Chương 29: Người này phá hủy chân tâm của hắn, quyết không thể để...

Ánh mắt Chu Huyền Lan tối sầm.

lát sau liền khom lưng, ngón tay thon dài duỗi về phía thiếu niên đang đứng bên giường, đẩy ra vài sợi tóc đen còn quấn bên gáy.

"Sư tôn muốn cái gì, đệ tử đều sẽ cho người."

Sáng sớm gió nhẹ lướt qua, một giọt sương óng ánh theo phiến lá xanh mượt rơi xuống đất.

Thẩm Lưu Hưởng ngồi dậy, mặc một kiện áo bào đơn bạc, tóc đen ngổn ngang xõa tán loạn phía sau lưng, nằm trên giường sững sờ chốc lát, xoa xoa đôi mắt vẫn còn đang ngáy ngủ.

Ý thức hơi thanh tỉnh.

Mơ hồ nhớ tới tối hôm qua Chu Huyền Lan trở về, nhưng lúc này trong phòng lại không ai.

Thẩm Lưu Hưởng mặc quần áo, bước ra cửa chưa được mấy bước, đuôi lông mày khẽ động, đi vòng về.

Không biết Thẩm Bặc Bặc sao rồi.

Hắn che giấu khí tức, lặng yên không một tiếng động đi về phía cửa sổ, ánh mắt xuyên qua cánh cửa sổ khép hờ, tìm kiếm bên trong phòng ngủ.

Bên bàn trà có hai bóng người đang ngồi, bên cạnh mỗi người còn đặt thêm một chén trà nguội, tầm mắt không hẹn mà cùng rơi lên bóng dáng thiếu niên đang nằm trên giường, cũng không biết đã nhìn chăm chú như vậy được bao lâu rồi vậy mà trên mặt lại không có chút biểu cảm khó chịu nào.

Ninh Nhuận Tân hình như có chút cảm giác, tầm mắt bỗng nhiên quét về phía cửa sổ, Thẩm Lưu Hưởng nhanh chóng cúi đầu, lúc này, trên giường truyền đến động tĩnh.

"Thẩm Lục"

"Thẩm Hương ca ca."

Ninh Nhuận Tân cùng Triệu Lâm đồng thời lên tiếng.

Trong tầm mắt, lại nhìn thấy hai phiến là kim diệp từ dưới chăn ngoi lên, sau đó là một khuông mặt trắng trẻo mập mạp, chu môi lên bi bô nói: "Cha ơi."

Ninh Nhuận Tân: "..."

Triệu Lâm: "..."

Trong phòng yên tĩnh nữa ngày, Ninh Nhuận Tân cười nhẹ một tiếng, trên mặt cũng không cảm thấy hắn tức giận, trái lại còn lộ ra ý cười.

"Không hổ là ngươi, Thập Lục."

Dứt lời, thân hình hắn nhoáng một cái xuất hiện tại cửa sổ. Trong tầm mắt, một đạo bóng dáng thiếu niên cấp tốc biến mất tại khúc ngoặc.

Ninh Nhuận Tân không nói hai lời liền đuổi đi.

Nội thất Triệu Lâm bị ngáng chân, Thẩm Bặc Bặc ôm lấy hắn gào khóc. "Hu Hu, không tìm thấy cha, mang ta đi tìm cha đi."

Triệu Lâm cúi đầu thấy Thẩm Bặc Bặc khóc sướt mướt, không còn cách nào khác mà bế hắn lên.

Mang theo một đứa con ghẻ tìm khắp tông môn, cũng không tìm thấy người chỉ nhìn thấy Ninh Nhuận Tân mang theo vẻ mặt không thích hợp lắm quay về, bên cạnh còn có Lam Tiêu Sinh.

Nhìn bộ dạng này chắt chắn là lúc truy người bị ngăn lại.

Triệu Lâm hành lễ: "Sư tôn."

tầm mắt Lam Tiêu Sinh rơi lên trên người Thẩm Bặc Bặc vươn tay bến hắn lên. "Theo ta vô trong đại điện ngồi một lát, chờ lát nữa Thẩm Lục Lục tới đón ngươi."

Khuông mặt Thẩm Bặc Bặc còn mang theo nước mắt, hít hít mũi, cái tay nhỏ bé nắm lấy ngón tay với khớp xương rõ ràng. "Cha nhất định sẽ đến, không được gạt Bặc Bặc a."

Lam Tiêu Sinh mỉm cười, mang theo sư đệ cùng độ đệ đi.

