Chương 43: Thi Đấu

Edit: Minh An

Beta: E. Coli

Cậu muốn nhìn tới bao giờ?

Câu này làm độ thẹn thùng của Kiều Nam Gia lập tức nhảy lên level max, cả người cô đỏ bừng lên như con tôm luộc. Cô xấu hổ, nhanh chóng quay đầu lại, nhưng quên mất cửa tủ còn đang mở. "Cộp" một tiếng, cô đυ.ng phải cửa tủ bằng kim loại.

Kiều Nam Gia đau kêu lên một tiếng, cô lấy tay che trán, chảy ra nước mắt sinh lý.

Đau đau đau quá!

Câu chuyện lãng mạn biến thành câu chuyện đội quần. Làm gì có ai không xấu hổ cho được?

Cảm giác đau đớn truyền từ trên trán xuống, chạy dọc theo dây thần kinh. Mỗi dây thần kinh nhỏ bé yếu ớt cứ giật giật không ngừng vậy.

Sau lưng Kiều Nam Gia, mồ hôi lạnh lứa ra, đau đến không nói nên lời. Cô chỉ biết che trán mình lại để cơn đau dần giảm đi.

Tiếng bước chân tới gần, Kiều Nam Gia không rảnh để phân tâm.

Đỉnh đầu vang lên giọng nói lạnh nhạt của Bách Nhiên, nhưng tốc độ của cậu nhanh hơn ngày thường, mang theo một chút tức giận: "Đừng động, để tôi xem."

Kiều Nam Gia lắc đầu: "Không sao, không sao."

"Buông tay ra."

"......"

Giọng của Bách Nhiên rất dữ. Kiều Nam Gia bị dọa, cô buông lỏng tay ra theo bản năng.

Cậu cúi đầu kiểm tra vết thương của cô.

Bên trán trái của cô có một chỗ sưng lên, miệng vết thương bị cọ vào đỏ rực lên, nhìn qua trông rất nghiêm trọng. May là chỉ nhìn nghiêm trọng thôi, chứ miệng vết thương không nặng lắm.

Lúc kiểm tra vết thương, Bách Nhiên cách Kiều Nam Gia rất gần. Kiều Nam Gia hơi ngửa đầu, cô không dám động đậy. Có mùi sữa tắm thơm mát thoang thoảng lọt vào hơi thở cô, điều này làm cô cảm thấy rất mất tự nhiên.

Lông mi cô run lên, đến thở cũng không dám thở mạnh.

"Urgo đâu?"

Bách Nhiên nói một câu mà làm Kiều Nam Gia như tù nhân được đại xá vậy, cô nhanh chóng trả lời.

"Có, ở trong cặp sách." Kiều Nam Gia không dám ảo tưởng rằng Bách Nhiên sẽ dán urgo giúp mình. Cô nhanh chóng chuồn khỏi cánh tay Bách Nhiên, mở cặp sách ra lấy urgo, vừa soi gương vừa dán lên đầu.

Miệng vết thương không lớn. Dù không có urgo nó cũng lành được hơn nửa rồi.

Qua chuyện vừa rồi, lúc đối mặt với Bách Nhiên, Kiều Nam Gia cảm thấy rất xấu hổ.

Cô thu dọn đồ đạc xong rồi kiếm cớ, nhanh chóng rời đi, cứ như ở lại thêm một giây thôi là có ma tới bắt vậy.

Bách Nhiên ở lại phòng thay đồ, nhìn bóng dáng chạy trối chết của Kiều Nam Gia không nói lời nào. Trong đầu cậu hiện ra dáng vẻ căng thẳng khép nửa con mắt vừa rồi của Kiều Nam Gia. Trông cô cứ như một con nai con run bần bật vậy, rất đáng yêu.

...

Kiều Nam Gia về đến nhà. Ba mẹ thấy miệng vết thương trên trán cô thì hoảng sợ: "Con à, con bị bạo lực học đường hả?"

"......" Ba mẹ cô đang nói cái gì vậy?

Kiều Nam Gia dở khóc dở cười che trán lại: "Con không cẩn thận đυ.ng vào tủ thôi. Không sao đâu ạ, mai là ổn rồi!"

"Sao lại bất cẩn vậy? Va đập một lần là bay mất tầm hàng tỷ tế bào thông minh đó, tiếc chết đi được!"

Mẹ Kiều nâng gương mặt xinh xắn của Kiều Nam Gia, sau khi chắc chắn cô không sao, bà mới thở phào nhẹ nhõm: "Con gái phải biết trân trọng gương mặt của mình biết chưa?"

"Đứa nhỏ này đúng là, con chẳng giống mẹ xíu nào, cứ hùng hục như mấy đứa con trai vậy."

Trước đây mẹ Kiều chính là một đóa hoa kiêu ngạo, bà được không ít người khác giới theo đuổi. Bằng tuổi Kiều Nam Gia, bà tinh tế hơn cô nhiều, bôi không ít đồ trên mặt, khoản bà thạo nhất cũng là khoản trang trí mặt tiền của mình.

Kiều Nam Gia liên tục gật đầu.

