Chương 40

Không giống với hai tiểu bối.

Tần Hải Long cùng Nguyễn nãi nãi uống trà xong liền đi dạo ở phía sau công viên, đề tài tự nhiên không rời khỏi bọn nhỏ.

Bọn họ rất hài lòng đối với sự trưởng thành của Nguyễn Y Hàm cùng Tần Hải Dao, cũng biết các nàng đã trả giá rất nhiều, tuy rằng có chút đau lòng, nhưng càng có nhiều niềm vui.

Tần Hải Long hết lời khen ngợi Tiểu Hải: "Tiểu Hải thật sự rất khác biệt, không có so sánh sẽ không biết. Năm đó Tần Di học đàn, chính là mấy giờ liền, con còn cảm động không chịu được, cảm thấy con bé chịu khổ, liền chuẩn bị hết cái này rồi đến cái kia, hận không thể thay nó gánh vác tất cả. Nhưng người xem Tiểu Hải, hầu như...... tất cả mọi việc trong công ty, chỉ trong thời gian ngắn, cái gì cũng đều nhớ rõ, như đã gặp qua là không quên được. Hỏi nó có mệt không, nó trước nay đều mỉm cười lắc đầu."

Trên thực tế, không phải Tần Hải Dao không quên, mà là nàng xuất thân từ ngành y, mỗi sinh viên đều phải học qua rất nhiều loại thuốc nên liền biết mình có bao nhiêu điểm trí nhớ. Loại trí nhớ nhanh đó đã được sử dụng hoàn toàn trong thời gian đại học.

Nguyễn nãi nãi cười tủm tỉm lắng nghe, bà không phải vì Tần Hải Dao mà vui vẻ, nhưng bà rất nhẹ nhõm khi cuối cùng nhìn thấy cháu gái trông giống một con người sau thời gian dài.

Mặc dù Nguyễn Y Hàm ở bên cạnh Tần Hải Dao vẫn còn khó xử, nhưng cô đã không còn phiền muộn và không vui như trước nữa.

"Sau khi Tiểu Hải đến, Di Di cũng không còn giống trước đây." Tần Hải Long khoe khoang con gái chính mình: "Hiện tại câu cửa miệng của nó chính là thiên tài còn phải nhờ vào nỗ lực, huống chi nó chỉ là một người bình thường? Tính tình đại tiểu thư đều thu liễm rất nhiều, thậm chí có một hôm còn cùng con thổ lộ thâm tình, nói so sánh con cùng với Tần Thấm, quả thực con chính là người cha thiên sứ, phải hảo hảo hiếu thuận với con." Có lẽ hôm nay uống rượu xong, tâm tình của hắn không tệ, lời nói cũng nhiều hơn, "Lão thái thái, còn nhớ rõ năm đó thời điểm lão gia tử cùng người ước định không?"

Ước định sao?

Nguyễn nãi nãi tự nhiên không thể nào quên được.

Tần gia cùng Nguyễn gia là hai gia tộc lớn, năm đó, thời điểm Tần lão gia tử cùng Nguyễn nãi nãi uống rượu đã từng nói qua, nếu tương lai hậu bối có thể ở bên nhau thân càng thêm thân thì có bao nhiêu tốt, Nguyễn nãi nãi đương nhiên đáp ứng.

Chỉ là......

Tần Hải Long nhìn bộ dáng lão thái thái, hắn vỗ vỗ ngực: "Con bảo đảm, sẽ nâng đỡ Tiểu Hải, làm con bé có thể thuận lợi tiếp nhận Nam Dương và có một tương lai tươi sáng, người không biết ——" hắn thở dài: "Thân thể Tiểu Hải, con vẫn luôn rất lo lắng, tìm thật nhiều bác sĩ, nhiều nhất chính là muốn con bé vui vẻ, nó tâm tình tích tụ, lục phủ ngũ tạng căn bản phát tiết không ra đi."

Nguyễn nãi nãi biết ý tứ của Hải Long, bà vỗ vỗ bờ vai của hắn: "Con không nên gấp gáp, để bọn nó tự mình thương lượng, nếu có thể, ta tự nhiên là đồng ý."

Bà biết cháu gái có khúc mắc, khả năng trong thời gian ngắn sẽ không thông suốt được.

Chỉ là Nguyễn nãi nãi sống cả đời, đã sớm thông thấu nhiều việc, cùng với ôm thù hận mỗi ngày trôi qua thống khổ, tại sao không buông bỏ mọi thứ và mở lòng mình để tận hưởng hạnh phúc của phần đời còn lại?

Cuộc sống quá ngắn.

Các nàng đã bỏ lỡ hai lần, nếu thật sự như lời cháu gái nhắc tới, Tiểu Hải nói đây là kiếp cuối cùng, tại sao không nắm nó trong tay?

A Hàm đang lo lắng điều gì? Ngoài chuyện sợ Tiểu Hải thương tổn cô, hiện tại Tần Hải Dao sẽ còn thương tổn cô sao? Nguyễn nãi nãi chính mình đều không tin.

