Chương 60: Bà xã vừa mưa vừa nắng

Nhuận Lăng nhìn cửa văn phòng đóng lại rồi cúi đầu tiếp tục làm việc.

Văn phòng rất sáng, ngoài đèn bên trong thì còn có ánh mặt trời ấm áp chiếu qua cửa kính.

Bình thường anh nhìn ánh mặt trời cũng không có cảm giác mãnh liệt như vậy.

Nhưng bây giờ nhìn anh lại nghĩ đến ngày vừa mưa vừa nắng đó có một người đi vào mắt mình.

Anh mỉm cười mà đặt tay lên bàn phím mở trang web của Wechat ra, rồi gọi video cho bà xã Giang Tiểu Vũ: "Giang Tiểu Vũ, mở hình ảnh của em đi."

Video bị tắt.

Nhuận Lăng âm u nhìn WeChat bị cự tuyệt.

"Đọc truyện miễn phí trên dembuon.vn để ủng hộ mình dịch tiếp nhé các bạn!"

Tiếng chuông di động vang lên. Anh âm u nhìn rồi lại mỉm cười. Sau đó, anh giơ tay mở máy, lạnh lùng hỏi:

- Giang Tiểu Vũ, em làm gì mà tắt cuộc gọi video của anh hả?

- Em đang trên đường về nhà. Bây giờ em đang ở trên xe buýt không tiện nhận cuộc gọi video đâu.

Giang Tiểu Vũ nói chuyện cũng rất nhỏ vì cô sợ quấy rầy người khác.

- Không phải anh đi làm sao? Gọi điện thoại cho em làm gì?

- Không có chuyện cũng không thể gọi điện thoại à?

Nhuận Lăng tâm tình lại không tốt.

- Không phải. Nếu vậy thì em về nhà lại gọi cho anh.



Giang Tiểu Vũ cúi đầu nói chuyện rất vất vả.

- Hiện tại em ngồi ở xe trạm nào?

Nhuận Lăng một bên kẹp điện thoại bên tai, một bên mở bản đồ hướng dẫn trên máy tính.

- Trạm Tâm. Còn bốn năm trạm nữa thì em sẽ về đến nhà. Em cúp máy trước đây.

Giang Tiểu Vũ nghe xe báo trạm thì thuận miệng mà nói luôn.

- Trước mắt đừng tắt.

Nhuận Lăng nói. Mười ngón tay gõ vị trí trạm trên máy tính, sau đó mắt anh sáng lên:

- Tiếp theo xe sẽ dừng ở trạm Giải Mộng, em đứng đó chờ anh đến đón.

- Sao anh lại biết tiếp theo là trạm Giải Mộng vậy?

Giang Tiểu Vũ ngạc nhiên hỏi.

Đường giao thông công cộng rất nhiều mà cô ngồi xe nào cũng không nói thế mà Nhuận Lăng lại biết.

- Ngu ngốc. Vừa rồi trong xe em ngồi không phải có quảng bá đó sao?

Nhuận Lăng thật sự không muốn đả kích Giang Tiểu Vũ. Chỉ là có khi cô thật sự rất ngốc.

- Anh mắng em. Em không đợi anh nữa. Em phải về nhà.

Giang Tiểu Vũ vô cùng ấm ức mà nói.

- Được rồi, là anh sai. Em ngoan ngoãn xuống đó chờ. Mười phút nữa anh tới.



Nhuận Lăng đành phải xuống giọng mà dỗ dành cô.

Giang Tiểu Vũ xuống xe, ngồi ở trước trạm mà chờ.

Nhiệt độ bên ngoài rất cao làm cho Giang Tiểu Vũ đổ nhiều mồ hôi.

Nhuận Lăng tắt điện thoại rồi cầm áo khoác, đứng dậy đi ra ngoài.

Bí thư Trường đứng lên:

- Nhuận đổng, bây giờ cách liên hoan buổi tối còn ba tiếng nữa thôi. Ngài phải xuất phát giờ sao? Nhưng công ty còn có một hội nghị cần ngài tham gia.

- Hôm nay các kế hoạch đều để sau đi. Tôi có việc, tan tầm trước đây.

Nhuận Lăng thong thả vẫy vẫy tay.

Bí thư Trường vùi đầu vào mà điều chỉnh lại hành trình biểu mà buồn rầu ập vào trong lòng.

"Nhuận đổng, chuyện này ngài có thể đừng làm được không? Thay đổi lịch trình thực sự rất phiền toái đó."

- Bí thư Tư, đây là văn kiện yêu cầu Nhuận đổng tự tay ký tên. Phiền anh thẩm tra rồi xử lý và nhanh chuyển giao cho Nhuận đổng.

Người nọ đem một văn kiện đặt lên bàn bí thư.

Tư Nhĩ mở trang đầu của văn kiện, xong lật đến tờ ký tên cuối cùng. Ngày đến hạn là hôm nay.

Trước mắt Tư Nhĩ biến thành màu đen, anh cũng muốn trốn thoát khỏi đây.

- Nhuận đổng tan tầm rồi. Văn kiện sửa hạn là ngày mai đi.

Bí thư Trường nói như chém đinh chặt sắt.