Chương 48: Lòng Tham Nữ Nhân

Q.1 - CHƯƠNG 48 - LÒNG THAM NỮ NHÂN

"Người đây là cò kè mặc cả với ta?" Hạ Hinh Viêm nhàng cười, khóe mắt hơi liếc qua lỗ thủng gian, nơi đó dần có dấu hiệu hư vô, chuẩn bị duy trì được.

Hắc y nam tử cau mày, muốn chết nhưng nếu đáp ứng điều kiện làm sống bằng chết khác gì tự tìm chết?

Hạ Hinh Viêm nhìn ra mâu thuẫn trong long hắc y nam tử, mỉm cười : "Yên tâm, điều kiện của ta là giúp ta bảo vệ người của ta.

"Ngươi..." Hắc y nam tử khó hiểu, Hạ Hinh Viêm tại sao có thể đưa ra cái điều kiện như vậy.

Dập Hoàng cũng sửng sốt, có ý niệm gì đó nhanh chóng chợt lóe trong đầu rồi rất nhanh biến mất mà kịp bắt lấy, nghe Hạ Hinh Viêm hét lớn: "Đồng ý hay ?"

"Được," Nếu có nguy hiểm hắc y nam tử chẳng có gì mà đồng ý.

Ngay khi hắc y nam tử gật đầu, bỗng thấy hoa mắt, vị trí của với Hạ Hinh Viêm được tráo đổi cho nhau. ở bên ngoài ảo cảnh, nàng ở bên trong, lỗ thủng gian yếu ớt bắt đầu muốn khép kín.

"Hạ Hinh Viêm, người làm cái gì thế?" Dập Hoàng cả kinh xông lên phía trước, giơ tay muốn mở lại gian.

Hạ Hinh Viêm mỉm cười, nhíu mày: "Dập Hoàng, người cảm thấy ta đến nơi này rồi còn bỏ qua cho Thiên Địa dị bảo sao?"

"Đồ điên, người được phép..." Dập Hoàng tức giận đến mức bắt đầu mạnh mẽ ngưng tụ lực lượng, làm sao có thể trơ mắt nhìn nàng chịu chết.

Hạ Hinh Viêm khẽ cong khóe môi, nở nụ cười xinh đẹp: "Dập Hoàng, người chắc biết, ai cũng thể thay đổi quyết định của ta."

Lực lượng ngưng tụ đột nhiên biến mất, Dập Hoàng trố mắt nhìn chằm chằm khe hở gian khép kín, nàng đúng, nàng là người chưa bao giờ vì người khác mà dao động, quyết định cái gì làm cái đó.

Dập Hoàng trơ mắt nhìn khe hở gian dần biến mất, với hình bóng ngày càng mơ hồ của Hạ Hinh Viêm: "Người phải còn sống ra cho ta, biết !"

Bên trong gió đêm gào thét, thanh gần như tiếng gầm lan tỏa, đổi lấy là tươi cười đầy tự tin của Hạ Hinh Viêm, cả người như mặt trời tỏa sáng.

"Dập Hoàng, nàng muốn làm gì vậy?" Hà Hy Nguyên choáng váng, mãi cho đến khi thể nhìn thấy Hạ Hinh Viêm nữa mới hốt hoảng hỏi.

Bọn họ vất vả từ nơi đó ra tại sao nàng còn muốn vào?

Chỉ vì Thiên Địa dị bảo hiếm có kia sao?

"Quả là tiện nhân, vì chút lợi ích ngay cả mạng đều không cần." Hồng Y lần này thức thời hơn chỉ dám thấp giọng lầu bầu câu để phát tiết bất mãn.

Dập Hoàng lảo đảo lui về phía sau hai bước mới miễn cưỡng đứng vững thân hình, nhìn chằm chằm cảnh sắc bình thường trước mắt, biết ở trong gian này có chuyện mong muốn nhìn thấy nhất diễn ra.

"Dập Hoàng, xé mở gian mang nàng ra." Tiểu hồ ly gấp đến mức dựng lông, thét lên thê lương, chỉ kém mức khóc ra.

Hắc y nam tử nhìn mấy đầu linh thú này, chậm rãi mở miệng: " chắc là có thể mở gian ra nữa."

tại có chút hiểu được điều kiện của Hạ Hinh Viêm có ý gì.

