Chương 24

Cao thấp tất cả bận rộn vài ngày cuối cùng cũng xong lễ tế tông, cao hứng phấn chấn qua đi kiệt sức cũng tới, dọc đường không còn hứng trí ngắm hoa xem cảnh. Jennie hạ màn nghỉ ngơi không lâu sau bị tiếng nói của soojin, hongju đánh thức, hai người làm việc luôn có chừng mực tiếng nói tuy không lớn nhưng lại nghe được rõ ràng hiển nhiên là cố ý nói cho nàng nghe

Soojin: " quả là hô ly tinh mới có một ngày đã hiện nguyên hình"

Hongju: " đừng nói bừa! Cần thận Dung thái phi nghe được lột da cô"

" cô ta có làm tôi không thể nói sao? Bao nhiêu người nhìn nữa mà, kìa kia cô xem. Cái tay, cái eo kia kìa ánh mắt nữa kìa....chậc chậc thủ đoạn cao thật"

" vậy không phải rất tốt sao? Cô ta ở đây nương nương chúng ta được thanh tịnh"

" đúng nha, tôi không nghĩ tới luôn đó! Tốt nhất là về sau đừng đến quấy rầy nương nương nữa"

" đúng là cũng không tệ nhưng cô ta là muội muội Dung thái phi nếu vương gia bị câu dẫn thì e là sẽ đứng bên Dung thái phi"

" nương nương chỉ mong như thế hôm qua người còn mai mối cho họ mà? Tôi đoán nương nương khẳng định đã hiểu rõ, đã có tính toán rồi"

" hi vọng là vậy"

Soojin chợt thở dài.

" cô thở dài cái gì?"

" đàn ông quà nhiên đều cùng một dạng, trước một khắc còn thề non hiện biển quay người lại nhìn thấy hồ ly tinh đều quên sạch"

" nhưng mà người Dung gia thật có bản lĩnh"

Trong phượng liễn nghe hết cuộc nói chuyện Jennie vén rèm lên một chút nhìn thấy Jisoo và Dung Tâm ngồi cùng một con ngựa. Dung Tâm ngồi sau vòng tay ôm eo Jisoo đầu tựa vào lưng Jisoo.... Dù có chuẩn bị nhưng nàng vẫn chấn động.

Chuyện gì đã xảy ra?

Một hồi lâu mới tỉnh lại Jennie lạnh nhạt nhìn hai người cười cười nói nói, soojin hongju đã nói hết rồi nếu Dung Tâm được lòng Jisoo thì đối với nàng mà nói chính là giải quyết được mối họa lớn nàng đỡ bị quấy rầy và điều soojin, hongju lo lắng cũng không phải không có lý nếu Jisoo giống tiên đế sủng Dung Tâm bỏ mặc nàng vậy thì cuộc sống của nàng sau này không ổn, ngôi vị của Lẫm nhi sẽ có nguy cơ cao đây là nhược điểm của việc phụ thuộc người, nàng tiếng thoái lưỡng nan.

Lại nhìn hai người đó. Một tiểu soái, một quyến rũ thật xứng đôi. Không biết Jisoo nói gì mà Dung Tâm cúi đầu thẹn thùng, Jisoo cười, tiếng cười vang đến tận đây.

Jennie cau mày nhớ lại tối hôm qua Jisoo còn thề thốt nói không phải nàng không cưới còn ôm hôn nàng và sờ.... Bây giờ thì đùa giỡn với cô gái khác trước mặt bao người

Y có bản tính như thế đấy nàng đã gần như bị y lừa, thật đáng giận!

Jennie luôn bình tĩnh nhưng lúc này đúng không bình tâm vừa sầu lo về hoàng cảnh hiện tại vừa bực mình Jisoo phóng đãng, đã không thể nào giải được sầu muộn nàng quyết định nhắm mắt làm ngơ.

Soojin, hongju đồng loạt nghe được tiếng giật rèm- phạch! - thật mạnh thì giật mình, hai người hai mặt nhìn nhau, bọn họ nói chuyện như thế là muốn nhắc nhở thái hậu để nàng có sự chuẩn bị vì cảnh vương luôn có ý đồ với nàng. Dung Tâm là muội muội Dung thái phi nếu hai người thật sự có qua lại thì những việc có liên can sẽ thay đổi, chẳng những bọn họ không ngờ nương nương của mình nổi cáu như vậy, hai người không dám lắm miệng mà hỏi nữa.