Thẩm Lưu Hưởng núp trong bóng tối, thở ra một hơi, sau đó trên mặt lại lộ ra biểu tình nghi hoặc.

Kiếm Tông tông chủ ba lần bốn lượt thay hắn giải vây, chẳng lẽ hắn có quan hệ với nguyên thân, Có điều hắn thấy giọng nói cùng dáng vẻ thanh nhã, khiến hắn luôn có một cảm giác thân thiết khó giải thích được.

Cuối cùng cũng coi như cắt đuôi được rồi, Thẩm Lưu Hưởng bắt đầu đi xung quanh Kiếm Tông, bất tri bất giác đã đến sân luyện võ. Nhìn thấy mấy tên đệ tử đang tập trung bên trong sân, dường như đang cử hành trà đàm luận hội.

Mơ hồ nghe thấy cái tên quen thuộc, hắn chậm rãi đi đi.

"Các ngươi vào tông muộn, không biết kia mấy năm kia thẩm vô sỉ có bao nhiêu điên cuồng. Chỉ cần kiếm tôn vừa trở về kiếm tông, hắn dường như có thể lập tức biết được ngay trong ngày đã thấy xuất hiện ở trong tông môn."

Đệ tử ngồi ở giửu, phun nước miếng như mưa, kể lại cho đám sư đệ đoạn năm tháng chống lại Thẩm Tiên Quân của Thanh Lăng tông.

"Hắn tựa như một con cẩu không biết liên sỉ, cả ngày dây dưa với kiếm tôn." (đọc đoạn này hơi bực nhưng nguyên gốc tác giả viết vậy á.)

Có người nói: "Diệp Thạch sư huynh, nhanh tỷ mỉ kể lại sự tình cho chúng ta nghe đi."

"Ta tùy tiện kể cho các ngươi chút chuyện, ta nhớ tới có lần kiếm tôn trở về tông lúc đêm khuya, bị thương, bái kiến Lam tông chủ xong, liền đi đến tẩy cốt tuyền để trị liệu vết thương, kết quả các ngươi đoán thử đi "

Diệp Thạch vỗ đùi, tức giận không thôi.

"Thẩm vô lại cư nhiên lại trốn ở sau bình phong từ sớm giống như ôm cây đợi thỏ mà nhìn lén kiếm tôn thay y phục!"

Đệ tử khắp bốn phía đều ồ lên, đang nghe đến xuất thần vì thế không chút chú ý tới xung quanh lại nhiều hơn một người trộn lẫn bên trong đám người, nắm lên một đống hạt dưa, vừa cắn vừa nghe say sưa.

"Phi, đường đường là tiên quân mà nữa đêm lại đi nhìn trộm, quả thật có thể gọi là trơ trẽn."

"Trong tông nhất định là có người mật báo cho hắn, bằng không sao lại có thể biết lúc nào kiếm tôn hồi môn, lại có thể canh trước linh tuyền đợi người được."

"May mà kiếm tôn phát hiện, bằng không hắn đã thực hiện được ý đồ rồi."

"Không, ngươi sai rồi sai rồi, " Diệp Thạch xua tay. "Hắn che giấu khí tức, lúc đó kiếm tôn cũng không phát hiện ra hắn."

Mọi người kinh ngạc: "Đây chẳng phải là..."

"Nếu thật là như vậy thì cũng không đến nỗi làm người khác phẫn nộ." Diệp Thạch nắm chặt nắm đấm, oán hận nói: "Có thể các ngươi đã biết Thẩm vô lại có bao nhiêu lớn mật rồi đi.”

"Hắn trốn ở trong linh tuyền, thật ra không phải là vì xem kiếm tôn cởϊ qυầи áo, mà là muốn thừa dịp kiếm tôn bị thương, suy nghĩ bạo hơn..."

"Khụ khặc, khặc khụ khụ." Một mảnh hạt dưa đột nhiên vọt vào cuống họng, Thẩm Lưu Hưởng che miệng ho khan, hai má đỏ bừng lên.

Lúc này đám đệ tử xung quanh mới chú ý đến, nhất thời như thấy kẻ thù gϊếŧ cha, trên mặt tràn ngập địch ý.

"Thẩm Lục Lục!"

Thẩm Lưu Hưởng hoãn một ngụm khí. "Ai" một tiếng. "Ta đã giải thích qua , người các ngươi nên ghi hận là các vị ca ca của ta, không phải là ta."

