Chương 20: Không Thích Như Vậy

Khi đó cô căn bản là không có nghĩ được nhiều như vậy, chỉ là thấy anh gặp nguy hiểm liền theo bản năng mà lao ra.

Cô nghĩ, có lễ là vì muốn chuộc tội. Ba cô đã nợ ba mẹ anh hai cái mạng.

Một lúc sau, cô mở miệng trả lời: “Trả nợ.”

Nói như vậy kì thực cũng không sai, nhưng Mục Đình Sâm lại đứng dậy, sắc mặt càng thêm âm trầm hơn so với ban nãy, xoay người cất bước rời khỏi phòng.

Ôn Ngôn ngờ vực trợn to hai mắt, cô lại làm anh tức giận rồi? Thế nhưng lần này, Mục Đình Sâm lại quay lại rất nhanh, trên tay cầm đồ rửa mặt.

Rất nhanh Ôn Ngôn liền biết công dụng của những thứ đồ kia, cô phải nhập viện vài hôm, mấy ngày này Mục Đình Sâm một tắc cũng không rời khỏi cô, mặc dù còn có chút nghiêm khắc, còn có chút lạnh lùng nhưng cô vẫn luôn cảm thấy có chỗ nào đó nó đã thay đổi…

Trở lại Mục gia, cô thở phào một hơi nhẹ nhõm, chí ít thì cũng không cần anh đút cơm cho nữa, cũng không bị anh trông coi khi đi vệ sinh…

Trên danh nghĩa tĩnh dưỡng, cô bị cắm không được ra khỏi nhà, không được đi học, ngay cả bài thi cuối kì cũng xin thi lại.

Trước đêm giao thừa, Mục Đình Sâm về nhà rất sớm, vệ sĩ che dù cho anh tránh tuyết, khi vào cửa, cả người anh đều mang theo mùi vị của gió tuyết, rất nhanh liền được hệ thống sưởi hòa tan. Đúng lúc Ôn Ngôn từ trên lầu bước xuống, bốn mắt nhìn nhau rồi lại vội vã rời đi.

Chờ Mục Đình Sâm tắm rửa xong đi xuống, cơm cũng đã dọn ra phòng ăn trong đầu có muôn vàn suy nghĩ, lúc này bọn họ chung sống hòa bình với nhau, cô cũng theo bản năng mà cần thận bảo vệ, nhất cử nhất động đều đặc biệt thận trọng, nghĩ tới cuộc chia tay không vui vẻ gì vào đêm hội trường đó, thế nhưng cô rất vui vì tai nạn ngoài ý muốn này, nếu không sao cô có thể thấy được một kết cục khác như này chứ.

Những món trên bàn ăn không thể thiếu thuốc bổ, việc này nó đã được duy trì rất lâu rồi, Ôn Ngôn ăn có chút ngán nhưng lại không dám bác bỏ, lúc này đây sắc mặt của cô cũng đã tốt lên nhiều rồi, không phải ra ngoài phơi nắng nên da dẻ cũng trở nên nhẫn nhụi, trắng mịn hơn, giò lại thêm chút huyết sắc, trong sáng tựa như pha lê.

Không ngờ, khi cô đang say sưa cúi đầu ăn cơm, anh lại đang quan sát cô, cảm thấy qua một thời gian tĩnh dưỡng cô ngày càng có tư vị của phụ nữ, khóe miệng anh nhéch lên một nụ cười không dễ phát hiện ra.

TruyenHD

Mục Đình Sâm ăn xong trước, đứng dậy lên lầu: “Ăn xong qua phòng tôi.”

Tay đang cầm muỗng của cô run lên, nhìn nửa chén canh còn trong bát, cô do dự một chút rồi nói: “Má Lưu, cho con thêm nửa bát cơm nữa…”

Má Lưu nhìn ra được tâm tư nhỏ nhoi của cô nhẹ giọng nói: “Con à, sao lại sợ thiếu gia thế chứ? Cậu ấy lại không có ăn con.” Cơm nước xong, chờ má Lưu dọn dẹp sạch sẽ, Ôn Ngôn mới chậm rãi lên lầu. Cửa phòng ngủ chính không khóa, nửa mở, cô gõ cửa trước rồi mới bước vào. Mục Đình Sâm đang ngồi gần của số sát đất xem văn kiện, ngón tay đang kẹp một điều thuốc, một nửa ly rượu đặt trên cái bàn nhỏ bên cạnh.

Ôn Ngôn bị sặc mà ho vài tiếng, anh tự nhiên mà dập tàn thuốc: “Qua đây.”

Cô đến gần anh: “Có chuyện… gì sao?”

Mục Đình Sâm buông văn kiện trên tay xuống, đột nhiên kéo cô vào trong lòng: “Mai tôi phải đi ra nước ngoài công tác, cô đi cùng tôi.”

Cô ngồi trên đùi anh, vốn đang sầu não, nghe tới câu anh muốn dẫn cô đi công tác cùng, Ôn Ngôn lập tức khẩn trương: “Anh đi công tác… tôi..tôi không đi được không?”

Mười năm này, ngoài trường học ra thì chính là ở nhà, bình thường cô cũng không có tiếp xúc với thế giới bên ngoài, cô có chút hãi xã giao, vừa rời khỏi hoàn cảnh quen thuộc, tiếp xúc với người lạ cô sẽ cảm thấy bắt an, huống chỉ là ra ngoài với anh, cô thật sự không thể tưởng tượng được điều đó có gì tốt đẹp chứ.

“Xác định là không đi?” Khi Mục Đình Sâm nói, hơi thở phả lên gò má cô, bầu không khí có chút mờ ám, khiến cô có chút khó khăn.

Ôn Ngôn không muốn làm anh mắt hứng, cũng không muốn đi, khéo léo mở miệng nói: “Không đi, tôi sẽ ở nhà đợi anh.”

Anh tựa như rất hài lòng với ngữ điệu của cô, duỗi tay nhẹ nhàng nắm cằm cô, đôi môi mỏng phủ lên môi cô.