Chương 5

Ngoài dự kiến, Kim Jisoo không có xâm phạm nàng mà quy củ ngồi yên, nhìn có vẻ câu nệ khác hẳn với vừa rồi chỉ còn ánh mắt nóng rực. Jennie không đoán được ý đồ của y. Không dám lơi lỏng, nàng đề cao cảnh giác và đề phòng hơn

Trong khi nàng nghĩ y đang âm mưu xấu xa nhưng thật sự là.... Y thẹn thùng!

( soo cũng chỉ là con gei thôi )

Y ái mộ nàng đã lâu rồi: hồi tiên đế còn tại thế, y còn có điều băn khoăn là dẫu sao cũng không nên công khai đội nón xanh cho vua. Giờ vua không còn, không còn gì có thể ngăn cản y, y muốn làm gì thì làm. Điều thật sự cản bước y là y vẫn chưa nghĩ tới sẽ có một ngày, y ngồi chung phòng với nàng! Y nên làm gì? Không thể thô bạo chiếm đoạt nàng được, huống hồ....nhất thời cả hai không nói chuyện

Trong khi đó với sự yên lặng ở bên trong, bên ngoài đã loạn nghiên trời lệch đất vì tin tức cảnh vương đêm hôm xông vào tẩm cung hoàng hậu đã truyền mọi ngóc ngách hoàng cung.

Dung phi đang thử ngũ sắc kim cẩm bào từ Thượng cung đưa tới, quả thật có đoan trang ung ung, khí thế của mẫu nghi thiên hạ.

Dung phi đang đắc ý thì nhìn thấy hunnie - cung nữ do thám động tĩnh Kim Thanh cung - vội vã chạy đến một cách không phép tắc.hunnie đem chuyện nhìn thấy báo ngay.

Dung phi biến sắc:

" cái gì? Ngươi nhìn kỹ chưa?"

" nô tì nhìn thấy rất rõ, cảnh vương ôm hoàng hậu bước vào tẩm cung"

" chết tiệt " Dung phi đập bàn. Bộ trà nảy lên " Kim Jennie, ngươi được lắm! Chồng vừa chết đã vụиɠ ŧяộʍ....cái thứ lẳиɠ ɭơ, vô liêm sỉ " ( chị tự vả vào mặt mình à? )

hunnie không dám xen mồm nói:hoàng hậu bị uy hϊếp nương nương ơi...

hunnie dè dặt " nương nương, chúng ta nên làm gì bây giờ? "

Dung phi tỉnh táo lại, nếu bây giờ đi bắt tại trận... Nhưng gian phu là cảnh vương! Y cầm trọng quyền, đắc tội y có hậu quả gì khó nói được. Mà nàng nuốt không trôi cơn tức này, Kim Jisoo là người cô coi trong, cô tuyệt đối không để Kim Jennie chiếm tiện nghi đâu.

" đi, đi đem tin tốt này nói cho thái hậu, để người định đoạt " Dung phi cười lạnh nói ( thái hậu said: tao già ròi tụi mày tự sử đi 😅 )

hunnie không lên tiếng, chỉ nhắc khéo Dung phi thay thượng bào ra, mặc như vậy đến gặp thái hậu chính là phạm vào tội đại nghịch bất đạo.

_______________________

soojin lĩnh chỉ thái hậu trở về gọi cảnh vương gia, vừa lúc gặp Dung phi, soojin đứng hành lễ.

Dung phi đi xa,soojin nghĩ thầm: trễ thế này Dung phi tìm thái hậu làm gì? Nương nương mình đang trong nước sôi lửa bỏng, soojin chỉ phải vội chạy về Kim Thanh cung.

" đêm đã khuya, vương gia tính ngồi tới khi nào?"

Jennie lên tiếng trước. Nàng biết qua đêm nay dù nàng và y trong sạch thì bên ngoài cũng xôn xao, một đêm quả phụ đang mang tang ở chung một phòng, không chỉ bại hoại gia phong mà còn không có luân lý, thiên hạ đều nhạo báng. Nhưng nàng mặc kệ...nếu nàng bảo trụ được trong sạch, ngày mai nàng sẽ mang Lẫm nhi rời xa nơi thị phi này, lưu thiên nhai cả đời bình bình đạm đạm mà sống.

Còn Jisoo thì bồn chồn không thôi, y yêu nàng... Nhưng trêu chọc thì được, chứ làm thật thì y không có dũng khí, vả lại nàng không phải người bình thường. Y muốn trái tim nàng chứ không phải thể xác nàng.bằng không y hà cớ gì chờ đến hôm nay? Nhưng bỏ đi thì không nỡ.

