Quyển 30 - Chương 32: ( đại kết cục ) năm mươi năm Luân Hồi tới hạn (hạ)

Ma Vương... làm sao lại di động tới phòng kia rồi?

Mắt thấy Liền Sinh bị kéo vào trong phòng, Di Thiên vội vàng chạy tới! Nhưng cánh cửa đó đã khóa, Di Thiên cầm bản khế ước trong tay, giận dữ tột độ!

Rõ ràng không coi hắn vào đâu, cứ thế lại chết thêm 1 người nữa! Cứ tiếp tục như vậy hắn sợ, người tiếp theo sẽ là Di Chân hoặc Lý Ẩn, thậm chí… là Thâm Vũ.

Miễn cưỡng trấn định tâm thần, Di Thiên biết hiện tại không thể bối rối. Dù sao diện tích cái tầng này cũng không quá lớn, hắn rồi sẽ phong ấn được ma vương thôi. Nghĩ tới đây, cước bộ của hắn trở nên nhanh hơn!

Nhưng tựa như tốc độ đẩy lên quá nhanh mà hắn lảo đảo 1 cái, cả người ngã xấp xuống, khế ước trong tay thế mà tuột tay bay ra ngoài, nháy mắt đã lăn xa cách hơn tầm 5~6 mét!

Di Thiên lập tức muốn trở người dậy, nhưng đại khái phía sau hắn khoảng 10 mét, 1 cánh cửa mở ra, ngay sau đó 1 cỗ lực hút mãnh liệt kéo hắn về phía sau, làm hắn ngã ngửa ra!

Không có bản khế ước, Di Thiên ở trong tầng 30 này tự nhiên chỉ có thể mặc cho người chém gϊếŧ.

Mà giờ phút này, Lý Ẩn và Di Chân cũng đang trốn ở tầng thứ 29 trong nhà trọ. Hai người căn bản không biết Di Thiên đang giãy dụa bên bờ vực sinh tử, càng không biết nhà trọ còn có tầng thứ 30.

Hai người đang ở trong 1 căn phòng tối tăm trên tầng 29, trước mặt xếp rất nhiều thứ có thể gây ra lực sát thương, đều được lấy từ trong căn phòng này tới. Hai người nhìn chăm chú vào cánh cửa trước mặt đang bị rất nhiều đồ dùng chặn lại. Tuy chuẩn bị nhiều như vậy nhưng bọn hắn biết rõ chẳng thể chèo chống được bao lâu.

Sinh tử một đường, lúc này Lý Ẩn và Di Chân cũng biết, trừ phi xuất hiện kỳ tích, chứ không hôm nay 2 người là chết không thể nghi ngờ. Đèn dẫn đường không hiểu sao bị dập tắt, cho dù có nhóm lên ngọn lửa mới cũng không thể dùng được, vật này đã bị nhà trọ hoàn toàn hạn chế, giống như không cho phép bọn hắn sử dụng máy gian lận.

Về phần nhảy từ 29 xuống thì không cần nghĩ, căn bản không có nửa điểm khả thi.

Mà lúc này, Di Thiên đang gắt gao túm lấy 1 cái tay nắm cửa, cả người đang trong trạng thái song song với mặt đất. Lực hút kia khủng bố vô cùng, hắn không thể chống đỡ được bao lâu nữa, cứ tiếp tục như vậy mà nói…

Lý Ẩn cùng Di Chân đang chui rúc trong 1 góc tường, bọn hắn không biết còn có thể cầm cự được bao lâu thời gian nữa. Nhưng đúng lúc này, cửa sổ trên đỉnh đầu đột nhiên rộng mở, 1 cánh tay đột ngột thò vào túm lấy Lý Ẩn, đem hắn ném ra ngoài tầng 29!

Thân thể Lý Ẩn tức khắc chới với giữa không trung, mà ở dưới mặt đất, có 1 lỗ đen khổng lồ đang chờ đón hắn! Tiếp theo hắn nhìn thấy Di Chân cũng xuất hiện bên cạnh, hai người cùng nhau rơi xuống!

Cuối cùng, hai người bọn họ đều rớt vào bên trong hắc động kia!

