Quyển 2 - Chương 3: “Nó” ở nơi nào? (1)

Huyết tự chỉ thị lần này, ngoại trừ Hạ Uyên và Doanh Tử Dạ, còn có hai người tham gia. Hai người kia chính là chủ hộ 402 nữ du học sinh Nhật Bản Odakiri Yukiko và chủ hộ 502 Đường Văn Sơn.

Dù sao, trong tòa nhà trọ này, có thể sống đến huyết tự chỉ thị lần thứ năm thứ sáu, thực sự là quá hiếm thấy. Mà Doanh Tử Dạ chỉ mới vừa vào nhà trọ sống, Đường Văn Sơn và Odakiri Yukiko, đều là chủ hộ lâu năm. Cái tổ hợp này thật sự kỳ lạ.

Đường Văn Sơn phụ trách lái xe, cả ba cùng tiến về khu ngoại ô thành phố.

Băng ghế sau, Doanh Tử Dạ và Odaki Yukiko ngồi cùng với nhau, hai người đều có tính cách hướng nội, ngồi cùng một chỗ, khiến cho người ta có cảm giác phi thường cổ quái. Doanh Tử Dạ với vẻ đẹp hồn nhiên trong sáng mà thông tuệ, còn Odakiri Yukiko thì lại có vẻ đẹp của một nụ hoa chớm nở rất nữ tính và mỏng manh, có thể nói mỗi người mỗi vẻ.

Đường Văn Sơn vốn cho rằng, hai cô này đều là loại người trầm mặc ít nói, đặc biệt là Odakiri Yukiko, chính là điển hình cho loại gương mặt ‘Poker face’, Doanh Tử Dạ cũng có tính cách tương tự, nên hai người mà ngồi lại với nhau, đoán chừng căn bản sẽ không nói chuyện. (Poker face: Khi chơi bài poker, đôi khi bài ta xấu, nhưng vẫn giả vờ rằng ta có bài đẹp, để khiến những người chơi cùng sợ mất tiền mà rút lui (fold). để lừa được họ, mặt ta phải không biểu hiện cảm xúc, không tài nào đọc được ta đang nghĩ gì. người ta gọi mặt đó là poker face. Poker face ngoài dùng trong poker còn dùng để chỉ một gương mặt không có cảm xúc, không vui, không buồn -> mặt của yukiko đấy)

Nhưng trên thực tế... Hai cô gái này rõ ràng nói chuyện rất là hợp ý.

Rất ít khi thấy Odakiri Yukiko không cầm quyển [_The Tale of Genji_] dày cộp lật xem, mà lại nói chuyện rất hứng thú với người hàng xóm mới Doanh Tử Dạ này. Còn Doanh Tử Dạ, đối với cô bé người Nhật Bản này, cũng cảm thấy cử chỉ dáng vẻ của cô bé, không giống một người bình thường.

Odakiri Yukiko dùng hai tay chống cằm, tiếp tục nói:” Tôi, lúc nào cũng nghiên cứu về cái nhà trọ này. Đến tột cùng quan hệ giữa nhà trọ và quỷ hồn là cái dạng gì, tôi vẫn như cũ không được rõ ràng lắm. Tôi hay nghĩ, là nhà trọ tạo ra quỷ hồn, hay là những quỷ hồn kia bản thân nó đã tồn tại, nhà trọ chỉ là lợi dụng chúng đến hành hạ và gϊếŧ chết chúng ta? Nhà trọ và quỷ hồn, cô có cho rằng đó là quan hệ giữa người sáng tạo và thứ được người ta sáng tạo ra hay không?”

Doanh Tử Dạ lắc đầu nói:” Hiện nay dữ liệu và thông tin đều không đầy đủ, tôi cũng không cách nào chắc chắn điều gì. Cũng không cách nào chứng minh, sự xuất hiện quỷ mị của huyết tự chỉ thị, có đúng là do chính nhà trọ tạo ra hay không.”

“ Bí ẩn của nhà trọ còn rất nhiều đó,.” Odakiri Yukiko tiếp tục phân tích:” Ví dụ như cô... Mới vừa dọn vào nhà trọ đã nhận được huyết tự chỉ thị, hơn nữa còn là cùng với Hạ Uyên chấp hành cùng một cái huyết tự chỉ thị. E rằng, nhà trọ bắt đầu phát sinh biến hóa gì đó rồi...”

Odakiri Yukiko nói như vậy, quả thực có đạo lý.

