Chương 30

* * *

Cửa bị kéo ra, Hạ Nguyên ngẩng đầu, đột nhiên hít vào một ngụm khí lạnh, cảnh giác lui hai bước, "Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc.."

- - dưới ánh đèn kia, màu sắc da thịt, từng giọt từng giọt nước từ lớp cơ bắp hơi mỏng kia trượt xuống..

Hạ Nguyên cảm giác Phật Tổ cũng không cứu được cô, như vậy không được..

Vì thế Mộ Cảnh Hành vừa mới lơ đãng tìm tốt tư thế khum xuống, còn chưa lên tiếng, liền thấy một tấm ga giường bay vào đầu, che từ đầu đến mông rồi tới chân anh.

Hạ Nguyên tiện tay đem Mộ Cảnh Hành quấn lại, giống như cái bánh bao mà ném lên giường, tốc độ nói rất nhanh, "Mau lau lau, đừng để lạnh."

Đúng vậy, che lên liền không nhìn thấy được.

Mộ Cảnh Hành: "..."

[Yue: Em muốn quỳ lạy chị _ (: 3ゝ∠) _]

Cảm giác mấy giọt nước linh ta linh tinh trên cơ thể còn chưa kịp phát huy tác dụng, đã bị ga giường hấp thu hết sạch.

* * * Mộ Cảnh Hành hiện tại không biết nên nói thế nào để diễn tả tâm tình của mình.

Anh rất gian nan đem cánh tay từ bên trong cái chăn lấy ra, cười nói, "Bên cạnh có khăn tắm, giúp tôi cầm một cái khăn tắm."

Cái chăn cũng không cần phát huy loại hiệu quả này đi.

"..."

Hạ Nguyên nhẹ nhàng thở ra, lại có chút ngượng ngùng.

Ngoài cửa sổ mưa càng ngày càng lớn, nện ở trên cửa sổ phát ra âm thanh lốp bốp.

Hạ Nguyên vẫn luôn ngồi dựa vào một bên tường, Mộ Cảnh Hành đem chăn đơn một lần nữa đổi một cái, bởi vì hai người dù sao một nam một nữ, sợ Hạ Nguyên xấu hổ, cho nên đều dứt khoát không có ngủ, cùng nghe tiếng mưa gió bên ngoài, nói câu được câu không.

Mộ Cảnh Hành giống như là lơ đãng hỏi, "Nguyên Nguyên tiêu chuẩn kén vợ kén chồng cho tới nay đều là một dáng vẻ sao? Ngay từ đầu thích kiểu như Quý Minh Nghiễn kia, hiện tại lại thích người tương đối có cơ bắp một chút?"

Hạ Nguyên cũng không có phát giác vấn đề anh hỏi có cái gì kỳ quái, cẩn thận nghĩ nghĩ, có chút rối rắm, "Thích người có thực lực* tương đối mạnh đi."

(*Sức có thật)

Người ở trong thời mạt thế đều hi vọng một nửa khác của mình tương đối mạnh, không phải là bởi vì vấn đề quyền thế địa vị, chỉ là vì hắn có thể sống tương đối dài lâu, thời gian làm bạn có thể lâu một chút.

Loài người là một loài sinh vật rất thú vị, ích kỷ lại đồng thời cao thượng, khi tai nạn tiến đến, bọn họ vì sống sót thường thường sẽ không từ thủ đoạn, nhưng khi đối mặt uy hϊếp lớn đến nỗi làm cho không người nào có thể giải quyết, khi mênh mông trời đất chỉ còn lại một đám người ít đến đáng thương, bọn họ chôn giấu mỹ đức bên trong xương cốt, lúc sau ích kỷ lại lặng lẽ ngoi đầu lên.

Mặc dù vẫn như cũ là thực lực vi tôn, nhưng những người va chạm với nhau không muốn ai biết đến mình, vì một lần thắng lợi dũng mãnh không sợ chết, đem hi vọng sống sót lưu cho những người khác, lúc đó điều này trở thành tình trạng bình thường ở xã hội cường giả.

- - tùy thời đều có người tử vong, có lẽ người tiếp theo chính là ngươi.

Hạ Nguyên yêu cầu đối với người yêu, thay vì nói là cơ bắp, không bằng nói là thực lực.