Có người hừ lạnh: "Ngươi tới làm chi."

Thẩm Lưu Hưởng: "Cắn hạt dưa."

Nguyên tác chỉ miêu tả qua loa về những chuyện mà Diệp Băng Nhiên từng làm, ngay cả hắn cũng chưa từng đọc đến đoạn này, sau khi hết khϊếp sợ, không khỏi muôn suy đoán người mật báo là ai.

Hắn nhớ tới Thẩm Lưu Hưởng phàm là có đồ tốt liền muốn tặng cho Diệp Băng Nhiên đối phương lại không chịu nhận vậy nên hắn bằng đi đường vòng cứu quốc, dùng người bên cạnh hắn tặng.

Bây giờ nghĩ lại lại cảm thấy cực kỳ khả nghi.

Người này cơ hồ là nhận hết toàn bộ gia sản của Thẩm Lưu Hưởng lại còn lừa hắn nói là đã đưa cho Diệp Băng Nhiên.

Thẩm Lưu Hưởng nghĩ tới nghĩ lui, trong đầu cũng không có nữa điểm ấn tượng đối với người này.

Ngay lúc này, một đám đệ tử Tây Dương tông đi ngang qua, có người phát hiện Thẩm Lưu Hưởng, thì thấp giọng nói một câu liền lôi kéo tầm mắt của đám người còn lại.

Trên mặt đều lộ ra bộ dạng lạnh lùng.

"Nghe nói mấy ngày nay tây dương Thiếu tông chủ chưa từng bước ra ngoài cửa phòng dù chỉ một bước." Diệp Thạch có ý riêng nói: "Hình như có liên quan đến chuyện bị mất đi linh sủng đi."

Thẩm Lưu Hưởng "Ồ" một tiếng, không phản đối.

Nói đến chuyện này sắc mặt đám đệ tử xung quanh nhìn hắn cũng hòa hoãng hơn đôi chút, thậm chí còn có người nhiệt tình nhắc nhở: "Ta khuyên ngươi mấy ngày gần đây nên cẩn thận một chút, nghe nói Tây Dương Tông chủ đang trên đường đến đây."

Kim Hạng Thiên làm người lòng dạ độc ác, lại cực kỳ bao che khuyết điểm, đặc biệt là bảo bối tựa như sinh mạng Kim Điệt Thương.

Vì chuyện của linh sủng mà tâm tình Kim Điệt Thương có chút biến hóa. Tài bắn cung mười phân vẹn mười khi xưa hiện tại lại sơ hở đù đường lại càng không muốn cầm cung lần nữa.

Thẩm Lưu Hưởng cắn hạt dưa, tỏ vẻ không chút hứng thú với cha con Tây Dương tông. Nơi này là Kiếm tông, chẳng lẽ hắn dám trước mặt mọi người mà xuống tay với mình.

Hắn thúc giục: "Tiếp tục kể chuyện về Thẩm vô sỉ đi. Ta cực kỳ thích nghe những chuyện này a."

Diệp Thạch tỉ mỉ quan sát hắn, hắng giọng tiếp tục kể.

*

Buổi chiều, Kiếm Chân đạo nhân lại tiếp tục giảng đạo, nhắc nhở hậu bối, mời ba đệ tử đứng đầu ưu tú nhất tông phái tới.

Thẩm Lưu Hưởng không đi, ngồi một mình dưới bóng cây, vân vê phược linh trên cổ tay, vận chuyển linh lực, chăm chú nhìn phù văn lấp lóe trên đó cả nữa ngày khẽ cau mày.

Hắn đã hiểu hơn phân nữa, nhưng vẫn có vài chỗ nghĩ mãi không ra.

Nghi hoặc lúc lâu, Thẩm Lưu Hưởng vuốt tóc, lấy ngọc hoàng ra, đầu ngón tay thon dài gõ lên đó một cái, lại giơ lên một ngón tay.

"Nhìn đồ đệ tốt của ngươi đi, nhờ ngươi dạy thuật pháp để đối phó với nhi tử ngươi."

"Ngươi vậy mà cũng tính là cha sao."

Vừa dứt lời thì trên ngọc hoàng lan ra ánh vàng chói mắt, Thẩm Lưu Hưởng sợ đến mức tay khẽ run, ‘ba’ một tiếng ngọc hoàng rơi xuống đất.

Một cái bóng đen to bằng lòng bàn tay khẽ lan ra.

Là hình dạng một cái ngón tay thon dài, đầu ngón tay bấm quyết.

