Chương 24: Đối tác

Trang Văn Nhiên dẫn nam nữ

thư ký của anh cùng các cánh tay

đắc lực, còn có các vị lãnh đạo cấp

cao, đã lâu không gặp nhau, nở nụ

cười rất cảm động, nhanh chóng đi

về phía Tưởng Quang Long, vươn

tay, cố ý cao giọng gọi: “Tổng Giám

đốc Tưởng!”

Tưởng Quang Long nghe được

âm thanh này, cười bất đắc dĩ vươn

tay đón lấy Trang Văn Nhiên, nói:

“Tổng Giám đốc Trang…”

“Không nên gọi tôi như vậy, nơi

này là địa bàn của anh, tôi phải cẩn

thận chú ý một chút.” Trang Văn

Nhiên cố ý trừng mắt về phía Tưởng

Quang Long, dừng lại ba giây!

Tưởng Quang Long cũng chậm

rãi nhìn về phía Trang Văn Nhiên.

Bốn con mắt nhìn nhau, bắn ra

ánh chớp, đốt lên khí thế tranh đấu

của ba năm trước đây.

Truyền đến tiếng hít thở gấp rút.

Không khí rất căng thằng đáng

sợ tràn ngập ở trong không gian thu hẹp.

Tưởng Quang Long và Trang

Văn Nhiên, hai nhân vật truyền kỳ

được toàn ngành chú ý, cùng hiên

ngang bước vào trong ánh mắt

mong đợi của mọi người, vẻ mặt

nghiêm nghị, vô cùng khí thế đi về

phía vị trí trung tâm của phòng hội

nghị, đi lên ba bậc thang, nhìn lãnh

đạo cấp cao toàn trường một cái.

“Tổng Giám đốc…”Lãnh đạo cấp

cao của Tập đoàn Á Châu và Tập

đoàn Hoàn Cầu cùng khom người

cung kính chào.

Tưởng Quang Long và Trang

Văn Nhiên phân ra ngồi vào chỗ của

mình, nghe tiếng chào, ánh mắt

chậm rãi quét nhìn nhân viên bên đối

phương lại một lần nữa, biết một

cuộc chiến mới sắp mở ra, cũng hơi

cười một tiếng, hai mắt phát ra ánh

sáng mạnh mẽ, tao nhã khí phách

ngồi xuống, thông báo hội nghị chính

thức bắt đầu…

Toàn hội trường tĩnh lặng không

tiếng động!

Đông Anh nhìn toàn hội trường,

ngay lập tức căn dặn các đồng

nghiệp, trước hết mở hạng mục đầu

tiên của dự án khách sạn kết hợp,

bắt đầu phát hình số liệu thiết kế

hình ảnh khách sạn, kỹ sư thiết kế

lên đài giải thích tương lai khách

sạn, dĩ nhiên đã nhận được chữ kí

của bộ phận cổ đông và Tưởng

Quang Long, trước mắt xin ý kiến

của Trang Văn Nhiên, một người

đứng đầu khác của tập đoàn Á Châu,

đang chờ đợi quyết định của anh!

Toàn trường lại rơi vào yên lặng,

đồng thời ngầng đầu lên nhìn về phía

Trang Văn Nhiên.

Trang Văn Nhiên chậm rãi mở

bản kế hoạch, nụ cười nhẹ nhàng vui

vẻ trên khuôn mặt đã biến mất, chậm

rãi xem từng mục từng mục trong

bản kế hoạch, hai mắt không nhìn ra

một chút ý tứ nào, giống như không

một chút lo lắng, thỉnh thoảng còn

đem nó đặt ở trên mặt bàn, cùi chỏ

nhẹ chống tay vịn ghế làm việc Tổng

Giám đốc, tay nhẹ chống cằm, ở xa

xa nhìn số liệu trong bản kế hoạch,

hai mắt hiện lên cảm giác không có

chút hứng thú…

Mọi người nín thở yên lặng chờ đợi.

Phòng ăn ngự tôn!

