Chương 11: CHỦ CẢNH

Thầy sắc mặt Mô Biệt Thanh kỳ lạ, thang nhóc cũng cảm thấy ngại ngùng. Bàn tay nhỏ nhân gãi gãi đầu, khuôn mặt bầu bĩnh đó hãy hay. "Mẹ nói lấy những thứ này ra rất xấu hổ nhưng mẹ dựa vào bản những thứ ấy kiểm tiên chữa bệnh cho Nhiên Nhiên. Vì thế Nhiên Nhiên không ngại xấu hổ. Chủ Cảnh, chủ có dùng những thứ này không? Nếu như chủ cần dùng thì có thể tìm Nhiên Nhiên mua không?"

Thằng nhóc mở to đôi mắt ngây thơ nhìn thẳng vào anh.

Mộ Biệt Thanh quả thật không biết nên khóc hay nên cười nữa. Trên thế giới này sao lại có một nhóc kỳ lạ như vậy!

Anh lấy một cái bao từ trong tay thắng nhỏ, giơ lên và đứng đắn mà hỏi nó: "Cháu có biết đồ vật này dùng để làm gì không?"

Anh rất tò mò, đến cùng thì phải có người mẹ như thế nào mới có thể dạy dỗ được một đứa trẻ vừa ngây thơ vừa gian ác như vậy.

Thằng nhóc nghiêm túc lắc đầu: "Cháu hỏi qua mẹ rồi nhưng mẹ không chịu nói " Mộ Thừa Bắc nhéo mũi của thằng nhóc:

"Không chịu nói là đúng rồi."Nhưng mẹ cháu nói rồi, đàn ông ai cũng

cần dùng

“Mẹ nói Nhiên Nhiên bay giờ vẫn còn là trẻ con, tạm thời không dùng được. Song về sau chắc chắn sẽ có một ngày cần dùng đến Nhắc nhỏ lộ ra nụ cười vừa thỏa mãn vừa mong đợi.

Mô Biệt Thanh hoàn toàn can lời rồi,

Anh coi như hiểu rồi. Mẹ kỳ lạ thế nào thì có con kỳ lạ như thế Anh thực sự càng ngày càng hứng thú với người mẹ kỳ lạ này rồi.

"Được rồi. Thứ đó con có bao nhiêu, chủ mua het."

"Thật sao?"

Ánh mắt của thằng nhóc lóe sáng, đôi tay nhỏ không ngừng bởi trong hai cái túi: "Đây đều là con trộm từ trong túi của mẹ. Có thể không nhiều nhưng nếu như chủ muốn thi lần sau con lại giúp chú trộm một ít.

Mẹ già của nhóc mà biết cậu bản thứ xấu hổ này ở bên ngoài thì chắc chắn sẽ xách nhóc lên đánh.

Thăng nhóc đã lật tìm hết hai cái túi rồi, tổng cộng đếm được mười tám cái.Chủ, ở đây có mười tám cái 15 nghìn một cái thì tổng cộng bao nhiều tiên vậy a?" Nhắc nhỏ giơ bàn tay nhỏ ngơ ngác hỏi Mỗ Biệt Thanh

Hiển nhiên, kiến thức toán học của nhóc vẫn không thể giúp đỡ nhóc hoàn thành để toán hóc búa này.

"600 nghin "



Mộ Biệt Thanh nghĩ cũng không nghĩ đã lấy ba tờ tiền màu đỏ đưa cho Tự Nhiên nhỏ

Tự Nhiên nhỏ cười rồi. Nhóc vội vàng từ trên ghế nhảy xuống, đứng trước mặt Mộ Biệt Thanh và lễ phép cúi người với anh: "Cảm ơn chú.

"Nhiên Nhiên Nhiên Nhiên,...

Đột nhiên có người gọi Tự Nhiên nhỏ.

"Chị gái xinh đẹp!" Tự Nhiên quay đầu, nhe răng cười: "Chị gái xinh đẹp, em ở đây."

Mộ Biệt Thanh lặng lẽ cất mười tám cái bαo ©αo sυ vào trong túi áo.

Ý tả Tiểu Mỹ chạy vội tới chỗ Tự Nhiên: "Không phải nói em ngoan ngoãn đứng bên đài phun nước đợi chị gái xinh đẹp sao?"