Nói về tiểu bối trong chốc lát, đề tài tự nhiên chuyển tới trên người Tần Thấm, Tần Hải Long thở dài một hơi: "Tần Thấm thật sự giống như đã nói, tìm một chỗ nghỉ phép, người con phái đi theo dõi, nói Tần Thấm mỗi ngày chính là giải trí, tập thể dục và mua sắm, nhìn không ra bất luận có cái gì toan tính."

Nguyễn nãi nãi gật đầu: "Ta bên này tin tức cũng giống vậy, Đoạn Tử kia cũng là tập trung ở việc điều trị."

Rõ ràng không có gì xảy ra là trạng thái tốt nhất, nhưng bọn họ chính là bất an.

Tần Hải Long sâu kín: "Nếu Tần Thấm có thể đem tâm chuyển qua tới, sẽ có bao nhiêu tốt."

Bọn họ đều không còn trẻ.

Tuy rằng là hoàng hôn, nhưng đã tiếp cận mặt trời lặn, chẳng lẽ thật sự muốn đem chút oán hận này nhét vào trong quan tài sao?

Nguyễn Y Hàm ngày đó sau khi từ trên bàn ăn trở về, lại nhốt mình trong phòng, cả đêm không ra.

Nguyễn nãi nãi biết tính cách cháu gái, cũng không có đi an ủi hay hỏi han cái gì, điều cô cần không phải là lời an ủi của ai mà chính là thời gian, để tự mình bước ra.

Trong đoạn thời gian đó, Tần gia cùng Nguyễn gia khôi phục lại thời kỳ Nguyễn nãi nãi cùng Tần lão gia tử như trước, nâng đỡ nhau lớn mạnh.

Nhân gian trăm chuyển.

Tần Hải Dao cùng Nguyễn Y Hàm như thế nào cũng không nghĩ tới, có một ngày, các nàng sẽ đứng ở vị trí tương đồng, vào cùng một loại hoàn cảnh.

Nguyễn gia cùng Tần gia vốn dĩ chính là ngành sản xuất đại lão, Nguyễn nãi nãi cùng Tần Thấm lúc trước trở mặt quyết liệt, một số bạn bè trong ngành đang ngấm ngầm chờ đợi thời cơ chế giễu, còn có một bộ phận nghĩ xem các nàng lưỡng bại câu thương(*), xem có thể nhặt của hời hay không, nhưng ai cũng không nghĩ tới, tới thời kỳ hai tiểu bối, hai nhà cư nhiên lại một lần nữa gắn kết với nhau một cách thần kỳ như vậy.

(*) Lưỡng bại câu thương: nghĩa là người trong cuộc giành giật, đấu đá vô nghĩa, cả hai bên đều bị tổn thương, chẳng có bên nào được lợi cả.

Tâm trạng của Nguyễn Y Hàm lặp đi lặp lại, trong công việc ngày càng mất kiên nhẫn, mỗi ngày việc Khương Trăn Nguyệt đi làm đầu tiên chính là mở cửa sổ văn phòng ra, để tản khói thuốc bên trong.

Nguyễn Y Hàm giống như không còn là chính mình, hút một điếu rồi lại một điếu, mới bắt đầu Khương Trăn Nguyệt chỉ là mắt lạnh nhìn qua, không phản ứng, nhưng về sau lại càng ngày càng quá mức, khói thuốc kia đều muốn xuyên thấu qua kẹt cửa bay tới chỗ nàng làm việc.

Khương Trăn Nguyệt nhịn không được, nàng uống trà chanh nhìn Nguyễn Y Hàm: "Nguyễn tổng, cậu sao vậy?"

Nguyễn Y Hàm nâng nâng mắt, trong mắt đều là tơ máu: "Cái gì?"

Khương Trăn Nguyệt chỉ vào gạt tàn thuốc của cô, sau đó chỉ vào mắt cô: "Công việc cậu gần đây không có áp lực. Sao lại tự hành hạ bản thân nhiều như vậy?? Trong lòng cậu có chuyện gì sao?"

Nguyệt Nguyệt đã biết chuyện Tần Hải Dao đảm nhiệm vị trí tổng tài Nam Dương, nàng không có nhiều lời, cũng không có đi hỏi Nguyễn Y Hàm bất cứ điều gì.

Nguyễn Y Hàm buông văn kiện trong tay, cô nhìn nhìn Khương Trăn Nguyệt: "Công việc của tôi áp lực có bao nhiêu lớn, cậu lại không phải không biết."

Khương Trăn Nguyệt ôm cánh tay, dựa vào bên cạnh bàn, "Thật đúng là không biết."

Nguyễn Y Hàm:......