“ Đúng rồi, chắc là chuyện này cô còn chưa biết?” Odakiri Yukiko bỗng nhiên nhìn Doanh Tử Dạ nói:” Bắt đầu từ lần chấp hành huyết tự chỉ thị thứ sáu, chỉ cần kỳ hạn vừa hết, dù ở bất kỳ địa phương nào cũng có thể mở ra thông đạo dẫn về nhà trọ. Nói cách khác, chỉ cần sống đến khi kỳ hạn chỉ định chấm dứt, thì cũng gần như là vượt qua thử thách rồi.”

Doanh Tử Dạ chớp mắt một cái, gật gật đầu, nói:” Còn có chuyện này sao? Như vậy, Hạ Uyên có lợi nhất rồi. Đây là lần chấp hành huyết tự chỉ thị thứ sáu của y mà đúng không? Vậy khẳng định y càng thêm mong muốn tìm ra hóa thân của quỷ hồn kia. Bất quá tôi nghĩ y không có khả năng trực tiếp xông vào ngôi nhà ma đó lúc này đâu, dù sao chuyện đó quá mức nguy hiểm, hiện tại đoán chừng y đang ở phụ cận biệt thự để nghe ngóng tin tức, xem xem nơi đó có người nào từng chết qua hay không, hoặc là có truyền thuyết gì hay không a?”

Odakiri Yukiko lạnh lùng cười cười, nói:”Cô có cùng suy nghĩ với tôi đấy. Bất quá... Nếu cô đã nghĩ được đến mức này, thì chắc cũng biết, Hạ Uyên thật ra chính là một lão hồ ly a? Y có thể sống tới hôm nay, khẳng định cũng hy sinh không ít người cùng chấp hành huyết tự chỉ thị với y. Y so với người khác, càng nguy hiểm hơn nhiều. Nói là đi dò xét trước, nhưng tôi xem... Chỉ sợ y cho dù có phát hiện ra đầu mối gì, cũng chưa chắc sẽ nói cho chúng ta biết a. Lòng người hiểm ác, không thể không đề phòng a...”

“ Chuyện này tôi biết.” Doanh Tử Dạ đem đầu mình ngửa ra sau một chút, nói:” Bất quá, tôi nghĩ y chẳng thể nghe ngóng được cái gì đâu. Nếu chỉ đơn giản như vậy mà tìm được manh mối, nhà trọ không có khả năng ban phát điều kiện ưu đãi như thế. Tôi không hơi đâu phí sức đi làm chuyện vô bổ.”

“ Cô hình như là, một chút cũng không sợ hãi nhỉ?” Odakiri Yukiko càng lúc càng nghi hoặc, Doanh Tử Dạ nhìn thế nào cũng không giống một chủ hộ mới đến.

Doanh Tử Dạ lúc này chuyển đầu sang hướng cửa sổ.

Có thật là... Một chút cũng không sợ?

Thời điểm xe chạy đến ngoại ô thành phố, vừa chạy vào đường Trác Phong, Đường Văn Sơn lập tức nhìn thấy xe của Hạ Uyên.

“ Lầu trưởng đã ở đây rồi này.” Đường Văn Sơn đạp phanh, nhìn Hạ Uyên xuống xe đi về phía bọn họ.

Đường Văn Sơn thò đầu ra, hỏi:” Hạ lầu trưởng, có tìm được manh mối gì không?”

Sắc mặt Hạ Uyên thoạt nhìn rất tái, y nhìn tứ phía một lượt, sau đó nói:” Các bạn chuẩn bị tâm lý cho thật tốt a. Muốn sống qua năm ngày này, tuyệt đối không thể có một chút chủ quan!”

Hạ Uyên hoàn toàn không có nói cho bọn họ biết sự tình ma quỷ trước cửa sổ kia.

Thời điểm hai chiếc xe chạy đến trước tòa biệt thự kia, Đường Văn Sơn đã cảm nhận được bầu không khí âm trầm nơi đây. Quả thực... là một sân khấu khá phù hợp cho vở diễn ngôi nhà ma a.

“ Cô chắc là không sao đâu a.” Bỗng nhiên Odakiri Yukiko nhìn Doanh Tử Dạ nói:” Dù sao cô cũng là lần đầu tiên chấp hành huyết tự chỉ thị, cho nên mức độ nguy hiểm của cô so với chúng tôi có lẽ nhỏ hơn rất nhiều. Lần thứ nhất chấp hành huyết tự chỉ thị mà bị chết, là chuyện hiếm đấy.”

