Chương 9

Trở về nhân gian đêm đầu tiên, tôi ngồi cùng người đẹp của địa ngục trên con đê biển, ngắm nhìn ánh trăng vàng đang treo trên bầu trời.

Tôi nghĩ về sợi dây tơ hồng vừa buộc xong rồi nghĩ về chính mình.

Tôi là người không được tơ hồng chúc phúc.

Không được chúc phúc thì thôi, đằng này lại còn bị vận mệnh trêu ngươi.

Tiểu Thư Màu Hồng nhìn tôi trầm mặc bèn hỏi:

“Tâm trạng không tốt sao?”

“Ừ.”

Tôi nhìn ra biển rộng.

***

Ngày tốt nghiệp tiểu học, tôi ủ rũ ngồi trong hội trường, nhìn Tiểu Mi ngồi trước mặt tôi, chờ đợi buổi lễ giàn giụa nước mắt sắp bắt đầu.

Tốt nghiệp thì có gì to tát đâu. Điều thực sự làm trời sập xuống chính là khi tôi biết Tiểu Mi phải đi học xa nhà, chính là phải đến học cái trường Trung học cơ sở Tư lập Star ở Đài Trung.

Thật muốn đập dẹp bố mẹ Tiểu Mi.

“Cậu có cách nào từ Chương Hóa chạy đến Đài Trung không?” Nghĩa trêu tôi.

“Chết tiệt!” Tôi mắng lại.

“Có thể thấy cậu vẫn chưa đủ si tình. Tuổi còn nhỏ quả nhiên chưa thích hợp có bạn gái.” Nghĩa nói trúng tim đen tôi.

Trong lòng tôi thực rất khó chịu, không dễ gì sau khi kết bạn được với Tiểu Mi, lại đúng cái tuổi hoàng kim mười hai phải xa cách với vị hôn thê thanh mai trúc mã của mình, khoảng cách xa như vậy, Tiểu Mi thuần khiết đáng yêu như vậy, con trai trường Trung học cơ sở Tư lập Star lại chẳng phải lũ ngốc, người vợ thân yêu của tôi sẽ bị người khác cướp mất thôi…

“Tặng cậu nè, sau này uống nước thì sẽ nhớ đến mình.”

Tiểu Mi quay đầu, đưa cho tôi một cái ly thủy tinh, bên trên ly là hình con ếch xanh mắt to.

Tôi cười gượng:

“Ừ, sau này mình không cần chạy đuổi theo xe của bố cậu nữa, có thể về nhà sớm một chút.”

Tiểu Mi cười ha hả:

“Trong sổ lưu bút tốt nghiệp có địa chỉ của nhà mình.”

Tôi cười hì hì:

“Sau này không còn tớ chạy đuổi theo sau xe, cậu sẽ thấy nhớ chứ?”

Tiểu Mi làm mặt xấu:

“Nhớ mới lạ.”

Tôi giả vờ thất vọng (trong lòng thật ra cũng thất vọng thật):

“Vậy robot đại chiến thì sao?”

Tiểu Mi lè lưỡi nói:

“Không nhớ!”

Tôi có chút tức giận:

“Vậy lát nữa trong lễ tốt nghiệp cậu có khóc không?”

Tư Yến - Đồng bọn bên cạnh Tiểu Mi ôm Tiểu Mi nói:

“Sẽ không khóc! Tớ cùng Tiểu Mi sẽ học cùng một chỗ, không xa nhau thì sao phải khóc?”

Tiểu Mi gật đầu cười hì hì nói:

“Đúng thế, sao phải khóc?!”

Tôi nhún vai, một bụng cay đắng.

Chết tiệt. Đây chính là người vợ tương tai sắp bỏ đi của tôi.

Lúc này, cô giáo hoảng hốt đi đến bên tôi, vội vã nói:

“Hiếu Luân, chú của em muốn đưa em đến bệnh viện, em lấy đồ rồi đi nhanh đi!”

Tôi hồ nghi nhìn ra phía cửa hội trường, đứng đó là một người đàn ông thần sắc bi thương - Chú tôi.

Cô giáo vuốt mặt tôi, bình tĩnh nói:

“Bố mẹ em trên đường đến trường, vì vội vàng nên đã gặp tai nạn! Em đi đến bệnh viện đi!”

Tôi sững sờ, Nghĩa sững sờ.

Tiểu Mi cũng sững sờ theo.

Mắt cô giáo ầng ậng nước, giữ chặt vai tôi rồi nói:

“Hiếu Luân, em là nam nhi, cần phải dũng cảm lên!”

Tôi sợ đến phát run, vất vả lắm mới giữ được khí phách trước mặt Tiểu Mi, thế mà nước mắt không biết điều kia lại thi nhau rơi xuống.

Nghĩa khẩn trương nói:

“Đi nhanh đi! Tớ đi cùng cậu!”

