Chương 9

Dung phi thấp thỏm lo âu, luôn có dự cảm xấu, có lẽ bây giờ cô mới ý thức được mọi thứ đạt quá dễ dàng những biểu hiện giả dối làm cô mất cảnh giác, Kim Jisoo và Kim Jennie là những người có cấm sào tám chục thước cũng không nói được với nhau vậy mà tằng tịu ư? Mặc kệ ai chủ động, một là hoàng hậu, một là cảnh vương sẽ không đơn giản như bề ngoài. Jennie ẩn nhẫn nhiều năm như vậy làm sao dễ dàng chắp tay nhường ngôi? Khó trách không thấy cô ta hành động..... Hóa ra cô đã nghĩ sai phương hướng, chỉ chăm chăm vào lá bài thế lực ngoại thích của nàng ta. Không ngờ nàng ta lại dùng sắc đẹp để đạt được mục đích!

Kim Jennie yên ắng mấy năm nay đã làm Dung phi quên mất một điều rằng, Jennie mới là người đẹp nhất hậu cung, thậm chí còn là đệ nhất mỹ nhân Đại Sở. Mặc dù là hoàng hậu, đã sinh một con trai nhưng bao năm đã không có thị tẩm. Còn cô? Tiên đế hàng đêm sênh ca cùng cô mà? Trong mắt Kim Jisoo, Kim Jennie và cô một người chính là trinh phụ, một người chính là da^ʍ phụ. Đại kỵ hơn đó là cô chủ-động-yêu-thương-nhung-nhớ, đàn ông đều là loại đê tiện như nhau, thứ dễ dàng có được thì làm gì biết quý trọng? Ngược lại người không cần thì lại làm cho người câu mà không được

Đang miên man suy nghĩ, thấy hunnie hoảng loạn chạy tới, Dung phi cau mày, sợ nghe được tin xấu.

" nương nương! Hoàng hậu phái người đến cảnh vương phủ"

Đều tồi tệ nhất đã đến, Kim Jennie chủ đυ.ng tìm Kim Jisoo

Dung phi giật mình, cưới lạnh:" thời điểm này còn đi tìm cảnh vương, nàng ta không sợ không ai biết, lời ra tiếng vào?"

" không chỉ như thế hongju còn cầm lệnh bài của hoàng hậu đi bằng cổng chính"

" có chuyện này ư?" Dung phi bắt đầu khẩn trương " nàng ta dám lộ liễu như vậy?"

hunnie không dám nói tiếp chỉ gật đầu

Quả nhiên không lên tiếng thì thôi một khi lên tiếng rồi ai nấy đều kinh ngạc, vì để con trai giành được giang sơn, nàng ta không để ý tới liêm sỉ mà ngang nhiên hạ mình với cảnh vương? Nàng ta thật sự không sợ thiên hạ nhạo báng?

Dung phi không thể không thừa nhận cô quả thật khinh thường Kim Jennie, luận thủ đoạn, luận tam kế, luận gan dạ sáng suốt, nàng đều kém. Trời sáng mau quá, là phúc hay họa chỉ có thể chờ Kim Jisoo lựa chọn. Nói đi nói lại, vì sao Kim Jisoo không phế quân tự lập? Nếu không thích quyền lực y há có địa vị như ngày hôm nay? Ngôi vị căn bản là vật trong tay mà y không muốn? Để cô và Kim Jennie lại tranh đoạt đến người chết ta sống... Dung phi trăm tư không được kỳ giải

Tân hoàng đăng cơ là một thời điểm lúng túng, vốn là chuyện vui, trống nhạc rung cười nhưng tiên đế mới băng hà nên ai ai cũng phải giả bộ đau thương, không được vui quá hay buồn quá, mà tốt nhất là bảo trì trầm mặc. Hoàng Thàng người đến người đi đều lặng như tờ.

Trong điện Thái Hòa, bá quan đã vào chỗ chia ra ba thế lực ngầm:

Một phe cảnh vương, thế lực nhất, quan viên từ tam phẩm trở lên có tám phần là đứng bên cảnh vương. Có điều một số người bình thường vênh váo tự đắc tự dưng hôm nay thái độ hơi khác thường, mặt người nào cũng xám xịt

Phe thứ hai, đứng đầu là Kim đại học sĩ - ngoại thích của hoàng hậu. Mấy năm nay tuy hoàng hậu không được sủng ái nhưng Kim đại học sĩ dù sao cũng là người đứng đầu quan viên trong triều, là nguyên lão hai triều, có cống hiến lớn cho xã tắc, cảnh vương cũng phải nhượng bộ ba phần, gặp mặt phải cung kính xưng hô một tiếng đại học sĩ. Kim đại học sĩ bình tĩnh đứng bên tay trái, với những kinh nghiệm đi lại trong triều ông đã đạt được trình độ hờ-hững, không ai nhìn ra được manh mối.