Trần Mạn Hồng và Tào Văn Kiệt,

dẫn đầu bếp trưởng và trưởng kíp

nhà hàng cùng nhau căng thẳng

đứng chờ ở bên cạnh thang máy,

vốn muốn dọn vắng nhà hàng để cho

hai vị Tổng Giám đốc an tâm dùng

cơm, nhưng Tổng Giám đốc Trang

nói, không cần thiết quấy rầy khách

hàng, chỉ tới đây ăn bữa tối là được.

Người chưa tới, khí thế cũng đã càn

quét, hấp dẫn mọi người, tất cả giữ

bình tĩnh chờ đợi, không dám để mắc

chút sai lầm.

Đèn thang máy đột nhiên đỏ lên,

con số từ lầu một, từng tầng từng

tầng di lên trên, mọi người nhìn thấy

con số bảng điều khiển thang máy

đang tăng lên, ngay lập tức sửa sang

lại đồng phục của mình, khẽ ho khan,

tiếp tục đứng, Tào Văn Kiệt nhìn

chòng chọc cửa thang máy, hai mắt

lộ ra ánh sáng thật kích động.

Cửa thang máy ầm ầm mở ra.



Tưởng Quang Long và Trang Văn

Nhiên đồng thời đi ra phòng hội nghị,

nội dung của buổi họp lúc nảy đã

xong, nhẹ nhàng nói đùa, không ai

hiểu được giữa bọn họ là bạn hay là

đối thủ âm thầm tranh đấu lẫn nhau.

“Hoan nghênh Tổng Giám đốc

Trang, Tổng Giám đốc Tưởng đến

phòng ăn ngự tôn!” Mọi người lập

tức kích động nhìn về phía cửa

thang máy, gấp eo xuống 90 độ,

trung thành và cung kính cùng kêu lên.

Trang Văn Nhiên không nói gì

thêm, chỉ xoay người liếc mắt nhìn

nhân viên ở bên cạnh, giống như

không biết anh ta, cùng Tưởng

Quang Long vừa nói vừa cười đi vào

phòng ăn, vừa đi vào phòng ăn, vừa

nhìn xung quanh phòng ăn ngự tôn,

thiết kế nghiêm trang thanh lịch,

lãng mạn ấm áp, nhất là vị trí cạnh

cửa sổ, có thể nhìn thấy cảnh biển

không có gì sánh được, thậm chí còn

có thể nhìn thấy khinh khí cầu trên

mặt biển, văng lên bọt sóng màu

trắng xóa, anh hài lòng cười cười nói:

“Xem ra Quản lý Trần và Quản lý Tào

có cách quản lý, mới làm cho phòng

ăn này trở nên sinh động như vậy.”

“Cám ơn Tổng Giám đốc khích

lệ.” Trần Mạn Hồng và Tào Văn Kiệt

lập tức đi tới bên cửa sổ, theo vị trí

chỉ định, kéo ra ghế cho hai người,

Trang Văn Nhiên mỉm cười cùng

Tưởng Quang Long đi về phía cửa

sổ, đi qua một đôi mẹ con đang ngồi

ở trong nhà hàng dùng cơm, có một

cô bé chỉ chừng sáu tuổi mặc váy

nhỏ công chúa màu trắng, chải bím

tóc xoăn xinh đẹp, đang cầm cái

muỗng muốn ăn nước đá, đang lúc

này nhìn thấy khuôn mặt Trang Văn

Nhiên đẹp trai giống như bạch mã

hoàng tử, cô bé lập tức ngây người,

không nhịn được bị chú đẹp trai

trước mặt hấp dẫn.

Lúc này Trang Văn Nhiên mới

ngầng đầu lên hơi mỉm cười nhìn Tào

Văn Kiệt, trước khi trở về nước vẫn là

một tên nhóc trẻ trung, trải qua ba

năm rèn luyện, cũng luyện được mấy

phần chững chạc và trưởng thành,

anh tán thưởng nói: “Quả nhiên là

Tổng Giám đốc Tưởng có cách lãnh

đạo, mới trở về ba năm cũng đã

chững chạc trưởng thành như vậy.”