Theo quan điểm của Khương Trăn Nguyệt, bây giờ đã tốt hơn rất nhiều so với khi cô ấy mới tiếp quản công ty. Mọi thứ đã thay đổi theo chiều hướng tốt hơn, nàng thậm chí đã an bài tốt lộ tuyến đi Tây Tạng, nàng không lựa chọn đi máy bay hay xe lửa, mà liền chọn một chiếc xe máy, một tấm bản đồ, triệt để tận hưởng hương vị tự do, bởi vì còn một tuần nữa là sinh nhật của bà nội, Khương Trăn Nguyệt nghĩ cũng không vội, chờ sinh nhật bà nội xong liền nói lời từ biệt và rời đi. Cũng tốt.

Nguyễn Y Hàm bực bội gãi gãi đầu, "Tôi không tin mình sẽ thua cô ấy."

Cô từ nhỏ đến lớn, tuy rằng không ưu tú, nhưng ở trên phương diện học tập luôn là người xuất sắc, nhưng bây giờ thì sao?

Khi còn nhỏ đều không có cảm giác được "Con nhà người ta", nhưng hiện tại đúng là cảm nhận được rồi.

Vừa mới bắt đầu vẫn là bà nội, thường xuyên ở bên tai cô một miệng lải nhải: "Tiểu Hải đúng là cô gái lợi hại, ta nghe chú hai con nói miếng đất ở Cao Bình bên kia cư nhiên bắt được rồi, con biết bao nhiêu bộ phận phối hợp, có bao nhiêu phiền toái không?"

Nguyễn Y Hàm:......

Sau này, không chỉ có bà nội, ngay cả chú hai cũng thường một miệng dong dài.

"Tiểu Hải đúng là lợi hại, so với con thời điểm còn trẻ chỉ có hơn, đôi mắt sáng ngời, sắc bén, nhìn sự vật chuẩn xác, chăm chỉ chịu khổ, ha ha, lão thái thái, không phải con khoác lác, chiếu theo tình hình như vậy, Nam Dương muốn vượt qua các người rồi"

......

Nghe một chút, này không phải khoác lác thì là cái gì?

Khương Trăn Nguyệt nhìn Nguyễn Y Hàm, nhìn bộ dáng ảo não của cô đột nhiên bật cười, Nguyễn Y Hàm thẹn quá hóa giận, "Cậu cười cái gì?"

Cô ngồi ở vị trí này, rất ít người có thể trò chuyện với cô như thế, Nguyễn Y Hàm vô cùng trân trọng.

Khương Trăn Nguyệt nhướng mày, đôi mắt sắc bén: "Cậu muốn vượt qua Tần tổng sao? Tôi nghĩ cả đời này cậu có lẽ cũng không làm được."

Nguyễn Y Hàm nóng nảy, "Ngay cả cậu cũng nói như vậy?"

Khương Trăn Nguyệt không nghĩ cùng một người ngây thơ giải thích loại sự tình này, nàng lắc lắc đầu, cầm trà đi ra ngoài.

Ở ngoài, A Ly đang nghe điện thoại, thấy Khương Trăn Nguyệt đi ra, liền lập tức cúp điện thoại, cười tủm tỉm đi tới: "Chị, trà gì thơm như vậy? Cho em một ly được không?"

Khương Trăn Nguyệt nhìn nhìn A Ly, lại nhìn nhìn di động của nàng ấy: "Được."

Xét cho cùng, hai công ty có rất nhiều sự hợp tác.

Mặc dù không muốn gặp mặt, Nguyễn Y Hàm cũng phải thường xuyên gặp Tần Hải Dao.

Hơn nữa Tần Hải Dao giống hệt như trước đây, nàng giống như cắm sâu ở trong lòng nãi nãi, nhanh chóng khiến bà thích.

Rõ ràng Nguyễn Y Hàm đã đem thảm thống kia nói với nãi nãi, nhưng Nguyễn nãi nãi vẫn như cũ làm theo ý mình, chủ yếu chính là Tần Hải Dao có một tay làm các món ăn rất ngon, hương vị kia ở địa phương khác đều không nếm được, chặt chẽ bắt được dạ dày của nãi nãi.

Điểm này, trong lòng Nguyễn Y Hàm biết rõ ràng, mắt thấy họp xong, lão thái thái lại ồn ào muốn ở lại ăn cơm, cô nhìn nhìn thời gian mới 10 giờ liền thở dài, chuẩn bị ra ngoài đi bộ một vòng.

Tần Hải Dao nhìn thấy, "Nguyễn tổng muốn đến văn phòng em ngồi một chút không?"

Nguyễn Y Hàm ngẩng đầu, nhìn đôi mắt Tần Hải Dao, nàng muốn làm gì? Tần Hải Dao hơi hơi mỉm cười: "Chỉ là ngồi thôi, không làm gì khác."

Nguyễn Y Hàm:..................

Cô cười lạnh, "Sao phải thanh minh, tôi không phải thật sự nghĩ tới cái gì, từ trong miệng em nói ra lại có chút cổ quái, ảnh hưởng không tốt."

Hiện tại chỉ cần các nàng ở cùng một chỗ, luôn sẽ có những ánh mắt bát quái nhìn lại đây, mới bắt đầu, Nguyễn Y Hàm còn cau mày nhìn qua, đến bây giờ, số lần quá nhiều, cô đã vào một loại trạng thái mặc kệ hết thảy.

