Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhà Có Shota

Chương 28: Thiếu tiền

« Chương TrướcChương Tiếp »
Con người ta ở đời, sao có thể không thiếu tiền?

Dịch: Apry618

Lâm Tịnh là chủ của trung tâm dạy thêm, bề ngoài có vẻ là người dễ nói chuyện, thật ra là người có kinh nghiệm lăn lộn trong xã hội, vô cùng tháo vát, nếu không thì một người phụ nữ chạy đôn chạy đáo cũng chẳng thể chống đỡ được một trung tâm dạy thêm như này.

Bảy giờ kém năm, Chung Mạn đúng hẹn đẩy cửa vào, Lâm Tịnh ngẩng đầu thấy là cô, bèn nhướn mày cười, hỏi:

"Lại thiếu tiền à?"

"Con người ta ở đời, sao có thể không thiếu tiền?" Chung Mạn cười chán nản, "Chỗ chị có bao nhiêu lớp cho em dạy vậy?"

"Chị xem đã." Lâm Tịnh rút ra một cuốn lịch làm việc dày cộp từ trong ngăn kéo ra. "Nói thật thì chỉ có hai ba lớp... Đủ không?"

"Không đủ cũng hết cách thôi." Chung Mạn thầm tính toán, 3 lớp mới có 3 tiếng, tính theo giá 40 tệ một tiếng thì một tháng chưa được 500 tệ. Trong nhà còn khoản chi nào có thể tiết kiệm nhỉ? Có lẽ tối đi ngủ chỉ mở điều hòa một tiếng sẽ tiết kiệm được ít tiền điện, hạn chế khắt khe thời gian tắm của mình nữa...

Lâm Tịnh thấy Chung Mạn mặt đầy khổ sở, cô nảy ra một ý, nói: "Thật ra chị muốn tống cổ một giáo viên ra từ lâu rồi, nhưng không tìm được người nhận lớp của anh ta, nếu em đồng ý nhận thì chị cho đi phăng luôn."

Chung Mạn nhận lịch làm việc qua đọc, tối từ thứ hai tới thứ sáu giáo viên đó đều có tiết, hơn nữa còn là 3 tiếng mỗi ngày, tính ra một tháng được hơn hai ngàn tệ, không chỉ đủ chi trả cho phí sinh hoạt, còn có dư tiền để mua ít quần áo hay thứ gì đó cho Minh Hy nữa. Chung Mạn đắn đo một lúc bèn gật đầu.

"Em chắc chứ?" Lâm Tịnh thấy Chung Mạn do dự lâu như vậy, biết là chuyện không đơn giản đến thế, hơn nữa lần trước Chung Mạn bỏ việc là vì công ty phản đối. "Bây giờ công ty cho em làm thêm à?"

Chung Mạn trầm mặc, tuy quan hệ giữa cô là Mạc Lâm không tệ, nhưng không có nghĩa là anh sẽ đồng ý cho cô kiếm thu nhập thêm.

Nhưng nếu không làm thêm... Từ sau khi Diệp Minh Hy tới, cô đã liên tục dùng tiền tiết kiệm bù vào mới có thể đối phó với các khoản chi tiêu. Bây giờ số dư chẳng còn là bao, lại thêm việc không có một ngàn tệ tiền phụ cấp nữa, không làm thêm thì quả là khó sống tiếp.

Lâm Tịnh thấy Chung Mạn như vậy, biết là kinh tế của cô chắc chắn rất khó khăn, bèn chống má nhìn lịch làm việc, nghĩ ngợi một lúc rồi nói: "Hay là như này, chị xếp lớp thứ bảy chủ nhật thay em nhé?"

"Bây giờ có bao nhiêu lớp thứ bảy chủ nhật?"

"Tạm thời thì không có, nhưng chị có thể tuyển sinh."

Chung Mạn lập tức lắc đầu: "Em không đợi được."

"Vậy... Hay là em nhận lớp ngày thường trước đi, nếu thật sự không tới kịp thì gọi điện cho chị, chị dạy thay em tiết đó, nhưng chủ nhật em phải trực tổng đài thay chị." Ngày nào Lâm Tịnh cũng phải trực tổng đài, muốn hẹn hò cùng anh bạn trai chỉ nghỉ ngày chủ nhật cũng không được. Cô đã bị bạn trai trách rất nhiều lần rồi.

"Không thành vấn đề!" Nếu cứ như vậy, thỉnh thoảng cô cũng có thể tan làm muộn một chút, giấu giếm chuyện đi làm thêm.

Chuyện cứ thế được quyết định.

***

Lúc trước mỗi tuần Diệp Minh Hy còn có ba ngày được thấy Chung Mạn về nhà trước khi ngủ, bắt đầu từ hôm đó thì không còn nhìn thấy cô nữa. Ngoài việc thức ăn trong tủ lạnh tự động biến mất, cậu gần như nghĩ rằng căn nhà này chỉ có mỗi mình.