" dô cô nhiều chuyện đó!" hongju trách cứ.

Soojin bĩu môi sớm muộn gì người cũng biết thôi.

Hai thị nữ còn đang đấu mắt Jennie hỏi:

" bọn họ như vậy bao lâu rồi?"

" không lâu ạ, độ khoảng một canh giờ

Dung nhị tiểu thư nói ngồi kiệu buồn nên muốn kỵ mã chỉ có một cô nương xuất đầu lộ diện thì không tốt lắm cho nên Dung thái phi đã cho người đến hỏi ý nương nương....tại...tại nô tì lắm miệng nói nương nương đa ngủ bảo họ hỏi vương gia kết quả là vương gia chẳng những đồng ý còn cho Dung nhị tiểu thư cộng kỵ bởi vì thấy Dung nhị tiểu thư mới vừa ngồi lên lưng ngựa đã ngã"

Dường như sợ Jennie không nghĩ tới soojin nói thầm thêm:

" không phải là không biết kỵ mã Dung nhị tiểu thư cố ý đấy ạ"

Hongju liếc soojin suy nghĩ một lúc rồi nói:

" nương nương nô tì có chuyện bởi vì không dám xác định cho nên không nói"

Biết soojin xưa nay ổn định không như hongju nghe gió thì chính là mưa.

" ngươi nói đi"

" tối hôm qua khi vương gia đi rồi nương nương phân phó nô tì đi xem hoàng thượng khi nô tì trở về là đã khuya, nô tì thấy có người từ trong lều vương gia đi ra bởi vì cách khá xa người nọ cũng nhanh cho nên không rõ là ai nhưng dáng vẻ thì hẳn là phụ nữ "

Jennie trầm xuống nghĩ ngay đó là người Jisoo thị tẩm, bởi vì rất có thể y không làm gì được nàng nên trở về tìm người giải quyết, song sau đó lại lắc đầu. Jisoo ngoại trừ Lisa thì không có thị tỳ...là Lisa? Không đúng nếu là Lisa thì soojin sẽ không kỳ quái...lẽ nào...

" ngươi nói thắng đi"

" nô tì thấy người đó mặc hồng y"

Jennie thầm thốt lên. Qua nhiên... Hóa ra là thế! Nàng đập lên kiệu hít một hơi, chậm rãi áp chết lửa giận.

" hồng y? Không phải là Dung nhị tiểu thư sao?"

Hôm nay Dung Tâm vẫn mặc hồng y chỉ khác kiểu dáng.

" mấy canh giờ nữa tới kinh thành?" Jennie hỏi

soojin nhìn trời một chút đáp: " khoản hai canh giờ nữa ạ"

Jennie lại vén rèm lên nhìn Jisoo và Dung Tâm ngồi cùng một con ngựa không nhanh không chậm bước đi, tiếc là nàng không nhìn thấy thần sắc bọn họ cho nên không nhìn ra thật giả, nàng không để ý tới nữa mà tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần .

Trên lưng ngựa Jisoo nhìn hết sáu hướng nhưng tả đẳng hữu đẳng vẫn không thấy động tĩnh gì.

" biện pháp của cô không hiệu quả" Jisoo

" hahaha, thái hậu quả nhiên nhẫn tâm"

" aiz....nàng không phản ứng cũng là bình thường, trong lòng nàng vốn không có ta"

" vương gia ngài sai rồi, mặc dù không biết thái hậu nhưng Dung Tâm hiểu biết phụ nữa. Phụ nữ như mò kim dưới đáy biển ngài không thể chỉ nhìn xem mặt ngoài như hôm qua Dung Tâm đã nói với ngài thái hậu ở thâm cung đã lâu ngày ngày đều đấu đá tâm tư thể nào mà không sâu? Vương gia Dung Tâm cảm thấy điều mà thái hậu chân chính băn khoăn chính là luân thường đấy, nhân ngôn đáng sợ, ngài tất không màng nhưng thái hậu không thể không lo lắng"

" quan hệ của chúng ta là sự thật không có khả năng thay đổi, cô nói như thế có nghĩa là chúng ta không có khả năng?"