Lại là một đêm mùa xuân yên tĩnh.

Kiều Nam Gia nằm trên giường, cô khép hờ mắt lại, trán hơi đau một chút, làm phiền đến giấc ngủ của cô. Kiều Nam Gia trằn trọc không ngủ được. Cô trở mình, hoa hướng dương trên cửa sổ đã mọc dài hơn bàn tay, mầm non xanh mướt, trông rất đẹp.

Cô nhớ lại ký ức xấu hổ ở phòng thay đồ vừa rồi, không khỏi càng khó ngủ hơn.

"Haizz."

Câu chuyện xấu hổ chưa từng xảy ra bao giờ này làm cô không biết nên làm như nào. May là chỉ còn mấy ngày nữa là đội bóng rổ thi đấu, làm xong công việc hậu cần cô sẽ tiếp tục chiến đấu ở hội học sinh.

Kiều Nam Gia thầm than xui xẻo, lúc nào mất mặt cũng đυ.ng phải Bách Nhiên.

Thái độ của cậu với cô cũng khá kỳ lạ. Vừa không lạnh lùng như đối xử với các bạn khác, cũng chẳng dịu dàng chút nào. Kiều Nam Gia tạm coi nó như duyên phận.

Sau khi chúc ngủ ngon nam thần xong, Kiều Nam Gia đăng một bài đăng mới trên Weibo.

[Nam Gia Có Cá: Hôm nay là một ngày xui xẻo😭]

Không lâu sau, Weibo cô nhận được tin nhắn mới. Kiều Nam Gia khó hiểu làm mới lại giao diện, tưởng tin nhắn quảng cáo. Nhưng cái tên người gửi hiện lên làm tinh thần cô xốc lại 100 lần, cảm xúc uể oải lập tức tan biến.

[Mộc Bạch Phiền: Giờ này vẫn còn chơi điện thoại nữa à? Ngủ đi!]

[Nam Gia Có Cá: Ừ ừ ừ được! QAQ]

Câu nói này của nam thần rất có tác dụng, Kiều Nam Gia đặt điện thoại xuống ngủ. Cô dần dần tiến vào giấc mơ đẹp, làn gió dịu dàng từ từ nổi lên. Kiều Nam Gia kéo chặt chăn lại, ngủ ngon lành.

Một đêm ngủ ngon.

Sau một giấc ngủ, Kiều Nam Gia lại nhảy nhót tung tăng. May là chườm đá xong, chỗ sưng trên trán kia cũng mất đi rất nhanh. Buổi sáng khi rửa mặt, gần như không thấy được sự tồn tại của vết thương.

Kiều Nam Gia thở phào nhẹ nhõm.

Cuối tuần này 16 đội thi đấu, lúc rút thăm vòng loại, không hiểu sao bốc trúng trường Nhị Trung. Lần trước đội trường Nhất Trung đánh Nhị Trung thua tan tác, vì thế với trận đấu lần này, chẳng ai lo lắng gì cả.

Hoàn toàn lấn áp đối phương là chuyện không hề khó.

Lúc này, sân nhà được đổi thành Nhị Trung. Các bạn học lén lút thảo luận với nhau xem làm như nào mới có thể lẻn vào sân bên Nhị Trung. Kiều Nam Gia rất bình tĩnh. Lần này cô cùng đội bóng rổ hết duyên, cô cũng sẽ không sợ vì tấm vé trong túi nữa.

Nghĩ đến hai lần ngoài ý muốn lần trước, bị hiểu lầm sâu sắc, Kiều Nam Gia nắm chặt túi theo bản năng.

Đừng ai hòng cho cô phiếu! Ai cũng không được!

Lần cuối đến đội bóng rổ, Kiều Nam Gia hơi lưu luyến. Tuy rằng cô không tiếp xúc với họ rất lâu, nhưng cô thích dáng vẻ tràn ngập sức sống thanh xuân của mọi người chỗ này. Đây chính là sức sống bừng bừng hiếm khi có trên người cô.

Nếu mà cô tập luyện như họ, chắc chạy xong hai vòng là nằm bò trên sân bóng rổ rồi.

Nỗi sợ chạy 800 mét kia đúng là khó quên.

Kiều Nam Gia chống cằm ngây ngốc.

Các đội viên tập luyện xong, Kiều Nam Gia vội lấy nước ấm đưa cho mọi người. Đây là lần làm việc cuối cùng, đương nhiên cô phải làm việc tận lực với chức trách của mình rồi.

Chu Ngôn Quân cười nhận lấy nước của cô, nói: "Cậu không cần bận rộn nữa, cứ nghỉ ngơi đi."

"Không sao đâu, lần cuối rồi, cũng không bận thêm nữa đâu!"

"Hả?"

Chu Ngôn Quân nhướng mày: "Hình như môn Toán của cậu không tốt đúng không? Đây chính là lần sát lần cuối cùng thôi."

"Lần sát lần cuối cùng?" Kiều Nam Gia tính tính, "Hôm nay thứ sáu, chẳng lẽ không phải chủ nhật mấy cậu thi đấu rồi sao?"