Thẩm Lưu Hưởng nghiên cứu một lát, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ như điên, cái tay này chỉ về cái Phược Linh Thuật trên cổ tay mình.

Cùng lúc đó, một vệt cầu vồng tự chân trời xẹt qua, đảo mắt đã tới vùng trời của kiếm tông, đáp xuống nơi ở của đệ tử Tây Dương.

"Con ta ở đâu?"

Kim Hạng Thiên sắc mặt tái xanh, một chưởng đem Nguy Thiên Cơ đang cuống quýt chạy ra cửa đánh ngã xuống đất. Trong nháy mắt uy áp của tu sĩ Hóa Thần cảnh tràn ra khiến đán đệ tử trong viện của Tây Dương tông sợ đến xanh mặt, cùng nhau quỳ trên mặt đất.

"Khiến Thương Điệt chịu oan ức lớn đến như vậy, ta cần ngươi để làm gì!"

Hắn đang bước vào giai đoạn quan trọng của hóa thần cảnh hậu kỳ, vốn định bế quan để chờ đợt đột phá, vậy mà lại nghe nói Kim Điệt Thương bị người khác bắt nạt khiến tâm tình bản thân khó chịu lại không chịu tiếp tục cầm cung bắn tên nữa vì thế bèn vội vàng chạy đến đây.

Bình thường nếu tâm tình các tu sĩ sảy ra vấn đề sự tình cũng không quá lớn thì thường đều bị bỏ qua.

Nhưng mà chuyện này lại rơi lên trên người Kim Điệt Thương chuyện này liền trở nên nghiêm trọng. Từ nhỏ đến lớn hắn đã từng chịu qua chút uất ức như vậy bao giờ, tâm kiên định nhất định sẽ yếu hơn so với các tu sĩ thông thường, chỉ cần có chút bất cẩn liền rơi vào một loại trạng thái cực đoan. tu vi có cao hơn nữa cũng khó mà bước thêm một bước.

"Đến tột cùng phát sinh chuyện gì, tỉ mỉ kể lại cho ta nghe."

Ngụy Thiên Cơ che mặt, càng cố gắng thêm mắm dặm muối vào sự tình ngày ấy.

Kim Hạng Thiên càng nghe sắc mặt càng trầm xuống: "Ngươi nói là, chỉ dựa vào đại bàng linh tiễn đã có thể ngăn cảng thế công của Xuyên vân, tu vi tên đệ tử kia là gì?"

Ngụy thiên cơ: "Trúc cơ kỳ."

Kim Hạng Thiên thầm nghĩ, nguy rồi.

Kim Điệt Thương đã bước vào Kim đan kỳ, lại còn dùng pháp khí cấp cao ‘Xuyên Vân tiễn” vậy mà bị một tên đệ tử có tu vi thấp hơn cả hắn, dùng pháp khí Điêu Linh tiễn cực kỳ bình thường cản lại.

Tất nhiên trong lòng nghĩ không thông.

Kim Hạng Thiên nhìn về phía cửa phòng đóng chặt. "Sau khi chuyện này qua đi, a Thương có từng nói thêm cái gì không."

"Thiếu tông chủ nói muốn đánh gãy tay tên đệ tử kia."

Kim Hạng Thiên hét lên: “Vậy sao còn chưa đi!"

Nếu hắn đã nói ra câu này, hiển nhiên trong tiềm thức đã phát hiện có người năng lực cao hơn hắn vì thế sinh ra tâm ma.

Như vậy chỉ có hai con đường có thể đi, một là quang minh chính đại vượt qua đối thủ, vấn đề này liền dễ giải quyết. Hai là không bao giờ đυ.ng đến cung tên nữa, cưỡng ép phá giải tâm ma.

Kim Điệt Thương lựa chọn vế trước nhưng chuyện này lại không thành công, cho nên không muốn tiếp tục đυ.ng đến cung tên.

Ngụy Thiên Cơ ngập ngừng nói: "Đã gặp rồi, là gặp Lăng tông chủ."

Kim Hạng Thiên nhíu mày, phất tay áo đẩy cửa bước ra.

Thẩm Lưu Hưởng đi ra khỏi sân luyện võ lại đột nhiên bị người kéo lại.

"Tây Dương Tông chủ đến!" Diệp Thạch Đạo lúc trước còn kể lại cố sự của Thẩm vô lại nói: "Ngươi mau tìm chỗ trốn lẹ lên."