Tưởng Quang Long mỉm cười

nói: “Cậu ta tốt nghiệp ở Học viện

khách sạn Hoàng Gia, lấy bằng loại

giỏi, được phân công đến đây, chịu

thua thiệt, lãng phí nhân tài. Bình

thường tôi rất nhiều công việc, cũng

không có thường xuyên đích thân

tiếp xúc cậu ta, lần này cậu trở lại, tự

dạy dỗ cậu ta đi. Khách sạn Á Châu

chúng ta cần loại nhân tài hàng đầu.

Cậu ta cũng đã ở nhà hàng ba năm

rồi cũng tới lúc nên thể hiện tài năng.”

Trang Văn Nhiên nghe vậy khẽ

mỉm cười nhìn nhìn về phía Tào Anh

Kiệt.

Tào Văn Kiệt đứng ở một bên,

giả bộ có chút đáng thương nhìn về

phía Trang Văn Nhiên.

Trang Văn Nhiên lại nhìn vẻ mặt

lạnh nhạt của Tưởng Thiên Lỗi, cười

nói: “Vậy tôi nhận lại cậu ta thôi,

tránh khỏi ở nơi này gây thêm phiền

toái cho anh.”

“Được.” Quang Long sảng khoái

đồng ý, “Chỉ là anh đừng có thấy

nhân tài trong khách sạn của tôi liền

câu dụ hết đi là được.”

“Không đâu. Mà thôi, tôi đói

bụng.” Trang Văn Nhiên lập tức mở

thực đơn, nhanh chóng xem tên món

ăn, gọi một số món nồi tiếng, Trần

Mạn Hồng lập tức nhận lấy thực đơn

đi tới phòng bếp, Tào Văn Kiệt mỉm

cười tiến lên nói: “Hai vị Tổng Giám

đốc muốn uống chút rượu gì

không?”

“Không cần. Tự tôi đi chọn.”

– Trang Văn Nhiên mỉm cười nói xong,

liền liếc mắt nhìn Tưởng Quang Long

hỏi: “Anh muốn uống rượu gì?”

“Chỉ cần anh chọn, loại gì cũng duyệt.”

Cửa hầm rượu đột nhiên bị đầy

ra, một bóng dáng tao nhã tự nhiên

tiến vào, anh mang giày da màu

trắng, bước tới phía trước.

Lại Ngọc Lan mở trừng hai mắt,

chai rượu cầm trong tay, phịch một

tiếng suýt nữa rớt xuống. “Xin chào

quý khách.”, nhìn bằng nửa con mắt,



cô cũng đủ biết người trước mặt

không phải hạng người bình thường.

Trang Văn Nhiên dừng ở trước

một chai rượu đỏ, hai mắt nhanh

chóng chợt lóe, lập tức nhìn thấy

bên cạnh giá rượu tuyết lợi, có bóng

người chớp động, anh lặng lẽ thả

chậm bước chân dĩ tới.

“Cô là nhân viên ở đây?”

“Vâng, tôi là nhân viên phục vụ

hầm rượu.” cô nhìn anh đáp.

“Trông cô lại không giống lắm.”

“Anh có nghe câu đừng trông

mặt mà bắt hình dong hay chưa?”,

Ngọc Lan nhỏ nhẹ nói.

“Được, chọn rượu giúp tôi.”, anh

ung dung nói, “Cô cảm thấy rượu

Tây Ban Nha như thế nào?”

Ngọc Lan nhìn giá rượu, sắc mặt

..cô trở nên bình tĩnh nghiêm túc, nói

ra đặc điểm của loại rượu này: “Rượu

Tây Ban Nha được gọi là rượu đỏ

tuyệt vời hàng đầu, trải qua thời gian

thử nghiệm, thậm chí thợ chưng cất

rượu cũng rất kì công ủ thành mùi vị

đặc trưng của nó. Tôi cảm thấy mùi

thơm của nó rất nồng, có chứa mùi

đào rõ ràng, nếu uống từ từ sẽ cảm

nhận được thể rượu êm dịu, mềm

mại như tơ lụa, chậm rãi chảy vào

bên trong thân thể, sẽ cho người ta

có cảm giác thỏa mãn thật sâu.