Nháy mắt tiếp theo, Di Thiên chợt nghe thấy có 1 tiếng vang từ vách tường sau lưng. Hắn hoảng sợ nhìn sang, vách tường lại lần nữa nứt ra. Lúc này hắn đã hoàn toàn thính ứng với bóng tối, có thể nhìn thấy rõ ràng hơn 1 chút. Chỉ thấy sau khi lỗ đen xuất hiện, Lý Ẩn và Di Chân lao từ trong ra hành lang u ám bên ngoài. Sau đó, bị kéo về hướng cửa phòng mở ra kia!

"Không... Không!"

Di Thiên cảm giác hoảng sợ tột độ, đáng tiếc hình chiếu phân thân của Lục đã biến mất, nếu không có lẽ vẫn còn cơ hội xoay chuyển tình thế!

Nhưng đúng lúc then chốt này, trong hư không đột nhiên vươn ra 1 cánh tay trắng nõn, 1 phát bắt được tấm da dê, tiếp theo ném về phía Di Thiên!

Chủ nhân của cánh tay kia chính là người có thân thể đang ẩn nấp trong tầng không gian này! Chính là... Lục!

Một chớp mắt đó, 1 tay của Di Thiên đúng lúc bung ra! Nhưng hắn vẫn kịp bắt được 1 góc của tấm da dê, hắn nhanh lẹ quay đầu lại nhìn thấy, 1 nửa thân thể của Lý Ẩn đã bị khuất hẳn vào bên trong, liền lập tức ném tấm da dê tới!

Bản thể của Lục cuối cùng đã bại lộ vị trí, bị Ma Vương kéo vào tầng thứ 30 bên trong nhà trọ. Thân thể nàng giờ phút này cũng đang hướng về phía này mà đến!

Thời điểm thân thể Lý Ẩn sắp bị căn phòng kia nuốt gọn, hắn rốt cục bắt được bản khế ước, hấp lực lập tức biến mất hoàn toàn. Bên trong phòng, hắn và Di Chân vẫn còn sống sau tai nạn. Lý Ẩn một tay ôm chặt lấy Di Chân, chỉ cần có nàng và bản khế ước địa ngục bên cạnh, chuyện gì cũng có thể coi như không có.

Thân thể của Lục và di thiên cũng không bị hấp lực lôi kéo nữa. Lục đứng người lên, với tư cách là bản thể chính thức, phần xinh đẹp của nàng không hề thay đổi chút nào. Vẫn như cũ bận 1 thân kimono màu đen, tốc độ của nàng rất nhanh, bước về phía Lý Ẩn và Di Chân.

Di Thiên cũng dãy dụa đứng lên, chỉ cần đến gần Lý Ẩn trong phạm vi 10m là được cứu rồi. Nhưng không để cho hắn kịp rảo bước chân, thân thể liền bị kéo về phía sau!

"Không... Tỷ tỷ... Cứu đệ!"

Thanh âm thê lương của Di Thiên làm Di Chân quá sợ hãi! Nàng lập tức cùng Lý Ẩn chạy ra khỏi phòng, nhìn hành lang tối đen, phía cuối hành lang là 1 cánh cửa đang mở ra!

Đó là hắc ám vĩnh hằng có thể thôn phệ hết thảy hy vọng.

Đó là tuyệt vọng không 1 ai có thể chịu đựng được.

Ma Vương đang ở cánh cửa cuối hành lang đó. Tuy rằng không nhìn thấy, nhưng loại cảm giác bản năng làm thân thể không ngừng run rẩy cho bọn hắn xác định điều đó.

Bất quá Di Chân lúc này không để ý được nhiều như thế. Cần phải đi qua mới có thể cứu được Di Thiên, chỉ cần để Di Thiên tiến vào phạm vi 10m quanh bản khế ước là được cứu rồi!

Nàng chạy ra khỏi phòng, 2 tay đưa bản khế ước cho Lục, nói: "Nhanh! Xin ngươi cứu đệ đệ ta!"

Lục tiếp nhận khế ước, nhưng chỉ trong 1 chớp mắt đó, Di Thiên đã bị kéo vào bên trong cánh cửa. Không chỉ như thế, vách tường lại lần nữa nứt ra, xuất hiện thân thể của Ngân Dạ và Ngân Vũ trong hành lang!

Thân ảnh của Lục giống như thuấn di, xuất hiện trước mặt Ngân Dạ và Ngân Vũ! Tiếp theo, bản khế ước trong tay nàng, cái vòng xoáy đỏ như máu nhanh chóng xoay tròn!