Nhưng vẫn thấy có điểm kỳ quái.

Vừa rồi vẫn chưa nhìn ra Dập Hoàng thể mở ra gian lần thứ hai, nhưng nàng chỉ là linh sư cấp mười nhỏ nhoi làm sao có thể biết được?

"Dập Hoàng, là ?" Đoạn Hằng Nghê ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn chằm chằm vào Dập Hoàng, cuối cùng được đến đáp án mong muốn nhất - Dập Hoàng gật đầu.

Nhìn thấy bọ Dập Hoàng như thế, ai chú ý tới Hồng Y tươi cười vui sướиɠ khi người gặp hoạ, cái nữ nhân kia rốt cuộc chết, tự mình chịu chết, xứng đáng.

Âm Dương xà nghe thấy những người khác nói gì, chỉ khẩn trương nhìn chằm chằm chỗ khe hở giang vừa rồi, miệng vết thương người ngừng chảy máu làm cho nó thể đứng thẳng trong thời gian dài.

Chậm rãi cuộn tròn lại, tựa đầu vào chính thân thể mình, ánh mắt khắc cũng rời, gắt gao nhìn chằm chằm hy vọng lại nhìn đến thân ảnh ôn nhu kia.

Thời gian chậm rãi trôi qua, mỗi giây tích tắc đối với bọn Dập Hoàng mà đều là loại tra tấn đầy thống khổ. Dập Hoàng lẳng lặng đứng, lát sau hướng bên cạnh vài bước, tựa vào thân cây.

Hà Hy Nguyên ngừng tới lui, luôn nhíu mày.

Tiểu hồ ly ngừng phe phẩy đuôi từ trái qua phải như động tác vô thức.

khắc, nửa canh giờ, canh giờ.....

Sắc mặt Dập Hoàng theo thời gian trôi càng ngày càng tái nhợt, cuối cùng chậm rãi nhắm hai mắt lại, chỉ có thể dựa vào ngân trâm người Hạ Hinh Viêm để xác định nàng còn sống.

Phía chân trời, tia sáng cắt qua màn đêm, ánh sáng nhè đảo qua, lại làm cho Hà Hy Nguyên dừng bước chân, ngẩng đầu, lần đầu tiên cảm thấy ánh mặt trời chói mắt, làm cho chán ghét!

Dưới chân đột nhiên run lên, Dập Hoàng vội vàng mở mắt ra, đứng thẳng dậy, mặt đất bằng phẳng trước mắt đột nhiên hoá thành khe sâu, rõ ràng xuất trước mặt mọi người, giống như nó vốn dĩ luôn nằm ở đó.

"Khe sâu." Đoạn Hằng Nghê kinh hỉ (kinh ngạc + vui sướиɠ) kêu lên, đây phải chính là khe sâu có Thiện Địa dị bảo đấy thôi, chẳng lẽ Hạ Hinh Viêm có chuyện gì?

Tiểu hồ ly vội nhanh bước chân, tiến đến gần khe sâu.

đợi được nửa đường, luồng uy áp cường thế từ khe sâu vọt ra, lực lượng cuồng bạo làm cho tiểu hồ ly lăn ra vài vòng.

Lực lượng vừa tuôn ra, làm cho những hòn đá cứng rắn ở mặt đất bị chấn vỡ, tiểu hồ ly lúc này mới xoay sở để đứng vững được thân mình lại bị hình ảnh trước mắt làm cho kinh ngạc thể phát ra thanh nào.

"Hinh, Hinh Viêm....." Hà Hy Nguyên đón nhận lực lượng cuồng bạo làm hít thở thông, kinh ngạc trừng lớn hai mắt, nếu phải có thể nhận ra hơi thở quen thuộc kia thể nhận thức người thân chật vật này chính là người làm vô cùng lo lắng.

Quần áo mặc người rách tung toé, nhìn ra màu sắc, tất cả đều dính đầy máu.

Tóc dài rối tung, người, mặt dính đầy máu đọng lại, theo động tác của nàng máu loãng vẫn tiếp tục rơi xuống từ miệng vết thương.

"Ngươi.....' Dập Hoàng tiến lên hai bước rồi lại không biết nói gì, muốn chạm vào nàng lại biết làm sao có thể chạm vào nàng, chỉ có thể ngốc lăng đứng nơi đó, không dám dựa vào phía trước.