Tần tổng vô cùng thấu hiểu lòng người gật gật đầu: "Cổ quái? Là chuyện gì? Nguyễn tổng chẳng lẽ là sợ vào văn phòng của em liền sẽ bị ăn thịt sao?"

Nguyễn Y Hàm:............

Tần Hải Dao sau khi trở thành tổng tài, thật sự quá phiền phức!

Hai người lần này không có một trước một sau, mà là theo thói quen sóng vai đi tới.

Chờ Nguyễn Y Hàm ý thức được nhíu mi tiến về phía trước một bước, Tần Hải Dao cười cười, nàng nhìn đôi mắt Nguyễn Y Hàm: "Nguyễn tổng, công việc đã đủ mệt mỏi rồi, nên không cần thiết thay đổi một số thói quen."

Thói quen không phải ngày một ngày hai hình thành, đã trải qua hai kiếp, cô tưởng khắc chế là có thể khắc chế được sao?

Nguyễn Y Hàm nghe thấy lời này không dễ chịu lắm, cô nhìn vào mắt Tần Hải Dao: "Tần tổng, em nói thế nào bây giờ cũng là một tổng tài, hãy chú ý lời nói của em."

"Lời nói của em thì làm sao?" Tần Hải Dao duỗi tay cởi đi nút áo trên cùng của áo sơmi, họp xong, nàng cũng không cần thiết phải nghiêm túc.

Nguyễn Y Hàm thấy được, trên mặt nóng lên, cô nghiêng nghiêng đầu: "Đừng luôn nói những lời khiến người khác phải suy nghĩ."

"Suy nghĩ?" Tần Hải Dao cười, trong mắt mang theo một tia câu dẫn nho nhỏ: "Nguyễn tổng suy nghĩ cái gì?"

Nguyễn Y Hàm:......

Cô là một người thiện lương chính trực, so với Tần tổng lắm mưu nhiều kế như vậy, cãi nhau, cô tự nhiên không phải đối thủ.

Nguyễn tổng tự an ủi mình, cô không cần cảm thấy bực bội, cô cùng Tần tổng muốn so cũng không phải loại chuyện này.

Tần Hải Dao nhìn sắc mặt Nguyễn Y Hàm lạnh xuống, nàng cũng thu liễm ý cười, nghiêm trang: "Nguyễn tổng định lực còn cần gia tăng."

Nguyễn Y Hàm:............

Cùng Tần tổng nói chuyện thật muốn tức giận sôi trào, Nguyễn Y Hàm cởi ra áo khoác ngoài, bên trong mặc một chiếc áo sát nách màu trắng lông ngỗng, Tần Hải Dao thấy được, liền nâng tay lên như muốn quạt cho cô một cái: "Nguyễn tổng đây là lại muốn khảo nghiệm định lực của em?"

Gian nan như vậy, cuối cùng cũng đến văn phòng của Tần tổng.

Sau khi Nguyễn Y Hàm bước vào liền ngửi được một cổ hương chanh quen thuộc, không biết vì sao mũi cô bỗng có chút chua xót, đôi mắt cũng nóng lên.

Phòng làm việc của Tần tổng trang trí rất hào phóng, giống như cô ấy, không cần tô điểm quá nhiều, chỉ cần dựa vào khí chất của chính mình mà chấn động.

Phòng làm việc của mọi người hầu hết đều sẽ treo một số bức tranh phong cảnh,... Theo quan điểm phong thủy thì đó là chiêu tài, còn dưới góc độ trang trí thì chúng thể hiện khí chất vương giả của người lãnh đạo.

Nhưng Tần Hải Dao lại treo hai bức tranh thư pháp.

Đều là nàng tự tay viết, thực ngắn gọn.

Cái thứ nhất —— Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ.

Cái thứ hai —— Đi về phía trước, đừng nhìn lại quá khứ.

Thoạt nhìn, hai từ này tựa hồ có vẻ mâu thuẫn với nhau.

Thời điểm có khách hàng tới văn phòng của Tần tổng cũng từng hỏi qua, nàng đều chỉ cười không nói, nhưng Nguyễn Y Hàm lại lập tức nhìn vào đã hiểu, cô nhàn nhạt: "Tần tổng thật có nhã hứng."

Tần Hải Dao đã đem áo khoác ngoài cởi ra, nàng buông lỏng tóc xuống, hất tung mái tóc dài như thác nước.

Đây đã từng là hình ảnh Nguyễn Y Hàm thích nhất, đó là thời điểm cô cùng Tiểu Hải tắm uyên ương trong lúc vô tình nhìn đến, bị nàng làm cho kinh vi thiên nhân, cảm giác so với bất luận cái gì nữ nhân quảng cáo dầu gội đều phải mê người hơn, thời điểm không có việc gì liền kêu Tiểu Hải làm một lần cho cô xem, sau khi nhìn lại khiến cô thú tính quá độ, thậm chí sinh hoạt trên giường liền muốn cao hơn hẳn bình thường ba lần, vừa mới đầu Tiểu Hải không chịu nổi cô lì lợm nhõng nhẽo ngẫu nhiên còn làm một lần, về sau lại bị cô doạ sợ, đỏ mặt nói cái gì cũng không chịu.