Mộ Cảnh Hành nhạy cảm phát hiện cô nói lần này cùng lần trước khác nhau, tựa hồ đang trêu chọc, "Lần này đối với thân cao cùng dáng người không có yêu cầu sao?"

"Không." Hạ Nguyên lắc đầu, chính mình cũng không biết nhìn anh một cái, thốt ra, "Ít nhất phải giống như anh nha."

Mộ Cảnh Hành tay có chút nắm thật chặt, "Phải như tôi?"

"Đúng vậy." Hạ Nguyên gật đầu, mắt nhìn ngoài cửa sổ, tiếng sấm giống như cũng không quá lớn, mưa muốn ngừng sao?

Mưa kiểu này thời gian rơi cũng không quá dài, đến nhanh đi cũng nhanh, tính toán cũng nhanh nên ngừng.

Phảng phất đẩy ra làn mây tan đi sương mù, từng ngôi sao trong màn đêm lộ ra, toàn bộ màn đêm đều bị điểm xuyến ánh sao mê người, Mộ Cảnh Hành cười, nhẹ giọng hỏi, "Tại sao muốn so với tôi?"

Thanh âm của anh rất nhẹ, phảng phất như hỏi cô, lại phảng phất như tự hỏi.

Tại sao muốn so sánh với anh?

".. Cái gì?" Hạ Nguyên thu tầm mắt lại, không có quá nghe rõ, "Anh vừa nói cái gì, Cảnh Hành anh lặp lại lần nữa."

Mộ Cảnh Hành trong ánh mắt, như ánh sao chợt lóe chợt lóe, lặp lại một lần, "Tại sao muốn để tôi tới so sánh vậy?"

Lấy những người khác tới cùng một người tiến hành so sánh, đã nói lên rằng mình đối người đó có để ý.

Hạ Nguyên bị anh hỏi đến sửng sốt, nhưng cô hiển nhiên không có hiểu rõ đây là đại biểu cái gì, mà cho tới bây giờ cũng không chuẩn bị đi nghiên cứu, chỉ ngay thẳng nói, "Chính là vì tôi chỉ nhận thức có một người bạn nam giới à."

Cô gãi đầu một cái, "Chẳng lẽ lại để cho tôi mang cha tôi ra so sánh sao?"

* * * Luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm.

Mộ Cảnh Hành: "..."

Mộ Cảnh Hành cảm thấy Hạ Nguyên mỗi thời mỗi khắc đều có thể làm tâm tình của anh từ đáy cốc đi lên trời lại từ trên trời rơi thẳng xuống đáy cốc, cũng không cho anh chút giảm xóc nào.

Hạ Nguyên nói vấn đề này đến cha và anh, cũng không biết chuyện gì xảy ra, không thể hiểu được liền đem cha mình cùng Mộ Cảnh Hành so sánh một phen, sau đó cho ra một cái kết luận, ánh mắt sáng lên, "Cảnh Hành, tôi đột nhiên cảm thấy anh cùng cha tôi còn rất giống nhau."

Không phải nói tính tình.. Mà là một loại thái độ vi diệu nào đó..

Tuy rằng nói ra thì một người nhìn tương đối ôn hòa, một người luôn luôn xụ mặt đi, "Anh xem lúc bình thường các người nói chuyện, hai ba câu tổng kết cũng đều nói về một câu mặc nhiều quần áo, còn có.."

"Còn có.."

Hạ Nguyên càng nói con mắt càng sáng, xoát xoát liền đào ra một đống lớn. "Thật sự, anh cùng cha tôi siêu cấp giống.."

Mộ Cảnh Hành sắc mặt đã không phải là đen, mà là đặc biệt đen, thái dương như biến thành ba vạch màu đen, bên trong đen mang thêm màu tím.

- - Anh cũng không muốn nghe anh đến cùng cùng cha vợ mình có bao nhiêu chỗ giống nhau, cũng không muốn làm cha cô.

Anh đỡ lấy cái trán, đánh gãy lời cô, "Nguyên Nguyên."

Hạ Nguyên, "Ừm?"

Mộ Cảnh Hành nghiêm túc hỏi, "Mệt mỏi chưa? Đã nửa đêm hơn mười giờ, ngủ đi."

Hạ Nguyên vẫn chưa thỏa mãn, mắt nhìn thời gian, phát hiện thật đúng là không còn sớm, mắt lại nhìn bên ngoài trời đã nhanh ngừng mưa, "Mưa sắp ngừng, Cảnh Hành anh còn sợ hãi không? Bằng không tôi lại ở cùng anh một hồi đi."