Tôi lau nhanh nước mắt, đi đến con đường ra phía cổng nơi mà chú đang đợi tôi.

Đó chính là ngày lễ tốt nghiệp tiểu học của tôi.

Trong ngày lễ đó, tôi không chỉ mất đi người bạn tốt nhất, mà còn mất đi cả bố mẹ.

Sau này nghe thằng mập nói lại, trong buổi lễ đó Tiểu Mi đã khóc vô cùng thương tâm.

***

Nước mắt tôi chảy xuống trên bờ đê, thì ra, hồn ma cũng biết khóc.

Tiểu Thư Màu Hồng ngẩn người nhìn tôi:

“Cậu là một người tốt.”

Tôi gật đầu:

“Tớ biết, vì thế mà trước khi chết ông Trời đã cho tớ nghe được lời đồng ý của vị hôn thê khi tớ cầu hôn. Tớ nhất định là người đã tích đức cả một trăm năm.”

Tiểu Thư Màu Hồng thở dài:

“Tớ lại chẳng may mắn được như cậu.”

Tôi nằm trên bờ đê, nhìn sợi dây tơ hồng trong tay nói:

“Xin rửa tai lắng nghe.”

Tiểu Thư Màu Hồng rủ rỉ kể về một câu chuyện thương tâm.

***

Tiểu Thư Màu Hồng vốn dĩ là một nạn nhân của nạn bạo lực gia đình, vì chạy trốn sự ngược đãi của người bố mà bỏ nhà đi tự lập, sau khi lên trung cấp thì làm trong một quán rượu, tự mình kiếm tiền nuôi sống bản thân, vì phải giúp đỡ gia đình, Tiểu Thư Màu Hồng từ chối sự dụ dỗ của ma túy, tiết kiệm lại tất cả số tiền kiếm được, cô gái không dám trở về nhà ấy hằng tháng đều trích một phần tiền gửi vào tài khoản bí mật của mẹ, để tránh bị người cha vô công rỗi nghề trút giận khi không lấy được tiền từ bà ấy.

Sau khi tốt nghiệp trung cấp, Tiểu Thư Màu Hồng thích một anh chàng tên Thang đôi khi hay đến quán nói chuyện phiếm với cô, rất nhanh sau đó hai người đã yêu nhau nồng cháy, không đến một tuần thì đã sống chung. Thang đối với cô ấy rất tốt, cũng có công việc môi giới nhà đất ổn định, làm cho cô có được cảm giác an toàn và tình yêu ngọt ngào.

Nhưng… Người nhà của Thang kịch liệt phản đối chuyện hai người kết hôn, nói là vì Tiểu Thư Màu Hồng xuất thân phong trần v.v… một đống lí do này nọ, nói tóm lại, bọn họ cấm Thang qua lại với cô ấy, thậm chí còn cảnh cáo sẽ tạt axit hủy hoại đi gương mặt của cô. Vì chuyện này Thang đã tranh cãi gay gắt với cô ấy mấy lần, rồi sau đó chủ động đề nghị chia tay, nhưng Tiểu Thư Màu Hồng không đồng ý, khóc lóc chẳng chịu buông anh ta ra.

Vào một đêm, Tiểu Thư Màu Hồng chải tóc trang điểm xong chuẩn bị đi làm thì Thang cầm một bó hoa bước vào, nồng nhiệt nói rằng từ nay về sau cô không cần phải đi làm nữa, vì anh ta sẽ cưới cô về làm vợ.

Tiểu Thư Màu Hồng vui vẻ nhận lời, sau đó liền cùng anh ta làʍ t̠ìиɦ đến năm lần, cho đến lúc hai người mệt rã rời, anh ta mới đi tắm còn cô nằm trên giường ngủ thϊếp đi.

Giấc ngủ này thật sâu, thật dài, ngủ đến toàn thân nhuốm hồng, rồi rơi vào âm tào địa phủ.

***

Tiểu Thư Màu Hồng cắn đôi môi màu đỏ nhạt của mình:

“Tớ đã xin Thành Hoàng điều tra lại, quả nhiên là anh ta nhân lúc tớ ngủ say, mở ga làm ra hiện trường giả là tớ vì tình mà tự sát.”

Tôi nghe đến rùng cả mình, nhưng lại vô cùng phẫn nộ thay cho cô ấy.

“Nghe cậu kể lại như vậy, tớ lại càng không hiểu vì sao cậu không gia nhập vào nhóm Thần Chết.” Tôi nói.

“Cậu cũng cảm thấy anh ta đáng bị trừng phạt sao?” Tiểu Thư Màu Hồng hỏi tôi.

“Đương nhiên! Chết cũng không hết tội!” Tôi nói.

“Cám ơn, quả nhiên tớ không chọn nhầm người.” Cô vui vẻ yên tâm nói.

Nghe cô ấy nói như vậy, lòng tôi cũng có chút yên tâm.

Mà có gì là không được?