"Xin lỗi. Vì quả bóng nhỏ không ngoan, nó lần liên tục nên Nhiên Nhiên chỉ đành đuổitheo A, đúng rồi, chị gái xinh đẹp, em muốn giới thiệu một chủ với chị "

Tự Nhiên nhỏ vừa nói vừa chỉ Mộ Biệt Thanh ngồi trên ghế dài bên cạnh

"Chủ Cảnh, người ngay cả giọng nói cũng có thể khiến các chị y tá mang thai

Mộ Biệt Thanh có loại xúc động muốn cầm kim khâu vá lại cái miệng nhỏ của tháng nhóc này.

Mà Tiểu Mỹ lúc nhìn thấy Mộ Biệt Thanh trên ghế dài thì lúc đầu ngơ người, ngay sau đó thì xấu hổ đến mức đỏ bừng mặt.

"Bác sỹ Mộ, chào... chào anh."

"Chào cô."

Mộ Biệt Thanh cười khách sáo, lạnh nhạt chào cô ấy một tiếng. Trên khuôn mặt khôi ngô vô cùng ấy không có quá nhiều cảm xúc.

"Đúng rồi, đứa bé này mắc bệnh gì vậy?"

"Bệnh bạch cầu

Mộ Biệt Thanh cau mày. Một đứa nhóc nhỏ như vậy lại mặc loại bệnh này, hơn nữa loại bệnh này có xác suất một phần trăm nghìn.theo A, đúng rồi, chị gái xinh đẹp, em muốn giới thiệu một chủ với chị "



Tự Nhiên nhỏ vừa nói vừa chỉ Mộ Biệt Thanh ngồi trên ghế dài bên cạnh

"Chủ Cảnh, người ngay cả giọng nói cũng có thể khiến các chị y tá mang thai

Mộ Biệt Thanh có loại xúc động muốn cầm kim khâu vá lại cái miệng nhỏ của tháng nhóc này.

Mà Tiểu Mỹ lúc nhìn thấy Mộ Biệt Thanh trên ghế dài thì lúc đầu ngơ người, ngay sau đó thì xấu hổ đến mức đỏ bừng mặt.

"Bác sỹ Mộ, chào... chào anh."

"Chào cô."

Mộ Biệt Thanh cười khách sáo, lạnh nhạt chào cô ấy một tiếng. Trên khuôn mặt khôi ngô vô cùng ấy không có quá nhiều cảm xúc.

"Đúng rồi, đứa bé này mắc bệnh gì vậy?"

"Bệnh bạch cầu

Mộ Biệt Thanh cau mày. Một đứa nhóc nhỏ như vậy lại mặc loại bệnh này, hơn nữa loại bệnh này có xác suất một phần trăm nghìn.Tự Nhiền nhỏ bắt cười khanh khách Ai nói chúng em đều là soái ca đầu

"Hừ, nhóc thích tự luyện

Trước khi vào phòng phẫu thuật, Mô Biệt Thanh đang ở phòng thay đồ thay quần áo Mới cởϊ áσ blu trắng thì "ào ào" bαo ©αo sυ giấu trong túi toàn bộ đều rơi ra ngoài.

"Ơ Lão nhị, lúc đi làm bình thường còn mang thứ đồ chơi này! Làm gì? Sơ mình tùy lúc phát thủ tính sao?" Lão tam Thiên Luân vừa nhìn thấy bαo ©αo sυ trên đất đã không nhịn được muốn trêu anh.

Mộ Biệt Thanh miệng cười mất không cười nói: "Tôi hiện tại muốn phát thủ tỉnh rồi, hay là cậu đến thử với tôi?"

Thiên Luân có chặt cúc hoa, cười xòa nói: "Đừng. Tôi không có hứng thú với đàn ông!" Anh ta vừa nói vừa chỉ bụng dưới của mình một cách sinh động.

Mộ Biệt Thanh khom người nhặt bαo ©αo sυ ở trên đất lên nói: "Nếu tôi nói thứ này là do một đứa nhóc chưa đến ba tuổi bán cho tôi, chắc là cũng không có người tin

"Ha ha ha, cậu lừa quỷ sao!" Thiên Luâncười ngặt nghèo

Đột nhiên, diện thoại trong ngăn tủ của Mô Biệt Thanh kêu lên. Anh cũng lười phản ứng với Thiên Luân nửa, cầm điện thoại nghe máy