Doanh Tử Dạ bỗng nhiên cười một tiếng, nói:” Cám ơn cô an ủi. Yukiko tiểu thư... Hy vọng cô cũng có thể sống sót, bởi vì tôi cảm thấy cô và tôi đúng là nói chuyện rất hợp ý.”

Bốn người xuống xe, đi đến trước biệt thự.

Khóa trên hàng rào sắt đã rỉ sét, không cần bao nhiêu sức đã có thể nhẹ nhàng mở ra.

Tiếp theo, bốn người ngồi ổn định trong xe, lẳng lặng chờ đến lúc nửa đêm 0 giờ.



Thời gian trôi qua rất nhanh, không bao lâu, trời đã sụp tối.

“ Chung quanh đây cơ hồ chẳng có ai ở a...” Đường Văn Sơn vừa nhai miếng pizza ăn liền đem theo từ trong tủ lạnh nhà mình, vừa thao tác laptop, nói:” Tôi đã điều tra, không có bất kỳ truyền thuyết ma quỷ nào về căn biệt thự này. Xem ra lại là một cái quỷ hồn không thể tra ra lai lịch nữa rồi.”

Doanh Tử Dạ lúc này đang suy tư...

Cô rất rõ ràng, nếu có người phát hiện hóa thân của quỷ hồn, tuyệt đối sẽ không đem bí mật nói ra, cũng không có khả năng đi nhắc nhở những người khác, mà sẽ trực tiếp bỏ chạy!

Bởi vì nếu như nói ra, thì tức là bốn người đồng thời chạy ra khỏi biệt thự, như vậy quỷ hồn tự nhiên sẽ đuổi theo. Hạ Uyên thì có thể lập tức trốn trở về nhà trọ, nhưng mà, ba người còn lại đều phải dùng xe đề quay về nội thành. Trên đoạn đường này mà bị quỷ hồn đuổi gϊếŧ thì..., thật sự rất nguy hiểm. Người thông minh đều sẽ để những người khác lưu lại trong căn biệt thự, kéo dài thời gian.

Khi cách thời điểm nửa đêm 0 giờ, chỉ còn chưa đến năm phút đồng hồ, bốn người đều xuống xe, đi về phía biệt thự.

Dọc theo con đường rải sỏi trong sân vườn, bốn người dần dần đi đến cửa trước của tòa biệt thự. Trên cửa bám một lớp bụi dầy, vết nứt chằng chịt, rất dễ dàng mở ra.

Đi hết một cái hành lang dài, tiến vào một phòng khách cực lớn. Phòng khách này nối liền hai tầng lầu, trái phải hai bên phòng đều có cầu thang dẫn lên lầu hai.

Tuy rất cũ kỹ, nhưng cũng có thể nhận ra đây là một biệt thự rất xa hoa, không biết vì sao hiện tại lại không còn người ở nữa.

Trong phòng khách có bày vài bộ sô pha, trên mặt sàn phủ một tấm thảm đỏ cực lớn, trên trần nhà treo hai ba ngọn đèn chùm khổng lồ, ở mỗi vách phòng đều đặt một cái giá treo áo. Trên tường có treo một vài bức tranh, còn ở góc tường thì đặt một gốc cây cảnh.

Sở dĩ nói nó là cây cảnh lý do rất đơn giản... Nếu như là cây thật, lâu như vậy không có người chăm sóc thì nó sớm đã chết khô rồi.

Bức tranh... So pha... Bàn trà... Đèn chùm... Thang lầu... Thảm... Vách tường... Cây cảnh...

Mỗi một thứ, đều có thể là hóa thân của quỷ hồn.

“ Bây giờ...” Hạ Uyên nói:” Mọi người thắp đèn lên trước đi”

Đúng lúc này, Doanh Tử Dạ đột nhiên ấn xuống công tắc một cái đèn chùm, kết quả... Vậy mà đèn lại sáng!

“ Rõ ràng còn chuẩn bị điện cho chúng ta a, nhà trọ thật đúng là suy tính rất chu đáo.” Doanh Tử Dạ nhìn về phía mấy cái đèn chùm, lẩm nhẩm nói:” Ừm... Chụp đèn thứ nhất bên trái cách chụp đèn thứ hai đại khái là ba mét, chụp đèn thứ hai và chụp đèn thứ ba ước chừng là...”