" vương gia ngài không nên nóng lòng như thế....Dung Tâm còn chưa nói hết....ý Dung Tâm là thái hậu cũng là phụ nữ hơn nữa còn là phụ nữ tịch mịch nhiều năm, một khi đã là phụ nữ đều sẽ hi vọng có người yêu thương mình. Nói không chừng thái hậu đã bị ngài đã động rồi-vì ngài kiên nhẫn quá mà chỉ là ngại mặt mũi nên không biểu hiện ta ngoài mà thôi, bì vậy ngày phải kí©h thí©ɧ thái hậu làm cho thái hậu không nhịn được, làm cho thái hậu phát tác! Một khi thái hậu sơ hở cảm tỉnh khẳng định sẽ như thủy triều vỡ đê muốn lại cũng không được, đến lúc đó chỉ lo ngài chịu không nổi, hahha...."

Jen sẽ yêu ta? Viễn cảnh đó không khỏi làm Jisoo động tâm.

" vậy làm sao bây giờ? "

Y đã làm theo kế hoạch như tối hôm qua chỉ là Jennie không có mặt một phản ứng cũng không có làm y nản lòng

Dung Tâm quại lại nhìn một chút chỉ thấy cửa rèm của phượng liễn thái hậu đóng chặt và hai thị nữ của thái hậu sắc mặt trầm trọng nhìn tầm thường nhưng không tầm thường, thái hậu quả nhiên chịu được! Nàng nghĩ

Không thể thất tính Dung Tâm khuyên nhủ:

" vương gia đừng vội thời cơ còn chưa tới"

Jisoo đành phải nhẫn y rất không muốn kề cận Dung Tâm nhưng vì Jennie y phải nhịn.

Hi vọng nàng ấy ghen đứng như Dung Tâm nói hoặc không giận dữ thì ít nhất nên tỏ vẻ gì đó cũng được.

Đi thêm độ mười mấy dặm đường cách kinh thành không xa nữa

Sắp vào thành rồi....Jisoo mất hi vọng, tự khuyên mình đừng vội, y bảo Dung Tâm đi xuống trước chợt nghe có tiếng vó ngữa phía sau một thị vệ nhảy xuống ngựa nói:

" vương gia thái hậu nương nương nói người mệt mỏi người muốn nghỉ ngơi ạ"

Jisoo mừng rỡ quay lại hỏi Dung Tâm:

" quả thật hiệu nghiệm? "

" không uổng công rồi vương gia..."

Jisoo nhìn thị vệ gật đầu: " được! Truyền lệnh của bổn vương tất cả nghỉ ngơi tại chỗ "

" vương gia nương nương nói không còn sớm nữa nên người muốn mọi người hãy vào thành trước, người chỉ cần vài trăm thị vệ ở lại người sẽ hồi cung trước khi trời tối"

" hmmm...nương nương lo lắng chu đáo vậy bổn vương cũng nên lưu lại ngươi đi báo cho Vũ tướng quân bảo ông ta mang đại đội đi trước đi"

Thị vệ không nhúc nhích

" còn chuyện gì khác?"

Thị vệ khϊếp đảm trước uy nghiêm của

y: " vương-vương gia....nương nương...nương nương đặc biệt phân phó...mời ngày đi trước nếu không dù người có mệt chết cũng không nghỉ ngơi.. "

Jisoo nhíu mày thất thời không có chủ ý nhìn Dung Tâm

" xem ra nương tức giận thật rồi, vương gia không bằng lúc này nóng mà rèn thép ngài hãy nói cho thái hậu rằng phải đi cùng đi, ở cùng ở. còn chúng ta vẫn nên biểu hiện càng thêm thân thiết mới tốt"

Jisoo lo lắng sợ bị trả ngược làm Jennie càng thêm giận, song song đó lại sợ Jennie mệt mà sinh bệnh.....nhưng Dung Tâm nói cũng không phải không có lý đến bước này rồi không thể dễ dàng buông tha được, bằng không củi kiếm ba năm sẽ thiêu một giờ.

Y cắn răng nhìn thị vệ: " theo lời Dung nhị tiểu thư nói quay về đi"

Vì thế thị vệ nhất ngũ thập chuyển cáo cho thái hậu còn không quên cường điệu đây là ý của Dung nhị tiểu thư

Jennie biến sắc.

______________