Nhưng nó lại không hợp ăn với đồ

Tây, sẽ rất khắc vị.”

Trang Văn Nhiên nghe cô nhanh

chóng nói ra đặc điểm của rượu

tuyết lợi như vậy, đột nhiên cười một

tiếng, chậm rãi nói: “Nếu không phải

loại đó, cô sẽ chọn cho chúng tôi

rượu gì?” Ngọc Lan bình tĩnh nói: “Tôi

muốn xem trước thực đơn.”

Trang Hạo Nhiên nhìn cô, từ tốn

nói tên vài món ăn.

Ngọc Lan nghe xong liền xoay

người, chuyên nghiệp đeo lên bao

tay trắng, nhìn lướt qua từng loại

rượu, nhanh chóng chọn một chai

rượu vang Pháp năm 2002, một tay

cô nhẹ nắm cổ rượu, một tay nhẹ

nắm đáy chai, chuyên nghiệp mở

nhãn chai rượu, nhẹ nhàng giải thích

nói: “Rượu tuyết lợi năm 2002, đến

từ Pháp. Cho nên thể rượu ngọt

ngào, kết hợp với món ăn hôm nay sẽ

không có gì bằng.”

Trang Văn Nhiên bình thản lắng

nghe, hai mắt hơi lóe lên vui vẻ, sau

đó nói, “Cô, kiến thức không tồi.”

“Tôi rất yêu rượu.”, cô mỉm cười

ngọt ngào, “Cha tôi cũng thế.”

“Cô có muốn làm việc cho tôi

không?”, anh đột nhiên đề xuất,

“Chỗ của cô không phải chỗ này.”

“Hiện tại thì chưa, với lại đối với

tôi, bất kể chỗ nào có rượu, tôi đầu

có thể dụng tài. Ngọc Lan nhẹ

nhàng đáp, đứng lên vươn tay lấy

chai rượu, nhưng phát hiện vai trái

của mình đau nhói, đau đến nổi cô

kêu nhỏ ra tiếng.

“Cô làm sao vậy?” Trang Văn

Nhiên lo lắng hỏi.

Cô đau đến người vặn vẹo đồ

mồ hôi, khó khăn thở một hơi, vươn

tay khẽ đặt ở vai trái nói: “Đau quá.

Vai trái của tôi có một vết thương, đã

từng bị đao cắm vào nhưng vết

thương đã thật lâu cũng không có tái

phát, không biết tại sao hôm nay đột

nhiên lại đau.”

“Cô nên đi bác sĩ xem một chút

không?” Anh lo lắng nói.

“Không có việc gì. Trong túi

xách của tôi có thuốc, tôi đi uống

đây.” , cô có chút khó chịu dời bước

muốn rời khỏi, nhưng người lảo đảo,

suýt nữa ngã ra.

Trang Văn Nhiên nhanh chóng

vươn tay, nắm chặt eo nhỏ nhắn của

Ngọc Lan, cúi đầu dùng ánh mắt sắc

bén nhìn cô.

Cả khu vực rượu đỏ, rơi vào

không khí tĩnh lặng mập mờ.

Lại Ngọc Lan thở gấp, không

dám động đậy, đôi tay nắm thành

quả đấm nhỏ, đặt trên cơ ngực căng

đầy của anh.

Trang Văn Nhiên vẫn ngưng mắt

nhìn nửa bên mặt cô thật lâu, có

chút kí ức xuyên vào trong não của

anh, đang lúc này, nghe được ngoài

cửa có tiếng động, Tưởng Quang

Long nghiêm nghị đi vào khu vực

rượu đỏ…