“ Nhớ mấy cái này để làm gì vậy?” Hạ Uyên khó hiểu hỏi.

“ Nếu như những cái đèn chùm này là quỷ biến thành, như vậy nếu như lần sau khoảng cách phát sinh biến hóa, thì có nghĩa là chúng có khả năng đã di động qua.” Doanh Tử Dạ nói xong, còn rút điện thoại di động ra chụp lại vị trí mấy ngọn đèn chùm này. Sau đó, lại đi chụp mấy bức tranh và cây cảnh kia...

Doanh Tử Dạ làm như vậy, Odakiri Yukiko và Đường Văn Sơn lập tức cũng học theo cô bắt đầu chụp hình.

Điện thoại của Tử Dạ có độ phân giải camera rất cao, cho nên hình chụp rất rõ. Bất quá cô cũng không cho rằng chỉ cần làm như vậy là có thể đơn giản tìm ra được quỷ hồn.

Tiếp theo đi lên cầu thang, bắt đầu tiến về phía lầu hai. Tựa hồ chỗ này đã rất cũ kỹ, mỗi bước chân đạp xuống bậc thang đều phát ra thanh âm kẽo kẹt, lan can cũng lung lay sắp rơi ra rồi. Càng đi lên gần đến trần nhà, Tử Dạ lại càng nghiêm túc quan sát.

Trên mặt thảm không có hoa văn, nên khó có thể tìm được vật làm tham chiếu. Cho nên Tử Dạ rút trong ba lô ra dao rọc giấy, mỗi khi đi đến trước vật gia dụng nào đó, sẽ rạch một đường trên tấm thảm, nếu như sau này mặt thảm trước các vật gia dụng này mà không có vết cắt, thì chứng tỏ tấm thảm đã từng di động qua.

“ Tôi muốn lưu ý các bạn, tuyệt đối không được di chuyển tấm thảm nha.” Doanh Tử Dạ lúc rạch những vết cắt còn đặc biệt nói rõ:” Nếu không, có lẽ sẽ làm tôi đoán lầm đó.”

Doanh Tử Dạ xác định ba người kia sẽ không làm như vậy, dù sao bọn họ cũng muốn biết hóa thân của quỷ hồn.

Còn lúc lên đến lầu hai, thì lại bất ngờ kinh ngạc như là vừa phát hiện ra tân đại lục vậy, Hạ Uyên đang dán chặt ánh mắt vào đằng trước... Một pho tượng!

Đó là một pho tượng thạch cao, điêu khắc chính là một cô gái khỏa thân người nước ngoài.

“ Chẳng lẽ...” Hạ Uyên chầm chậm tiến về phía pho tượng đó, nói:” Cái này chẳng lẽ là quỷ hồn kia?”

“ Theo lý thì sẽ không đơn giản như vậy." Odakiri Yukiko lắc đầu nói:” Trực tiếp biến thành pho tượng? Cái này quá lộ liễu rồi a.”



“ Cũng không hẳn.” Doanh Tử Dạ đi đến trước pho tượng thạch cao, nói:” Có thể là nhà trọ sẽ lợi dụng lối suy nghĩ này của chúng ta đó a.”

Tiếp theo... Trong nhiều gian phòng ở lầu hai, cũng tìm thấy các pho tượng thạch cao, phần lớn đều là điêu khắc nhân vật nào đó.

Vì vậy, Doanh Tử Dạ đưa ra kiến nghị:” Đường Văn Sơn, Hạ Uyên, giúp nhau đem mấy pho tượng thạch cao này chuyển hết xuống phòng khách, đặt bọn chúng nằm xuống hết, đặt bên trên vài thứ gì đó, sau đó chụp hình.”

Hai người vội vàng bắt tay vào di chuyển mấy pho tượng thạch cao này. Cuối cùng, trong phòng khách bày đầy tượng thạch cao, thoạt nhìn đúng là có chút quỷ dị.

“ Mỗi pho tượng thạch cao, từng bộ vị đều phải chụp hình.” Doanh Tử Dạ vừa chụp hình vừa nói:” Biểu cảm, tư thế dù chỉ thay đổi rất nhỏ đều chứng tỏ tượng thạch cao đã từng di động qua.”

Sau khi hoàn thành toàn bộ công việc, bắt đầu phân chia phòng ốc. Tự nhiên là Hạ Uyên và Đường văn Sơn cùng một phòng, Doanh Tử Dạ và Odakiri Yukiko cùng một phòng. Hơn nữa hai căn phòng được chọn cũng kế sát nhau, hai người trong mỗi gian phòng thay phiên nhau gác đêm.

