Chương 19

Đột nhiên, giọng nói khàn khàn của Nhạc Cận Ninh vang lên. Sau đó, anh võ nhẹ vào lưng Niệm Ninh và ra hiệu cho cô im lặng!

Niệm Ninh đứng hinh ngay lập tức, cô cảm giác như muốn phát điên!

Đột nhiên, cô ấy tức giận…

Niệm Ninh hùng hồn: “Nhạc Cận Ninh, nếu anh dám là vậy lần nữa, tôi chắc chắn sẽ bỏ rơi anh.

Cho dù ông Nhạc không thích tôi, nhưng nếu anh dám làm gì với tôi, ông ấy cũng sẽ rất tực giận. Nếu ông ấy tức giận, tôi sẽ không để anh yên… “

Niệm Ninh nói một lúc lâu và thấy Nhạc Cận Ninh vẫn im lặng. Ngay khi nhìn lên, cô thấy Nhạc Cận Ninh đã ngủ thϊếp đi.

Nhạc Cận Ninh ngủ thϊếp với dáng vẻ lạnh nhạt, khuôn mặt thành tú, điềm Tính…

Rất đẹp trail Nhưng dù đẹp trai đến đâu, anh cũng là cũng là con trai của ông Nhạc ~ chồng sắp cưới của cô. Nghĩ đến đây, Niệm Ninh thở dài, thu hồi ánh mắt và chuẩn bị rời khỏi vòng tay Nhạc Cận Ninh Kết quả là… Niệm Ninh không thể thoát ra khỏi vòng tay kia.

Cho dù cô ấy có vất vả thế nào, đôi tay của Nhạc Cận Ninh vẫn như những thanh thép, tự khóa chặt. Một lúc lâu sau, Niệm Ninh không biết anh ta thực sự ngủ hay giả vờ ngủi “Ngay cả khi ngủ cũng đáng ghét vậy sao?” Niệm Ninh chất vấn Niệm Ninh dịu giọng: “Nhạc Cận Ninh, anh hãy buông tôi ra. Tôi rất mệt. Tôi muốn quay lại phòng để ngủ.”

Nhạc Cận Ninh không những không buông tha cho cô mà còn ôm chặt hơn. Anh vùi đầu và xoa nhẹ lên cổ rồi vai cô, giọng anh có chút dịu dàng: “Đừng rời xa, hãy ở bên anh, đừng rời đi.”



Khi nghe những lời ấyNiệm Ninh có hơi chút bất ngờ, nhưng cô không ngờ Nhạc Cận Ninh lại nói nhự vậy với một vẻ mặt rất dịu dàng. Quên đi, mình hơi đâu mà quan tâm với một kẻ say rượu? Đợi đến khi anh thực sự ngủ say thì rời đi là được rồi.

“hayza …” Niệm Ninh thở dài nặng nề.

Một lúc sau, mắt của cô cũng bắt đầu trĩu nặng. Sau đó, cô dựa vào vòng tay của Nhạc Cận Ninh, tìm một tư thế thoải mái và ngủ thϊếp đi.

Ngày hôm sau, Nhạc Cận Ninh thức dậy sớm, ngay khi anh mở mắt ra, anh thấy có một mái tóc đen đang ở †rước mặt anh, anh thấy choáng váng.

Chỉ sau đó anh mới phát hiện ra đó là Niệm Ninh, cô đang ngủ say trong vòng tay anh Bất chợt, Niệm Ninh mở to đôi mắt vẫn còn ngái ngủ và ngáp dài. Cô chưa nhận ra mọi thứ. Ký ức đêm qua đột nhiên xuất hiện trong tâm trí Niệm Ninh. Cô đột nhiên ngẩng đầu lên và đối mặt với Nhạc Cận Ninh với một nụ cười gượng gạo, cơ thể cô lập tức cứng đờ. Giây tiếp theo, cô đẩy lùi Nhạc Cận Ninh và hét lên dữ dội: Niệm Ninh không đủ sức đẩy anh ra. Nên cô quyết định lùi lại, cố gắng tránh xa anh ta, càng xa càng tốt kết quả là cô lùi lại quá xa.

“Rầm”

Niệm Ninh rơi xuống giường. May mắn thay, phòng của Nhạc Cận Ninh đã được trải thảm, nên không làm cô bị thương.

Nhạc Cận Ninh nhìn Niệm Ninh bối rối cùng với sự thích thú. Anh ta vui vẻ nói: “Hôm qua, tôi có làm gì quá đáng không? Tại sao cô lại vào đây?”

Niệm Ninh nhanh chóng đứng dậy khỏi mặt đất, xoa xoa cánh tay đau nhức, hung hăn lườm anh và cắn răng nói: “Anh còn đề cập đến đêm qua, những gì anh đã làm tối qua, anh thật sự không nhớ?”