"Hắn có đến thì có liên quan gì đến ta?”

Thẩm Lưu Hưởng trừng mắt nhìn, vén ống tay áo lên, lộ ra hai đoạn cánh tay trắng nõn nhỏ gầy "Nhìn thấy có gì khác trước không?"

Diệp Thạch mặt lộ vẻ sốt ruột: "Tông chủ bọn họ suốt ngày ẩn thân trong động phủ, Kim Hạng Thiên nhất định sẽ tìm cơ hội ra tay với ngươi, ta đã cho người đi thông báo nhưng vừa chạy đi chạy về cũng tốn rất nhiều thời gian. Ngươi nhanh nhanh chạy trốn đi, kéo dài chút thời gian cho ta."

Thẩm Lưu Hưởng tay khẽ run: "Ngươi xem trước một chút, ta có gì không giống lúc trước không."

"Đều lúc nào rồi!" Diệp Thạch nhíu mày, tầm mắt lại nhìn về phía cánh tay thon gầy kia thử nhớ lại. "Dây thừng đen bên cổ tay phải không còn nữa, nhưng bên trái lại nhiều thêm một sợi dây đỏ."

"ha ha."

Diệp Thạch cảm thấy người trước mặt này điên rồi, tu sĩ Hóa Thần cảnh đã tìm tới cửa mà còn xoắn xuýt một món đồ đeo tay.

"Có phải ngươi không biết lòng dạ Kim Hạng Thiên có bao nhiêu ác độc?"

Diệp Thạch hận không thể gõ một cái lên đầu Thẩm Lưu Hưởng. "Ngươi biết ma tôn? trước đây hắn có một vị đệ đệ, chính là bị Kim Hạng Thiên dẫn theo một đám tu sĩ khác gϊếŧ chết!"

Thẩm Lưu Hưởng nhíu mày lại, hắn cũng hiểu rõ.

Bên trong nguyên tác, Nam Diệu Quyền đem tất cả đám người thương tổn đến đệ đệ của hắn đều gϊếŧ hết, chỉ lưu lại mỗi một đầu lĩnh là Kim Hạng Thiên.

Kim Hạng Thiên còn tưởng là ma tôn sợ Tây Dương Tông của hắn, làm việc càng thêm hung hăng lại thủy chung không biết nguyên nhân vì đâu mà ma tôn lưu lại cho hắn một đường sống. Chính là muốn hắn tự nhìn thấy hài tử của hắn từng bước từng bước bị hủy diệt, đây chính là loại trả thù tàng khốc nhất.

"Vì sao ngươi lại giúp ta?" Thẩm Lưu Hưởng nhìn về phía Diệp Thạch.

"Ta chỉ là chán ghét Kim Hạng Thiên thôi."

Dứt lời, Diệp Thạch lôi Thẩm Lưu Hưởng rời đi, kết quả còn chưa đi hai bước, uy áp đại năng giả che ngợp cả bầu trời ùn ùn kéo tới khiến hai người miễn cưỡng dừng bước lại không thể động đậy.

Ánh sáng lóe lên, trên mặt đất nhiều hơn hai bóng người.

"Cha, hắn chính là Thẩm Lục Lục!"

Hai mắt Kim Điệt Thương hằng lên tơ máu, mười đầu ngón tay đều lưu lại rất nhiều vết thương dữ tợn. Thời khắc nhìn thấy Thẩm Lưu Hưởng, cả người không nhịn được mà run rẩy.

Bây giờ hắn chỉ cần thấy cung tên, đầu óc đều hiện lên một màn Xuyên Vân tiễn bị chặn lại này.

tài bắn cung hắn vẫn lấy làm kiêu ngạo lại bị một tên đệ tử bề ngoài xấu xí phá giải. thế gian này làm sao còn có người... Làm sao còn có người có tài bắn cung vượt qua cả người có thiên phú như hắn!

Hắn mới là người ưu tú nhất!

Cũng may cha hắn đến, tất có thể diệt trừ ác tâm của hắn.

Kim Điệt Thương hai mắt đỏ như máu mà cười.

Không phải tài bắn cung rất lợi hại sao? Hôm nay hắn liền muốn lấy đi gân tay của Thẩm Lục Lục để hắn không còn cách nào cầm cung bắn tên nữa!

Mấy trưởng lão cùng đệ tử Kiếm Tông đúng lúc đuổi tới lại bị kết giới ngăn cản bên ngoài.