Đóng cửa lại, Doanh Tử Dạ cũng đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

“ Cô sẽ tiếp tục đi tìm chứ? Doanh tiểu thư?” Odakiri Yukiko hỏi:” Hay là ngủ một giấc trước?”

“ Tất cả mọi nơi trong biệt thự tôi đều chụp ảnh lại rồi. Sáng ngày mai sẽ thẩm tra đối chiếu, hiện tại không có gì phải vội.” Doanh Tử Dạ kéo một cái ghế qua ngồi xuống, nói:” Cô ngủ trước đi. Bây giờ đang là mùa hè, trong phòng không có chăn cũng không sao. Tôi sẽ gác đêm.”

“ Cô... Không sợ cái ghế mình đang ngồi là do quỷ biến thành sao?” Odakiri Yukiko nói một câu khiến người nghe choáng váng.

Doanh Tử Dạ gật gật đầu, nói:” Có đạo lý a. Bất quá... Cô sao lại không nghĩ cái giường này cũng là quỷ? Cái gì cũng sợ hãi lo lắng, chúng ta làm sao ở được năm ngày a? Tôi cũng không có khả năng đứng đó gác đêm, như vậy tuyệt đối sẽ mệt đến chết. Không sao đâu, không phải tôi là lần đầu tiên chấp hành huyết tự chỉ thị đó sao? Chắc không đến nỗi đen đủi như vậy chứ hả.”

Đêm đã khuya.

Odakiri Yukiko đã ngủ say ở trên giường, còn Doanh Tử Dạ thì lại không buồn ngủ chút nào.

Cửa sổ thỉnh thoảng bị gió thổi kêu cọt kẹt, Doanh Tử Dạ hai tay đan vào nhau, ánh mắt thủy chung vẫn nhìn chăm chú ra ngoài cửa.

“ ‘Nó’ rốt cục ẩn nấp ở nơi nào đây?”

Đúng vào lúc này, đột nhiên dưới lầu truyền đến tiếng vang thật lớn. Lập tức, tiếng nổ lớn không ngừng phát ra, Odakiri Yukiko cũng bị đánh thức.

Doanh Tử Dạ khi nghe được tiếng vang lớn đầu tiên, đã tức tốc lao ra khỏi phòng, đến đầu cầu thang, chạy xuống dưới, mở công tăc đèn chùm.

Tất cả các tượng thạch cao, toàn bộ đều bị đập nát nằm trên mặt đất.

“ Cái này...” Doanh Tử Dạ chậm rãi đi về phía những pho tượng thạch cao này, đột nhiên, cô cảm thấy ớn lạnh!

Tại một cái chớp mắt đó, cô chỉ cảm thấy trước mắt tựa hồ mọi thứ đều biến thành màu đỏ của máu!

Một đôi mắt tà ác, ở một góc nào đó đang chăm chú dán chặt vào cô!

Doanh Tử Dạ lập tức nhìn xung quanh, nhưng mà, cô tìm không ra nơi bắn ra ánh mắt đó.

Hạ Uyên, Đường Văn Sơn và Odakiri Yukiko đều từ trên lầu chạy xuống, kinh ngạc nhìn cảnh tượng nơi này.

“ Chuyện này... Đây là...” Đường Văn Sơn nhìn đống thạch cao nát vụn trên mặt đất, nói:” Chẳng lẽ đây là...”

Những pho tượng thạch cao này đều được cố định vững vàng trên mặt đất, không có khả năng ngã xuống mà vỡ vụn. Nói cách khác... Chuyện này chỉ có thề là do ngoại lực tạo thành mà thôi!

Còn Doanh Tử Dạ lại cảm nhận được, đôi mắt tà ác kia, vẫn không ngừng hướng về phía mình mà mãnh liệt bắn ra những tia nhìn tràn đầy ác ý!

“ Mày ở nơi nào?” Doanh Tử Dạ không ngừng quan sát chung quanh, không muốn buông tha bất cứ dấu vết nào sót lại, lấy ra điện thoại di động, căn cứ vào ảnh chụp mà so sánh sự biến hóa của căn phòng.

Cô rất rõ ràng, nhất định phải nhanh chóng tìm ra chủ nhân của đôi mắt tà ác kia.

Nếu không... Chỉ sợ chính mình sẽ trở thành người thứ nhất hy sinh!