Nguyễn Y Hàm đưa lưng về phía Tần Hải Dao, cô đột nhiên rất muốn khóc.

Cho đến tận khoảng thời gian này, cô mới nhớ ra rằng thứ mà Tần Hải Dao dành cho cô không chỉ là lừa dối cùng tổn thương, mà còn là quá nhiều sự ôn nhu và dịu dàng.

Gió thổi vào văn phòng, không còn là các nàng lúc trước, hết thảy cũng đã không giống nhau.

Nhưng Tần Hải Dao vẫn là bộ dáng cũ, nàng không có hỏi Nguyễn Y Hàm muốn uống cà phê không, mà là thuận miệng hỏi một câu: "Vẫn là nước chanh sao?"

Bởi vì trên người Tần Hải Dao luôn có một cổ hương chanh như có như không, cho nên Nguyễn Y Hàm đối với nước chanh phi thường mê luyến, cùng với cà phê là hai loại đồ uống yêu thích nhất của cô, trước kia thời điểm đi công tác thường xuyên mang theo quả chanh, nhớ nàng, cô liền ngửi sẽ cảm thấy như Tiểu Hải ở bên cạnh.

Nguyễn Y Hàm gật gật đầu, cô chịu đựng chua xót trong lòng nhìn Tần Hải Dao.

Bàn làm việc của nàng rất đơn giản, nó được dọn dẹp sạch sẽ, không giống như bàn của cô, nó sẽ đầy đồ vật nếu không được dọn dẹp.

Tần Hải Dao pha nước chanh xong, từ phía sau đi tới, đem cái ly đưa cho Nguyễn Y Hàm: "Biết hôm nay chị tới, em cố ý đem mặt bàn dọn dẹp sạch sẽ một chút."

Lời này......

Nguyễn Y Hàm lập tức uống một ngụm nước chanh, hương vị chua chua ngọt ngọt trong miệng khuếch tán ra, cô nỗ lực làm chính mình trấn tĩnh lại.

Còn nhớ rõ một lần, Nguyễn Y Hàm bận rộn công tác vài ngày không có về nhà, hôm đầu tiên Tiểu Hải nói muốn tới công ty thăm cô, Nguyễn Y Hàm cố ý dọn dẹp mặt bàn, Tần Hải Dao đi vào nhìn đến liền cười: "Làm gì lại dọn dẹp?"

Nàng còn không biết tính cách lười biếng của Nguyễn Y Hàm sao?

Nguyễn Y Hàm nhướng mày, đưa tay ôm eo nàng đè ở trên bàn, ở bên tai nàng thổi khí: "Chính là biết hôm nay em muốn tới, chị cố ý đem mặt bàn dọn dẹp sạch sẽ một chút."

Mặt Tiểu Hải lập tức đỏ bừng, bàn tay chống trước ngực đánh cô một trận thống khổ.

Là cố ý đi.

Tần Hải Dao muốn nói cho cô, nàng nhớ rõ mỗi một câu cô từng nói qua sao?

Trong miệng chua xót, trong lòng không biết là tư vị gì, Nguyễn Y Hàm không nghĩ sẽ tiếp tục đề tài này, cô tùy tiện hỏi: "Công việc có quá sức không?"

Có quá sức không?

Lời này của Nguyễn tổng hỏi có chút ý tứ sâu xa, cô nghĩ Tần Hải Dao sẽ hiểu chuyện một chút, chân thật một chút, nhất định sẽ nói thực quá sức, đến thời điểm bà nội cùng chú hai lại dong dài, cô cũng có thể quang minh chính đại đáp lại một câu: "Cái gì thiên tài? Cái gì sắc bén? Nàng cũng thực quá sức không phải sao?"

Tần Hải Dao nghiêng nghiêng đầu, gió thổi đuôi tóc, nàng nhìn chằm chằm Nguyễn Y Hàm, trong mắt cư nhiên mang theo một tia nghịch ngợm.

Biểu tình như vậy, chỉ thể hiện duy nhất trước mặt một người là Nguyễn Y Hàm.

Người như Tiểu Hải trước mặt người ngoài thì lạnh lùng, chỉ khi đối diện với cô mới có thể như vậy, quyến rũ vũ mị làm người muốn ngừng mà không được như hãm sâu vào bên trong.

Nguyễn Y Hàm quay đầu đi như bị điện giật, đây là động tác gần đây cô thường xuyên làm nhất, Tần Hải Dao cười cười, âm thanh kéo dài: "Nguyễn tổng muốn nghe dạng đáp án gì? Là quá sức hay không quá sức đây?"

