Chương 5

Đại hội thể thao diễn ra vào mùa thu mỗi năm luôn đi cùng mấy sự kiện lớn.

Khảo sát giữa kỳ.

Quốc khánh.

Họp phụ huynh.

Làm bọn học sinh cứ vui sướиɠ, đau khổ, vui sướиɠ, đau khổ, đau khổ, đau khổ,… luân phiên không ngừng. Sau đó còn phải trơ mắt nhìn phụ huynh cùng thầy cô cầm bài thi nói chuyện cũ, đối diện với ánh mắt tử vong sau khi họp phụ huynh.

Vừa mới trải qua kỳ nghỉ tết trung thu đau khổ mà vui sướиɠ, trước khi vào giờ tự học, rất nhiều học sinh gục đầu xuống nằm ngủ.

Chỉ cần tốc độ viết nhanh tuyệt đối có thể làm xong sách bài tập rồi giao cho lớp phó trước khi vào giờ.

Bạn học ngồi ở hàng phía sau than khóc.

“Rõ ràng chỉ nghỉ có vài ngày, vì sao lại giao lượng bài tập của cả kỳ luôn vậy!”

Học sinh ngoan chăm chỉ Kiều Nam Gia lại không giống vậy.

Cô giao bài tập đã làm xong, vừa uống sữa đậu nành vừa chuẩn bị bài văn của mình, hưởng thụ thời gian tốt đẹp.

Những tiếng k3u rên oán hận trong lớp cứ hết đợt này đến đợt khác thốt lên đột nhiên im bặt, một đám lại làm bộ dáng vùi đầu vào đọc sách.

Quả nhiên không biết từ bao giờ các thầy cô đã họp buổi sáng xong, cô Trần chủ nhiệm lớp đang âm u đứng ở ngoài cửa kính, ánh mắt như đao quan sát nhất cử nhất động của cả lớp.

Cả lớp vô cùng yên tĩnh.

“Đinh đinh đinh……”

Các thầy cô đi họp là vì để thống nhất lịch trình tiếp theo. Vốn dĩ bài thi khảo sát được diễn ra trước quốc khánh lại bị dời xuống phía sau. Tuần sau khai mạc đại hội thể thao, sau đó sẽ bắt đầu khảo sát.

“Như này là không muốn chúng mình yên tâm đi chơi rồi!” lúc ăn cơm trưa Thư Ấu tức giận bất bình, “Thế này là xong đời. Tớ nói quốc khánh muốn được đi biển chơi, ba mẹ tớ mà biết quốc khánh xong khảo sát thì tuyệt đối không cho tớ đi! Tức chết tớ rồi!”

Kiều Nam Gia an tĩnh ăn thịt nướng ăn cơm.

“A, Kiều Nam Gia, sao cậu lại không nói chuyện với tớ, để tớ độc thoại một mình là có ý gì đây?”

Biểu tình Kiều Nam Gia chân thành: “Nếu cậu sợ khảo sát, tớ có thể hy sinh kỳ nghỉ của mình để bổ túc cho cậu.”

Thư Ấu: “…… Thôi cậu vẫn nên im đi!”

Hai người đang nói lại nghe được mấy nữ sinh ở bàn ăn sau lưng nhỏ giọng kích động nghị luận với nhau.

“Trời ơi trời ơi, đó là Bách Nhiên hả?”

“Còn có Chu Ngôn Quân á!”

Đội bóng rổ của trường vốn được vô cùng hoan nghênh. Năm trước lại có hai học sinh mới là Bách Nhiên cùng Chu Ngôn Quân gia nhập sau đó lại nổi tiếng vô cùng, đội xử lý hậu cần của đội bóng rổ cũng vô cùng bận rộn.

Hiếm khi hai người cùng nhau xuất hiện ở nhà ăn dẫn đến một trận ồn ào.

Đột nhiên Thư Ấu kích động đánh lưng Kiều Nam Gia: “Ngọa tào ngọa tào ngọa tào!”

Kiều Nam Gia bị đôi bàn tay nặng ngàn cần như búa của cô bạn đánh sau lưng, thiếu chút nữa sặc nước canh tảo và trứng, không thở được.

Thư Ấu vô cùng hưng phấn: “Cậu ấy tới rồi cậu ấy tới rồi! Hai người bọn họ đi tới chỗ chúng ta!”

Hai người Bách Nhiên cùng Chu Ngôn Quân dáng người đĩnh đạc, cùng mặc đồng phục mùa thu màu lam, tứ chi dài ra cứ như đĩa đồ ăn trong tay là kim đỉnh ngự thực*.

*kim đỉnh ngự thực: đồ ăn ngon và quý.

Giọng nói Kiều Nam Gia một trận nóng rát: “Khụ khụ khụ……”

Thư Ấu sửng sốt một chút, thấy mặt Kiều Nam Gia đỏ rần, nước mắt vòng quanh hốc mắt. Thư Ấu nói: “Tớ không nghĩ là cậu sẽ kích động đến như vậy!”