Hộ bộ và Lai bộ là hai chức vị quan trọng khác nhau, do hai vị huynh của Jennie là: Kim taehee - Kim taehyung đảm nhiệm. Vị trí đứng của họ bình thường có hơi khác nhưng bây giờ cả hai đứng bên cạnh Kim đại học sĩ. Động thái này không thể không làm cho người ta suy đoán.

Cuối cùng là những người do Dung phi lôi kéo được, những người mà gà chó lên trời, bình thường thì thất bại ủ rũ, nhưng bây giờ khi biết nhị hoàng tử sẽ đăng cơ thì vui mừng và đồng thời cũng lo lắng vì sợ có biến cố. Biểu tình của họ rất da dạng.

Người cần có mặt cũng không thấy bóng dáng, đó là vị trí song song vối Kim đại học sĩ, Kim Jisoo không có mặt.

Đêm qua hoàng hậu đưa ngọc như ý cho cảnh vương cà triều đều biết, cho nên hôm nay hươu chết về tay ai còn không biết.

Giờ lành đã đến, Từ thăng cầm cẩm quyên, dẫn theo hai thái giám đi vào chính điện. Nội dung là trưởng tử kế vị như đã định, ngoài ra còn có ca tụng công đức tiên đế- trước đó, thái hậu sau khi đọc xong thì có giản lượt bớt, rồi mới ấn ngọc tỷ vào bởi vì mấy lời ca tụng, công đức ấy phóng đại đến nổi thái hậu phát hoảng thay cho tiên đế... Hơn nữa nén nhang sau, từ thăng mời đọc xong.

nhạc cụ cung đình đã sẵn sàng từ thăng ra hiệu nhạc nổi lên, không khí trở nên long trọng trang nghiêm ngay lập tức làm tất cả mọi người ngừng thở và cùng nhìn về một chỗ.

Đi đầu là một hàng thị vệ, quân phục hoàn toàn là màu đen, đeo đao bên hông, khi đi vào chính điện là chỉ đứng ở ngoài cửa canh gác. Tiếp đó là một hàng thái giám, mỗi người bưng mâm vàng theo thứ tự. Long bào-ngọc tỷ- niệm châu-triêu cương và chiếu chỉ. Tiếp theo nữa là cung nữ cầm quạt lông khổng tước, đi sau đó là một bóng dáng nho nhỏ, toàn thân mặc kim bào lấp lánh, đi vân đầu ngoa( giày) khảm bảo thạch, mi mục thanh tú, tuy còn nhỏ nhưng cũng có phong độ.

Mẫu hậu đã căn dặn cậu không được khóc, không được cười, càng không được tùy tiện nói chuyện hết thảy phải nghe hoàng thúc nhưng nhiều người như vậy Du Lẫm vẫn sợ. Trước kia cậu cũng từng gặp trường hợp nhiều người như thế này nhưng lúc đó có mẫu hậu nên dựa không sợ , còn bây giờ lẻ loi một mình, cậu sợ. Dù không khóc nhưng trên mặt đã có vẻ sợ hãi đến mức lui về phía say đυ.ng Jisoo đang đi theo

Jisoo ngồi xuống, ôn hòa nói:" Lẫm nhi, sao không đi vào?"

Mắt cậu rưng rưng tội nghiệp nhìn Jisoo:" con nhớ mẫu hậu..."

Jisoo sờ đầu cậu chỉ tay vào long ỷ trong đại điện:" chỉ cần con ngồi lên kia, hoàng thúc sẽ dẫn con đi tìm mẫu hậu"

Cậu nửa tin nửa ngờ:" thật ạ?" rõ ràng mẫu hậu nói rất nhiều, mặc dù không nhớ kỹ nhưng khẳng định không đơn giản như hoàng thúc nói.

Jisoo cười:" hoàng thúc chưa bao giờ gạt người"

Kim Du Lẫm lại nhớ lời mẫu hậu dặn là phải nghe lời hoàng thúc, cho nên cậu quyết định tin tưởng hoàng thúc của mình. Nhưng mà phải đi qua nhiều người như vậy sao? Cậu lại tiếp tục chần chờ.