Nguyễn Y Hàm phẫn nộ, gắt gao nhìn chằm chằm Tần Hải Dao.

Tiểu Hải đã không còn là Tiểu Hải trước đây.

Nàng là Tần tổng.

Nàng vốn có đủ tư cách làm Nguyễn tổng tức giận.

Tần Hải Dao nhìn chằm chằm vào đôi mắt rực lửa của Nguyễn Y Hàm, nàng khẽ gật đầu, "Em thực cố hết sức."

Cô minh bạch.

Nguyễn tổng:......

Thật muốn bùng nổ, Nguyễn tổng có một loại cảm giác muốn mang nắm đấm đi đại chiến một hồi, nhưng mỗi khi cô muốn ra sức đánh một quyền, lại giống như là đánh không đến, hoặc là đánh vào trong không khí, tất cả đều là cảm giác thất bại.

Tần Hải Dao chỉ vào bàn làm việc: "Những tài liệu em đọc gần đây, không khoa trương khi nói rằng còn nhiều hơn những thứ này."

Bàn làm việc của tổng tài là nơi có vẻ ngoài trang nhã, và số lượng đương nhiên không thể ít.

Nguyễn Y Hàm nghe xong trong lòng đột nhiên có một loại đồng cảm.

Tần Hải Dao uống một ngụm nước chanh tự mình pha, âm thanh thả lỏng: "Vừa mới bắt đầu thực phiền phức, cảm giác tổng tài trong tiểu thuyết cùng với trên phim truyền hình thật không giống nhau? Tổng tài không phải dậm một chân, trừng trừng hai mắt tất cả mọi người đều sẽ sợ hãi sao? Tổng tài như em, vì cái gì phải luôn quan sát và nghe ngóng tin tức nội bộ thế nào, công ty trên dưới, chuyện lớn chuyện bé, em vì cái gì đều phải biết công việc của những người phụ trách bộ phận đó?"

Nguyễn Y Hàm nghe xong trong lòng đã muốn đem tất cả vạch trần, còn không phải sao?

Tần Hải Dao nghiêng nghiêng đầu, tóc trên trán bị gió thổi tán loạn, "Thật sự không dễ dàng, trong lòng từng có rất nhiều lần xúc động, muốn quăng hết tất cả chạy lấy người, liền như vậy đều mặc kệ, nhưng rốt cuộc vẫn là không thể." Nàng quay đầu, nhìn chằm chằm Nguyễn Y Hàm: "Em là cái dạng này, Nguyễn tổng thì sao?"

Nguyễn Y Hàm nhìn bàn làm việc, nhẹ nhàng bâng quơ: "Với tôi mà nói sao? So easy."

Tần Hải Dao:......

Thật đúng là A Hàm của nàng.

Ba kiếp đều không có thay đổi.

Nếu không phải thời điểm còn chưa chín muồi, nàng thật sự muốn tiến lên véo vào mặt Nguyễn Y Hàm để hỏi cô ấy tại sao mặt dày như vậy!

Trong văn phòng, mùi hương trên người Nguyễn Y Hàm cùng Tần Hải Dao giao tạp.

Hai người uống nước chanh, nói chuyện rôm rả hết cả buổi.

Cảm giác rất quen thuộc, nhưng ở một nơi xa lạ, giao tiếp những từ ngữ xa lạ.

Nguyễn Y Hàm cảm giác chính mình đã thật lâu không có thả lỏng như vậy, sau khi một lần nữa trở về, chưa từng có cảm giác thế này, không biết nên hình dung thế nào...... Tâm tình phiêu dật, ẩn ẩn có một loại cảm giác như trở về nhà.

Các nàng không còn giống như trước nữa.

Lại bởi vì vị trí cộng sự, phải giao lưu lẫn nhau, tư duy lẫn nhau, ngay cả trong suy nghĩ cũng đều là một tuyến, càng thêm ăn ý, giống như các nàng đã kết hôn nhiều năm.

Bị ý nghĩ của chính mình làm cho thức tỉnh, Nguyễn Y Hàm đem cái ly buông xuống, cô hít sâu một hơi: "Hôm nay cảm ơn Tần tổng chiêu đãi, buổi chiều tôi còn có hẹn, gặp lại sau."

Nói xong, cô cũng mặc kệ Tần Hải Dao nói cái gì, chạy nhanh giống như trốn rời đi.

Tần Hải Dao vẫn còn duy trì động tác vừa rồi, nàng nhìn chằm chằm phương hướng Nguyễn Y Hàm rời đi, cong cong khóe môi.

Mãi cho đến khi bóng dáng Nguyễn Y Hàm hoàn toàn biến mất, Tần Hải Dao lúc này mới buông cái ly của mình xuống, nàng cầm lấy ly Nguyễn Y Hàm vừa uống qua nhìn nhìn, tim cư nhiên đập nhanh hơn so với vừa rồi.

Rõ ràng biết như vậy thực đáng khinh...... Nếu để Nguyễn Y Hàm biết hoặc là thấy lại sẽ tức giận đến phát điên.