Mộ Cảnh Hành cự tuyệt, "Không cần, thật sự."

Anh mang theo Hạ Nguyên đi ra ngoài, đẩy ra gian phòng cách vách mình, ý bảo cô tiến vào, "Phòng này có được không? Cô xem một chút có chỗ nào không thích, lần sau tôi giúp cô đổi đi."

Hạ Nguyên cũng không có chú ý tới lần sau trong miệng anh, cũng hoàn toàn không nghĩ tới vấn đề anh đã không còn sợ cô hoàn toàn có thể trở về nhà. Nhìn chung quanh một chút, cảm thấy hoàn toàn là dựa theo thẩm mỹ của cô mà tạo ra, không có một chút không phù hợp tâm ý.

"Rất tốt." Cô không có một chút không hài lòng, "Anh mau đi ngủ đi, tôi ở ngay phòng bên này, ban đêm nếu lại có sét đánh anh liền gọi tôi."

Mộ Cảnh Hành gật đầu.

Hạ Nguyên lại tắm một lần nữa, liền chui vào ổ chăn, vốn dĩ cho rằng sẽ ngủ không được, lại không nghĩ rằng không bao lâu hai mắt liền nhắm lại, khò khò ngủ ngon, thậm chí còn phát ra tiếng khò khè rất nhỏ.

Mộ Cảnh Hành vốn dĩ chuẩn bị đưa một ly sữa bò cho cô uống trước khi ngủ buồn cười lắc đầu, cũng không nghĩ tới, chẳng qua chỉ mới xuống lầu hâm một ly sữa bò, cô cũng đã ngủ rồi.

Anh nhẹ nhàng lui ra ngoài, đóng cửa, nhìn qua tâm tình rất tốt. -- đến cửa đều không khóa lại, cũng thật là tin cậy anh.

Ngày hôm sau, sau cơn mưa trời lại sáng, bầu trời trải qua một đêm bị nước rửa qua trong xanh giống như một khối phỉ thúy.

Lúc cô trở về, Mộ Cảnh Hành đã làm xong cơm, đang bưng một chậu xương rồng loay hoay đùa nghịch cùng chậu hoa nhỏ, giống như đang tưới nước cho chậu hoa.

Gặp cô trở về liền ngẩng đầu, "Đã trở lại, ăn cơm sáng chưa?"

Hạ Nguyên cũng không có cảm thấy lời này có cái gì không đúng, nhẹ gật đầu. Mộ Cảnh Hành liền đem bình nước nhỏ buông xuống, để cho cô trước giúp tưới chút nước cho chậu hoa, anh đi xới cơm.

Hạ Nguyên đột nhiên như lâm đại địch, "Vẫn là đừng đi."

Mộ Cảnh Hành dừng một chút, "Làm sao vậy?"

Hạ Nguyên, ".. Tôi có khả năng cùng thực vật trời sinh không hợp nhau."

Nói như thế nào đây, trên người cô khả năng dính một lời nguyền rủa vậy, ở mạt thế bên kia mỗi ngày cùng thực vật chiến đấu còn chưa tính, tới bên này cũng không có tốt, tất cả thực vật bị cô chăm sóc qua đều sẽ chết hết, nuôi cái gì cái đó không sống nổi..

Thời điểm cô mới đến trong nhà nguyên thân vẫn có một ít hoa, tỷ như nguyên dãy bồn hoa lan Mẫu Đơn kia, đều được quan tâm chăm sóc khỏe mạnh, nhưng cô tới không có mấy ngày liền làm tất cả đều.. Thậm chí ngay cả cây tiên nhân cầu* dễ dàng nuôi nhất, mấy ngày nay cũng không biết vì cái gì cây kim liền bắt đầu bị ố vàng.

"Tôi vạn nhất tưới nước dùm anh lại tưới chết cây rồi.." Nhìn anh còn thật thích cây, mỗi một chậu đều tạo hình đặc biệt, nhìn vừa tinh xảo vừa đáng yêu, đến lúc đó anh không đau lòng sao?