So vối ngày xưa - ở một cái thoáng gặp - thì bây giờ nàng thêm xinh đẹp, mặt dù nàng chưa bao giờ hòa nhã với y nhưng y vẫn yêu nàng...con đường đi đến trái tim nàng rất khó khăn, y biết. ( đường vào tym em ôi băng giá )

Y đứng dậy, nàng lùi lại. Y thấy nàng đề phòng mình như lang sói, trong lòng y không thoải mái

Kim Jisoo áo trắng:Nếu ngươi bất chấp, nàng sẽ gϊếŧ ngươi.

Nhưng không như thế thì làm sao gần gũi nàng? Hay thử ngang ngược một lần đi? Dù sao nàng cũng đã ghét rồi, ghét thêm nữa cũng không sao. Chiếm tiện nghi xong rồi đi cũng không muộn:Kim Jisoo áo đen nói- đôi môi đó rất mê người đứng không? ( tổ buê đuê nói chơi ngu mất zdợ)

Jennie thấy Jisoo từng bước tới gần, nàng từng bước lùi về sau, một mực thối lui đến giường... Khi không còn đường lui, nàng cầm chặt chủy thủ...mắt Jisoo đỏ ngầu tràn đầy du͙© vọиɠ. Jennie sợ hãi

" Jen nhi..." Jisoo thâm tình gọi.

Jennie không nghe thấy gì mà chỉ vùng vẫy :

" không được lại đây, nếu không... Nếu không..." nàng lấy chủy thủ từ trong tay áo ra

" ta biết hiện tại nàng không thích ta, nhưng chỉ một thời gian nữa thôi, một thời gian nữa thôi. Nàng sẽ thấy tâm ta, nàng hãy cho ta chút thời gian ta sẽ chứng minh cho nàng xem, ta...."

" câm miệng !"

.Jennie ngắt lời, chủy thủ cầm trên tay lóe sáng, dủi dao sắc bén chỉ vào Jisoo.

" bổn cung nói thế nào cũng là chị dâu của ngài, ngài làm vậy không sợ bị nhạo báng sao?" ( toi không biết xưa ngta kêu vợ của anh mình là gì nên ghi chị dâu đại 😁)

Jisoo muốn đánh rớt thủy chủ chỉ một chiêu là có thể nhưng lại đứng không nhúc nhích. Y nhíu mày nhìn nàng , không ngờ bị ghét như vậy, nàng chẳng thà làm ngọc nát còn hơn làm ngói lành. Mà càng vậy càng kí©h thí©ɧ, càng muốn chinh phục.

Jisoo nghênh đón thủy chủ, bước tới gân

Jennie không biết y sẽ làm như vậy, nàng siết chặt tay

Nàng nhanh nhưng Jisoo nhanh hơn, tiếng quần áo sột soạt làm nàng hoảng hốt, nàng rút thủy chủ ra...

Bạch y Jisoo nhuộm đỏ một chỗ.

Keng! Thủy chủ rơi xuống đất, thừa lúc nàng sững sờ, y đến ôm hong đặt nàng lên giường, hôn nàng. ( áo đen said: tao thắng 🎉)

Nếu người ta biết cảnh vương quyền nghiêng thiên hạ, cầm binh quyền, tùy thời có thể phế vua chưa từng hôn ai thì toàn dân chắc chắn rớt cằm! Dù lời đồn nói cảnh vương là nam nhân trong sạch nhưng cũng không thể đến mức thuần khiết như thế đi?.

Mà sự thật thì rõ ràng là như vậy đó.

Jisoo đυ.ng đến môi nàng, nháy mắt cả người đều cứng. Sự mềm mại, ấp áp còn tuyệt vời hơn tưởng tượng.... Khi nghĩ tới đang gần gũi với nàng, y nóng mặt, tim đập như trống.

Bị hôn, Jennie khôi phục lại tin thần: nàng đã đâm y , nàng hoảng sợ vì chuyện đó. Nàng muốn giãy giụa nhưng Jisoo đã kiềm chế, nàng không thể nhúc nhích. Nàng há miệng muốn kêu cứu lại bị y thừa cơ quấn lấy lưỡi, nhẹ nàng mυ"ŧ... Jisoo hoàng toàn chìm đắm vào cảm xúc mãnh liệt nhất trước nay chưa từng có.

Thấy giãy giụa không có kết quả, nàng cam chịu nhắm mắt lại, nước mắt chậm rãi rơi xuống....nàng nhớ đếm đêm động phòng 10 năm trước: nàng mặc hỉ phục, nam nhân say xỉn xa lạ bức hϊếp nàng! Sợ hãi khuất nhục, bất lực là tất cả kí ức nàng có vào đêm hôm đó. Từ một tiểu cô nương ngây thơ hồn nhiên biến thành Kim phi tôn quý, bắt đầu cuộc sống 10 năm trống trải trong thâm cung.