Không có Chung Mạn, khuôn mặt luôn không có biểu cảm của cậu càng không có biểu cảm hơn. Lý Linh thấy cậu rầu rầu không vui, có hỏi cậu mấy lần, cậu chỉ lắc đầu không đáp, vẻ mặt có chút cô đơn.

Lúc duy nhất nở nụ cười chính là khi thấy trong bồn có thêm bát đĩa chưa rửa, biết cô có ăn hết đồ mình nấu, biết mình vẫn quan trọng đối với cô.

Ngày thứ bảy vốn không cần làm việc và làm thêm thì Chung Mạn cũng phải chạy tới công ty tăng ca, xử lý sạch công việc ngày thường tích lũy lại, tới 9 giờ tối cuối cùng cũng về tới nhà. Mở cửa thấy Diệp Minh Hy ngồi trước bàn ngoan ngoãn ôn tập, trong nhà yên tĩnh hài hòa, cô bỗng cảm thấy tất cả đều xứng đáng.

Đặt chìa khóa xuống, giày còn chưa tháo ra, Diệp Minh Hy đã quăng bút chạy tới, giang tay ôm lấy eo cô.

"Sao vậy?" Cô để kệ cho cậu ôm, bây giờ gần như không có ý định buông ra, thấy thằng bé này đúng là làm nũng đến độ lão luyện rồi, hoàn toàn nắm chắc được cái tính dễ mềm lòng của cô. Chung Mạn hết cách, đành giả bộ chán nản nói: "Chị mệt lắm rồi, để chị qua ngồi sô pha đã nha?"

Cậu nghe xong liền ôm cô tới trước sô pha, thấy cậu vẫn không chịu thả ra, cô vừa bực vừa buồn cười: "Có phải em làm sai chuyện gì không, nếu không nãy giờ sao chẳng dám nhìn chị thế?"

Nói xong, đôi mắt long lanh xinh đẹp lập tức ngước nhìn cô, ánh mắt đáng thương lại tha thiết khiến lòng cô mềm cả đi. Cô vuốt đầu cậu, than: "Phải rồi, chị biết chị không tốt, hôm nay chị không lên mạng nữa, chỉ chơi với em thôi được không?"

Cô nằm xuống sô pha, cảm giác mềm mại khiến cô hài lòng thở phào một hơi, Diệp Minh Hy đã tự chui vào trong lòng cô từ lâu rồi.

Chung Mạn mệt tới mức không muốn nói chuyện, tay phải thi thoảng lại vỗ nhẹ lên lưng Diệp Minh Hy, khép mắt nói. "Báo cáo tình hình gần đây với chị đi nào."

"Tôi và các bạn rất hòa thuận, hàng ngày đều ăn trưa cùng với họ."

Chung Mạn ngáp một cái. "Vụ này không tệ."

"Kết quả kiểm tra ngữ văn, tiếng Anh, toán đều là 100 điểm."

"Làm tốt lắm, không uổng công chị cố gắng xem bài tập như vậy." Dù đi làm thêm, Chung Mạn vẫn xem bài tập giúp Diệp Minh Hy. Cậu bé tiến bộ rất nhanh, bây giờ gần như không còn lỗi sai nữa.

"Học được cách làm làm sường hấp chao tỏi bằm, cá khúc chua ngọt, đậu hũ nhồi*..." Sau khi cậu kể ra tên mấy món ăn, Chung Mạn nhắm mắt dụi dụi vào gối ôm, lẩm bẩm một câu: "Ngon."

*Yong Tau Foo, món ăn lâu đời của người Hakka được chế biến chủ yếu bằng đậu hũ nhồi nhân cá hoặc thịt lợn.

Diệp Minh Hy lại nói một hồi, Chung Mạn đáp lại ngày càng ít, tới khi cậu im lặng, cô bỗng nhớ tới một chuyện, cố mở mắt ra nói với cậu: "Chị mua cho em vài bộ đồ mới đấy, mau mặc cho chị xem đi."

Làm việc bất kể ngày đêm khiến Chung Mạn nảy sinh ham thích mua đồ khó thể kiềm chế, cô rất muốn tiêu tiền để chứng minh sự cố gắng của bản thân là có giá trị. Đáng tiếc là mỗi lần tan làm về thì tất cả cửa hàng đều đã đóng cửa. Hôm nay có có dịp về sớm, cô chẳng mua lấy một bộ cho mình, nhưng lại mua nhiều đồ cho Minh Hy.

Minh Hy xuống sô pha tìm quần áo, tới phòng thay xong rồi ra đứng trước mặt cô, nhưng cô lại không chịu nổi nữa, nặng nề đi vào giấc ngủ.

Cậu mặc bộ đồ mới, nhìn cô ngủ say vì mệt mỏi một hồi lâu, không tính gọi cô dậy. Cậu nhẹ nhàng mò về phòng lấy chăn rồi tắt đèn, chui về lại sô pha ngủ cùng với Chung Mạn.

