Chương 7: Giúp Tôi

Ôn Ngôn hoảng sợ mở to hai mắt, lúc này mới phát hiện, lúc trước anh đã uống rất nhiều rượu, mùi rượu trên người anh chắc chắn không phải là do một ly nhỏ kia tạo thành.

Mục Đình Sâm hôn bá đạo, mang theo tính cướp đoạt, từng chút một tước đoạt lấy hô hấp của cô, vào lúc cô sắp ngạt thở, cuối cùng anh mới từ từ lui lại, nhưng tay anh lại bắt đầu chui vào trong quần áo của cô.

“Đồ ăn đã lạnh rồi!” Dưới tình thế cấp bách Ôn Ngôn kêu lên.

Mục Đình Sâm lúc thanh tịnh và lúc uống rượu là hai dáng vẻ khác nhau, uống rượu, anh sẽ đem bản tính của mình từng chút một bộc lộ ra, lúc thanh tỉnh, vẫn là người dịu dàng ấm áp trong mắt người đời.

Ôn Ngôn rất rõ ràng điểm ấy, cô sợ muốn chết, toàn thân đều đang run rấy, trong đầu quanh quần lời nói của Thẩm Giới: Anh thích em, chờ anh về nước, nhất định phải chờ anh.

Mục Đình Sâm đẩy cô xuống giường lớn ở sau lưng, ngón tay dài nhanh nhẹn cởϊ qυầи áo của cô: “Còn hai canh giờ, dùng để ăn cơm thì thật là lãng phí.”

Anh đưa lưng về phía ánh đèn, cô có chút nhìn không rõ biểu tình của anh, trên khuôn mặt khiến bao nhiêu người phụ nữ phải thèm thuồng kia, cô lại không dám nhìn thẳng, có thể cảm thấy lửa giận của anh.

Ôn Ngôn bỗng nhiên túm lấy tay của anh: “Anh! Đừng như vậy…”

Cô mang chút cầu khẩn, nhưng lại không biết bộ dạng đáng thương của cô là thứ dễ dàng câu dẫn du͙© vọиɠ của nam nhân nhất.

Mục Đình Sâm tay chuyển đến trên mặt cô, tinh tế vuốt ve ngũ quan của cô: “Thế nhưng là con mắt của cô đang câu dẫn tôi, vẫn luôn là như thế, không muốn, vậy tại sao lại luôn nhìn chằm chằm tôi? Còn nữa… đừng gọi tôi là anh trai!”

Tiếng nói của anh lộ ra dụ hoặc trí mạng, có chút khàn khàn.

Ôn Ngôn nức nở nói: “Mục Đình Sâm… Tôi… Tôi đến kỷ kinh nguyệt…”

TruyenHD

Con ngươi anh trầm xuống, tay nhanh chóng trượt xuống dưới thân của cô.

Cô nín thở, trước khi lên tầng cô đã chuẩn bị kỹ rồi, chỉ cần anh không tận mắt nhìn thấy, thì chắc chắn sẽ không bị lộ.

Khiến Ôn Ngôn tuyệt vọng là, Mục Đình Sâm cũng không có vì vậy buông tha cô, ngược lại rúc vào cần cổ của cô, động tác có chút thô bạo, cái loại cảm giác mang một chút đau giống như là cạo gió, khiến cô sợ hãi không yên, tay của anh vuốt ve khắp thân thể của cô, từ lạnh lẽo đến nóng hồi, cô không dám kháng cự, cô biết, sự nhẫn nại của anh trước giò đều không nhiều.

“Giúp tôi.” Anh dùng giọng mệnh lệnh cô, cầm tay của cô kéo xuống dưới bụng của anh.

Lúc bàn tay chạm đến nơi nóng bỏng, toàn thân Ôn Ngôn cứng ngắc, cô nghĩ rút tay về, nhưng lại bị anh nắm chặt. Ở phương diện này Ôn Ngôn căn bản là không có kinh nghiệm gì, toàn bộ quá trình đều là do anh dẫn dắt động tác của cô, đồng thời, anh cũng đang châm lửa khắp cơ thể cô.

Ly rượu kia khiến cảm giác không thoải mái trên tâm lý của cô giảm đi rất nhiều, cô mơ mơ màng màng, cũng không biết là mình đã làm gì, không biết qua bao lâu, Mục Đình Sâm từ trên người cô đi xuống, đi vào phòng tắm, rất nhanh lại vội vội vàng vàng đi ra ngoài.

Ngày hôm sau, Ôn Ngôn từ giấc mộng tỉnh dậy, vừa mở mắt, cô sợ hãi, tối qua cô vậy mà lại ngủ ở trên giường của Mục Đình Sâm!

Vào ở Mục gia nhiều năm như vậy, số lần cô vào trong phòng anh thì nhiều vô số lần đếm cũng không hết, nhưng mà vẫn chưa bao giờ ngủ ở trong phòng của anh.

Nghĩ đến chuyện tối ngày hôm qua, gò má cô đỏ lên, chịu đựng đầu đau như muốn nứt ra đứng dậy mặc xong quần áo, tối hôm qua, trừ bước cuối cùng không làm, bọn họ cái gì cũng đã làm rồi, cho dù tối qua cũng đã ở trong dự liệu, trong lòng cô vẫn còn có chút sợ hãi.

Thức ăn hôm qua mang lên vẫn đề ở trên bàn trà, cô cầm đồ ăn xuống tầng, hôm nay má Lưu có vẻ vô cùng có tinh thần, vui mừng cầm lấy đĩa đồ ăn mà cô đưa, còn nhét cho cô một cái bánh hoa quả: “Ăn đi, má biết con thích ăn cái này. Thiếu gia đối với con thật tốt, thời gian máy tiếng như vậy, cậu ấy còn vội vã chạy về đón sinh nhật cùng với con, con không biết lúc đi cậu ấy vội vã như thế nào…”

Ôn Ngôn không lên tiếng, trong lòng âm thầm oán trách, thật là hiếm khi Mục Đình Sâm không có thời gian còn cố gắng rút ra thời gian để về đối với cô như vậy! Trước khi ra cửa, má Lưu lấy khăn quàng cổ do chính mình đan ra quàng lên cổ cho cô: “Trên cổ đừng để cho người khác nhìn thấy.”