Chương 15: Bí mật của bình : em sẽ chỉnh chết anh

Sếp ơi em bị say máy bay . xếp có thể cho em đi mua thuốc có được không ?

Tay chống cằm tựa vào cửa xe . Vẻ mặt không quan tâm anh nói :

được . Cô đi đi .

Cô nở nụ cười xen lẫn một chút gian tà bước ra khỏi xe .

Cô ơi ! cô bán cho cháu một liều thuốc xổ với . Cháu đau bụng mà không đi được , khó chịu quá quá cô ạ .

Người bán thuốc lấy cho cô một liều thuốc

Của cháu đây . hết 25 ngán

Cháu cảm ơn cô .

Một nụ cười gian tà hiện lên . cô cần túi thuốc thanh toán rồi ră khỏi tiệm

sau 3 giờ bay cuối cùng họ cũng đã tới nơi .

sếp ơi ! tôi đã đem đồ của anh vào trong phòng rồi . tôi xin phép về phòng ạ !

Được rồi cô đi nghỉ ngơi đi . 8h tối đi với tôi

Vâng , tôi biết rồi .

8h tối , điện thoại của cô đổ chuông .

Dạ . tôi nghe thưa giám đốc !

Giờ này là giờ nào rồi còn chưa xuất hiện ? - thôi chết tôi quên mất . tôi sẽ tới ngay đây .

Phố đi bộ về đêm hôm nay yên tĩnh đến lạ , những quán ăn ven đường bày la liệt những món đồ ăn lạ mắt , cô thấy đồ lạ liền xà vào ăn như một đứa trẻ . Cô quên mất có một kẻ đáng ghét còn đang lững thững đi theo sau .



Mải nghĩ gì đó , chợt một xiên thịt nóng hổi chìa về phía anh .

sếp ơi ! Anh ăn đi nè ngon lắm !

Anh lúng túng trước sự bất ngờ này của cô .

Sếp cầm đi ! ngon lắm đó .

Cầm lấy xiên thịt cô đưa không nỡ ăn .anh không ăn , không phải vì sợ bẩn . mà không dám vì đây là lần đầu tiên cô đưa đồ ăn cho anh . nếu anh ăn rồi thì sẽ mất đi thứ cô đem cho anh .

Kìa sếp ăn đi ! ăn nóng mới ngon .

Cả buổi cô chạy khắp nơi , cho anh ăn những món ăn lạ mắt .

lúc này Cô thật nhiệt tình mời anh ăn uống . Mỗi lần anh ăn , uống đồ cô đưa một nụ cười ranh mãnh lại hằn sâu hơn .

Được đi được một lúc bỗng bụng anh đau quặn . Tìm một quán gần đó chạy vào .

xin hỏi nhà vệ sinh nắm ở đâu vậy . bụng tôi đau quá . xin phép cho tôi dùng nhà vệ sinh một chút .

Nhân viên trong quán chưa hiểu gì , đã bị hỏi nhà vệ sinh .

Họ nhìn nhau nhưng vì phép lịch sự ,bhọ chỉ cho anh vị trí nhà vệ sinh .họ nhìn anh với ánh mắt không mấy thiện cảm . lúc này , Cô mới ung dung bước vào .

Xin lỗi ! sếp của tôi đột nhiên đau bụng . Đã làm phiền rồi . mong các vị bỏ qua cho .

Nhìn cô gái đáng yêu trước mặt , ai cũng cảm thấy mềm lòng . Không còn thấy khó chịu vì vị khách bất lịch sự lúc nãy nữa .

chọn cho mình một chỗ ngồi , cô gọi một tách cafe ngồi ra vẻ như đợi anh . nhưng thật ra là cô đang ngồi xem kịch vui . đợi một lúc , tỏ vẻ như sốt ruột. cô bước tới gần nhà vệ sinh gõ cửa ra vẻ hỏi thăm .

Sếp ơi ! anh sao rồi ?



Bụng đau quặn . Mà anh vẫn gắng tỏ ra không có chuyện gì . Nói :

Không sao . Chắc tại lúc nãy ăn quá nhiều .

Ra vẻ vô tội cô nói :

tôi xin lỗi ! Đều do tôi không tốt đã để anh ăn linh tinh . nếu tôi biết như thế này tôi sẽ không để anh ăn những món đó .

Không phải lỗi của cô .

Vừa bước ra khỏi toilet được mấy bước , bụng anh lại quặn lên cơn đau .

Không ổn rồi . Tôi xin lỗi .

anh lại vội vàng chạy vào nhà vệ sinh .

giám đốc ! anh có. Sao không . Có cần phải gọi xe cấp cứu không ạ ?

Không sao đâu , chắc sẽ ổn thôi .

Cô nghĩ thầm " có mà ổn , bà đây đã bỏ thuốc sổ vào thì ổn sao được . đáng đời anh . Cho chừa cái tội bắt nạt chị đây nhé! " Nghĩ thì vậy nhưng miệng cô lại ngọt ngào nói :

Thế sao được , anh là người quan trọng của công ty . lỡ anh làm sao tôi biết ăn nói làm sao với mọi người trong công ty . tốt nhất cứ đi bệnh viện vẫn tốt hơn .

chắc lúc nữa là không sao đâu .

Cứ thế một lần lại một lần . anh đi ra lại đi vào toilet . anh bị như vậy Không biết bao lâu . người Anh như nhũn ra , không thể bước tiếp được . gạt bỏ lòng tự cao , anh gọi một số người đưa anh đến bệnh viện .

Trước khi đi , anh vẫn cố dặn dò người đưa cô về an toàn . Về tới phòng cô cười như điên

Cho anh chết , ai mượn hành tôi sống dở chết dở . Tôi không dễ bắt nạt như anh nghĩ đâu . cứ đợi đó tôi sẽ chỉnh chết anh !

Nằm xuống giường . cô xuy nghĩ , sẽ sử lý anh như thế nào vào lần sau . mải nghĩ cô ngủ thϊếp đi lúc nào không hay .