Ngân Dạ và Ngân Vũ vốn tưởng bản thân chết chắc rồi, tiến vào tầng thứ 30 lại phát hiện Lục cầm bản khế ước đứng trước mặt 2 người! Kế tiếp Lục nhìn về phía cửa lớn trước mắt, nhanh chóng bước vào!

Ma Vương đang ở trong phòng này!

Lý Ẩn và Di Chân cũng lao đến! Sau đó, năm người toàn bộ đều tiến vào bên trong.

Giờ khắc này, bên trong phòng không có 1 bóng người. Ở trong phòng khách to như vậy căn bản không nhìn thấy bóng dáng của Di Thiên! Mà trên mặt đất đột nhiên xuất hiện 1 bức tượng bị vỡ, bức tượng kia chính là bức tượng điêu khắc 4 người cùng gánh chịu nguyền rủa! Di Chân vì phòng ngừa vạn nhất đã đem nó giao cho Di Thiên!

Hiển nhiên, tại thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, Di Thiên biết bản thân mình chắc chắn không thoát khỏi cái chết. Một khi hắn chết đi, như vậy Di Chân, Lý Ẩn cùng Thâm Vũ cũng sẽ chết, cho nên Di Thiên đập bể bức tượng, hủy bỏ cộng đồng gánh chịu nguyền rủa.

"Không... Không... Không có khả năng! Không thể nào như vậy!" Di Chân khụy người quỳ trên nền đất, trong 2 mắt nàng chỉ có tuyệt vọng!



Mà giờ khắc này, Lục đột nhiên đưa bản khế ước cho Lý Ẩn.

Lý Ẩn tiếp nhận bản khế ước, tức khắc hiểu được, tiến lên một bước, đập mạnh bản khế ước trên mặt đất rít gào nói: "Đi chết đi ! Ma Vương! Vĩnh viễn biến mất đi!"

Hình xoáy đỏ như máu trên khế ước không ngừng xoay tròn trong tay Lý Ẩn, ngay sau đó trước mắt mọi người biến thành 1 màu đen! Ngay cả 1 tia sáng le lói cũng không thể nhìn thấy, giống như bản thân bị mù 2 mắt!

Quá trình này giằng co khoảng 10 giây thời gian mọi người mới khôi phục lại thị lực. Mà vòng xoáy màu đỏ trên bản khế ước đã biến thành 1 hình tròn màu đen.

Ma Vương, đã bị phong ấn. Hơn nữa, lúc này là triệt để phong ấn. Năm mươi năm kế tiếp ma vương cũng sẽ không xuất hiện nữa.

Ngân Dạ và Ngân Vũ ngây ngốc nhìn 1 màn này, cơ hồ không thể tin được.

Hết thảy, đều đã xong.

Lúc này Di Chân quỳ rạp trên mặt đất, nước mắt tràn mi. Một khắc cuối cùng nếu không phải vì Di Thiên ném cho 2 người bản khế ước thì lúc này đây người sống sẽ là hắn, chết đi sẽ là chính nàng ah!

Di Chân cho dù đối mặt với huyết tự cũng không đơn giản rơi 1 giọt nước mắt, nhưng giờ đây nàng khóc thật lớn, tiếng khóc tràn ngập tuyệt vọng.

Năm đó, trước linh vị cha mẹ, Di Chân đã thề sẽ chiếu cố đệ đệ, vì vậy mà khi còn nhỏ nàng đã gánh vác hết thảy, sau khi tiến vào nhà trọ càng là trụ cột tinh thần cho Di Thiên. Hai người nương tựa nhau, đồng cam cộng khổ sống tới ngày hôm nay. Tại thời khắc cuối cùng tìm được sinh lộ, phong ấn được ma vương, thế nhưng Di Thiên lại cứ như vậy vĩnh viễn rời xa nàng.

"Không —————————————— "

Di Chân la khóc tê tâm phế liệt, vang vọng toàn bộ nhà trọ. Lý Ẩn ôm nàng vào ngực, lệ cũng rơi đầy mặt. Kế tiếp, bản khế ước địa ngục trong tay hắn trở nên trong suốt rồi hoàn toàn biến mất.

Nửa đêm 0 giờ đã đến. một ý niệm trong đầu, mọi người rời khỏi tầng 30, trở về đại sảnh trong nhà trọ.

