Chương 21: C21: Chuyện Thứ 21

Rất xin lỗi các bạn là chuyện thứ 21 đáng lẽ ra được post vào thứ tư vừa qua nhưng hôm nay tôi mới có cách để lên được

Vầng, BẰNG CÁCH NÀO đó mà mạng VNPT quyết định là sẽ block truyenhdt.com và kết quả là chờ mãi không lên được, không hiểu mấy ông nhà mạng rảnh quá ngồi block hay sao, đây đâu phải Trung Quốc cơ chứ, điên rồ!!!

Chật vật tới 3 ngày mới tìm được cách để lên. Tiện thể nói luôn, ai đang xài điện thoại để lên đỡ thì có thể bật máy lên ngồi down Opera Browser về ngay để dùng và bật luôn Turbo Opera lên, thành công mĩ mãn!!! *lạy giời*

Rồi, sự kiện chính đã tới!

Chuyện thứ 21

[Bảng thông báo toàn trường]

*Chủ tịch Hội học sinh khóa 2012-2013*

Trần Vũ Thái Hà-12A

*Hội trưởng Hội Chữ thập đỏ trường*

Trần Vũ Thái Hà-12A

*Cheerleader Captain 2012*

Trần Vũ Thái Hà-12A

*Ban tổ chức dự án làm xanh trường học*

Director:Trần Vũ Thái Hà-12A

*Romeo & Juliet*

Địa điểm: hội trường sân khấu lớn.

Casting: Juliet :Trần Vũ Thái Hà-12A

Romeo: Đứa nào đó lớp 12B

Phía dưới:

Trần Vũ Thái Hà.

Trần Vũ Thái Hà.

Trần Vũ Thái Hà.

Một cái tên hiếm hoi ở tận cùng, bị một tờ thông báo khác có chữ “Trần Vũ Thái Hà” đè lên một nửa: *Chủ tịch CLB Cây Cảnh* Nguyễn Minh Hoàng-11D

Tôi trố mắt đứng nhìn cái bảng thông báo đầy dấu thánh của Đức Mẹ Đồng Trinh khẩu phật tâm xà, lại còn nghe tiếng xì xào xung quanh cái gì gì mà “ Thái Hà giỏi thật đấy, lại xinh đẹp nữa..”;”Giá mà mình được như cô ấy..” và cái gì gì nữa.

Sao không làm một tờ giấy A3 mà ghi “CÁC HẠNG MỤC CÓ NỮ TRANH CỬ VÀ CÓ CHỨC TRƯỞNG GÌ GÌ ĐÓ: TRẦN VŨ THÁI HÀ” cho xong, có cần tốn giấy in rồi dán chi chit như này để nhấn mạnh ảnh hưởng không.

Thật kinh dị, thế này còn vượt xa cả ngưỡng tưởng tượng của tôi, Trần Vũ Thái Hà quả là không vừa, vẫn khủng khϊếp như ngày nào. Sau 5 năm chắc cũng học được kha khá trò mới ở bên kia.

Chuyện này sắp sửa giống film Meangirls rồi đấy, đúng là điên rồ! Không hiểu chị ta làm thế nào mà vừa học vừa làm được tất cả các trò kia, có vẻ giống phiên bản nữ của Đăng Nguyên rồi đấy, hay lại có gì mờ ám. Cái này tôi chắc 7 trên 10, không tin chị ta được.

Tôi quay đi, bỏ lên lớp. Đứng thêm một lúc nữa chắc có đứa bảo mình điên vì chị ta mất. Lại mang tiếng em họ nữa, thật kinh khủng.

“Trần Vũ Thái Hà là chị họ mày?” thằng Quân ngồi cạnh tôi, một tay chống cằm hỏi, tay kia vẫn cầm con Iphone 4S, dạo này nó đã chịu đổi sang Temple Run chứ không chơi Fruit Ninja nữa.

“Ừ” tôi lầm bầm, thằng này cũng bị Trần Vũ Thái Hà làm cho ảnh hưởng à.

“Cá tính có vẻ được đấy chứ?” nó nói như kiểu gợi ý. Không ngoài dự đoán.

“Mày thích không,cho đấy! Đưa chị ta sang bên kia biên giới luôn đi!”tôi lầm bầm, sức ảnh hưởng của Thánh nữ sống quả là không nhỏ. Thằng Quân quay sang vỗ vai tôi lộp bộp.

“Tao biết, mày phải chịu nhiều sức ép khi có người hoàn hảo như vậy làm chị, chậc chậc,…” nó chép miệng tỏ vẻ đồng cảm, không giấu nổi cái điệu cười đểu giả.

Tôi hất tay nó ra,lắc đầu.

“Trong đời tao không muốn có một giây phút nào giống bà ấy cả, tao thề!”

“Xấu hổ, biết mình không làm được nên mới nói thế phải không?”tiếp tục cười đểu.

“Mày điên đúng không, tại mày chưa biết gì về chị ta nên mới nghĩ chị ta hoàn hảo như vậy thôi!”

“Mày nói gì đấy?”

“Tao đã chới chị ta từ năm 5 tuổi tới giữa cấp 2, tao biết chị ta rõ hơn mày nhiều!”

“Thế thì làm sao chứ, từ lúc đó Thái Hà ra nước ngoài tới giờ còn gì!” thằng Quân khoang tay nhìn tôi.

“Tao vẫn không tin được bà ấy!” tôi lắc đầu.

Thằng Quân thở hắt ra, nhìn tôi”Mày nên bắt đầu tin vào chuyện người khác có thể thay đổi đi là vừa đấy!”

Nói rồi nó kéo cặp nhảy qua bàn xuống đất, bước ra cửa lớp.

“Mày nói thế là sao?”tôi gọi với theo.

“Muốn hiểu sao thì hiểu, cái đó là tùy mày!” nó nói rồi biến mất ngoài cửa lớp.

Hay thật, nó đã biết cái gì mà lại tung cho tôi một câu danh ngôn rồi bỏ đi luôn thế chứ . Đúng là không bình thường.

-

-

-

“Linh Lan!” Thái Hà vẫy vẫy tay gọi tôi ở trong căng tin.

Tôi tiến tới chỗ chị ta.Muốn gì đây..

Thái Hà đang ngồi với một nhóm nữ sinh trông như bản nhái lỗi của chị ta, chắc đã thử qua “Trần Vũ Thái Hà thánh nữ hóa” nhưng không được thì phải. Trần Vũ Thái Hà đúng là biết cách làm mình nổi bật giữa đám đông.

Không hổ danh thánh nữ toàn vẹn từ đầu tới chân, trừ phần bên trong, tất nhiên.

“Đi với chị một tẹo” Chị ta kéo tôi ra chỗ vắng vẻ trên khán đài sân bóng.

Có chuyện gì mờ ám đây, chả lẽ là chuyện Hoàng Minh Nam gì gì đó chăng.

“Em quen Linh Chi đúng không?”

“À cái đó thì đúng..” chị ta muốn cái gì với cậu ấy đây.

“Em bảo em ấy nhường anh Đăng Nguyên lại cho chị nhé!” Thái Hà nháy mắt nhìn tôi