Kiều Nam Gia: “……”

Hai người càng đến gần thì mấy bạn nữ xung quanh lại càng thu liễm hơn. Ăn giống như các tiểu thư khuê các, ăn cơm cứ nhặt từng hạt từng hạt lên ăn, vô cùng đẹp mắt.

Nhưng ánh mắt đều là trộm ngắm hai người, chờ mong bọn họ ngồi ở gần đó.

Giờ phút này.

Chu Ngôn Quân bưng đĩa đồ ăn nhìn đông nhìn tây muốn tìm một vị trí thanh tĩnh một chút.

Mặt Bách Nhiên vô biểu tình, ánh mắt như muốn gϊếŧ người.

Nếu không phải cậu không thể bỏ cơm, nếu không phải quán ăn cách trường học một cái phố đang đóng cửa, nếu không phải gần đây cậu vừa bị đau dạ dày, nếu không phải sáng nay cậu chưa ăn bữa sáng thì cũng sẽ không nghe theo Chu Ngôn Quân đến một nơi náo nhiệt như nhà ăn.

Chu Ngôn Quân không hề cảm nhận được sự bực bội của Bách Nhiên.

Cậu bưng đĩa đồ ăn, cười tủm tỉm nói: “Cho mày trải nghiệm một chút sinh hoạt của học sinh bình thường trong trường.”

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Nói rồi bỗng nhiên Chu Ngôn Quân chớp chớp mắt, cậu sờ mặt mình một chút sau đó sờ thấy một cọng râu.

Bách Nhiên: “?”

Chu Ngôn Quân giảm sự xấu hổ: “Gần đây đang theo đuổi một em gái xinh đẹp, phiền chết tao rồi.”

“……”

Bách Nhiên làm lơ hành vi thiểu năng trí tuệ của cậu, lập tức lướt qua Chu Ngôn Quân dựa lưng vào góc tường, mấy bạn nữ xung quanh tức khắc an tĩnh lại.

Ở bàn ăn gần lối đi nhỏ có hai bạn nữ đang ngồi, một bạn nữ đang an tĩnh cúi đầu ăn cơm, một người nghẹn đỏ mặt không dám ra tiếng.

Ánh mắt Bách Nhiên đạm mạc liếc mắt qua một cái, bỗng nhiên dừng lại một chút.

Bạn nữ đang ăn cơm thịt nướng vô cùng ngon lành có diện mạo hơi quen thuộc.

Chu Ngôn Quân cũng lại gần, đặt đĩa đồ ăn xuống. Hai người bọn họ vừa lúc ngồi đối diện với Kiều Nam Gia cùng Thư Ấu.

Chu Ngôn Quân “a” một tiếng, cười chào hỏi cùng Thư Ấu: “Cậu là bạn học lần trước ra ngoài liên hoan cùng đội bóng rổ và đội cổ vũ hả?”

Đột nhiên Kiều Nam Gia sửng sốt.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

“Cậu lúc nào……” cướp được vị trí trong đội cổ vũ???

Cô còn chưa nói xong thì đã bị Thư Ấu dùng sức nhéo đùi một cái, Kiều Nam Gia đau đến đầu đầy mồ hôi lạnh.

Khát vọng sống mãnh liệt nên Kiều Nam Gia vội vàng ăn một ngụm cơm lấp kín miệng, làm bộ như chưa có việc gì xảy ra.

Huống chi cô còn nhìn rõ ràng Bách Nhiên ngồi ở phía đối diện.

Kiều Nam Gia còn nhớ rõ ngày ấy mình xấu hổ như thế nào. Tuy Bách Nhiên là người được mọi người vô cùng yêu quý, khẳng định đối phương đã sớm không nhớ rõ mình nhưng cô vẫn cố gắng ăn cơm nhanh hơn để sớm chạy lấy người.

Kiều Nam Gia nhìn lướt qua, nhìn đến Bách Nhiên đang không coi ai ra gì ngồi ăn cơm. Hẳn là Bách Nhiên rất kén ăn, cậu đang cau mày chọn rau cần bỏ ra, cũng bỏ cả thịt mỡ ra ngoài.

Thật ra món này là Chu Ngôn Quân lấy hộ cậu.

Bách Nhiên không thích xếp hàng, cũng chán ghét đứng gần mấy người xung quanh.

Chu Ngôn Quân đến chỗ phát rau lấy hai phần cơm giống nhau như đúc. Cậu nghĩ Bách Nhiên cũng có thể ăn cái này.

Đáng tiếc Chu Ngôn Quân đã xem nhẹ trình độ kén ăn của Bách Nhiên.

Bách Nhiên chỉ ăn một chút cơm tẻ còn bỏ hết thức ăn sang một bên. Thật ra Kiều Nam Gia có chút hâm mộ. Cô thích ăn rau ở chỗ phát rau trên tầng hai, rau ở đó ăn vô cùng ngon. Nhưng mà người xếp hàng lấy rau quá nhiều, trừ khi là học sinh có tiết cuối là tiết thể dục tan học sớm còn đâu xếp hàng cũng không lấy được.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Thật hâm mộ nha!