Ngày chờ đem mong, con người nàng căm hận rốt cục cũng chết. Còn trưởng rằng sau con mua trời lại sáng nhưng không ngờ sự khuất ngục tưởng chừng kết thúc nay lại bất đầu. Người đó lại là huynh đệ của người kia,bọn họ đều chung dòng máu, đều đê tiện, vô sỉ! Dù rằng Kim Jisoo không có mùi làm nàng phản cảm, thậm chí còn hương thơm dễ ngửi...y hôn rất dịu dàng nhưng trong mắt nàng bọn họ đều là cá mè một lứa, không khác. Nàng căn ghét Kim Jisoo hơn, ít nhất hoàng huynh y còn danh chính ngôn thuận còn y không khác gì cường bạo.

soojin đi vào, đờ người ra khi thấy cảnh vương đè hôn hoàng hẫu. Không phải thái hậu đã vỗ ngực cam đoan khẳng định sẽ không có chuyện gì xảy ra sao? Nàng nghĩ. Rất muốn đến cứu người nhưng mà không có can đảm, soojin đứng cả buổi mới run run nói:

" bẩm...bẩm...bẩm vương, vương gia thái hậu có chỉ, m-mời ngày qua đó"

Với võ công của y chớ nói một người, một con ruồi bay tới y cũng biết. Quả là chữ sắc hại người. Y căm tức, không cam tâm buông nàng ra. Y nghĩ nàng có lẽ cũng chìm đắm như mình nhưng không ngờ.... Khi nhìn thấy mặt sương lạnh, đôi mắt đầy hận ý của nàng y kinh hãi

Jisoo không xoay người. soojin thấy máu trên áo Jennie:

" nương nương, người sao vậy?"

Jennie nhìn lại áo mình lại nhìn Jisoo. Nhìn vết máu đỏ tươi trước ngực y...nàng không hiểu, rõ ràng y có thể né được?

Vết thương không sâu, máu đã ngừng, Jisoo không thèm để ý. Nếu không đáng thương làm sao âu yếm nàng? Thấy Jennie không còn vẻ căm hận, y cảm thấy đáng giá.

Nàng quả nhiên mềm lòng! Xem ra, muốn nàng không đề phòng thì phải thực thi nhiều khổ nhục kế.Kim Jisoo nghĩ

Jennie dời mắt nghĩ: Chúc máu này không chết được, huống hồ y tự tìm? Y còn khinh bạc nàng! Ái náy mới dâng lên đã mất tâm.

" thái hậu có mời bổn cung không?" Jennie hỏi

soojin giờ mới thấy Jisoo cũng có máu. Còn nhiều hơn Jennie nên hơi hiểu tình huống trước mặt.

" dạ có, thái hậu mời người và vương gia cùng đến"

" Vương gia mời" Jennie nói

Jisoo không nhúc nhích, y đợi nàng đi trước.

" bổn cung phải thay y phục"

Jisoo lúc này mới nhớ tới y phục mình dính máu, y nhìn Jennie ròi lại nhìn mình....cứ như vậy mà đi thái hậu có hỏi đến 10 cái miệng giải thích cũng không được. Mà cảnh vương phủ ở ngoài cung, y nào có y phục để thay?

" có y phục của hoàng huynh ở đây không?" Kim Jisoo hỏi

Tiên hoàng bao nhiêu năm nay không đặt chân đến Kim Thanh cung làm gì có y phục ở đây?

Jennie không chúc suy nghĩ nói: " không có"

" nương nương, người quên rồi khi vừa tiến cung người đã tự tay may cho hoàng thượng một bộ. Mà hoàng thượng chỉ nhìn qua nói màu sắc đơn giản, hoàng thượng không mặc nên luôn treo cất trong tủ" soojin nói

Jennie lúc này mới nhớ quả thật có chuyện như vậy. Đó là do mẹ nàng khuyên, nói con gái sau khi xuất giá thì phải hiền tuệ mới giữ được chồng. Nàng không giỏi nữ hồng, may cả tháng mới xong cái áo choàng. Kết quả câu đầu tiên hoàng thượng chê xấu làm nàng giận nhiều ngày.

Kim Jisoo nghe Jennie tự mình may:" soojin, đi lấy cho bổn vương"

soojin nghe Jisoo gọi tên mình thì nhất thời thụ sủng nhược kinh! Không ngờ...cảnh vương biết tên tiểu cung nữ nàng.

Nếu soojin biết Kim Jisoo ngay cả con vẹt ngoài hành lang Kim Thanh cung nuôi dưỡng cũng biết thì cô sẽ không thủ sủng nhược kinh như vậy

_______________________