Di Chân đã không thể tiến vào nhà trọ được nữa, nhưng tầng thứ 30 là ngoại lệ. Sau khi Ma Vương bị triệt để phong ấn không lâu sau, nàng liền biến mất ở tầng thứ 30, ra bên ngoài nhà trọ.

Giờ phút này, mọi người đều chứng kiến bóng dáng của mình phát sinh biến hóa.

Lý Ẩn phát hiện, bóng dáng của mình đứng thẳng dậy, trong tay tựa hồ như đang cầm 1 vật gì đó. Đây chính là thời điểm lần đầu tiên hắn tiến vào nhà trọ, trong tay cầm theo 1 tờ báo tìm việc! Khác biệt là lúc này trong tay hắn không mang theo gì cả. Mà Ngân Dạ, Ngân Vũ, còn có Lục cũng đều là như thế.

Giây phút này cuối cùng đã tới. Lý Ẩn không biết đã bao lần mơ tưởng tới cảnh này, ngày hôm nay hắn kích động khóc không thành tiếng. Vì để đi đến 1 bước này không biết có bao nhiêu người đã chết, mà hôm nay, hắn không còn là 1 hộ gia đình nữa, hắn rốt cục có thể rời khỏi nhà trọ rồi.

"Tử Dạ, Khả Hân, Liên Thành, Bác Sĩ Đường, Tinh Thần, Hoàng Phủ Hác... Còn có, Di Thiên..."

Nhớ lại danh tự những người đã hy sinh, trong nội tâm Lý Ẩn thực sự khó có thể hình dung. Hắn rốt cục sống rồi… thực hiện được tâm nguyện của vô số hộ gia đình… sống sót rời khỏi nhà trọ!

Về phần Thâm Vũ, nàng xuất hiện ở công viên thanh điền, nơi nàng chấp hành huyết tự cấp ma vương. Huyết tự đã kết thúc, bởi vì bức tượng bị hủy nàng không còn có mối liên hệ nào với Lý ẩn và Di Chân nữa. Trong đầu xuất ra 1 ý niệm, nàng liền trở về đại sảnh trong nhà trọ.

"Đã xong... Cuối cùng kết thúc!" Ngân Vũ nhào tới ôm Ngân Dạ, vui mừng phát khóc. "Chúng ta rốt cục không còn là 1 hộ gia đình trong nhà trọ nưã rồi!"

"Uh." Ngân Dạ vuốt ve mái tóc Ngân Vũ, mấy ngày nay mái tóc Ngân Vũ đã mọc ra dài hơn. "Chúng ta về sau sẽ hạnh phúc, cả đời này không chia lìa!"

Thâm Vũ xuất hiện trong đại sảnh, đưa mắt nhìn những người khác, nàng vốn nghĩ sau khi kết thúc mọi người ai cũng vui vẻ, thế nhưng lại nhìn thấy Lý ẩn có bộ dạng cực kỳ đau khổ, trong nội tâm có chút cảm giác không ổn. Đồng thời nàng phát hiện, không nhìn thấy Di Thiên.

"Sao... Làm sao vậy?" Thâm Vũ bước tới trước mặt Lý Ẩn hỏi: "Có chuyện gì xảy ra sao?"

Lúc này Lục đột nhiên nói với Lý Ẩn: "Ta đã nói với Di Thiên 1 việc. Nếu người nào ra tay hủy hoại bức điêu khắc kia thì tất cả nguyền rủa sẽ tập trung lên người đó. Nói cách khác, tất cả nguyền rủa trên người các ngươi đã không còn tồn tại nữa, tất cả đều do mình hắn gánh chịu, là hắn tự lựa chọn cái chết!"

"Ngươi... Ngươi nói, Di Thiên chết rồi?" Thâm Vũ che miệng kinh hô, Sở Di Thiên có tình cảm với nàng nàng đương nhiên biết. Tuy rằng nàng không có tình cảm với hắn, nhưng nghe tin hắn đã chết, trong nội tâm cũng không nhịn được mà có chút mất mát.

Giờ khắc này, Lý Ẩn rốt cục không còn là 1 hộ gia đình nữa, bóng dáng nguyền rủa giải trừ, từ nay về sau hắn không cần phải chịu bất cứ nguyền rủa nào nữa. Tất cả nguyền rủa khi hắn và Di Chân tiến vào "Địa ngục" cũng đã biến mất. Một khắc khi bị hút vào trong phòng, di thiên biết mình chết chắc cho nên hắn lựa chọn 1 mình gánh chịu hết thảy nguyền rủa cho 3 người còn lại.