Kiều Nam Gia nhớ rõ mình đã từng ăn gà hầm nấm, đầu cá băm ớt, cà tím giã tỏi ở chỗ đó. Ăn một lần là phải lên Weibo cảm nhận một lần.

Đáng tiếc, mỗi tuần chỉ có một cơ hội để đăng bài cảm nhận đó.

Bách Nhiên ngồi ở chỗ mình, bỗng nhiên nhớ ra mình đã gặp bạn nữ đang ăn cơm thịt nướng kia ở đâu. Ngày thường cậu mặt lạnh không kiên nhẫn giao tiếp, hiếm khi cậu có thể nhớ kỹ mặt người nào, nhưng cô lại là ngoại lệ.

Giác quan của cậu nhạy bén có thể cảm nhận được thỉnh thoảng đối phương trộm liếc mắt nhìn mình một cái.

Quả nhiên, mỗi người đều có thể nói dối nhưng tấm vé cầm trong tay không thể nói dối.

Chu Ngôn Quân cầm đĩa đồ ăn ngồi đối diện Thư Ấu cùng nói chuyện, Kiều Nam Gia có thể thấy Thư Ấu cười vô cùng vui vẻ, biểu tình tươi tắn như một đóa hoa cúc phấp phới trong gió.

Kiều Nam Gia: “……”

Chu Ngôn Quân vô cùng tự nhiên trao đổi phương thức liên hệ cùng Thư Ấu. Cậu sợ cô bé đáng yêu ngồi bên cạnh cảm thấy tủi thân nên hữu nghị vươn cành ô liu cho Kiều Nam Gia.

“Chúng ta cũng trao đổi……”

“À, không cần đâu.” Kiều Nam Gia vô cùng dứt khoát từ chối.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Chu Ngôn Quân cho rằng mình nghe nhầm, ngốc nghếch nắm di động hai giây rồi hỏi lại một lần.

“Thật sự không cần đâu.” Nói rồi Kiều Nam Gia bưng đĩa đồ ăn lên khách khí gật đầu.

Cô đứng lên, đi tới chỗ để thùng rác.

Chu Ngôn Quân: “?”

Thư Ấu thành công lấy được thương thức liên hệ, khuôn mặt hồng hồng từ biệt với Chu Ngôn Quân, sau đó cũng bưng đĩa đồ ăn đuổi theo Kiều Nam Gia.

Chỉ còn lại Chu Ngôn Quân ngồi im trên ghế hoài nghi nhân sinh.

“Thoạt nhìn tao trông dọa người vậy hả? Bách Nhiên, có phải gần đây tao xấu đi rồi?”

Mặt Bách Nhiên vô biểu tình phun tào: “Mày cho rằng mày tên là nhân dân tệ sao?”

Chu Ngôn Quân: “…….”

Cậu buồn bực sờ sờ mặt, vuốt vuốt bỗng nhiên sờ thấy một cọng râu trên mặt.

Suýt chút nữa Chu Ngôn Quân phát điên.

“Sao lắm râu thế này!…… Ai, Bách Nhiên mày từ từ đã, tao còn chưa ăn được hai miếng!”

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Đương nhiên Bách Nhiên sẽ không chờ cậu.

Ngoài miệng Chu Ngôn Quân ồn ào nhưng dưới chân bước không ngừng, bưng đĩa chạy.

……

Suốt đường đi mặt Thư Ấu đỏ bừng, hưng phấn làm thanh âm run lên, chỉ thiếu chút nữa là dán cái điện thoại lên mặt Kiều Nam Gia.

“Cậu có thấy không? Thấy không? Tớ có phương thức liên hệ của Chu Ngôn Quân rồi!”

Kiều Nam Gia vô cùng bình tĩnh: “Chúc mừng cậu.”

“Trời ơi, ngồi gần nhìn Bách Nhiên thật đẹp trai nha! Không được không được, tớ phải giữ bình tĩnh.”

Thư Ấu nói rồi vỗ vỗ bả vai Kiều Nam Gia: “Cơ hội đưa tới cửa cậu cũng không cần. Mấy bạn nữ khác mà biết được thì ghen chết với cậu.”

Kiều Nam Gia tỏ vẻ không có hứng thú.

Lại thêm mấy ngày nữa chính là đại hội thể thao. Tuy rằng một người như Bách Ngạn các tế bào vận động không quá phát triển nhưng vẫn báo danh tham gia để đủ quân số.

Năm vừa rồi, hạng mục 400 mét, 800 mét đều có tên cậu ấy.

Kiều Nam Gia rất muốn đi cổ vũ cho cậu ấy.

Một người không thích vận động như cô lại bắt đầu chờ mong đại hội thể thao này.