Cậu không hỏi cô vì sao đột nhiên đêm nào cũng về muộn, không hỏi cô vì sao lại mệt mỏi như vậy. Tuy cậu không hiểu chắc lắm, nhưng biết là chuyện đã như vậy. Tạm thời cậu vẫn không thể thay đổi được gì, điều duy nhất có thể làm chính là ngoan ngoãn để cô yên tâm, không làm tăng thêm gánh nặng trên đôi vai cô.

Hai người đang mệt mỏi dựa vào nhau ở phòng khách không biết được, cơn giông bão mạnh mẽ đang nhen nhóm nơi góc tối, chờ đợi thời cơ thể bùng nổ.

***

"Anh nói là thái độ làm việc của Chung Mạn có vấn đề?" Mạc Lâm nhìn Lâm Thành đang ở trước mặt, hờ hững hỏi.

"Không sai, đây là ghi chép thời gian đi làm gần đây của cô ta." Lâm Thành lấy ra một phần tài liệu, đưa tới trước mặt Mạc Lâm. "Mỗi ngày đều đến công ty trong vòng 3 phút trước giờ làm việc, có mấy lần còn đến vừa kịp giờ, rõ ràng là không hề quan tâm đến chuyện công việc. Nghiêm trọng nhất là mấy tuần nay gần như mỗi ngày đều tan làm vào đúng 6 giờ, muộn nhất cũng không quá 7 giờ, ngược lại với người khác cùng lúc làm việc tới 11 giờ, như vậy không hề công bằng."

Mạc Lâm nhận lấy ghi chép đi làm của Chung Mạn, "Vậy anh thấy thế nào?"

"Trước kia Chung Mạn từng có tiền tệ xấu là đi làm thêm sau khi tan ca, tôi đoán lần này cũng gần như vậy." Lâm Thành ngừng lại một lát, thấy Mạc Lâm không có phản ứng gì, bèn nói với giọng điệu nặng nề: "Loại người này nếu còn tiếp tục tồn tại, sợ là sẽ rước tới không ít rắc rối, người trong nhóm tôi đã bắt đầu than vãn với tôi là tại sao người khác có thể tan làm đúng giờ, cá biệt còn có người nhen nhóm ý định ra ngoài làm thêm." Tuy không trực tiếp nói ra, nhưng ý chính là, tổng giám đốc như anh phải nghĩ cho công ty, hãy tống cổ Chung Mạn ra khỏi công ty ngay lập tức.

Ngược lại với sự nóng nảy của Lâm Thành, Mạc Lâm cứ thong thả xem hết cả phần tài liệu, lại khép mắt suy nghĩ một hồi rồi mới khoan thai hỏi: "Nếu không có Chung Mạn, phía Benton phải làm thế nào?" Benton chỉ rõ là để Chung Mạn phụ trách cả bộ sưu tập, nếu Chung Mạn đi rồi, khách hàng Benton này chưa chắc đã giữ được.

"Giờ bộ sưu tập mùa đông đã bước vào giai đoạn sản xuất cuối cùng, huống chi Minh Nghi và Tiểu Triệu đã quen với yêu cầu và hệ thống của Benton, cho dù thiếu Chung Mạn cũng sẽ không có ảnh hưởng. Tất cả cứ như cũ, đây là chuyện làm ăn, Benton không thể vì một nhân viên quèn mà đầu tư thêm lượng lớn tiền bạc để hợp tác với công ty khác.

Lý do của Lâm Thành rõ ràng, đầy đủ như vậy, hiển nhiên là đã ủ sẵn âm mưu, chọn đúng thời cơ để ra tay. Đứng ở lập trường của Mạc Lâm mà nói, lần này Chung Mạn đã cứu vãn cả kế hoạch hợp tác, nhưng ở góc độ của Lâm Thành thì cô lại là kẻ làm xấu mặt mũi của hắn, còn cướp người của hắn nữa, trở thành phe phái thứ 3 ngoài hắn và Lục Hữu Lương.

Cả công ty đều biết Chung Mạn và Lục Hữu Lương thân nhau, nếu cô thật sự đạt được thành tựu, sợ là phe của hắn sẽ khó trở mình. Bất kể là vì trả thù hay vì tiền đồ, Chung Mạn đều phải bị đuổi đi!

"Anh nói cũng không phải không có lý." Mạc Lâm gật đầu, thu lại tài liệu trên tay. "Tôi sẽ xử lý việc này."

Tuy không có câu trả lời chắc chắn, nhưng Lâm Thành không hề lo lắng. Quyết định này không phải một chốc một lát là thực hiện được, nhưng vì tinh thần của cấp dưới, sa thải kẻ tái phạm như Chung Mạn chắc chắn là cách đơn giản nhất, cũng là lựa chọn duy nhất.
« Chương TrướcChương Tiếp »