Hắc y nam tử cũng kinh hãi nhìn chằm chằm Hạ Hinh Viêm, phải vì cả người nàng toàn là vết thương, mà vì lực lượng cuồng bạo từ người nàng, nếu phải vận dụng tất cả linh lực mới chống lại được bị lực lượng đó áp đảo.

"Cửu Luyện Hồng Anh có thể làm cho người ta thăng lên nhiều cấp như vậy sao?" Thấp giọng tháo vừa vặn bị Hồng Y nghe thấy, lạp tức làm cho nàng ta ghen tị trừng mắt với Hạ Hinh Viêm.

"Khó trách dám mặc kệ sống chết tìm Cửu Luyện Hồng Anh, hoá ra là vì đề cao linh lực. Lòng tham đủ lớn!"

Nàng phải nhìn đến khi Hạ Hinh Viêm xuất hiện, uy áp kia so với uy áp của vòng bảo vệ Cửu Luyện Hồng Anh ở trong huyễn cảnh còn mạnh hơn.

Đồ tốt như vậy đáng ra nên thuộc về tiểu thư của nàng, tại thế nhưng tiện nghi cho Hạ Hinh Viêm, đáng giận.

"Ngươi đừng động, ta qua." Dập Hoàng rốt cuộc hồi phục tinh thần, vội vàng qua.

Nhưng Hạ Hinh Viêm nghe lời sao?

Đáp án dĩ nhiên là .

Trong ánh mắt hoảng sợ của Dập Hoàng, Hạ Hinh Viêm nhanh tới, há mồm định quát lớn, lại thấy Hạ Hinh Viêm cười, duỗi tay ra, viên gì đó rất ấm áp bị nàng nhét vào trong miệng , lập tức hoá thành chất lỏng mang theo hương vị ngọt ngào.

"Ngươi nhanh luyện hoá ." Hạ Hinh Viêm cười nhìn Dập Hoàng, nụ cười ngọt ngào như thế, giống như không hề cảm thấy đau đớn người.

Dập Hoàng vừa muốn chuyện, lại bị Hạ Hinh Viêm vươn ngón tay trỏ đè môi: "Hư, cái gì cũng đừng , ta sao, ta cam đoan."

Nghe được cam đoan của Hạ Hinh Viêm, Dập Hoàng cũng không cố gì nữa, hào quang chợt loé, về tới bên trong ngân trâm, nếu luyện hoá, thân thể có khả năng bị lực lượng cường đại làm cho nổ tung.

Lẳng lặng đợi cho Dập Hoàng tiến vào trạng thái tu luyện, nhìn thấy tình huống bên ngoài, Hạ Hinh Viêm mới nhướng mày, mặt lộ ra vẻ thống khổ, cúi đầu thét lớn tiếng, thân thể rung mạnh, uy áp của lực lượng cường hãn vừa rồi giống như khí cầu bị chọc thủng, oành chút rồi nổ tung.

Cả người mềm oặt ngã xuống, vừa vặn rơi vào trong lòng Hà Hy Nguyên vừa đưa tay ra.

Hắc y nam tử kinh ngạc nhìn hết thảy, tự chủ được tới gần, những gì vừa xảy ra trước mắt hết thảy quá mức quỷ dị. Đột nhiên, cảm giác được ống tay căng lên, cúi đầu hìn qua, nhìn đến bàn tay đầy máu gắt gao nắm tay áo của nàng.

"Ngươi muốn làm gì?" Hắc y nam tử khó hiểu hỏi.

"Đừng quên điều kiện ngươi đồng ý với ta."

Hắc y nam tử nhìn Hạ Hinh Viêm nằm trong lòng Hà Hy Nguyên, rõ ràng là nỏ mạnh hết đà, cố tình còn cố chống đỡ hơi chờ hứa hẹn.

Chưa bao giờ mềm lòng, , thế nhưng lại mặt mày nhu hoà, gật đầu: "Ta không quên."

Vừa xong, nhìn thấy khoé môi Hạ Hinh Viêm gợi lên nụ cười thư thái, nụ cười còn chưa hoàn toàn nở rộ, tay vô lực buông xuống.