Mộ Cảnh Hành cười, "Không sao,"

Mí mắt anh đều không nháy vì thật sự không nghĩ có tổn thất lớn, đều không mang theo do dự, "Chỉ là tưới nước mấy cái cây hoa bất tử, nghĩ tưới nhiều ít đều có thể."

Hạ Nguyên có chút nóng lòng muốn thử, "Thật sự?"

"Thật sự."

- - Mộ tiên sinh mắt cũng không nháy liền đem nhóm tiểu khả ái mà mình trước đó nâng trong lòng bàn tay đẩy ra ngoài.

Hạ Nguyên phảng phất như được giao nhiệm vụ trọng đại gì đó, thận trọng vì cái chậu nhiều hoa này tưới nước, sợ mấy bông hoa không đủ uống, tưới xong trong bình còn lại một chút, lại còn đầy chuyên môn đi lấy thêm một cái bình khác.

Lúc sau mắt nhìn cửa sổ sát đất bên ngoài, một loạt xương rồng đang phơi nắng, cảm thấy trách nhiệm của chính mình tới rồi. "Cảnh Hành, mấy xương rồng phía bên ngoài cửa sổ cũng muốn tưới nước sao?"

Xương rồng kỳ thật cũng không cần mỗi ngày tưới nước, cũng không nên tưới nước quá nhiều. Mộ Cảnh Hành trong đầu ý nghĩ này chợt lóe lên, bưng hai mâm đồ ăn ra ngoài, mảy may nhìn không ra chột dạ, mở miệng liền nói, "Muốn!"

Hạ Nguyên đạo nghĩa không thể chối từ cầm bình nước đi ra.

- - nếu như xương rồng bây giờ có thể nói chuyện, khẳng định một đám đều khóc.

(Yue: Tội cho mấy cưng, chủ mấy em giao trứng cho ác rồi)

Chờ Mộ Cảnh Hành đem thức ăn đều dọn xong, lúc để cho cô đi vào ăn cơm, Hạ Nguyên còn nhịn không được khen anh, "Cảnh Hành anh nuôi xương rồng thật tốt, mỗi một cái tạo hình đều nhìn đẹp."

Cô nói không nên lời cái gì từ ngữ hình dung cao siêu, chính là cảm thấy.. Dù sao mỗi một chậu đều có nét đẹp đặc biệt của mình.

"Tôi lại không được.. Một khi dưỡng liền chết."

Mộ Cảnh Hành kẹp cho cô một đũa đồ ăn, ánh mắt như sóng, "Không quan hệ, tôi có thể là được rồi."

Dù sao về sau bọn họ cũng sẽ không tách ra.

Anh am hiểu nuôi sống, cô am hiểu nuôi chết, kỳ thật ở phương diện nào đó nói tới cũng thật xứng.

- - thật xứng.

Mộ Cảnh Hành cảm thấy ý nghĩ của anh không sai.

Hạ Nguyên bởi vì đem xe đạp đặt ở trong trường học, cho nên thời điểm sáng sớm hôm nay đi làm là cùng đi với Mộ Cảnh Hành.

Thời điểm đi vào còn đυ.ng phải Phượng tỷ, lúc đó, Hạ Nguyên đang tiếp nhận đồ đạc Mộ Cảnh Hành đưa cho cô, sờ lấy trán của anh nói gì đó, tư thái mang theo thân mật không tự biết.

Phượng tỷ tấm tắc ra tiếng.

Cuối cùng, đoán chừng là thành rồi.

Hạ Nguyên tựa hồ nhìn thấy nàng, cũng phát hiện Mộ Cảnh Hành không còn việc gì nói, liền hướng anh phất phất tay, chạy tới, "Phượng tỷ!"

Phượng tỷ dừng lại, ừ một tiếng.

Chờ Hạ Nguyên đuổi đến kịp, sau khi nhìn cô kéo ra túi đồ trên mặt nở nụ cười, chế nhạo hỏi một câu, "Ở bên nhau rồi?"

Hạ Nguyên đang từ trong túi đồ Mộ Cảnh Hành đưa cho lấy ra một cái bánh ngọt, cắn được một nửa, ngẩng đầu lên, một mặt mộng bức, ".. Ở bên nhau?"

Có ý tứ gì?

Phượng tỷ cũng ngốc, gặp cô một mặt mộng bức không giống như giả bộ phản ứng, quả thực là kinh ngạc, "Anh ta còn chưa theo đuổi được cậu?"

(nguồn gg)