Lý Ẩn nhìn Thâm Vũ, nói: "Thâm Vũ. Bất luận thế nào ngươi không được phép quên hắn. Hắn là người cứu chúng ta, kể cả ngươi. Ta biết hắn rất thích ngươi, vô luận ngươi có ý kiến gì với hắn , xin ngươi... Nhớ kỹ điểm này."

Một khi Ma Vương bị phong ấn, chính là sau 50 năm luân hồi, cho dù có phục sinh cũng không thể nào làm tổn thương những hộ gia đình còn sống sót 50 năm trước. Bởi vậy mặc dù Thâm Vũ có 1 nửa huyết mạch thuộc về dị không gian, nhưng sau 50 năm nó phục sinh lại cũng không thể đối với nàng làm bất cứ chuyện gì!

Tất cả nguyền rủa đều tan thành mây khói, hết thảy đều đã kết thúc.

Cuối cùng 5 người rời khỏi nhà trọ. Còn Di Chân xuất hiện phía bên ngoài ngõ cụt. Giờ phút này nàng nhìn bọn người Lý Ẩn đi tới. Bọn hắn đi ra khỏi ngõ cụt, tất cả quay đầu lại đều phát hiện, nhà trọ đã biến mất... không, nói là biến mất không bằng nói là, bọn hắn đã vĩnh viễn không cách nào trông thấy nó nữa rồi.

Tất cả phân thân của Lục đã kết hợp với bản thể, trí nhớ cũng hoàn toàn khôi phục.

Lý Ẩn chậm rãi bước về phía Di Chân. Di Thiên 1 mình gánh chịu tất cả nguyền rủa, Di Chân sau này sẽ không thể lấy ra đèn dẫn đường được nữa.

Di Chân tiến tới, nhảy vào vòng tay của Lý Ẩn.

"Lý Ẩn... em... em..."

Tại thời khắc vốn nên vui vẻ, nhưng Di Chân lại hoàn toàn đắm chìm trong đau thương. Lý Ẩn hiểu tâm tình của nàng, nhưng bất luận thế nào bọn hắn cũng đã sống sót rồi, con đường sau này còn phải đi, rất dài.

"Không phải lỗi của em, Di Chân." Lý Ẩn dỗ dành Di Chân: "Hắn là vì em, vì chúng là mà lựa chọn. Hắn nhất định hy vọng em có thể tươi cười, sống hạnh phúc nốt quãng đời còn lại."

"Em thật sự... có thể hạnh phúc được sao?"

"Hạnh phúc sẽ không bao giờ biến mất. Vì Di Thiên, không nên lãng phí tánh mạng này, phải sống cả phần của hắn nữa. Đây là điều duy nhất chúng ta có thế làm cho Di Thiên."

Giờ phút này, trong mắt Ngân Dạ và Ngân Vũ cũng phi thường cảm khái. Ngân Vũ dựa sát vào Ngân Dạ, nói: "Vì nhiều người đã hy sinh như vậy, chúng ta nhất định phải hạnh phúc, Ngân Dạ!"

"Chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc. Nhất định!" Ngân Dạ cũng đồng dạng trải qua thật nhiều đau khổ mới tìm được đường sống trong chỗ chết, hắn tuyệt đối sẽ không buông bỏ cơ hội sống sót này. Nguyền rủa của Kim Sắc Thần Quốc đã biến mất, về sau không còn bất luận lực lượng nào có thể uy hϊếp tới tánh mạng của Ngân Dạ và Ngân Vũ nữa.



Mà trong lòng Thâm Vũ lúc này trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Nàng rốt cục đã sống sót, nhưng Tinh Thần, cha me, Liền Sinh, thậm chí cả Di Thiên đều đã chết. Nàng chẳng lẽ sẽ mãi luôn cô độc trên thế gian này sao?

"Đi thôi." Lý Ẩn lộ ra thần sắc kiên định, quay đầu lại nói: "Ngân Dạ, Ngân Vũ, còn có Thâm Vũ, mọi người cùng nhau đi thôi! Thâm Vũ, ngươi cũng cùng chúng ta rời khỏi thành phố K chứ ? Chỉ cần ngươi nguyện ý, chúng ta sẽ mãi nhường cho ngươi 1 chỗ!"

