nói :

- Xin lỗi ! ngại quá , tôi không biết nhảy .

- Không sao , tôi sẽ dạy em .

- Thật sự xin lỗi , tôi không muốn .

Anh mỉm cười , ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh .

- Vậy anh cũng không miễn cưỡng em nữa . anh tên Hoàng . Còn em ?

- Tôi tên Như .

- Cái tên thật giống với em dịu dàng và giản dị .

Cô mỉm cười khách sáo nói

- cảm ơn anh quá khen . dù sao cũng chỉ là một cái tên thôi mà .

- Em có thể cho anh số điện thoại của em được không ?

- Xin lỗi ! ngại quá tôi không có dùng điện thoại .

- Thật sao ? Thật đáng tiếc . Nhưng bây giờ không còn mấy người không dùng điện thoại nữa . Tại sao em lại không dùng ?

Nhìn thẳng mắt anh cô nói .

Nhà tôi rất nghèo , không thể lãng phí vì những cái đó . với lại đó cũng chỉ là một dụng cụ liên lạc . tôi thấy không có quan trọng cho lắm .

nhìn đồng hồ , đứng dậy nói :

- Xin phép anh , đến giờ tôi phải về rồi chào anh .

không để anh kịp nói câu nào , Cô đứng dậy đi về phía Dũng nói :

- Anh Dũng ! Khuya rồi ! em xin phép về đây ạ . hẹn gặp anh ngày mai .

- Ở lại chơi một chút đã ! Vẫn còn sớm mà .

- Thôi ạ . Em xin phép về không nhà trọ khóa cửa không vào được .

- Vậy em về cẩn thận .

Cô bước ra khỏi cổng . Anh nhìn cô đi khuất với vẻ mặt đầy luyến tiếc .

- Sao thế ? Không tán được hả ?

- Cô ấy cự tuyệt tao .

Dũng cười vỗ vai anh nói :

- từ bỏ đi ! Cô ấy không hợp với mày đâu !

- Tao mà phải từ bỏ ư ! Trong từ điển của tao không có từ" từ bỏ" .

- Vậy mày tính làm gì ? Tao cấm mày làm hại con bé .

- Tao có làm gì đâu . Chỉ cảm thấy cô ấy rất đặc biệt . Tao thấy tò mò thôi mà . Bảo anh tao , mai tao bắt đầu đến công ty làm việc nhé !



Dũng há hốc mồm nhìn cái kẻ chưa bao giờ biết tới công việc đó , vậy mà lại từ miệng nói ra hai từ "đi làm ". không tin vào tai mình Dũng hỏi lại :

- Mày không đùa chứ ?

- Tao không có đùa . Mày cho tao làm công nhân tổ mày nhé .

- Tao xin mày ! Tha cho tao ! Tổ tao đang yên bình , không thể vì mày mà loạn được . Với lại làm ở chỗ tao vất vả lắm không hợp với mày đâu .

- Không nói nhiều ! Nhớ nói với anh tao đó

..........

Sáng hôm sau , mặt dũng biến sắc . Không đùa chứ tiểu gia hỏa này đi làm thật hả . Thế này thì anh thảm rồi . Lần cuối cùng , Dũng còn nhớ là cái thằng bạn thân này , đi làm đã làm cháy hết cả một xưởng báo hại anh từ quàn Lý cấp cao giáng xuống làm tổ trưởng quèn . Lần này nó còn định mang họa gì đến cho anh đây ? thở dài ngao ngán tiến lại gần anh

- Dạ Thưa ông nhỏ , ông muốn vào bộ phận nào ạ ?

- Tùy mày sắp xếp . Nhưng đừng có bắt tao làm nhiều quá ! Tao không thích .

- Không phải chứ ! Làm công nhân mà đòi làm ít . Thôi mày về dùm tao !

- Tao không về .

- Về ! Mày về ngay cho tao ! Tao không nhận mày . biến !

- Vậy sao ?

- Đúng ! Ai , tao cũng có thể nhận trừ mày .

- mày tuyệt tình quá đấy . Tao hỏi một câu nữa: mày có để tao làm không ?

- Không. Tuyệt đối không .

- Ok . Vậy đừng trách tao !

- Mày làm gì được tao .

Dũng khıêυ khí©h . anh Cầm điện thoại lên, bầm một dãy số , bật loa to , sau một hồi chuông dài , đầu dây bên kia cũng nhấc máy

- Gì thế thằng quỷ ?

- Anh hai! Thằng Dũng nó không nhận em . Đấy là em đã chịu đi làm, nhưng không nhận em làm đấy nhé ! sau này đừng có trách em là không chịu lo cho công ty .

- Vậy mày lên văn phòng làm .

- Không em không thích . Chỉ thích làm dưới xưởng thôi.

- Dưới đó vất vả lắm mày không làm được đâu .

- Anh coi thường em thế ! Anh kiếm cho em việc nào nhàn một chút là được !

- Mày đúng là được voi đòi tiên . Được rồi để tao nghĩ đã . Có gì tao gọi cho thằng Dũng nó sắp xếp .

- Vâng em biết rồi cảm ơn anh trai . chỉ có anh thương em nhất .

- bớt nịnh đi ! Không có việc gì tao cúp máy . Tao đang rất bận .

- Vâng , anh trai yêu .

anh cúp máy quay sang thằng bạn thân

- Giờ đợi anh tao gọi nhé !

- Máy ........

Chợt tiếng điện thoại reo . Dũng bắt máy

- Dạ em nghe ạ

Bên kia nói gì đó ,vchỉ thấy Dũng vâng dạ một lúc rồi cúp máy . Cúp điện thoại dũng ngao ngán nói :

- mày muốn làm gì thì cứ làm tao không quản . Chỉ yêu cầu : mày đừng làm cản trở công việc của mọi người là được rồi .

- Ok mày yên tâm tao hứa không làm tổn hại gì cả .thậm chí còn chịu khó làm việc cơ .

- Vậy mày làm gì làm đi ! Tao còn có việc .

Dũng thở dài ngao ngán bước đi . trong đầu dũng đang suy nghĩ không biết tiểu gia hỏa này còn mang tai họa gì đến cho anh nữa đây?
« Chương TrướcChương Tiếp »