Lời vừa nói ra, Chu Ngôn Quân cười tủm tỉm: "Bạn học Tiểu Kiều à, chúng tớ thi đấu cậu cũng phải ra mặt làm công tác hậu cần. Cậu chính là người quan trọng nhất đó, nhất định không được vắng mặt đâu nha!"

"......" Kiều Nam Gia dại ra.

Ngàn tính vạn tính, cô lại tính sót trường hợp này.

Qua cái lần mất mặt kia, nếu cô bị người ta nhận ra, chắc chắn cô sẽ phải chống lại sự đuổi gϊếŧ của muôn vàn thiếu nữ. Các bạn nữ ở Nhị Trung chưa chắc đã thân thiện như mấy bạn cùng trường cô. Kiều Nam Gia rất lo mình một đi không trở lại.

Dường như Bách Nhiên nhận ra sự do dự của cô, cậu vô cảm bổ sung thêm một câu.

"Nếu không đi là vắng ngày công, không được nhận tiền lương."

Ánh mắt Kiều Nam Gia lóe lên. Cô nắm chặt tay, mạnh mẽ khẳng định.

"Chờ tớ đến chiến trường cùng các cậu!"

...

Vì lần thi đấu bóng rổ lần này, Kiều Nam Gia chuẩn bị rất đầy đủ.

Cô mặc áo khoác màu đen bình thường, mặc một cái quần dài màu đen. Tóc buộc cao lên, ý muốn hòa mình vào trong mấy nhân viên công tác.

Thư Ấu đi lấy vé ở đoàn tiếp ứng, nhưng không ngờ Kiều Nam Gia lại dùng phương thức quang minh chính đại như này để được xem bóng rổ. Cô nàng ghen tỵ Kiều Nam Gia một lúc lâu, bắt Kiều Nam Gia hứa với mình phải chụp cho mình thêm mấy tấm ảnh.

Chụp thêm ảnh không góc chết của Bách Nhiên và Chu Ngôn Quân, càng rõ càng tốt.

Nhắc đến chuyện này, Thư Ấu vô cùng kích động: "Chị em à, cậu như này y như các trạm tỷ* vậy đó! Là người có được ưu thế tài nguyên lớn nhất đó nha!"

*trạm tỷ: hiểu theo nghĩa hẹp chính là fan lớn, chụp ảnh chuyên nghiệp, cầm camera chỉ huy fandom "đu idol", cung cấp hình chụp idol cho fan "giải khát", đồng thời dùng tài năng chụp ảnh của mình giúp idol thu hút càng nhiều fan (Nguồn: kenh14.vn)

Kiều Nam Gia: "... Tớ có thể không chụp ảnh được không?"

Từ chối không có hiệu lực.

Trong nhóm, có khoảng trăm bạn nữ không có cách đi xem bóng rổ đang chờ đợi ảnh chụp rõ nhất được gửi từ hiện trường tới. Kiều Nam Gia mang trên mình trọng trách vô cùng to lớn, cô chỉ muốn đội thêm một cái mũ lên đầu.

Vì thế vào hôm đó, có bạn nữ kỳ lạ, mặc cả cây đen từ trên xuống dưới, trên đầu còn đội cái mũ lưỡi trai màu đen đi theo nhóm vận động viên vào trong sân bóng rổ. Các thành viên đội bóng rổ nhìn thấy trang phục và các ăn mặc này của Kiều Nam Gia thì sáng mắt lên. Không ngờ học sinh ngoan như Kiều Nam Gia, ngày thường trông yếu đuối mà lại có khí chất hiên ngang như này.

Kiều Nam Gia không ngẩng đầu, vung tay lên: "Đừng nhìn tớ nữa, các cậu cứ nhìn xung quanh đi, coi như tớ không tồn tại. Nếu để ý đến sự xuất hiện của tớ thì ra ngoài đi!"

Mọi người: "......"

Đáng sợ vậy sao?

Bọn họ đi vào trong, dọc đường, ánh mắt của các bạn nữ nhìn họ cứ như muốn làm lễ rửa tội cho họ vậy.

Kiều Nam Gia đeo camera, kéo thấp mũ xuống, lấy tư thế lên sân khấu nhận thưởng để ngụy trang ra dáng vẻ bình tĩnh. Mái tóc dài mềm mại của cô được buộc thành bím. Cặp chân dài thẳng tắp quấn trong quần dài màu đen, sau lưng cô đeo một cái cặp sách màu đen, nhìn vừa lạnh lùng vừa ngầu lòi.

Cố tình đương sự còn không hề hay biết, nghĩ rằng bản thân đã hóa trang thành công, không thu hút được sự chú ý của ai hết.

Mấy bạn nữ dần chuyển lời từ "Bạn nữ kia là ai?" biến thành "Bạn nữ kia trông ngầu quá!", "Tự dưng tớ thấy hơi rung động rồi đó!"

Hơn một nửa sự chú ý đặt lên người Kiều Nam Gia.

Kiều Nam Gia kéo vành mũ xuống.

May quá, vào được giữa sân rồi, không có ai ném trứng về phía cô. Chứng tỏ cô đã ngụy trang thành công thành người qua đường!