Nhưng Tần Hải Dao vẫn khống chế không được, môi đỏ khẽ mở, đặt ở chỗ vừa rồi cô chạm qua lưu lại dấu son môi.

A Hàm......

Ban đêm.

Nguyễn Y Hàm lại phát giận, cô thề với bà nội trong phòng khách: "Bà nội, con mặc kệ Nam Dương về sau có hạng mục gì, chúng ta có bao nhiêu hợp tác, con đều sẽ không đi."

Ở trên đường về nhà liền nghĩ nói chuyện này cùng bà nội.

Nguyễn Y Hàm tính toán thực tốt, bà nội nhất định sẽ hỏi một câu vì cái gì, cô sẽ thuận miệng nói công tác quá nhiều, bất quá ứng phó, chuẩn bị an bài để cho phó tổng.

Nguyễn nãi nãi ăn dưa hấu, phun ra một ngụm hạt: "Là bởi vì Tiểu Hải sao? Con thích đi thì đi."

Nguyễn Y Hàm:......

A a a a a!!!

Muốn điên mất rồi! Cái lão thái thái này!

Cô xông lên đoạt lấy một mâm dưa hấu kia, hung thần ác sát: "Không được ăn nữa!"

Nguyễn nãi nãi:.........

Quỷ ấu trĩ.

Nguyễn tổng lại bị mất ngủ.

Chỉ là lần này giấc mộng không còn là màu đen, hiện ra một màu hồng mơ hồ, bầu trời nổi đầy bọt nước nhẹ nhàng

Một giấc tỉnh lại, đã gần 10 giờ.

Hôm nay không có việc gì quan trọng, cô muốn ở nhà bồi bà nội.

Nguyễn Y Hàm đang muốn rời giường rửa mặt, sờ sờ điện thoại liếc mắt một cái, miệng thở phì phò lập tức khép lại, mấy cơn buồn ngủ liền biến mất.

Đã lâu chưa nhận được tin nhắn.

Đến từ Tần Hải Dao.

—— Em ở trước cửa nhà chị, có mang một số món ăn mới cho bà nội, em có thể vào không?

Tần Hải Dao biết, Nguyễn nãi nãi là vùng cấm của Nguyễn Y Hàm, tuy rằng đã qua thật lâu, nhưng lúc ấy nàng tự tiện tiến vào trong nhà cùng bà nội nói chuyện, Nguyễn Y Hàm hung thần ác sát đập vỡ cái radio, chuyện này giống như vết dao lưu lại trong lòng Tiểu Hải.

Nàng không dám, nàng sợ hãi.

Tim Nguyễn Y Hàm đập gia tốc, cô nhìn nhìn thời gian Tần Hải Dao gửi tin nhắn, là nửa giờ trước.

Nàng chắc đã rời đi? Nguyễn Y Hàm lập tức kiểm tra máy theo dõi, nàng cư nhiên không đi!

Nguyễn Y Hàm lập tức từ trên giường nhảy dựng lên, cô nhanh chóng vọt tới toilet rửa mặt đánh răng, lại về tới phòng ngủ, kéo ra tủ quần áo lật lật lựa chọn trang phục.

Chờ làm xong hết thảy, cô đột nhiên ngây ngẩn cả người.

Cô đây là...... Làm gì?

Nguyễn Y Hàm hít sâu một hơi, lập tức khôi phục lý trí, cô rõ ràng không có làm cái gì, nhưng thân thể lại từ từ ngồi xuống giường như mất hết sức lực.

—— Tôi không muốn nói cái gì tha thứ, cũng không muốn cùng em thân cận qua, Tần Hải Dao, tôi mệt mỏi, thật vất vả một lần nữa bắt đầu lại cuộc đời, tôi không nghĩ lại bị ai đùa bỡn với lừa gạt, tôi cũng không nghĩ muốn đi yêu ai, hiện tại một người liền rất tốt.

......

Đây là lời cô từng nói với Tần Hải Dao cách đây không lâu.

Ngẫm lại chuyện đã từng...... Ngẫm lại những lừa gạt đó......

Nguyễn Y Hàm nghiến răng nghiến lợi, cô cúi đầu ấn điện thoại gằn từng chữ.

—— Cút! Ai cho em tới?

Mới vừa nhập xong, Nguyễn Y Hàm nghĩ tới lời nói của bà nội.

"Ta nói cho con biết, Tiểu Hải hiện tại như thế nào cũng là tổng tài Nam Dương, con đối với người ta tôn trọng một chút, đừng lại một câu nói cái gì sủng vật kia, những kỹ xảo trẻ con đó của con, không tốt một chút nào."

Được, cô là một đứa cháu gái tốt, cô sẽ nghe lời bà nội.

Nguyễn Y Hàm thay đổi một hàng chữ.

—— Không cần, bà nội tôi muốn ăn món gì mà không được?

Mới vừa nhập, trong phòng khách, âm thanh Nguyễn nãi nãi cùng người hầu đối thoại truyền vào tới.

