Chương 19: Khoảng cách

Mệt mỏi và sợ hãi nó ngủ thϊếp đi . Trong cơn mơ , nó mơ thấy những cảnh tàn khốc lúc đó , người đàn ông với cánh tay đầy máu . Và hình ảnh hắn đang bị lột da . Cơ thể nó run lên , chợt có một vòng tay ôm nó , làm cho nó cảm thấy an toàn . cơn ác mộng cuối cùng cũng biến mất , một giấc ngủ êm đềm dần dần cũng đến với nó .

Gần sáng theo thói quen nó dậy để uống nước . Đang ngái ngủ . Nó cảm thấy một bàn tay đặt ngang hông nó . nhìn thấy trong ánh sáng mờ mờ , có một người đàn ông đang nằm cạnh không suy nghĩ nó hét lên dơ chân đạp gã đàn ông ngã xuống giường . Anh lồm cồm bò dậy .

Lệ em giỏi lắm dám đạp tôi xuống giường .

Chưa hết sợ hãi nó hỏi :

Tại sao anh lại nằm trên giường của tôi ?

Giường của em khi nào ? Đó là giường của tôi . Tôi có giường chẳng nhẽ lại ngủ đất sao

Anh là kẻ đáng ghét .

Có sao đâu . Miễn tôi vui là được .

Anh ..... Anh ......

Tôi mệt rồi ngủ thôi !

Nói rồi anh kéo nó nằm xuống . ôm thật chặt . Như sợ nó chạy mất . nó hét lên

Tên khốn nhà anh buông tôi ra !

Im lặng ! nếu em còn nói nữa tôi sẽ làm gì em tự biết .



Thấy nó im lặng nằm im , anh mỉm cười chìm vào giấc ngủ .

Thật ra , đêm qua Khi anh đang đọc sách , thấy nó đang nói mơ . Nhìn khuôn mặt sợ hãi . Bất giác , đặt quyển sách xuống tiến về phía nó . Ban đầu anh chỉ nằm bàn tay nó hi vọng nó bớt sợ. nhưng vẫn không thấy nó hết hoảng loạn . Anh ôm lấy nó . Không ngờ cái ôm của anh làm cho nó yên lòng . Nó nép đầu vào lòng anh ngủ yên không còn chút sợ hãi nào nữa . Ánh mắt dịu dàng nhìn người con gái nhỏ bé đang ngủ say . khi đó nghe nói có người định cưỡng bức nó , anh đã như phát điên . Với tốc độ cao nhất anh tới chỗ nó . nhìn trang phục nó rách , anh chỉ muốn tự tay băm vằm tên khốn kia ra thành trăm mảnh .

Anh thật sự sợ mất nó anh rất sợ . Anh cũng nhận ra rằng : anh đã yêu nó từ lúc nào anh cũng không hay ....

Bình không cho nó đi làm , nhưng nó vẫn đấu tranh để được đi làm . Bây giờ cái đuôi của nó có tới hơn chục người . Dù đi khoảng cách xa , nhưng nó rất ngại ngùng với những người xung quanh . Đã làm được một thời gian . Rất nhiều chàng trai muốn làm quen , hẹn hò với nó . nhưng nó sợ bình sẽ làm như người đàn ông kia . Nó không muốn ai vì nó mà bị tổn thương vì nó , nên nó từ chối những cuộc hẹn nhưng ai ngờ chính vì thế mà nó bị người ta nói vừa xấu lại vừa kiêu . Nó luôn là trung tâm của những lời nói ác ý , khó nghe .dù có biết , nó cũng phải im lặng làm như không biết . vẫn vui vẻ cười đùa . Nhưng trong tận đáy lòng nó thật sự rất buồn nó không muốn bị xa lánh như thế này .

Ngày. ...... tháng ...... năm. .....

sau những ngày nhàm chán , hôm nay nó quyết định chốn đi chơi . Nhân lúc tan ca đông đúc , nó mặc một chiếc áo chống nắng kín mít , một cặp kính da^ʍ và chiếc khẩu trang che kín cả khuôn mặt . trông nó không khác gì những người xung quanh . Đi hướng ngược lại với nhà của mình , nó đi được một đoạn khá xa . nó quay lại nhìn . Không thấy ai đi theo nó nhảy lên xung sướиɠ . Chạy khắp nơi ăn những đồ ăn nó thích . món kem mát lạnh . Mứt trái cây ngọt lịm . Trái cây mọng nước . Tưởng chừng như không gì vui bằng . Nó không ngờ , vẫn có một người đàn ông đang lặng lẽ đi đằng sau nó . Là bình anh vừa xong công việc ở công ty . Đang đọc tài liệu bất giác nhìn ra ngoài cửa xe thấy một bóng dáng nhỏ bé đang nhảy nhót như điên . Anh bật cười nhìn theo , chợt nhận ra người đó là nó . anh gọi điện xác nhận thì mấy người đàn em nói : Nó chưa ra khỏi công ty . Anh biết nó đã lừa vệ sĩ để trốn đi chơi một mình . Rất bực mình , nhưng không muốn làm mất nụ cười đáng yêu kia . anh chỉ lặng lẽ theo sau để được ngắm nhìn nó lúc này . Thật sự chưa bao giờ ở trước mặt anh , nó vui vẻ như thế . chưa bao giờ có nụ cười đẹp như lúc này . Mọi hành động dù nhỏ nhất lúc này của nó cũng được anh thu vào tầm mắt . Từ lúc đi theo nó tới giờ anh chỉ thấy nó ăn , ăn và ăn . anh bật cười miệng lẩm bẩm

Em đúng là chú heo tham ăn .

Trời sắp tối , nó vẫn còn đang muốn ăn nữa nhưng sờ vào túi mặt nó bí xị . Nó đã hết tiền . Nhìn món ăn với vẻ mặt đầy luyến tiếc .

Vươn vai ,

Về thôi chơi đủ rồi .

Chợt có giọng nói quen thuộc

Bán cho tôi món này , món này và cả món này nữa !



" Không phải chứ sao lại là anh ta . Hi vọng anh ta không phát hiện ra mình " cô rón rén bước đi . Chợt có tiếng gọi cô quay lại

Em định đi đâu nữa ? Khuya rồi còn không về nhà

Mặt nó méo xệch . Quay lại cười trừ với anh

Hì . hì . hì . chào anh tình cờ thật đấy anh cũng tới đây mua đồ hả .

Không anh mua cho em .

Sao lại mua cho tôi .

Thì em mua hết tiền rồi mà .

Sao .... Sao anh biết ?

Anh theo em từ khi em ra khỏi công ty

Không.... Không thể nào . Tôi bịt kín thế cơ mà .

Anh không nói gì đưa đồ ăn cho nó nói

Về thôi !

Nó như con cún con buồn bã theo hắn về nhà .