Thâm Vũ lúc này lộ ra thần sắc không thể tin được, sau đó nhẹ nhàng nở 1 nụ cười thật vui mừng.

Về phần Lục, không hiểu nàng ta đã biến mất từ lúc nào. Tốc độ của nàng tự nhiên không phải thường nhân có thể nhìn thấy. Mà trải qua chuyện này, trí nhớ của tất cả mọi người trên thế giới về đệ nhất độc dược sư đều hoàn toàn biến mất. Dù sao Lục cũng là 1 hộ gia đình. Không chỉ như vậy, tất cả thế lực ngầm kể cả Mộng gia cũng hoàn toàn quên hết tất cả ký ức có liên quan tới hộ gia đình (thậm chí cả Thượng Quan Miên ).

Đối với Lục, sau mấy trăm năm khôi phục tự do, ước định với Bồ Mỹ Linh nàng cuối cùng đã hoàn thành.

Mà nàng sở dĩ có thể làm cho ma vương không thể tìm được bản thể của nàng trong mấy trăm năm là vì nàng ở trong 1 không gian rất đặc thù, nhà trọ vẫn là để trong huyết tự ma vương 1 con đường sống, ở trong không gian đó qua mấy trăm năm cũng không bị ma vương tìm được.

"Sau này tới nơi nào đây?" Lục lầm bầm lầu bầu, sau đó khẽ nói: "Được rồi. Cuộc sống sau này nên làm cái gì, để sau hãy tính ah."

Năm hộ gia đình... à, không, 5 người còn sống sót Lý Ẩn, Di Chân, Ngân Dạ, Ngân Vũ, Thâm Vũ đi tới bãi đỗ xe của cư xá. Bọn hắn luôn đậu xe ở nơi này để tiện khi chấp hành huyết tự và khi... có thể thoát khỏi nhà trọ sẽ lập tức lên xe rời khỏi thành phố K.

Ngân Dạ từ đằng sau xe lấy ra 1 chiếc Laptop, vừa mở máy vừa nói: "Lý Ẩn, ngươi lái xe đi, ta sẽ đặt vé máy bay. Chúng ta cứ dựa theo ước định lúc trước rời xa thành phố K, chúng ta sẽ tới..."

Lý Ẩn hiểu ý, khởi động động cơ lao đi, chiếc xe phi băng băng trên đường.

Bọn hắn là những người cuối cùng sống sót sau 50 năm luân hồi, là tương lai của vô số hộ gia đình trong 50 năm đã hy sinh. Trong lịch sử dài dặc của nhà trọ, vượt qua luân hồi 50 năm còn có thể sống sót 5 người cũng là hiếm có. Bất quá, bọn hắn thật sự làm được rồi. (bạn Lục của chúng ta không tính vì nàng của mấy trăm năm trước.)

Giờ phút trên mặt Di Chân tuy vẫn còn những vệt nước mắt, nhưng ánh mắt nàng đã trở nên rất kiên cường.

Bỗng nhiên Thâm Vũ mở miệng: "Lý Ẩn, Di Chân, ta rất cảm tạ các ngươi, còn có Di Thiên... ta cũng rất cảm ơn hắn. Tuy rằng hắn đã mất, nhưng ta sẽ không bao giờ quên được hắn."

Ngân Dạ lúc này cũng nói: "Phải, chúng tôi cũng vậy. Cảm ơn các ngươi, còn có hết thảy những gì Di Thiên đã làm."

Ngân Vũ ngồi bên cạnh, nước mắt đong đầy thốt lên: "Lý Ẩn, Di Chân, còn có tất cả những người đã chết... Vô luận trôi qua bao lâu ta cũng không quên được, vĩnh viễn không quên!"

Nghe được những lời như vậy Di Chân nhẹ vỗ ngực, quay đầu nhìn khu cư xá ngày càng nhỏ, thấp giọng lẩm bẩm: "Chào tạm biệt... hẹn gặp lại, Di Thiên. Vì đệ, tỷ và Lý ẩn sẽ hảo hảo yêu quý tánh mạng này, hảo hảo sống sót."

Lý Ẩn duỗi 1 tay nắm lấy tay Di Chân. Hai người hiểu hết thảy những suy nghĩ trong lòng đối phương.