Jisoo đứng dậy khoanh tay nhìn cậu, y sẽ không giúp, y phải để cậu từng bước một đi lên long ỷ. Con của Jennie mà, ngay cả gan dạ ấy còn không có ư?

Cậu nhìn long ỷ lại nhìn Jisoo cậu không hiểu tại sao phải ngồi lên cái ghế kia, nhưng phải ngồi mới được đi về tìm mẫu hậu... Nghĩ vậy cậu lấy can đảm mà bước đi.

Được vài bước cẩu đυ.ng bậc cửa, Jisoo không lên tiếng, không ai dám lên tiếng. Cậu đành phải giơ gối bước qua bật cửa còn cao hơn đầu gối mình. Tất cả mọi người đứng nhìn Cửu Ngũ Trí Tôn bước đến. Du Lẫm dừng lại quay đầu nhìn Jisoo thấy được ánh mắt cổ vũ cậu tiếp tục bước đi.

Cậu còn nhỏ nên bước chân cũng ngắn, đi hơn nửa ngày mới tới nơi, cậu dừng lại trước mặt Kim Taehyung, gọi một tiếng

" cậu ba", gọi Kim Taehee" cậu hai" rồi đi tiếp đến trước mặt Kim đại học sĩ thì quỳ xuống.

Kim Taewoo vội vàng nâng cậu dậy:

" thái tử à! Không được đâu"

" mẫu hậu nói, ông ngoại là trưởng bối con quỳ lại là đúng lễ phép. Hơn nữa đây là lần cuối cùng, về sau là không thể. Mẫu hậu còn nói cho dù ông ngoại không cho con vẫn phải quỳ xuống" nói xong cậu quỳ xuống kính gọi:" ông ngoại"

Chính xác là sau khi lên làm vua cậu chỉ có thể quỳ lạy trời, quỳ lạy cha mẹ, dù là ông ngoại cũng không thể. Mà bây giờ trước mặt các bá quan, dẫu quỳ trước mặt Kim Teawoo? Có thể nhận thấy đây là Jennie cố ý bảo cậu làm thế. Chẳng những các bá quan thay đổi sắc mặt, Jisoo cũng không ngờ được điều này, y không khỏi nâng mắt lên nhìn.

Bậc cửa vừa rồi đã khó giờ đến bậc thang cao vời vợi, cậu không thể đi lên được. Thấy thế, Kim đại học sĩ ôm cậu bế lên cao đến long ỷ, từ thăng đứng gần đó quỳ xuống bế cậu đưa lên long ỷ. Kim đại học sĩ dẫn quỳ xuống những người khác cũng quỳ theo.

Jisoo ngoài điện đứng khoanh tay không biết đang nghĩ gì

Trường nguyệt cung hỗn độn, cái gì có thể bể nát, mảnh vỡ đầy trên đất. Thư họa nhàu nát khắp nơi, cung nhân nơm nớp lo sợ quỳ trên đó. Nhũ mẫu ôm Kim Du Đan đang hoảng sợ mà khóc to không nín, Dung phi tóc tai hỗn độn hai mắt đỏ bừng, không còn phong tao xinh đẹp, nghe tiếng Du Đan khóc càng thêm bực mình, muốn tát cậu một cái cho nín nhưng khi nhìn thấy cậu khóc hai mắt đỏ bừng thì không hạ thủ được, cô lại trút giận lên cung nhân

" một đám vô dụng" cô đá bàn đá ghế phát tiết một hồi, căm hận nói: " Kim Jennie... Ngươi đừng đắc ý sớm! Người đắc tội Dung Danh Nguyệt ta cho tới bây giờ đều không có kết cục tốt, một ngày nào đó ta nhất định hoàn trả cho ngươi gấp bội" ( có nên đổi tên bà thành Dung Danh Nghiệp không? )

Jennie cũng không hơn gì Dung phi, ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong lòng là lửa đốt. Có gì sai sót đều đưa đến họa sát thân, còn là được ăn cả ngã về không. Nàng đã đánh cược nếu thắng chẳng những giúp cha nàng lập uy mà còn có thể làm Kim Jisoo e ngại. Y sẽ hiểu ý nàng cái gì cũng dựa vào y, nếu thua thì là nàng đã chọc tức y hậu quả không cần nói cũng hiểu

Nàng không chờ lâu tiếng hongju bên ngoài vui mừng truyền đến:

" đã trở lại! Nương nương bọn họ đã trở lại"

Nàng thở phào nhẹ nhõm

_________________