"Kim Hạng Thiên tùy ý sinh sự, nhanh đi bẩm báo tông chủ."

"Đệ tử bị vây bên trong kết giới kia hình như nhìn có chút quen mắt?"

"Là Thẩm Lục Lục của Thanh Lăng Tông."

"Cái gì? !"

Toàn bộ ánh mắt những người đứng đây đều nhìn lại. Hiện tại cái danh xưng Thẩm Lục Lục này khắp Kiếm tông không ai không biết, lại càng hiểu rõ tầm quan trọng của hắn.

Nếu như xảy ra chuyện gì, người phát điên trong Kiếm tông cũng không phải là một đi!

!

Diệp Thạch đứng bên ngoài kết giới vẻ mặt gấp gáp.

Tất cả mọi người gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, kết giới mà Hóa Thần cảnh tu sĩ bày ra, bọn hắn há có thể phá giải. Vì thế chỉ có thể lo lắng chờ tông chủ đến cứu người.

Ở đây cũng chỉ có mỗi thiếu niên đang đứng bên trong kết giới là vẻ mặt hờ hững.

Tựa như là còn chưa ý thức được người vừa tới là ai lại càng không cảm nhận được toàn bộ quản trường đều bị bao trùm bởi uy áp khủng bố.

Hắn chỉ câu môi nở nụ cười: "Sao? nhi tử không thắng người khác, liền gọi cha đến giúp đỡ."

Sắc mặt Kim Điệt Thương lúc trắng lúc xanh. Còn đang muốn phản bác đã bị Kim Hạng Thiên kéo ra sau người. "Ngươi vẫn là quá mềm lòng, không cần biết hắn là ai, không cần phí lời, gϊếŧ chính là gϊếŧ."

Hắn đã cảm nhận được khí tức trên người Lăng Dạ. Rất nhanh người sẽ đuổi đến.

Người này đã hủy đi tâm của hắn, quyết không có thể lưu!

Ánh mắt Kim Hạng Thiên trở nên hung tàn, bàn tay xoay chuyển, một luồng linh lực rộng lớn lạnh lùng hội tụ vào lòng bàn tay hướng Thẩm Lưu Hưởng đánh tới.

Ầm ——!

Mặt đất run chuyển.

Một chưởng uy lực cực đại kia bị phong tỏa bên trong kết giớ, tất cả đều rơi lên người thiếu niên.

Trong lòng mọi người đều thầm căng thẳng.

Ngay lúc này, một đám người còn đang luận đạo trong phủ cuống cuồng chạy tới

Vừa thấy, sắc mặt đều đồng loạt tái xanh.

"Thẩm Lục!"

"Thẩm Hương ca ca!"

"Cha!"

...

Kim Hạng Thiên nhìn lướt qua đám người, âm lãnh mà cười cợt.

Lấy tu vi trúc cơ kỳ mà nhận một chưởng của hắn nhất định phải chết. Cho dù Lăng Dạ có đuổi tới đây thì như thế nào cơ chứ? Người cũng không phải là đã chết sao.

Người chết không biết nói chuyện.

Hắn tùy tiện tìm một cái cớ liền có thể lấp liếʍ cho qua. Chẳng nhẽ Lăng Dạ muốn vì một đồ đệ tu vi trúc cơ kỳ mà trở mặt thành thù với Tây Dương tông.

Kim Hạng Thiên giơ tay, vốn muốn rút kết giới về.

Đột nhiên lúc này lại nghe thấy một tiếng "Răng rắc”. Kết giới giữa không trung ấy vậy mà vỡ vụn.

Trong lòng hắn cả kinh, nhìn về phía đối diện.

Tro bụi đầy trời tản ra một bóng dáng cũng theo đó hiện ra, lại có điểm khác với lúc trước.

Là một thanh niên thân hình gầy gò nhưng rất cao, tóc đen dài đến eo bị gió thổi hơi tung bay trên không trung, dung mạo tuấn mỹ đến chói mắt.

Khóe môi hắn khẽ câu lên nở nụ cười.

Bên trong cặp mắt phượng tinh xảo che kín hàn khí lạnh như băng.

"Bản quân vừa mới học được một loại thuật pháp. Nếu đã có người tự dân tới cửa vậy thì mượn ngươi luyện tập một chút."

Dứt lời, uy áp khủng bố khiến người khác hít thở không thông từ trên người thiếu niên tảng ra xung quanh. rõ ràng cùng là tu vi hóa thần cảnh giống Kim Hạng Thiên!