"I love you, Di Chân."

"Em cũng yêu anh, Lý Ẩn."

Sau đó, Lý Ẩn lại lần nữa nhấn chân ga, chiếc xe lao vọt đi.

Cư xá sau lưng ngày càng nhỏ lại, cuối cùng biến mất trong tầm mắt...

Nhưng nhà trọ kia vẫn đứng lặng tại chỗ. Năm mươi năm Luân Hồi kết thúc, ma vương bị phong ấn. Thế nhưng 1 vòng 50 năm luân hồi mới lại bắt đầu. Vô luận trôi qua bao lâu, xã hội loài người biến hóa thế nào, nhà trọ vĩnh viễn không bao giờ biến mất.

Thời gian cực nhanh trôi qua, đã tới buổi tối ngày hôm sau.

Một chiếc MiniBus tiến vào trong khu cư xá. Trên xe là 1 đôi vợ chồng trẻ tuổi, còn có 1 tiểu cô nương khả ái.

"Là nơi này sao?" người vợ vui vẻ nói: "Nghe nói nơi này khá tiện nghi."

"Ân, đúng vậy. Chúng ta tới xem 1 chút đi, dù sao giá phòng khá mắc. Nếu như căn hộ tốt, chúng ta sẽ trả tiền đặt cọc (tất nhiên là trả góp)."

Đôi vợ chồng thoạt nhìn mới chừng hai mươi mấy tuổi, mà tiểu cô nương kia mặc 1 chiếc đầm trắng, tết tóc 2 bím dễ thương không chịu nổi.

"Tiểu Cầm, chúng ta chuẩn bị có nhà mới, con có vui hay không?" người vợ đùa giỡn với đứa bé xinh xắn, người chồng tiến xe vào bãi đỗ, châm chọc là bọn họ đỗ đúng nơi bọn người Lý Ẩn vừa đậu xe.

Người chồng bế bé gái xuống nói với thê tử: "Nguyệt Văn, có biết rõ nhà trọ ở nơi nào không?"

"Ân, lần đầu tiên mới tới ah... cửa tiểu khu như thế nào lại không có bảo an?" nữ tử Tên Nguyệt văn bước xuống xe, khóa xe lại vội vàng bước theo trượng phu.

"Đông Kiệt, hiện tại giá nhà ở tuy rất cao, nhưng chúng ta chỉ cần 1 nơi vừa đủ cho 3 người chúng ta. Chỉ cần 3 người chúng ta sống chung 1 chỗ, nơi nào cũng giống nhau." Nguyệt Văn lúc này đối với tương lai tràn nhập tin tưởng, "Em nói đúng không?"

"Uh. " trượng phu Đông Kiệt gật đầu, sau đó vợ chồng hai người dắt theo bé Tiểu Cầm nói cười vui vẻ đi tới, rất nhanh trước mặt ba người xuất hiện 1 con ngõ nhỏ.

"Vào đi thôi, có lẽ ở gần nơi này." Nguyệt Văn nói với Đông Kiệt: "Dù sao nhà trọ kia cũng không quá lớn. Tiểu Cầm, chúng ta lập tức được nhìn thấy nhà mới rồi, có hứng thú không?"

"Ân!" Tiểu Cầm đáng yêu gật gật đầu nói: "Về sau con có thể cùng với ba ba, ma ma ở trong nhà mới rồi! Lần này con có phòng riêng của mình chứ?"

"Đương nhiên là có! Tiểu Cầm yên tâm, căn phòng của con chắc chắn không nhỏ đâu!"

Sau đó, ba người liền tiến sâu vào bên trong con hẻm nhỏ. Không lâu sau, 1 ngôi nhà 30 tầng xuất hiện trước mặt bọn hắn.

"Là tòa nhà này sao? Không đúng a, " nhưng Nguyệt Văn lại kinh hỉ nói: "Ở nơi này vẫn còn nhà trọ tốt như thế này kia à? Đông Kiệt, chúng ta tới xem đi! Tiểu Cầm, con có thích nơi này không?"

"Ân, rất thích!" Tiểu Cầm cười lớn lộ ra hàm răng nhỏ nhỏ xinh xinh.

Một nhà ba người vui vẻ nghĩ tới tương lai tốt đẹp không xa, không ai phát hiện, dưới chân mình... đã chẳng còn bóng dáng.

( hết trọn bộ )