"Buổi sáng chuẩn bị bánh quẩy thật không sai, nhưng chính là thiếu món ăn kèm, nếu có Tiểu Hải ở đây thì tốt rồi."

Nguyễn Y Hàm:......

Lại lần nữa xóa bỏ.

Nguyễn Y Hàm nhắm hai mắt lại, cô nghĩ nghĩ, cơ hồ theo bản năng đánh một cái.

—— Như thế nào, từng ngày trăm phương nghìn kế dùng các loại biện pháp tiếp cận tôi, chẳng lẽ Tần tổng hối hận? Muốn cùng tôi hòa hảo trở lại? Ha hả, em chết tâm này đi, tôi nhất định sẽ đồng ý.

Cô đánh quá nhanh, ma xui quỷ khiến đem "nhất định sẽ không đồng ý" thành "nhất định sẽ đồng ý"

Nguyễn Y Hàm đang muốn thêm vào, liền nghe thấy âm thanh giống như sấm của bà nội trong phòng khách, "A? Tiểu Hải sao con lại tới đây!" Nguyễn Y Hàm hoảng sợ, một tay run run, nhìn tin nhắn đã gửi đi.

Nguyễn Y Hàm:..............................

Ngọa tào????!!!!

Đã xảy ra chuyện gì????

Nguyễn tổng muốn điên rồi, cái mông của cô như được châm lò xo, đột nhiên nảy lên rồi lao ra ngoài.

Tần Hải Dao đứng ở cửa, không có đi vào, tay nàng xách theo mấy món ăn phụ, mỉm cười nhìn Nguyễn nãi nãi: "Bà nội, con có chuẩn bị cho người một ít món ăn phụ."

Lực chú ý của Nguyễn nãi nãi đều ở trên đồ ăn, hoàn toàn không nhìn thấy cháu gái sắc mặt giống như gan heo, vốn dĩ bà muốn đi ra ngoài hóng gió, nhưng ai biết vừa mở cửa đã thấy Tiểu Hải đang đứng bên ngoài, bà nội cười răng giả đều muốn lộ ra tới, thuận tay liền tiếp nhận: "Tốt quá, bà nội vừa mới nhắc muốn ăn đồ con làm, mau, tiến vào, ta đem đồ ăn vào trước."

Nguyễn nãi nãi cầm đồ ăn liền vội vàng hướng đến trong phòng, hiện tại tâm tư bà càng ngày càng giống đứa trẻ, thật vất vả mới có được đồ ăn của Tiểu Hải, bà muốn giấu đi không cho cháu gái ăn, chính mình một người chậm rãi thưởng thức.

Mắt thấy bà nội rời đi.

Tần Hải Dao nhìn Nguyễn Y Hàm, hơi hơi cười: "Quấy rầy Nguyễn tổng nghỉ ngơi sao?"

Nguyễn Y Hàm lạnh như băng, "Đúng vậy đang ngủ bị em đánh thức."

Cô đi tới cửa, từ trên cao nhìn xuống Tần Hải Dao: "Em tới làm cái gì?"

Vẻ mặt của Nguyễn Y Hàm rất lạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tần Hải Dao, cô nhanh chóng phân tích trang phục hôm nay của nàng.

Di động...... Di động ở đâu???

Tần Hải Dao mặc một chiếc áo khoác, quần jean giản dị, đi giày cao gót, trang điểm nhẹ nhàng, khí sắc so với lúc trước muốn tốt hơn rất nhiều.

Dựa theo thói quen của Tần Hải Dao lúc trước......

Tầm mắt Nguyễn Y Hàm dừng trên túi xách của Tần Hải Dao.

Tần tổng bị ánh mắt gắt gao hung tợn hận không thể khoét một cái lỗ trên người nàng làm cho tâm chợt lạnh, nàng cắn cắn môi, điều chỉnh lại tâm tư của mình nhìn Nguyễn Y Hàm: "Em sẽ không lại thương tổn bà nội, em thề."

Nguyễn Y Hàm ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Tần Hải Dao.

Tần Hải Dao nhìn cô, "Nguyễn tổng không tin sao? Sợ em mang theo hung khí gì sao?"

Nàng suy nghĩ một chút, đem túi xách mở ra để Nguyễn Y Hàm nhìn.

Chỉ có đồ sạc đơn giản, ví tiền, một số mẩu son môi và kem chống nắng.

Túi xách kiểm tra xong rồi, cũng không có di động.

Tâm Nguyễn Y Hàm treo ở trên ngực, tuy rằng đã loạn thành một đoàn, nhưng khuôn mặt của Nguyễn tổng vẫn lạnh băng, ánh mắt âm trầm như cũ, Tần Hải Dao nhìn đôi mắt cô, trầm mặc trong chốc lát, Tần tổng bắt lấy tay Nguyễn Y Hàm, đặt ở địa phương mềm mại nhất trước người: "Nguyễn tổng muốn soát người đúng không? Đến đây đi."

Nguyễn Y Hàm:..............................